Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1142: Cầu Nối Từ Phe Đối Nghịch: Nảy Mầm Hy Vọng

Ánh trăng đã lên, soi rọi dòng sông đang chảy róc rách và những mầm cỏ non trên Thạch Trụ. Cổ Thành Phế Tích, dưới ánh trăng, không còn là một nơi chết chóc, mà là một nơi đang cựa mình thức tỉnh, nơi mà hy vọng và sự sống đang len lỏi trở lại, một mạch sống mới của Huyền Vực đang được hồi sinh.

Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng giăng mắc trên những phế tích. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, đậu xuống mặt sông, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên làn nước trong xanh đến lạ kỳ. Không khí buổi s���m trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non vươn mình sau một đêm dài. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của sự sống đang hồi sinh. Tần Mặc đứng giữa Cổ Thành Phế Tích, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ vững chãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng tảng đá, từng mầm cỏ. Các vết nứt trên những khối đá đổ nát của Thiết Giáp Thành Linh quả thực đã lành lại một cách thần kỳ, không hoàn toàn biến mất, nhưng đã được lấp đầy bởi một loại vật chất xám tro, vững chắc và thô ráp, như những vết sẹo của thời gian, không còn là dấu hiệu của sự hủy hoại mà là minh chứng cho sự kiên cường. Những mầm cỏ xanh rì, mảnh mai nhưng tràn đầy sức sống, đã vươn lên từ những kẽ đá khô cằn, bám víu vào từng thớ vật chất mới, điểm xuyết màu xanh non tơ trên nền xám xịt của phế tích. Dòng sông, vốn dĩ đục ngầu, giờ đã trong vắt như gương, phản chiếu mây trời và bóng dáng những người đang đứng bên bờ.

Các tu sĩ Thanh Vân Tông, những người từng mang theo vẻ kiêu ngạo và hoài nghi, giờ đây nhìn ngắm cảnh tượng này với ánh mắt hoàn toàn khác. Sự kinh ngạc ban đầu đã nhường chỗ cho một sự kính phục sâu sắc, xen lẫn bối rối và cả một chút sợ hãi trước những gì họ không thể lý giải bằng tu vi hay công pháp. Họ xì xào bàn tán, nhưng không còn là những lời lẽ mỉa mai hay chất vấn, mà là những tiếng thì thầm đầy kinh ngạc về “phép màu” mà Tần Mặc đã tạo ra.

“Quả thật khó tin, sức sống này... Nó không giống bất kỳ công pháp hồi phục nào chúng ta biết,” một tu sĩ Thanh Vân Tông có vẻ ngoài khắc khổ, râu tóc đã điểm bạc, khẽ thốt lên, giọng nói khản đặc vì sự xúc động. Y đưa tay chạm nhẹ vào một mầm cỏ đang vươn mình trên đá, như muốn xác nhận sự thật.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng không giấu được vẻ kinh ngạc, nhưng trong đó còn có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn khung cảnh đang thay đổi xung quanh, khẽ nói: “Ý chí tồn tại, khi được tôn trọng, có thể l��m nên những điều phi thường.” Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã từng nói, về việc vạn vật đều có ý chí, có khát khao được là chính nó, không bị ép buộc.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa tay chạm vào một tảng đá đang nảy mầm, cảm nhận dòng chảy của “ý chí” đang cuộn trào bên trong nó. Hắn cảm nhận được sự vui sướng, sự thanh bình của tảng đá khi được tự do vươn lên, được nuôi dưỡng sự sống. Đó không phải là một ý chí muốn thăng thiên, muốn trở nên vĩ đại, mà là một ý chí đơn thuần muốn tồn tại, muốn cống hiến cho sự sống xung quanh. Hắn mỉm cười nhẹ, đôi môi khẽ mấp máy như đang trò chuyện với tảng đá.

Đúng lúc đó, một bóng người mảnh mai nhưng đầy khí chất xuất hiện ở rìa phế tích. Mộ Dung Tĩnh bước tới, y phục Thanh Vân Tông tinh xảo giờ đã có vài vết sờn, mái tóc đen dài buộc cao có phần hơi rối, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định rực sáng. Nàng tiến thẳng đến chỗ Tần Mặc và đồng minh, cúi chào nhẹ.

“Sứ giả đã trở về,” Lục Vô Trần trầm giọng nói, ánh mắt nhìn Mộ Dung Tĩnh đầy sự tin tưởng.

Mộ Dung Tĩnh gật đầu, nhìn Tần Mặc: “Thanh Vân Tông vẫn còn nhiều trưởng lão cố chấp, họ vẫn giữ vững niềm tin vào con đường thăng tiên. Sự thay đổi không thể đến ngay lập tức. Nhưng hạt giống đã được gieo. Một số đệ tử trẻ, đặc biệt là những người từng chứng kiến Đại Hội Thức Tỉnh, đã bắt đầu suy nghĩ khác. Họ đang đặt câu hỏi về con đường mà tông môn đã theo đuổi bấy lâu nay.” Nàng thở dài, giọng nói pha chút thất vọng nhưng cũng ẩn chứa hy vọng. “Họ không dám công khai phản đối, nhưng đã có những cuộc tranh luận ngầm, những cái nhìn đầy băn khoăn về tương lai.”

Tần Mặc bình thản lắng nghe, ánh mắt vẫn nhìn về phía dòng sông đang chảy. “Đó là một khởi đầu tốt. Sự thay đổi không thể đến trong một sớm một chiều. Một cây đại thụ cần hàng trăm năm để vươn mình. Một triết lý cũng vậy.” Hắn quay sang Mộ Dung Tĩnh, nở một nụ cười khích lệ. “Ngươi đã làm rất tốt, Mộ Dung Tĩnh. Việc gieo hạt mầm niềm tin vào những trái tim đã đóng băng, đó mới là điều khó khăn nhất.”

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Nàng đã từng là một tu sĩ kiêu hãnh, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng giá trị của mình không nằm ở tu vi hay danh vọng, mà ở việc trở thành cầu nối cho một tương lai tốt đẹp hơn. Nàng cảm thấy sự mệt mỏi thể chất tan biến dần, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Khi nắng chiều đã ngả vàng, trải một lớp màu óng ánh lên những phế tích đang hồi sinh, một phái đoàn nhỏ bất ngờ xuất hiện ở rìa phía Tây của Cổ Thành Phế Tích. Họ không quá đông, chỉ khoảng hơn chục người, nhưng khí chất của họ toát lên sự mạnh mẽ và uy nghiêm. Dẫn đầu là hai nhân vật mà bất cứ tu sĩ nào trong Huyền Vực cũng đều phải kính nể: Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân.

Hàn Băng Tôn Giả, với dáng người thanh lịch, cao ráo và mái tóc trắng như tuyết được búi cao, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực thường thấy. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của y vẫn phẳng phiu, không một nếp nhăn, nh��ng ánh mắt xanh biếc của y không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo tuyệt đối, mà ẩn chứa một sự phức tạp khó tả, pha lẫn hoài nghi sâu sắc và một chút tò mò. Y đứng yên, hai tay chắp sau lưng, quan sát toàn cảnh Cổ Thành Phế Tích.

Bên cạnh y là Cổ Phong Chân Nhân, dáng người trung niên, mặc đạo bào đơn giản nhưng ánh mắt tinh anh của y sắc sảo, không ngừng quét qua từng chi tiết của cảnh vật, như muốn tìm ra một mánh khóe hay một ảo thuật nào đó. Khuôn mặt Cổ Phong vẫn mang vẻ thâm trầm, đầy toan tính, nhưng sự tự tin thường thấy đã bị thay thế bởi sự băn khoăn.

Phái đoàn của họ không tiến vào ngay, mà chỉ dừng lại ở khoảng cách an toàn, đứng đó như những bức tượng, im lặng quan sát. Không có tiếng binh khí va chạm, không có sát ý bùng nổ, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Tần Mặc. Ngươi đang diễn trò gì ở đây? Chẳng lẽ muốn dùng chút ảo thuật này để mê hoặc lòng người?” Giọng Hàn Băng Tôn Giả vang lên lạnh lùng, âm sắc trầm thấp, mang theo một chút băng giá, nhưng không còn sự ngạo mạn tuyệt đối như trước. Y vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng ngữ điệu đã có phần thận trọng hơn.

Tần Mặc quay lại, bình thản đối mặt với phái đoàn của Hàn Băng Tôn Giả. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ, dường như đã lường trước được sự xuất hiện của họ. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng hai bên Tần Mặc, ánh mắt cảnh giác nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. Mộ Dung Tĩnh giữ im lặng, quan sát kỹ lưỡng phản ứng của những người từng là đồng môn, đồng cấp với mình.

“Chúng ta nghe nói về sự hồi sinh của phế tích này... Nhưng một phế tích đã chết, làm sao có thể trở lại?” Cổ Phong Chân Nhân tiếp lời, giọng nói trầm ổn, ánh mắt sắc bén dừng lại ở dòng sông trong xanh và những mầm cỏ trên đá. Y không muốn tin vào những gì mình đang thấy, nhưng bằng chứng lại hiện hữu rõ ràng trước mắt.

Lục Vô Trần bước lên một bước nhỏ, ánh mắt nhìn thẳng vào Cổ Phong Chân Nhân. “Các vị đến đây để chất vấn, hay để tự mình chứng kiến sự thật?” Giọng ông vẫn trầm ấm nhưng mang theo sự kiên định, không hề nao núng trước uy áp của hai vị T��n Giả.

Tần Mặc khẽ khoát tay, ra hiệu cho Lục Vô Trần lùi lại. Hắn bước lên phía trước một bước, đối mặt trực diện với Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không một chút sợ hãi hay kiêu ngạo, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. “Ta không diễn trò. Ta chỉ đang lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật và giúp chúng tìm lại con đường của mình.” Hắn nhẹ nhàng, nhưng từng lời nói đều mang theo sức nặng, như những hòn đá được đặt xuống đáy hồ sâu thẳm. “Sự sống không bao giờ biến mất hoàn toàn. Nó chỉ chờ đợi cơ hội để vươn mình, khi được tôn trọng và không bị cưỡng ép.”

Hàn Băng Tôn Giả nhíu mày, y cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết và dịu mát tỏa ra từ Tần Mặc, không phải linh lực hùng hậu, mà là một loại khí tức của sự hài hòa, của sự cân bằng. Nó khác hẳn với sự bạo liệt của linh lực thăng thiên mà y và Thiên Diệu Tôn Giả đã theo đuổi. Cổ Phong Chân Nhân vẫn im lặng, ánh mắt không ngừng đánh giá. Y đã nghe nhiều về Tần Mặc, về những điều kỳ diệu hắn đã làm, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Sự nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm tò mò đã nảy mầm. Y muốn hiểu, muốn biết liệu có một con đường khác, một con đường không cần đến sự tàn phá và cưỡng ép, mà vẫn có thể mang lại sức mạnh và sự tồn tại. Không khí trở nên căng thẳng, nhưng đó không phải là căng thẳng của một cuộc chiến sắp nổ ra, mà là sự giằng co giữa hai luồng tư tưởng, hai con đường khác biệt đang đối đầu nhau.

***

Đêm dần buông, mang theo một làn gió nhẹ, thoảng qua những phế tích đang cựa mình thức tỉnh. Những ngọn lửa trại tí tách cháy, hắt ánh sáng vàng cam lên những gương mặt đang tụ tập trong một lều trại tạm bợ được dựng vội vàng. Mùi khói củi lẫn với hương trầm nhẹ thoang thoảng trong gió, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng.

Trong lều, Tần Mặc ngồi đối diện với Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân. Ánh sáng lửa trại nhảy múa trên khuôn mặt của Hàn Băng, khiến những đường nét lạnh lùng của y trở nên mềm mại hơn, nhưng ánh mắt xanh biếc của y vẫn đầy sự bối rối và suy tư. Cổ Phong Chân Nhân trầm ngâm, đôi tay đặt trên đầu gối, ánh mắt sắc sảo giờ đây ẩn chứa một sự nặng nề. Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần cũng có mặt, lắng nghe cuộc đối thoại quan trọng này.

Tần Mặc, với giọng nói trầm ổn, không hề cao giọng hay hùng hồn, từ tốn giải thích triết lý của mình. “Con đường thăng tiên không sai, nhưng nó không phải là con đường duy nhất, cũng không phải là mục đích cuối cùng của vạn vật. Sự cưỡng ép chỉ dẫn đến hủy diệt. Các vị đã chứng kiến Cổ Thành Phế Tích, đã thấy dòng sông và những mầm cỏ. Chúng không khao khát thăng tiên. Chúng chỉ khao khát được là chính nó, được tồn tại và cống hiến theo bản chất nguyên thủy.” Hắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào hai vị Tôn Giả. “Sự ép buộc một thanh kiếm phải trở thành một ngọn núi, hay một ngọn núi phải biến thành một dòng sông, chỉ làm mất đi bản chất của chúng, và cuối cùng, hủy hoại cả hai.”

Hàn Băng Tôn Giả thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao năm tháng của niềm tin và sự cố chấp. “Chúng tôi... đã được dạy rằng thăng tiên là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến cực hạn, để Huyền Vực có thể thoát khỏi sự mục nát.” Y ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với Tần Mặc. “Vậy, tất cả những gì chúng ta đã làm... là sai lầm sao?” Trong giọng nói của y, không còn sự lạnh lùng tuyệt đối, mà là một sự băn khoăn chân thành.

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để nàng lên tiếng. Nàng đã từng trải qua chính sự giằng xé nội tâm này. “Tôi từng là một trong số các vị. Tôi từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào sự thăng cấp không ngừng. Tôi từng cho rằng Vô Tính Thành là phế địa, và những người không tu luyện là kẻ yếu hèn. Nhưng Tần Mặc đã cho tôi thấy, giá trị thực sự nằm ở sự lựa chọn, ở việc giữ vững bản chất của mình.” Nàng kể về những gì nàng đã thấy, đã cảm nhận ở Đại Hội Thức Tỉnh, về sự biến đổi của những linh thú khi chúng được tự do lựa chọn, về chính sự thức tỉnh của bản thân nàng. “Sự cưỡng ép chỉ mang lại sức mạnh nhất thời, nhưng lại tước đi linh hồn. Tần Mặc không tước đi khát vọng thăng tiên của ai, mà chỉ trao cho vạn vật quyền được từ chối con đường đó nếu nó đi ngược lại bản chất của chúng.”

Cổ Phong Chân Nhân trầm ngâm, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Tĩnh, rồi dừng lại ở Tần Mặc. “Sự thay đổi này quá lớn. Làm sao chúng ta có thể thuyết phục những người khác, những người đã hy sinh tất cả cho con đường thăng tiên, rằng họ đã sai lầm? Làm sao chúng ta có thể đối mặt với những lời buộc tội, những sự phản đối gay gắt từ đồng môn, từ tông phái đã nuôi dưỡng chúng ta?” Y nói, giọng nói nặng nề, cho thấy sự lo lắng về hậu quả của việc thay đổi niềm tin. Sự thực dụng của y khiến y nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt, đến những khó khăn và nguy hiểm tiềm tàng.

Tần Mặc hiểu được nỗi băn khoăn của Cổ Phong Chân Nhân. Hắn biết rằng việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy là vô cùng khó khăn, đặc biệt khi nó liên quan đến danh vọng, quyền lực và sự sống còn. Hắn khẽ lắc đầu. “Các vị không cần từ bỏ niềm tin vào thăng tiên. Thăng tiên vẫn là một con đường chính đáng cho những ai khao khát nó, những ai có bản chất phù hợp với sự siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng nó không phải là con đường duy nhất. Các vị không cần phải thuyết phục họ rằng họ đã sai lầm. Chỉ cần tôn trọng quyền lựa chọn của vạn vật khác. Chỉ cần cho họ thấy rằng có một con đường khác, một con đường của sự cân bằng, của sự hài hòa.” Hắn ngừng một chút, ánh mắt lướt qua từng người trong lều. “Và các vị, với tư cách là những người từng ở phe Thiên Diệu, chính là những ‘cầu nối’ quan trọng nhất. Các vị là những người hiểu rõ nhất con đường cũ, và giờ đây, các vị đã chứng kiến con đường mới. Lời nói của các vị sẽ có trọng lượng hơn bất kỳ ai khác.”

Những lời của Tần Mặc vang vọng trong lều, như một làn gió nhẹ xua tan đi màn sương mù trong tâm trí Hàn Băng và Cổ Phong. Sự chấp nhận, không phải từ bỏ; sự lựa chọn, không phải cưỡng ép. Đó chính là điều mà họ chưa từng nghĩ đến, một s�� dung hòa giữa hai thái cực tưởng chừng như đối lập. Hàn Băng Tôn Giả nhìn xuống bàn tay mình, tự hỏi về những gì y đã từng coi là chân lý. Cổ Phong Chân Nhân vuốt râu, ánh mắt sắc sảo giờ đây trở nên sâu thẳm, suy tư về vai trò mới mà Tần Mặc đã đặt lên vai họ. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một sự chuyển biến lớn đã diễn ra trong tâm hồn hai vị cựu tướng lĩnh Thiên Diệu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi Cổ Thành Phế Tích, làm nổi bật màu xanh non của cỏ mới và sự trong vắt của dòng sông. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc trên những tán lá mới nhú, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình và tràn đầy hy vọng. Ở khu vực cổng thành đổ nát, nơi những phiến đá khổng lồ đã tự lành vết nứt, Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân đứng trước Tần Mặc. Vẻ mặt của họ đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lùng hay toan tính, thay vào đó là sự trầm tĩnh, pha lẫn một chút nghiêm nghị và quyết tâm. Họ đã đưa ra quyết định của mình sau một đêm dài suy nghĩ.

Hàn Băng Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết và trường bào lụa trắng, khẽ cúi đầu, một hành động mà y chưa từng làm trước bất kỳ ai ngoài Thiên Diệu Tôn Giả. “Chúng tôi... nguyện ý trở thành cầu nối. Dù con đường phía trước gian nan, đầy rẫy thử thách và có thể phải đối mặt với sự phản đối gay gắt từ những người từng là đồng môn, nhưng chúng tôi tin vào ‘ý chí tồn tại’ mà ngài đã khai sáng.” Giọng y vẫn trầm thấp, nhưng không còn sự băng giá, thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ, một sự tin tưởng vào con đường đã chọn.

Cổ Phong Chân Nhân cũng tiến lên một bước, ánh mắt tinh anh của y nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Chúng tôi sẽ dùng những gì đã thấy và những gì đã nghe để thuyết phục những người còn do dự. Dù có thể phải đối mặt với sự phản đối gay gắt, dù có thể bị coi là phản bội, chúng tôi cũng sẽ không lùi bước. Bởi lẽ, sự cân bằng của Huyền Vực, sự thật về ‘ý chí tồn tại’, quan trọng hơn bất cứ danh vọng hay quyền lực nào.” Y nói, giọng nói vang vọng trong không gian buổi sớm.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết, lời hứa này không hề dễ dàng. Hai người họ sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của tư tưởng và niềm tin, cam go hơn bất kỳ trận chiến linh lực nào. Hắn lấy từ trong túi áo ra hai vật phẩm nhỏ, không phải linh khí quý giá hay bảo vật thần bí, mà là hai hạt mầm nhỏ, một xanh biếc như ngọc, một nâu sẫm như đất. “Đây là hạt mầm của sự sống, của sự cân bằng. Hãy mang chúng theo. Chúng sẽ nhắc nhở các vị về bản chất nguyên thủy của vạn vật, về sự lựa chọn và sự tự do.” Hắn trao cho mỗi người một hạt mầm, khẽ nói: “Chỉ cần các vị giữ vững bản tâm, sự thật sẽ được lan tỏa. Hãy nhớ, sự cân bằng không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự lựa chọn.”

Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân trân trọng nhận lấy hạt mầm, cảm nhận một luồng sinh khí dịu mát từ chúng. Đó không phải là sức mạnh để chiến đấu, mà là sức mạnh của sự sống, của sự tồn tại. Họ cúi chào Tần Mặc và các đồng minh một lần nữa, ánh mắt đầy sự tôn kính và quyết tâm, rồi quay người, dẫn theo phái đoàn của mình, biến mất dần về phía chân trời.

Mộ Dung Tĩnh nhìn theo bóng dáng của họ, đôi mắt nàng ánh lên một tia hy vọng. Nàng biết, con đường của họ sẽ vô cùng khó khăn, nhưng nàng tin rằng những hạt mầm niềm tin đã được gieo sẽ nảy nở. “Tôi sẽ ở đây, chờ đợi tin tức của các vị. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại Huyền Vực,” nàng lẩm bẩm, như gửi lời nhắn vào trong gió.

Tần Mặc nhìn theo Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân, ánh mắt trầm tư nhưng tràn đầy niềm tin. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự chấp nhận của hai vị cựu tướng lĩnh Thiên Diệu là một bước ngoặt lớn, cho thấy triết lý của hắn không chỉ cảm hóa được linh thú hay vật thể vô tri, mà còn chạm đến tâm hồn của những tu sĩ đã lạc lối. Sự lan truyền triết lý ‘ý chí tồn tại’ sẽ đẩy Thiên Diệu Tôn Giả vào thế chân tường, buộc hắn phải có những hành động cuối cùng, tuyệt vọng hơn, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc sức mạnh cấm kỵ. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn nhìn vào những ánh mắt phức tạp, nửa hoài nghi nửa hy vọng của các tu sĩ Thanh Vân Tông đang đứng quan sát, và cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy từ Cổ Thành Phế Tích. Huyền Vực đang thay đổi, từng chút một, với mỗi trái tim được thức tỉnh, mỗi ý chí được tôn trọng. Con đường còn dài, nhưng tia sáng của hy vọng đã rạng rỡ hơn bao giờ hết, báo hiệu một kỷ nguyên mới của sự cân bằng và lựa chọn đang đến gần.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free