Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1144: Dập Tắt Ngọn Lửa Tàn: Sức Mạnh Đoàn Kết Vô Hình

Bóng đêm dần buông, mang theo một làn gió se lạnh lướt qua những mái nhà đã được tái thiết của Vô Tính Thành. Ánh trăng vằng vặc treo giữa tầng không, soi rọi vạn vật, như một người chứng kiến thầm lặng cho những đổi thay đang diễn ra. Bên trong căn phòng điều hành chính, nơi từng là nơi tụ họp của những linh hồn bình dị, giờ đây đã trở thành trung tâm của một cuộc chiến tư tưởng đang lan rộng khắp Huyền Vực. Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm của chiếc bàn gỗ lim lớn, trước mặt hắn là một tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng, những đường nét tinh xảo khắc họa địa hình hiểm trở và các tông môn lớn nhỏ. Ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết, tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng ẩn chứa sự quan sát tinh tế đến từng ngóc ngách nhỏ nhất của thế giới này.

Sáng sớm hôm ấy, tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ đá, rọi vào căn phòng, xua đi chút ẩm ướt của đêm tàn. Không khí trong lành mang theo mùi đất mới và hương gỗ thông thoang thoảng, một dấu hiệu của sự sống đang hồi phục sau bao binh biến. Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, thân hình thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên định. Nàng cầm trên tay một xấp báo cáo, giọng điệu rõ ràng, mạch lạc, không giấu nổi sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy quyết tâm.

“Bẩm Tần Mặc,” nàng bắt đầu, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sức nặng, “tàn dư của Huyết Đao Môn đã cố gắng chiếm lại một số cứ điểm nhỏ ở U Minh Cốc. Chúng tận dụng địa thế hiểm trở, âm thầm tập hợp lực lượng, cố gắng khôi phục lại ảnh hưởng đã mất. Tuy nhiên, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã kịp thời dập tắt. Chúng ta đã không gây đổ máu lớn, chủ yếu là trấn áp và giải giáp, sau đó đưa những kẻ ngoan cố nhất vào Học Viện Cân Bằng để cảm hóa.” Nàng khẽ thở dài, dường như vẫn còn vương vấn chút ám ảnh từ những cuộc đối đầu trong quá khứ.

Lục Vô Trần đứng phía đối diện, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Y vuốt nhẹ mái tóc đã điểm bạc, giọng nói trầm và mang theo chút u hoài. “Chúng vẫn còn ngoan cố. Ý chí của chúng đã bị bẻ cong quá sâu bởi con đường thăng tiên cực đoan, khó lòng thức tỉnh hoàn toàn chỉ trong một sớm một chiều. Chúng bị mê hoặc bởi lời hứa về sức mạnh tuyệt đối, về sự vĩnh cửu. Chúng cần được dẫn dắt, Tần Mặc, không phải hủy diệt. Mỗi linh hồn, dù có lạc lối đến đâu, cũng ẩn chứa một ‘vật tính’ nguyên bản, một khao khát được là chính nó. Nhiệm vụ của chúng ta là khơi gợi lại khao khát đó.” Ánh mắt y nhìn thẳng vào Tần Mặc, không còn sự hoài nghi hay chán nản như trước, mà thay vào đó là một niềm tin âm ỉ, một mục đích mới được tìm thấy.

Bạch Hổ Lão Tổ nằm yên lặng ở một góc phòng, bộ lông trắng như tuyết phản chiếu ánh nắng dịu, đôi mắt hổ vàng rực khép hờ, nhưng thần thức của nó lại bao quát khắp căn phòng, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không gian và trong lòng người. Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng vật lý, nhưng ý chí của nó được truyền tải rõ ràng thông qua một khối tinh thạch hình lập phương đặt trên bàn, phát ra những rung động nhẹ và ánh sáng xanh lam huyền ảo, biểu thị sự cảnh giác và sẵn sàng bảo vệ.

Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân, hai cựu tướng lĩnh của Thiên Diệu Tôn Giả, đứng cạnh nhau, vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe. Họ đã trải qua một quá trình chuyển biến nội tâm sâu sắc, từ những kẻ trung thành với con đường thăng tiên đến những người dần chấp nhận triết lý cân bằng của Tần Mặc. Hàn Băng Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt xanh biếc tĩnh lặng, lên tiếng, giọng nói trầm ổn, pha chút ưu tư. “Ở biên giới phía Bắc, một số tu sĩ nhỏ lẻ từ Thanh Vân Tông cũ vẫn còn tuyên truyền về con đường thăng tiên, gây hoang mang cho dân thường. Họ lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng của những kẻ yếu thế, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng nếu chịu ‘khai linh’ và tu luyện cực đoan. Chúng tôi đã cử người đi trấn an và giải thích, cố gắng làm rõ những hiểu lầm và chỉ ra những nguy hiểm tiềm tàng của con đường đó.” Nàng dừng một chút, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, dường như đang tìm kiếm sự chấp thuận. “Tuy nhiên, sự cố chấp của một số kẻ đã ăn sâu vào cốt tủy, họ tin rằng đó là con đường duy nhất để giải thoát.”

Cổ Phong Chân Nhân gật đầu phụ họa, khuôn mặt cương nghị nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. “Thậm chí có những nơi, chúng tôi vừa rời đi, họ lại tiếp tục gieo rắc những tư tưởng cũ. Niềm tin vào ‘thăng tiên’ đã trở thành một loại tín ngưỡng, một thứ khó lòng lay chuyển chỉ bằng lời nói.” Y khẽ lắc đầu, “Họ không thể chấp nhận rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để đạt được sức mạnh hay sự vĩnh cửu.”

Tần Mặc lắng nghe từng báo cáo, ánh mắt hắn không rời khỏi tấm bản đồ Huyền Vực. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng dịu lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã lường trước được những khó khăn này, bởi vì sự thay đổi vĩ đại nhất luôn phải đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ nhất. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài khẽ chỉ lên những khu vực bị ảnh hưởng trên bản đồ, những nơi mà linh khí vẫn còn hỗn loạn, hoặc nơi mà những tàn dư của phe Thăng Tiên Cưỡng Chế vẫn còn hoạt động.

“Không cần dùng sức mạnh áp đảo,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến mọi người trong phòng đều phải nín thở lắng nghe. “Hãy tìm hiểu ‘vật tính’ của những nơi đó, ‘ý chí tồn tại’ của những kẻ bị mê hoặc. Chúng ta không chỉ dập tắt ngọn lửa phản kháng, mà còn phải hiểu vì sao nó cháy, và đưa chúng trở về với bản chất ban đầu của mình. Mỗi ngọn cỏ, mỗi hòn đá, mỗi con người, đều có một tiếng nói riêng, một khao khát riêng. Nhiệm vụ của chúng ta là lắng nghe, là tôn trọng, và là dẫn dắt chúng tìm lại con đư��ng của chính mình.”

Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân lâu hơn một chút. “Sự chấp nhận của các ngươi, sự thay đổi trong tư tưởng và hành động của các ngươi, chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý của chúng ta. Các ngươi đã từng là những người đứng ở bờ bên kia, truy cầu con đường thăng tiên không ngừng nghỉ. Giờ đây, các ngươi đã lựa chọn một con đường khác, một con đường cân bằng hơn, nhân ái hơn. Đó là lý do vì sao các ngươi lại quan trọng đến vậy trong giai đoạn này. Các ngươi không chỉ là những chiến binh, mà còn là những người truyền đạo, những cầu nối giữa cũ và mới, giữa sự truy cầu mù quáng và sự giác ngộ.”

Tần Mặc đứng dậy, bước đến gần bản đồ. “Những cuộc phản công nhỏ lẻ này, chúng chỉ là những đốm lửa tàn đang cố gắng bùng cháy lần cuối. Chúng thể hiện sự tuyệt vọng của những kẻ không muốn chấp nhận sự thay đổi, những kẻ bám víu vào một niềm tin đã lỗi thời. Điều này cũng báo hiệu rằng Thiên Diệu Tôn Giả… s��� không ngồi yên. Hắn đã bị dồn vào chân tường, và khi một kẻ bị dồn đến bước đường cùng, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn tàn độc và điên rồ nhất. Hắn sẽ hành động, và có thể là những hành động cuối cùng, tuyệt vọng hơn, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc sức mạnh cấm kỵ mà hắn vẫn giữ kín. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó, không chỉ bằng sức mạnh quân sự, mà còn bằng một ý chí kiên định và một triết lý vững chắc.”

Hắn chỉ vào một khu vực hoang vu trên bản đồ, nơi có những dấu hiệu của tà khí đang dao động. “Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng không được từ bỏ. Mỗi lần chúng ta dập tắt một ngọn lửa tàn, mỗi lần chúng ta cảm hóa được một linh hồn lạc lối, là một lần chúng ta gieo thêm một hạt giống của sự cân bằng. Hãy nhớ, sức mạnh lớn nhất không phải là để chinh phục, mà là để bảo vệ, để cho vạn vật quyền được là chính nó.” Giọng hắn vang vọng trong căn phòng, mang theo một làn sóng hy vọng và quyết tâm.

Nắng chiều dần buông, nhuộm một màu vàng óng lên những ngọn đồi thoai thoải của Thôn Làng Sơn Cước, nơi nép mình dưới chân Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Gió nhẹ lay động những tán lá xanh rì, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại thanh khiết. Tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn vọng về, tạo nên một bản hòa tấu bình yên của thiên nhiên. Nhưng sự yên bình đó đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn.

Một nhóm Thiết Kỵ, tàn dư của phe Thăng Tiên Cưỡng Chế, với những bộ giáp sắt nặng nề hoen gỉ và đôi mắt đầy vẻ hung hãn, đang tấn công thôn làng. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét hung hãn của chúng vang vọng, xé toang sự tĩnh lặng của buổi chiều. Chúng không truy cầu linh thạch hay bảo vật, mà mục đích chính là ép buộc dân làng phải “khai linh,” phải chấp nhận con đường thăng tiên cực đoan mà chúng đã bị mê hoặc. Một Thiết Kỵ trưởng, với khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ sắt, giọng nói khàn đặc và đầy vẻ cuồng tín, quát lớn: “Vô dụng! Các ngươi chỉ là phàm nhân! Thăng tiên mới là con đường duy nhất để tồn tại! Phản kháng là vô ích! Hãy chấp nhận sự thật, hãy khai linh, hoặc các ngươi sẽ bị hủy diệt!” Hắn vung cây giáo dài, mũi giáo sắc bén lướt qua một mái nhà tranh, khiến những người dân đang co rúm sợ hãi càng thêm run rẩy.

Sự sợ hãi bao trùm lấy thôn làng nhỏ bé. Những người nông dân hiền lành, cả đời chỉ biết đến việc trồng trọt và sinh sống hòa mình với thiên nhiên, không có chút linh lực nào để chống trả. Họ bị dồn vào đường cùng, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, một làn sóng linh lực hùng hậu đột nhiên bao trùm lấy thôn làng. Từ phía khu rừng, một đội quân không ồn ào, nhưng đầy uy dũng xuất hiện. Đó chính là liên minh của Tần Mặc. Tô Lam dẫn đầu, thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, một ánh quang màu xanh biếc bao quanh thân nàng. Nàng không lao vào tấn công một cách mù quáng, mà ánh mắt sắc bén lướt qua từng Thiết Kỵ, đánh giá vị trí và ý đồ của chúng. Lục Vô Trần đi ngay phía sau, mặc dù dáng người gầy gò, nhưng linh lực của y lại ổn định và hùng hậu như núi Thái Sơn, tỏa ra một áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, trấn áp ý chí cuồng loạn của kẻ địch. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, lao tới như một cơn gió lốc, tiếng gầm uy dũng của nó xé tan không khí, khiến những linh thú chiến của Thiết Kỵ phải rên rỉ lùi lại. Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình, nhưng thanh kiếm cổ gỉ sét nằm trong tay một chiến binh của liên minh, phát ra một tiếng ngân vang, tựa như đang khao khát được thể hiện giá trị của mình, nhưng lại kiềm chế, chỉ chém ra những kiếm quang phong tỏa, không gây sát thương chí mạng.

Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân cũng lao vào trận chiến. Họ không còn vẻ mặt thờ ơ hay hoài nghi, thay vào đó là sự tập trung cao độ và quyết đoán. Hàn Băng Tôn Giả vung tay, những luồng băng thuật tinh xảo không nhằm mục đích đóng băng hay hủy diệt, mà tạo thành những xiềng xích băng trắng xóa, khóa chặt tay chân các Thiết Kỵ một cách chính xác, cố định chúng mà không gây thương vong nghiêm trọng. Cổ Phong Chân Nhân thì sử dụng linh lực tạo ra những luồng gió xoáy mạnh mẽ, cuốn lấy vũ khí của kẻ địch, tước đoạt chúng một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Tô Lam, với kiếm quang chói lòa, lướt đi như một bóng ma giữa vòng vây kẻ địch. Kiếm của nàng không chém vào da thịt, mà chém vào những điểm yếu trên giáp trụ, vào những khớp nối, khiến chúng mất đi khả năng chiến đấu. Nàng né tránh một ngọn giáo đang lao tới, rồi nhanh chóng xoay người, mũi kiếm điểm nhẹ vào cổ tay Thiết Kỵ trưởng, khiến hắn đánh rơi vũ khí.

“Ý chí tồn tại không phải là để trở thành kẻ hủy diệt!” Tô Lam cất giọng, tiếng nói của nàng vang vọng giữa tiếng binh khí va chạm. “Ngươi đã lầm đường lạc lối! Con đường thăng tiên của các ngươi, chỉ dẫn đến sự hủy diại của chính bản thân và vạn vật!”

Lục Vô Trần, với linh lực dồi dào, bao bọc lấy từng Thiết Kỵ đang cố gắng phản kháng. Linh lực của y như một tấm màn chắn vô hình, ngăn cản chúng gây hại cho dân làng, đồng thời cũng như một sợi dây vô hình trói buộc chúng lại. Y nhìn những Thiết Kỵ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, giọng nói trầm ấm mà đầy thấu hiểu: “Chúng bị mê hoặc quá sâu… cần phải được thức tỉnh, không phải bị tiêu diệt. Linh hồn của các ngươi đã bị che mờ bởi khát vọng hư ảo. Hãy buông bỏ, và lắng nghe ý chí thực sự của mình.”

Hắc Phong, sau tiếng gầm uy dũng đầu tiên, giờ đây không còn tấn công, mà chỉ lượn lờ quanh các Thiết Kỵ đã bị khống chế, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, tạo ra một áp lực tâm lý khủng khiếp, khiến chúng không còn dám phản kháng. Những linh thú chiến của Thiết Kỵ, vốn đã bị tiếng gầm của Hắc Phong làm cho hoảng sợ, giờ đây nằm rạp xuống đất, rên rỉ.

Hàn Băng Tôn Giả đứng giữa những Thiết Kỵ đang bị xiềng xích băng khóa chặt, ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt ẩn sau mũ giáp, nhận ra sự tuy���t vọng và cuồng tín trong đó. “Sức mạnh này… dùng để bảo vệ,” nàng nói, giọng điệu không còn lạnh lùng vô cảm như xưa, mà pha chút suy tư. “Bảo vệ những sinh linh yếu ớt, bảo vệ sự cân bằng, chứ không phải để áp đặt.”

Trận chiến diễn ra nhanh chóng và dứt khoát. Không có cảnh máu chảy đầu rơi, không có tiếng kêu gào thảm thiết của những kẻ bị giết hại. Liên minh của Tần Mặc đã chiến đấu một cách hiệu quả, không tàn bạo, chỉ nhằm mục đích khống chế và giải giáp kẻ địch. Các Thiết Kỵ, dù ban đầu còn ngoan cố, nhưng trước sức mạnh phối hợp nhịp nhàng và chiến thuật không giết chóc này, chúng dần mất đi ý chí chiến đấu, bị trói buộc và tập trung lại một chỗ.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu vàng cam lên những ngọn núi xa xa, và in bóng những hàng cây thông già lên nền trời. Tiếng gà gáy vọng từ những ngôi nhà đã được sửa chữa, và mùi khói bếp ấm áp lan tỏa, xua đi chút dư âm căng thẳng của cuộc chiến.

Tần Mặc, sau khi nhận được tin báo về cuộc giao tranh, đã kịp thời đến thôn làng. Hắn bước đi giữa những người dân vẫn còn chưa hết bàng hoàng, vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm mang theo sự đồng cảm. Những người dân, sau khi được trấn an, đã dần bình tâm trở lại. Họ nhìn Tần Mặc với ánh mắt kính trọng và biết ơn sâu sắc.

“Cảm ơn các vị anh hùng đã cứu chúng tôi! Thôn làng này sẽ không bao giờ quên ơn!” Một cụ già râu tóc bạc phơ, run rẩy quỳ xuống, nói với giọng nghẹn ngào.

Tần Mặc không để cụ quỳ lâu, hắn nhẹ nhàng đỡ cụ dậy. Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một cây cỏ nhỏ bị giẫm nát trong cuộc giao tranh, thân cây mềm oặt, lá úa vàng. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống, chạm tay vào thân cây. Một luồng linh lực ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền vào cây, và hắn cảm nhận được “ý chí tồn tại” đang cố gắng hồi phục của nó, một khát khao được sống mãnh liệt, dù chỉ là một cây cỏ yếu ớt. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi.

Một cậu bé mũm mĩm, khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt to tròn, đang nép mình sau vạt áo mẹ, tò mò nhìn Tần Mặc. Cậu bé là Tiểu Đồng. Tần Mặc quay sang, ánh mắt hiền hòa. “Không cần sợ hãi nữa, Tiểu Đồng,” hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng, mang theo sự trấn an. “Chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi, để các ngươi được là chính mình, sống một cuộc đời bình yên, không bị ai ép buộc phải thay đổi. Ngay cả cây cỏ này cũng có quyền được sống theo cách của nó, không cần phải trở thành một cây đại thụ hùng vĩ nếu nó không muốn.”

Tiểu Đồng, cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ Tần Mặc, dần dần bỏ tay mẹ, bước đến gần hơn, ánh mắt không còn sợ hãi mà thay vào đó là sự tò mò.

Tần Mặc sau đó quay sang Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân, cùng các đồng minh khác đang đứng xung quanh, ánh mắt hắn sâu sắc và đầy ý nghĩa. “Sức mạnh không phải là để áp đặt, mà là để bảo vệ quyền được lựa chọn. Nhờ có sự phối hợp của tất cả, nhờ sự thay đổi trong cách hành động của các ngươi, chúng ta mới có thể làm được điều này. Một trận chiến không đổ máu, một sự trấn áp không tàn bạo, đó chính là minh chứng cho con đường mà chúng ta đang theo đuổi.”

Hàn Băng Tôn Giả gật đầu chậm rãi, ánh mắt nàng vẫn còn suy tư, nhìn về phía những Thiết Kỵ đã bị trói buộc. Chúng ngồi co ro, không còn vẻ hung hãn, chỉ còn sự tuyệt vọng và hoang mang. “Ta hiểu,” nàng nói, giọng điệu trầm thấp, như thể đang nói với chính mình. “Con đường này… quả thực khác biệt. Nó đòi hỏi nhiều hơn là chỉ sức mạnh. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu, sự kiên nhẫn, và một niềm tin mãnh liệt vào bản chất vốn có của vạn vật.” Nàng khẽ thở dài, cảm thấy một gánh nặng vô hình đang dần được trút bỏ khỏi tâm trí.

Cổ Phong Chân Nhân cũng đứng đó, ánh mắt y quét qua cảnh tượng bình yên của thôn làng sau trận chiến, và nhìn vào những gương mặt của các tu sĩ đã cùng y chiến đấu, những người giờ đây không còn truy cầu thăng tiên mù quáng, mà chỉ đơn thuần muốn bảo vệ. Y cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng mình.

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và tin tưởng. Họ biết rằng, mỗi trận chiến nhỏ lẻ như thế này, mỗi lần họ dập tắt một ngọn lửa tàn của tư tưởng cũ, là một lần họ củng cố thêm nền móng cho triết lý cân bằng, cho một Huyền Vực mới.

Tuy nhiên, khi ánh hoàng hôn dần tắt, và bóng đêm bao trùm lấy thôn làng, Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng tà khí yếu ớt, nhưng đầy dai dẳng, vẫn còn luẩn quẩn ở phía xa, như một vết sẹo xấu xí trên nền trời bình yên. Đó là dấu hiệu của một mối đe dọa lớn hơn, một sự hiện diện đen tối vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Thiên Diệu Tôn Giả, hắn biết, sẽ không dừng lại ở những đốm lửa tàn này. Hắn vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối, chuẩn bị cho một đòn phản công cuối cùng, tuyệt vọng, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn vẫn giữ kín.

Nhưng lúc này, dưới ánh trăng thanh bình, Tần Mặc nhìn những gương mặt của đồng minh, những người đã cùng hắn trải qua bao gian khó, đã cùng hắn gieo những hạt giống của sự thật và cân bằng. Sự phối hợp nhịp nhàng và hiệu quả của liên minh, bao gồm cả các cựu tướng lĩnh như Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân, cho thấy sức mạnh của Tần Mặc đang ngày càng củng cố, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn và cuối cùng. Sự chấp nhận và thay đổi trong hành động của Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân cho thấy triết lý của Tần Mặc có thể thay đổi cả những tu sĩ cứng nhắc nhất, mở ra hy vọng cho một Huyền Vực mới, nhưng cũng làm Thiên Diệu Tôn Giả càng thêm căm phẫn.

Tần Mặc biết, con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn cũng biết, họ không đơn độc. Niềm tin vào “ý chí tồn tại”, vào “cân bằng bản chất”, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối, và những hạt mầm của sự lựa chọn đã bắt đầu nảy mầm khắp Huyền Vực, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà vạn vật có thể tìm lại bản chất của chính mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free