Vạn vật không lên tiên - Chương 1146: Hội Nghị Cân Bằng: Những Bước Chân Đầu Tiên Kiến Tạo Huyền Vực Mới
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tầng mây mỏng, rải rác trên những mái nhà tranh tre của Vô Tính Thành, rồi dịu dàng chiếu rọi lên Học Viện Cân Bằng. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp giản dị, hài hòa đến lạ lùng với thiên nhiên xung quanh. Không có những tòa tháp đồ sộ hay những bức tường thành kiên cố như các tông môn lớn, chỉ có những dãy nhà gỗ mộc mạc, những con đường lát đá cuội và những khu vườn nhỏ xanh mướt, nơi cây cỏ dại vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, tự tại. Âm thanh của Suối Tinh Lộ chảy róc rách từ lân cận, tiếng chim hót líu lo, hòa c��ng tiếng bước chân nhẹ nhàng và tiếng nói chuyện rì rầm của những phái đoàn đang tề tựu, tạo nên một bản hòa tấu yên bình nhưng cũng không kém phần trang trọng. Mùi gỗ mới, mùi đất tươi xốp sau đêm sương, mùi hoa cỏ dại ven đường và hương trà nhẹ nhàng thoang thoảng trong gió sớm, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Tần Mặc đứng ở cổng Học Viện, bên cạnh hắn là Tô Lam với trang phục tu sĩ thanh nhã, Lục Vô Trần với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy hy vọng, và Thôn Trưởng Vô Tính Thành với nụ cười hiền từ. Sự giản dị trong y phục và phong thái của họ đối lập rõ rệt với vẻ ngoài của nhiều vị khách đang tiến đến. Từ những tu sĩ áo bào lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo của các tông môn trung lập, đến những chiến binh mạnh mẽ, da ngăm đen, mình khoác da thú của các bộ tộc rừng sâu, và cả những cường giả một thời từng thuộc phe Thiên Diệu, giờ đây mang theo vẻ trầm lắng và suy tư. Bầu không khí ban đầu mang theo sự căng thẳng và thận trọng, khi những ánh mắt dò xét lướt qua nhau, nhưng dần dần, một l��n sóng kỳ vọng khẽ dâng lên, như một dòng chảy ngầm trong lòng mọi người.
Hàn Băng Tôn Giả, với vóc dáng thanh lịch và khí chất lạnh lẽo như băng tuyết, là một trong những người đầu tiên bước tới. Ánh mắt sắc bén của y lướt qua Tần Mặc, dừng lại ở Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi lại quay về phía Tần Mặc, sâu thẳm hơn trước kia. Y không còn mang vẻ ngạo nghễ, kiêu căng của một cường giả đứng trên vạn vật, mà là một sự trầm lắng, thậm chí là một chút mệt mỏi.
“Tần Mặc, ta đến đây không phải vì tin tưởng hoàn toàn vào ngươi,” Hàn Băng Tôn Giả cất lời, giọng nói vẫn lạnh như sương giá, nhưng không còn mang theo sự áp đặt. “Mà vì Huyền Vực cần một con đường mới. Con đường cũ đã dẫn đến tận cùng của sự hủy diệt, và ta... không muốn chứng kiến cảnh đó thêm một lần nào nữa.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt đen láy của hắn sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng. Hắn cảm nhận được trong ý chí của Hàn Băng Tôn Giả, sự giằng xé giữa niềm tin vào sức mạnh tuyệt đối đã ăn sâu vào tiềm thức, và sự bất lực khi chứng kiến niềm tin đó sụp đổ, kéo theo vô vàn sinh linh. Hắn không cần lời hứa hẹn, chỉ cần một ý chí muốn tìm kiếm sự thay đổi.
Ngay sau Hàn Băng Tôn Giả là Dạ Minh, đại diện của các thế lực tự nhiên, với làn da ngăm đen và mái tóc tết nhiều bím. Đôi mắt nàng sáng như sao, lấp lánh sự tinh anh và cảnh giác. Nàng bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào cảnh quan xung quanh như một phần của rừng già.
“Rừng đã lắng nghe,” Dạ Minh khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. “Chúng ta đến để xem liệu con người có thể thực sự hiểu được sự cân bằng, hay chỉ là một lời hứa hẹn trống rỗng, như bao lần trước đây.”
Tần Mặc nhìn nàng, cảm nhận được sự hoài nghi sâu thẳm trong ý chí của các linh thể tự nhiên. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự tham lam và hủy hoại từ con người. Niềm tin của họ không dễ gì có được, và một khi đã mất đi, cũng không dễ gì gây dựng lại.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, tiến lên một bước, ôn tồn nói: “Chào m���ng quý vị đến với Vô Tính Thành, nơi sự bình yên là lẽ sống. Chúng tôi không có gì quý giá ngoài sự chân thành và mong muốn một cuộc sống hài hòa. Mong rằng quý vị sẽ tìm thấy điều đó nơi đây.” Lời nói của ông đơn giản, mộc mạc, nhưng chứa đựng một sự tự hào thầm kín về mảnh đất này, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải vươn cao, phải thăng tiên.
Các đại biểu lần lượt tiến vào, những lời chào hỏi xã giao, những ánh mắt đánh giá, và cả những câu chuyện rì rầm, tất cả đều được Tần Mặc thu vào tâm trí. Hắn không dùng linh lực để dò xét, mà chỉ dùng năng lực độc đáo của mình, lắng nghe “ý chí tồn tại” của từng người, từng “vật” xung quanh. Hắn cảm nhận được sự lo lắng từ một vị tông chủ nhỏ, nỗi sợ hãi về một tương lai bất định; sự kiêu hãnh của một chiến binh bộ tộc, khao khát được bảo vệ gia tộc mình; sự thận trọng của một trưởng lão, đã quá mệt mỏi với những cuộc chiến vô nghĩa. Mỗi ý chí là một dòng chảy riêng, và nhiệm vụ của hắn là dẫn dắt những dòng chảy ấy hòa vào một con sông lớn, không đánh mất bản sắc, nhưng cùng hướng về một mục đích chung: sự cân bằng cho Huyền Vực. Hắn biết, đây sẽ là một hành trình dài và đầy chông gai, không thể chỉ bằng một hội nghị mà có thể thay đổi được niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm. Nhưng, hắn phải bắt đầu.
Ánh nắng đã lên cao hơn, trải khắp Đại Sảnh Hội Nghị, một không gian rộng rãi, trần cao, được trang trí tối giản nhưng tinh tế. Các cửa sổ lớn mở ra cảnh quan xanh mướt của Vô Tính Thành, mang thiên nhiên vào trong, như để nhắc nhở những người tham dự về bản chất cốt lõi mà họ đang bàn luận. Tiếng xì xào của đám đông chợt lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đầy mong đợi. Mùi hương gỗ, trà và một chút hương hoa vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không quá ngột ngạt.
Tần Mặc bước lên bục, đối mặt với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía hắn. Hắn không mang theo uy áp cường giả, không phát ra linh lực hùng hậu. Sự hiện diện của hắn là một sự trầm tĩnh, vững vàng, như một tảng đá cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp. Thanh Vô Danh Kiếm, biểu tượng của Cổ Kiếm Hồn, được đặt trên một giá gỗ đơn giản bên cạnh, toát ra một luồng kiếm ý kiên định, không hung hãn, mà trầm ổn, như một lời nhắc nhở vô hình về vai trò mới của nó: bảo vệ.
“Huyền Vực của chúng ta đã trải qua một cuộc chiến đau thương,” Tần Mặc cất lời, giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng đủ rõ ràng để vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sự trầm tư và sức nặng của những gì đã xảy ra. “Cuộc chiến đó không chỉ là sự tranh giành quyền lực, mà là sự xung đột giữa hai triết lý. Một bên tin rằng vạn vật phải thăng tiên để đạt đến giá trị tối thượng, rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi sự hữu hạn của bản thân. Một bên tin rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không cần phải trở thành bất cứ điều gì khác ngoài bản chất của mình, rằng giá trị đích thực nằm ở sự tồn tại tự nhiên, không bị ép buộc, không bị biến chất.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong đại sảnh. Hắn cảm nhận được sự đồng tình từ Dạ Minh, ánh mắt đầy suy tư của Lục Vô Trần, sự tập trung cao độ của Tô Lam. Hắn cũng thấy những ánh mắt nghi ngờ, những cái cau mày từ các tu sĩ trung lập, và cả sự hoài nghi sâu thẳm từ Bạch Hổ Lão Tổ, người đang ngồi im lặng ở một góc, thân hình mãnh thú khổng lồ toát ra uy áp nhưng đôi mắt hổ vàng rực lại đầy phức tạp.
“Chúng ta không tìm kiếm một con đường duy nhất, mà là vô số con đường,” Tần Mặc tiếp tục, lời nói của hắn như một dòng suối mát lành, thấm vào lòng người. “Chúng ta tìm kiếm sự cân bằng, nơi một tảng đá có thể vĩnh cửu là đá, không cần phải hóa thành tinh linh để ‘thăng hoa’. Một cây cỏ có thể tự do là cỏ, không cần phải tu luyện thành yêu thụ để ‘tiến hóa’. Và một con người có thể tìm thấy giá trị trong cuộc sống hữu hạn của mình, không cần phải truy cầu sự trường sinh bất tử để cảm thấy ý nghĩa.”
Hắn giơ tay, chỉ ra phía những ô cửa sổ lớn, nơi cảnh quan Vô Tính Thành hiện ra sống động. “H��y nhìn ra kia. Ở đây, vạn vật sống cuộc đời của chúng, không tranh giành, không ép buộc. Chúng ta không phủ nhận con đường thăng tiên. Nó vẫn là một lựa chọn, một khát vọng của một số ít. Nhưng nó không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là xiềng xích trói buộc tất cả.”
Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dáng uy nghiêm của một lão ông, khẽ thở dài trong tâm trí. *“Hắn nói ra những điều mà ta đã từng hoài nghi... nhưng liệu nó có thực sự khả thi? Từ bỏ sự truy cầu sức mạnh, sự trường sinh? Đó là bản năng sâu thẳm nhất của vạn vật linh trưởng. Liệu vạn vật có thể thực sự từ bỏ cám dỗ đó?”* Sự giằng xé giữa bản năng thần thú và khát vọng "nhân hóa" đã hành hạ y suốt bao năm tháng, giờ đây lại được Tần Mặc đặt ra một cách trần trụi.
Một tu sĩ trung lập, với bộ râu dài bạc phơ và vẻ mặt nghiêm nghị, không kìm được sự bức xúc, cất tiếng: “Vậy chúng ta sẽ từ bỏ con đường thăng tiên sao? Đó là mục tiêu ngàn đời của chúng ta! Là lý do để chúng ta tu luyện, để vươn tới cảnh giới cao hơn, để siêu thoát kh���i phàm trần!” Giọng y vang vọng, chứa đầy sự chất vấn và hoài nghi.
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn để cho lời chất vấn đó lắng xuống, rồi đáp lại bằng một sự bình thản. “Không, chúng ta không từ bỏ. Chúng ta chỉ trả lại cho nó vị trí vốn có. Thăng tiên không phải là định mệnh chung của vạn vật, mà là một trong vô vàn lựa chọn. Giống như một cái cây có thể mọc cao đến trời, nhưng một cái cây khác có thể chỉ cần cắm rễ sâu vào đất, cho ra quả ngọt, và cả hai đều có giá trị ngang nhau, đều hoàn thành ‘ý chí tồn tại’ của mình.”
Hắn nhìn thẳng vào vị tu sĩ chất vấn. “Chúng ta sẽ xây dựng một Huyền Vực nơi không ai bị ép buộc phải trở thành thứ mà họ không muốn. Một Huyền Vực nơi ‘vật tính’ được tôn trọng, nơi ‘ý chí tồn tại’ được lắng nghe. Đó là con đường của cân bằng. Nó khó khăn, bởi nó đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ những định kiến đã ăn sâu, phải học cách chấp nhận sự đa dạng, sự khác biệt. Nhưng ta tin, đó là con đường duy nhất dẫn đến sự thịnh vượng bền vững cho toàn bộ Huyền Vực.”
Các đại biểu lắng nghe, có người gật gù tán thành, những tia sáng hy vọng lóe lên trong mắt họ. Có người vẫn cau mày suy nghĩ, cố gắng tiêu hóa những khái niệm mới mẻ này. Và có những người, như vị tu sĩ kia, vẫn còn giữ trong lòng sự hoài nghi sâu sắc. Tô Lam và Lục Vô Trần quan sát, sẵn sàng hỗ trợ Tần Mặc giải đáp bất kỳ thắc mắc nào, bởi họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng, một cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại sâu sắc hơn bất kỳ trận chiến nào đã qua.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Vô Tính Thành, sau đó nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên Vọng Nguyệt Đài, một đài cao nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào tĩnh lặng, Tần Mặc đứng một mình, trầm tư. Tiếng suối chảy róc rách từ Suối Tinh Lộ và tiếng côn trùng rỉ rả là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, tạo nên một bầu không khí bình yên nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Mùi đất ẩm, hoa cỏ đêm, cùng với làn không khí trong lành mát mẻ, xoa dịu phần nào những căng thẳng sau một ngày dài.
Tô Lam, Lục Vô Trần và Lão Khang lặng lẽ bước tới, đứng cạnh Tần Mặc. Ánh trăng dịu dàng bắt đầu rải bạc trên cảnh vật, làm nổi bật bóng hình những con người đang gánh vác tương lai của Huyền Vực.
“Hôm nay khá thuận lợi, Tần Mặc,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trầm ấm trong đêm. Nàng nhìn về phía Vô Tính Thành đang sáng đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. “Nhiều người đã bắt đầu lắng nghe, dù còn nhiều hoài nghi. Ít nhất, họ đã không rời đi ngay lập tức.”
Lục Vô Trần thở dài, ánh mắt y nhìn xa xăm vào khoảng không. “Đó là một khởi đầu tốt. Nhưng việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm không thể chỉ bằng một vài lời nói. Những gì chúng ta đã làm, chỉ là gieo một hạt giống nhỏ. Để nó nảy mầm và phát triển, cần rất nhiều thời gian và công sức.”
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, đặt tay lên vai Tần Mặc, như một sự động viên thầm lặng. “Sự thay đổi cần thời gian, Tần Mặc. Giống như một cái cây, nó cần rễ bám sâu vào lòng đất trước khi vươn cành đón gió. Chúng ta không thể nóng vội. Điều quan trọng là hạt giống đã được gieo, và ý chí của ngươi đủ mạnh mẽ để nuôi dưỡng nó.”
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của đêm. Trong sâu thẳm linh giác của hắn, một luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng vẫn không ngừng tồn tại. Nhưng đêm nay, nó không còn yếu ớt nữa. Nó trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, như một con thú đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời khắc cuối cùng.
“Ta hiểu,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo một chút ưu tư. “Nhưng ta vẫn cảm nhận được... một luồng tà khí. Mạnh mẽ hơn trước. Hắn vẫn chưa từ bỏ, và có lẽ đang chuẩn bị một đòn cuối cùng.”
Tô Lam quay sang Tần Mặc, ánh mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cũng đã cảm nhận được điều đó, dù không rõ ràng như Tần Mặc. “Thiên Diệu Tôn Giả... hắn sẽ không dễ dàng buông tay. Hắn đã mất đi tất cả, và một kẻ mất tất cả thường liều lĩnh nhất.” Nàng nhìn về phía xa, nơi bóng tối dường nh�� đặc quánh hơn, như có thứ gì đó đang cuộn trào. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đang lên kế hoạch cho một đòn quyết định, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu, trái tim của Huyền Vực, hoặc một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn đã giữ kín bấy lâu.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi luồng tà khí mơ hồ nhưng rõ rệt đang cuộn trào, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang ẩn mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất chông gai. Việc xây dựng một trật tự cân bằng không phải là một chiến thắng một sớm một chiều, mà là một quá trình dài và đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên trì, lòng thấu hiểu và ý chí kiên định. Nhưng đêm nay, khi đứng trên Vọng Nguyệt Đài, dưới ánh trăng thanh khiết, bên cạnh những người đồng hành đáng tin cậy, trong lòng hắn vừa mang hy vọng về một Huyền Vực mới, vừa nặng trĩu cảnh giác. Dù vậy, hắn vẫn tin tưởng vào con đường mình đã chọn, tin vào sức mạnh của sự cân bằng. Đó là hy vọng duy nhất để Huyền Vực không chìm vào hỗn loạn vĩnh viễn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.