Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1169: Gieo Mầm Tri Thức: Nền Tảng Cân Bằng Mới

Bình minh đầu tiên sau Đại Lễ Kỷ Niệm Cân Bằng ló dạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên mái ngói cổ kính của Vô Tính Thành, xua tan màn sương đêm còn vương vấn. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vẫn còn âm hưởng của những tiếng cười nói và âm nhạc đêm qua, Tần Mặc đã ngồi đó từ rất sớm. Hắn không ngủ, hoặc ít nhất là không chợp mắt quá lâu. Chiếc ấn tín “Người Bảo Hộ Cân Bằng” vẫn nằm yên trên bàn đá cẩm thạch, ánh xanh lục dịu nhẹ của nó đã hòa vào sắc vàng của nắng sớm, không còn vẻ huyền ảo như dưới ánh trăng mà trở nên kiên định, vững chãi hơn.

Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị đắng chát ban đầu giờ đã dịu lại, để lại dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi, như chính hành trình mà hắn đã đi qua. Ánh mắt hắn lướt qua hồ Vọng Nguyệt, nơi những đóa sen trắng muốt đang hé mình đón nắng, từng giọt sương đêm còn đọng lại trên cánh hoa lung linh như ngọc. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh hồ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ khe đá nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên đến lạ. Mùi hương của trà thơm vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi hoa nhài thanh khiết từ góc vườn và chút ẩm mốc đặc trưng của gỗ mục, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái, hoàn toàn đối lập với những trận chiến khốc liệt vừa qua.

Sự tĩnh lặng ấy không kéo dài quá lâu. Từ phía lối vào quán, hai bóng người quen thuộc dần hiện ra. Tô Lam, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nàng vận một bộ y phục màu xanh lam nhạt, tóc búi cao gọn gàng, thanh kiếm cổ bên hông vẫn lạnh lẽo nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng và quan tâm. Theo sau nàng là Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng bước chân lại kiên định. Khuôn mặt khắc khổ của y vẫn hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt sâu trũng đã không còn sự chán nản hay hoài nghi như trước, mà thay vào đó là một vẻ trầm tư, suy ngẫm.

“Tần Mặc, ngươi đã ngồi đây cả đêm sao?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối. Nàng đặt một tách trà mới xuống cạnh ấn tín, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, “Chỉ là suy nghĩ một chút. Sau cùng, danh hiệu ‘Người Bảo Hộ Cân Bằng’ này... là một lời hứa, một gánh nặng. Đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một bước khởi đầu. Làm sao để vạn vật thật sự hiểu và sống theo ‘cân bằng’ mà không biến nó thành một giáo điều mới, một sự ràng buộc khác?” Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự trăn trở sâu sắc. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng nếu ta ép buộc họ phải ‘không thăng tiên’, liệu đó có phải là một sự áp đặt khác, một sự ‘vô tính’ cưỡng chế không?”

Lục Vô Trần ngồi xuống ghế đối diện Tần Mặc, khẽ thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải tiếng thở d��i của sự mệt mỏi mà là của sự thấu hiểu. “Điều ngươi lo lắng là đúng. Lòng người dễ sa vào cực đoan, dù là truy cầu hay từ bỏ. Triết lý cân bằng không phải là một pháp tắc cứng nhắc, mà là một con đường. Và con đường ấy, mỗi vật phải tự mình bước đi.” Y đưa tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói. “Chúng ta cần một nền tảng, một nơi để gieo mầm tri thức, để họ tự khám phá bản chất, tự mình lựa chọn.”

Tô Lam gật đầu tán thành, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ thông tuệ. “Đúng vậy, Lục lão nói rất chí lý. Giáo dục, Tần Mặc. Chúng ta cần một hệ thống giáo dục hoàn toàn mới, không phải để truyền thụ linh lực, mà để khai mở tâm trí, giúp vạn vật hiểu rõ ‘vật tính’ của mình, hiểu về quyền được là chính nó, và trách nhiệm của nó đối với toàn bộ Huyền Vực.” Nàng nhìn Tần Mặc, giọng nói nàng đầy kiên định. “Ép buộc hay dẫn dắt đều có thể sai lệch nếu không được thực hiện một cách khôn ngoan. Điều cốt yếu là trao cho họ quyền được lựa chọn và sự hiểu biết đầy đủ để đưa ra lựa chọn đó.”

Tần Mặc trầm ngâm lắng nghe, những lời của Tô Lam và Lục Vô Trần như một luồng gió mát thổi tan đi những đám mây u ám trong tâm trí hắn. Hắn khẽ thở phào, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Một Học Viện… Học Viện Vạn Vật Cân Bằng.” Hắn lẩm bẩm, rồi đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên, như thể một tia sáng đã xuyên qua màn sương mù dày đặc. Hắn với lấy một mảnh giấy còn sót lại trên bàn, cùng với một cây bút lông nhỏ, bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên. Từng đường nét nguệch ngoạc trên giấy, nhưng lại chứa đựng một tầm nhìn vĩ đại. Hắn vẽ một tòa kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, xung quanh là những khu vườn xanh tốt, biểu tượng cho sự hài hòa giữa tri thức và thiên nhiên.

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên niềm hy vọng. Họ biết, Tần Mặc không chỉ là một chiến binh, mà còn là một nhà kiến tạo. Và giờ đây, hắn đang bắt đầu kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Huyền Vực mới. Dưới ánh nắng sớm mai, quán trà vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy và những suy nghĩ thâm trầm về tương lai của cả Huyền Vực đang được hình thành. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn có những người đồng hành đáng tin cậy, và quan trọng hơn, hắn có niềm tin vào triết lý cân bằng, vào quyền được là chính mình của vạn vật.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải nắng vàng rực rỡ khắp Vô Tính Thành, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra tại Hội Trường Cân Bằng mới được thiết lập. Hội trường được xây dựng từ những thân gỗ cổ thụ và đá xanh khai thác từ các vách núi quanh Vô Tính Thành, mang vẻ mộc mạc nhưng vững chãi. Trần nhà cao vút, để lộ những vì kèo chạm khắc tinh xảo, những bức tường được trang trí bằng các hình vẽ đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu sắc về sự hài hòa của thiên nhiên và vạn vật. Không khí bên trong hội trường trang nghiêm nhưng không hề ngột ngạt, những làn gió nhẹ mang theo hương cỏ cây từ bên ngoài luồn qua các ô cửa sổ, làm dịu đi cái nóng của bu��i trưa hè.

Trên chiếc bàn tròn lớn làm từ một thân cây cổ thụ nguyên khối, Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc ấn tín "Người Bảo Hộ Cân Bằng" đặt trang trọng trước mặt hắn. Bên cạnh hắn là Tô Lam, vẻ mặt nàng tập trung cao độ, chuẩn bị ghi chép mọi ý kiến. Lục Vô Trần ngồi đối diện, ánh mắt đăm chiêu. Xung quanh chiếc bàn là những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng Tần Mặc trải qua mưa bom bão đạn để giành lại sự cân bằng cho Huyền Vực.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, ngồi cạnh Hạ Nguyệt, người vẫn giữ vẻ thanh tú và dịu dàng như làn gió mát. Mộ Dung Tĩnh, với y phục tông môn đã được thay bằng trang phục đơn giản hơn nhưng vẫn giữ được nét thanh thoát, ngồi tách biệt một chút, ánh mắt nàng vẫn còn vẻ phức tạp, vừa quan sát vừa suy tư. Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dáng một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc bén như hổ, đầy trí tuệ. Viên Minh, thư sinh trẻ với đôi mắt buồn nhưng giờ đã ánh lên tia hy vọng, ngồi cạnh Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với chồng sách cũ luôn kè kè bên mình, vẻ mặt đầy kiên nhẫn. Ngay cả Thiết Giáp Thành Linh, dù không có hình hài cụ thể, cũng biểu hiện sự hiện diện của mình thông qua một luồng rung động ổn định, mạnh mẽ tỏa ra từ một khối đá lớn đặt ở trung tâm hội trường.

Tần Mặc đưa mắt nhìn quanh, giọng nói hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp hội trường, mang theo sức nặng của trách nhiệm và niềm tin. “Chư vị, chúng ta đã chiến thắng một cuộc chiến, nhưng giờ đây, một cuộc chiến khác đang chờ đợi chúng ta – cuộc chiến để xây dựng lại niềm tin, để định hình lại tư duy của vạn vật. Danh hiệu ‘Người Bảo Hộ Cân Bằng’ không chỉ là một danh hiệu, mà là một sứ mệnh. Sứ mệnh đó, ta không thể hoàn thành một mình.”

Hắn khẽ ho một tiếng, rồi tiếp tục. “Ta đã suy nghĩ rất nhiều về cách gieo mầm triết lý cân bằng này vào tâm trí vạn vật. Và ta tin rằng, giáo dục là con đường duy nhất. Ta đề xuất thành lập một Học Viện, mà ta tạm gọi là ‘Học Viện Vạn Vật Cân Bằng’. Mục tiêu của Học Viện này không phải là dạy họ cách thăng tiên hay không thăng tiên, mà là giúp họ hiểu về bản chất của chính mình, quyền được tự do lựa chọn con đường, và trách nhiệm với sự cân bằng của Huyền Vực.”

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gật đầu, nhưng sau đó y lên tiếng, giọng trầm thấp đầy uy lực. “Điều ngươi nói nghe có vẻ cao cả, Tần Mặc. Nhưng liệu một linh thú như ta, hay những linh thú khác, có thể hiểu được triết lý này? Bản năng của chúng ta luôn thúc đẩy sự tiến hóa, sự mạnh mẽ để sinh tồn và vươn tới cảnh giới cao hơn. Làm sao để dung hòa bản năng đó với triết lý cân bằng mà ngươi nói?” Ánh mắt hổ vàng rực của y nhìn thẳng vào Tần Mặc, đầy sự dò xét.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. “Đó chính là lý do chúng ta cần Học Viện, Lão Tổ. Bản năng là một phần của ‘vật tính’, không thể và không nên chối bỏ. Học Viện sẽ không dập tắt bản năng, mà giúp vạn vật hiểu rõ bản năng của mình, kiểm soát nó, và tìm ra con đường để bản năng đó phục vụ cho sự cân bằng chung, thay vì chỉ là sự ích kỷ hay truy cầu cực đoan. Một con thú muốn mạnh mẽ để bảo vệ lãnh thổ, để sinh tồn, đó là điều tự nhiên. Nhưng mạnh mẽ đến mức hủy diệt mọi thứ xung quanh chỉ để đạt được mục đích cá nhân, đó là sự mất cân bằng.”

Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ đẩy gọng kính. “Tri thức cổ xưa có thể là một nền tảng vững chắc. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc thu thập và phân loại những ghi chép về các ‘vật tính’ đa dạng từ thuở hồng hoang của Huyền Vực. Mỗi vật, từ một hòn đá vô tri đến một thần thú hùng mạnh, đều có ‘ý chí tồn tại’ và ‘vật tính’ riêng. Việc nghiên cứu sâu sắc những điều này sẽ giúp vạn vật tự nhìn nhận bản thân, không bị lạc lối bởi những lời cám dỗ về sự thăng tiến vô độ.”

Viên Minh, thư sinh trẻ tuổi, rụt rè lên tiếng. “Ta… ta nghĩ rằng, cần phải có những ví dụ cụ thể, những câu chuyện, những bài học không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động, để vạn vật dễ dàng tiếp thu hơn. Nhất là những người trẻ, những linh vật non nớt, họ cần được hướng d��n từ sớm.”

Trong suốt cuộc thảo luận, Mộ Dung Tĩnh vẫn giữ im lặng, nàng chỉ chăm chú lắng nghe từng lời, từng câu chữ. Ánh mắt nàng chuyển động không ngừng giữa Tần Mặc, Bạch Hổ Lão Tổ, và Thiên Sách Lão Nhân. Nàng từng là một tu sĩ kiêu hãnh, tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, vào sức mạnh tối thượng. Những gì Tần Mặc đang nói, đang xây dựng, hoàn toàn đối lập với những gì nàng đã được dạy dỗ và tin tưởng suốt hàng trăm năm. Nhưng nàng không thể phủ nhận, chính triết lý của Tần Mặc đã cứu Huyền Vực khỏi bờ vực diệt vong. Trong lòng nàng, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra dữ dội, giữa niềm tin cũ đã ăn sâu và sự thật hiển nhiên trước mắt. Nàng muốn tìm kiếm một vị trí cho mình trong trật tự mới này, một vai trò không chỉ để chuộc lỗi, mà còn để thực sự đóng góp.

Tần Mặc kiên nhẫn giải thích từng ý tưởng, làm rõ từng khúc mắc. Tô Lam không ngừng ghi chép, từng nét chữ của nàng sắc sảo và rõ ràng. Lục Vô Trần thỉnh thoảng lại bổ sung thêm những góc nhìn sâu sắc từ kinh nghiệm sống và sự chiêm nghiệm của y. Thiết Giáp Thành Linh, thông qua những rung động truyền đến khối đá, bắt đầu đưa ra các giải pháp về vật liệu xây dựng, về cách bố trí các khu vực của Học Viện để tối ưu hóa sự tiếp thu tri thức cho các loại vật thể khác nhau, từ những sinh linh biết di chuyển đến những vật thể cố định như đá hay cây cối. Từng chút một, bức tranh về Học Viện Vạn Vật Cân Bằng dần trở nên rõ nét hơn. Cuối cùng, Mộ Dung Tĩnh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi nàng, như thể nàng đã tìm thấy được câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng đã dịu đi, nhuộm một màu cam tím lên những đám mây lãng đãng trên nền trời. Tại một Vườn Thảo Dược mới được quy hoạch gần Hội Trường Cân Bằng, không khí trong lành và thơm ngát. Vườn được phân chia khoa học thành từng khu vực nhỏ, mỗi khu trồng một loại thảo dược, linh thực đặc trưng, từ những cây thuốc đơn giản của Vô Tính Thành đến những linh thảo quý hiếm được mang về từ các vùng đất xa xôi. Lối ��i được lát bằng đá cuội sạch sẽ, tiếng nước chảy róc rách từ giếng đá cổ thụ tưới tắm những luống cây xanh tươi, tạo nên một không gian yên tĩnh và tràn đầy linh khí. Tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm và hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc.

Tần Mặc cùng các đồng minh đi dạo trong vườn, những cuộc thảo luận giờ đây đã trở nên thân mật và cởi mở hơn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ vạn vật xung quanh, từ những ngọn cỏ mềm mại dưới chân đến những cây cổ thụ uy nghiêm vươn mình đón gió. Chúng không còn bị nỗi sợ hãi về sự tận diệt hay khát khao thăng thiên mù quáng chi phối, mà đang sống đúng với "vật tính" của mình, phát triển một cách tự nhiên và hài hòa.

“Chúng ta đã có một khuôn khổ cơ bản,” Tần Mặc nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Giờ là lúc để biến những ý tưởng này thành hiện thực. Tô Lam, Viên Minh, hai người hãy phụ trách việc xây dựng giáo trình cơ bản cho Học Viện. Ta muốn những giáo trình n��y không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn khơi gợi sự tò mò, giúp vạn vật tự đặt câu hỏi về bản thân và thế giới.” Hắn nhìn Viên Minh, rồi quay sang Tô Lam, trong mắt nàng ánh lên sự nhiệt huyết.

Tô Lam khẽ cúi đầu, “Vâng, Tần Mặc. Chúng ta sẽ làm hết sức mình. Ta sẽ cùng Viên Minh phân loại các ‘vật tính’ cơ bản, xây dựng những bài học đầu tiên về sự tự nhận thức và trách nhiệm.”

Tần Mặc tiếp tục, “Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân, hai vị với sự uyên bác và kinh nghiệm của mình, xin hãy nghiên cứu sâu hơn về các ‘vật tính’ cổ xưa, những ghi chép thất lạc, để làm phong phú thêm kho tàng tri thức của Học Viện. Chúng ta cần hiểu rõ nguồn gốc và sự đa dạng của vạn vật để đưa ra những hướng dẫn phù hợp nhất.”

Lục Vô Trần gật đầu, “Điều đó là bổn phận của ta. Ta sẽ cùng Thiên Sách Lão Nhân đào sâu vào những tàng thư cổ, tìm kiếm những chân lý đã bị lãng quên.” Thiên Sách Lão Nhân cũng khẽ mỉm cười, ánh mắt tinh anh của y ánh lên vẻ hào hứng.

“Thiết Giáp Thành Linh,” Tần Mặc nói, hướng về khối đá lớn đang tỏa ra rung động, “ngươi sẽ chịu trách nhiệm về cơ sở vật chất của Học Viện. Ta tin vào khả năng kiến tạo và sự bền vững của ngươi. Hãy xây dựng một nơi không chỉ vững chắc mà còn hài hòa với thiên nhiên, một nơi mà vạn vật có thể cảm thấy thuộc về.” Những rung động từ khối đá mạnh mẽ hơn, như một lời cam kết.

Đến lượt Mộ Dung Tĩnh, nàng vẫn im lặng quan sát. Tần Mặc quay sang nàng, ánh mắt hắn dịu dàng. “Mộ Dung Tĩnh, ta biết ngươi đã trải qua nhiều điều. Con đường cũ của ngươi đã sụp đổ, nhưng con đường mới luôn rộng mở. Ngươi có muốn tìm kiếm một vai trò cho mình trong công cuộc kiến tạo này không?”

Mộ Dung Tĩnh giật mình, nàng ngước nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự do dự. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi giọng nói của nàng vang lên, không còn vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, mà thay vào đó là sự chân thành và một chút ngập ngừng. “Có lẽ… ta có thể giúp Tần Mặc. Kinh nghiệm của ta trong các tông môn tu luyện trước đây, những hiểu biết về cơ chế hoạt động và tư duy của họ, có thể hữu ích để thay đổi tư duy cũ, biến họ thành những người truyền bá triết lý mới. Ta muốn… ta muốn trở thành cầu nối giữa quá khứ và tương lai, giữa những người đã từng tin vào con đường thăng tiên cực đoan và triết lý cân bằng của ngươi.” Lời nói của nàng như một lời tuyên thệ, đánh dấu sự chuyển biến hoàn toàn trong nội tâm.

Tần Mặc gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi hắn. “Ta tin tưởng mọi người. Con đường này không dễ dàng, sẽ có vô vàn thách thức, từ những xung đột nhỏ của ‘vật tính’ khác biệt cho đến sự kháng cự của những tư tưởng cũ còn sót lại. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau đi tới.”

Hạ Nguyệt, dịu dàng bước đến gần Tần Mặc, tay nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng trong veo nhưng đầy kiên định. “Chúng ta nên có một buổi lễ nhỏ, một buổi ‘Gieo Hạt Tri Thức’ để đánh dấu sự khởi đầu của Học Viện. Nó sẽ là biểu tượng của hy vọng và sự phát triển, một lời nhắc nhở cho vạn vật rằng mỗi lựa chọn nhỏ của họ đều có thể gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp hơn.” Lão Khang cũng gật gù tán thành, khuôn mặt hiền hậu của ông lão ánh lên niềm tự hào.

Tần Mặc nhìn Hạ Nguyệt, rồi nhìn sang tất cả những người đồng hành của mình. Hắn cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết, của niềm tin. Hắn gật đầu đồng ý với đề xuất của Hạ Nguyệt. Hắn khẽ tháo chiếc ấn tín “Người Bảo Hộ Cân Bằng” khỏi cổ tay, rồi trao cho Tô Lam. “Tô Lam, ngươi hãy thay ta quản lý những công việc ban đầu của Học Viện, chuẩn bị cho buổi ‘Gieo Hạt Tri Thức’. Ấn tín này sẽ giúp ngươi truyền đạt ý chí của ta một cách rõ ràng nhất.”

Tô Lam ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đón lấy ấn tín, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc thạch và trọng lượng của niềm tin mà Tần Mặc đặt vào nàng. “Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Cả nhóm cùng nhau ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một lời hứa về một bình minh mới tươi sáng hơn. Tần Mặc vẫn cảm nhận được một sự rung động mơ hồ, khó nắm bắt từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu, một nhịp đập trầm ổn nhưng vẫn ẩn chứa những bí mật chưa được giải đáp. Thiên Diệu Tôn Giả đã thất bại, nhưng ý niệm của y, hay một thứ gì đó sâu xa hơn, dường như vẫn còn tồn tại, như một thử thách vĩnh cửu đối với sự cân bằng. Hắn biết, Học Viện này, và triết lý này, sẽ phải đối mặt với vô vàn bài kiểm tra khắc nghiệt. Nhưng nhìn vào những gương mặt tràn đầy hy vọng và quyết tâm của những người đồng hành, Tần Mặc tin rằng, họ sẽ cùng nhau vượt qua. Cuộc hành trình để Huyền Vực thực sự chấp nhận và sống theo triết lý cân bằng sẽ còn rất dài, đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Và tất cả, chỉ mới là khởi đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free