Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1171: Thiên Diệu Chi Lệnh: Huyền Vực Hỗn Loạn

Ánh trăng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên mặt ao, phản chiếu lung linh những hạt sương đêm còn đọng lại. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, không khí vẫn còn vương vấn mùi trà sen thanh khiết và hương hoa nhài dịu dàng. Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi đối diện nhau tại chiếc bàn gỗ quen thuộc, chén trà ấm nóng vẫn tỏa hơi nghi ngút giữa họ. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt, tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ, và tiếng nói cười thì thầm của những người dân Vô Tính Thành vừa thức giấc, tất cả dệt nên một bức tranh thanh bình, yên ả.

“Hạt giống đã gieo, nhưng để nó thành cây cổ thụ thì cần rất nhiều nỗ lực và thời gian,” Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không phía trước, nơi những làn sương mỏng manh vẫn còn lãng đãng vờn quanh các mái nhà. Giọng hắn trầm ��m, chất chứa sự suy tư về con đường dài mà Học Viện Vạn Vật Cân Bằng phải đi qua.

Hạ Nguyệt mỉm cười nhẹ, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ tin tưởng. Nàng rót thêm trà vào chén Tần Mặc, động tác nhẹ nhàng như làn gió. “Nhưng chúng ta đã có một khởi đầu tốt đẹp, Mặc ca. Vạn vật đang tìm thấy bản chất của mình, không còn bị trói buộc bởi tham vọng thăng tiên mù quáng. Đó chính là hy vọng.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ. Cái "rung động khó nắm bắt" từ Huyền Vực Tâm Châu mà hắn cảm nhận đêm qua, dù yếu ớt, vẫn cứ vương vấn, như một sợi tơ vướng víu trong tâm trí hắn. Hắn cố gắng xua đi suy nghĩ đó, tập trung vào sự bình yên hiện tại, vào hơi ấm từ bàn tay Hạ Nguyệt đang khẽ chạm vào tay hắn.

Đúng lúc đó, một chấn động dữ dội bất ngờ ập đến. Không phải là một trận động đất thông thường, mà là một sự rung chuyển từ sâu thẳm lòng đất, mang theo một lực lượng cuồng bạo, như thể chính Huyền Vực đang bị xé toạc. Chén trà trên bàn đổ nghiêng, nước trà nóng tràn ra, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Những vật dụng bằng gỗ trên kệ rung lắc dữ dội, phát ra tiếng kẽo kẹt đáng sợ, như thể chúng sắp vỡ vụn. Tiếng chim hót im bặt, thay vào đó là tiếng la hét kinh hoàng của người dân Vô Tính Thành. Cả bầu không khí như bị xé nát bởi một tiếng gầm gừ trầm đục, âm vang từ vô tận.

“Rung động này... không phải bình thường. Nó giống như tiếng rên rỉ của Huyền Vực vậy,” Hạ Nguyệt thốt lên, giọng nàng run rẩy vì kinh hãi. Nàng nắm chặt lấy tay Tần Mặc, đôi mắt mở to nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đang chuyển màu một cách bất thường. Những đám mây trắng muốt ban nãy giờ đây bị nhuộm đỏ rực, tựa như một vết thương khổng lồ đang rỉ máu trên nền trời xanh thẳm. Ánh nắng dịu dàng phút chốc biến mất, thay vào đó là một thứ ánh sáng đỏ rực rỡ, ma mị, bao trùm khắp Vô Tính Thành, khiến mọi vật như bị nhuốm một màu máu.

Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi mày nhíu chặt. Hắn không chỉ cảm nhận rung động vật lý, mà còn là một làn sóng ý chí tồn tại đau đớn, hỗn loạn đang lan tràn khắp Huyền Vực. Hắn lắng nghe tiếng kêu gào thảm thiết của những ngọn núi bị xé toạc, tiếng than khóc của những dòng sông bị khô cạn, tiếng rên rỉ của những linh vật bị giằng xé. Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng bao trùm lấy hắn. “Không, nó còn hơn cả rên rỉ... là một lời cảnh báo, một sự cưỡng ép. Nguồn gốc của nó... từ Huyền Vực Tâm Châu!” Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như những tia chớp xé toạc bầu trời đỏ rực. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, hình ảnh của Huyền Vực Tâm Châu đang rung động dữ dội, không phải là một nhịp đập trầm ổn như trước, mà là một cơn co giật cuồng loạn, như thể nó đang bị một lực lượng vô hình nào đó thao túng, cưỡng bức. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt không rời khỏi bầu trời đang biến đổi, đôi tay siết chặt thành quyền. Bình yên đã vỡ vụn. Tai họa đã ập đến.

***

Chỉ vài khắc sau, toàn bộ Vô Tính Thành chìm trong cảnh hỗn loạn. Những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, vốn vững chãi qua bao năm tháng, giờ đây rung lắc bần b��t. Tiếng suối chảy róc rách quen thuộc giờ bị át đi bởi tiếng la hét thất thanh của người dân, tiếng đổ vỡ của những vật dụng trong nhà, tiếng khóc thét của trẻ nhỏ. Bầu trời vẫn đỏ rực như máu, một màu sắc kỳ dị chưa từng xuất hiện trên bầu trời Vô Tính Thành vốn trong xanh, thanh bình. Mùi gỗ ẩm và hoa cỏ dại giờ bị thay thế bằng mùi khói, mùi đất đá vỡ vụn, và một mùi hôi tanh khó tả, như thể có điều gì đó xấu xa đang trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất.

Giữa không gian hỗn loạn đó, trên nền trời đỏ rực như bãi chiến trường, một hình ảnh khổng lồ bắt đầu hiện rõ. Đó là một bóng người cao lớn, khoác trường bào lụa trắng, mái tóc bạc trắng như tuyết bay trong gió. Khuôn mặt tuấn tú, không một nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh, đầy uy quyền, nhìn xuống toàn bộ Huyền Vực như nhìn những con kiến bé nhỏ. Không ai khác, đó chính là Thiên Diệu Tôn Giả. Hình ảnh của y không phải là một ảo ảnh đơn thuần, mà là một sự hiện diện đầy chân thực, một ý chí cuồng bạo đang áp đặt lên toàn bộ thế giới.

Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp Huyền Vực, xuyên thấu mọi vật cản, đánh thẳng vào tâm trí của vạn vật, mang theo uy áp kinh hoàng và sự ngạo mạn tột cùng. Mỗi từ ngữ đều như một mệnh lệnh không thể kháng cự, khiến không gian xung quanh Tần Mặc và Hạ Nguyệt như bị bóp nghẹt.

“Vạn vật Huyền Vực! Ta, Thiên Diệu, nay tuyên bố, thời khắc thăng hoa đã đến! Ta sẽ dùng Huyền Vực Tâm Châu, cưỡng ép toàn bộ thế giới này 'thăng tiên', đạt đến cảnh giới vĩnh hằng! Sẽ không còn sự yếu đuối, không còn sự hữu hạn! Tất cả sẽ trở thành bất diệt!”

Lời tuyên bố của y như sấm sét đánh thẳng vào tâm can, phá tan mọi hy vọng về một tương lai bình yên. Người dân Vô Tính Thành, vốn không quen với những hiện tượng kỳ dị, không hiểu về ‘thăng tiên’ hay ‘Huyền Vực Tâm Châu’, giờ đây chỉ biết ôm đầu la hét, chạy tán loạn. Họ hoảng sợ trước sự biến đổi kinh hoàng của thế giới, trước giọng nói uy nghiêm đầy chết chóc kia.

Tần Mặc ôm chặt lấy Hạ Nguyệt, che chắn cho nàng khỏi nh���ng mảnh vụn đang rơi xuống từ mái hiên. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, không phải vì sợ hãi, mà để cảm nhận rõ hơn ý chí tồn tại đang gào thét khắp nơi. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của những linh thú đang co rúm trong hang động, sự phẫn nộ của những binh khí bị cưỡng ép phải hóa thành hình người, sự giằng xé của những ngọn núi đang bị ép phải "khai linh" và biến dạng. Hắn thấy những dòng sông bị ép phải chảy ngược, những rừng cây cổ thụ vặn vẹo trong đau đớn, những tòa thành đang tự sụp đổ vì không chịu nổi áp lực của một ý chí khác đang cố gắng thay đổi bản chất của chúng.

Ở những vùng đất xa xôi hơn, nơi các tông môn tu luyện vẫn còn tồn tại, mọi thứ còn kinh hoàng hơn. Vạn vật khai linh một cách mất kiểm soát. Những viên đá vô tri bỗng nhiên mọc ra tứ chi, nhưng không có linh trí, chỉ biết gào thét trong vô định. Những con sông hóa thành rồng nước, nhưng lại tự xé nát thân thể mình vì bản chất của chúng không phải là loài rồng. Thiên tai bùng nổ khắp nơi: núi lửa phun trào không ngừng, biển cả gầm thét nhấn chìm đất liền, bão tố cuồng phong quét qua những thành trì vững chắc nhất, biến chúng thành tro bụi. Đó là sự hủy diệt không phải do chiến tranh, mà do một sự cưỡng ép, một sự vặn vẹo bản chất cốt lõi của vạn vật. Huyền Vực không được "thăng tiên", mà đang bị hành hạ, bị lôi kéo vào một cõi tồn tại mà chúng không thuộc về, một cõi tồn tại đi ngược lại với ý chí tự nhiên của chúng.

Mùi khói và bụi tràn ngập không khí, cùng với mùi máu tanh nồng từ những sinh linh vô tội đang bị biến dị. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn không ngừng nghỉ, như một con dao đang từ từ cứa vào da thịt của chính Huyền Vực. Hắn biết, đây không phải là thăng hoa, đây là một cuộc diệt vong trá hình, một sự hủy hoại nhân danh “tiên lộ”. Cái rung động khó nắm bắt đêm qua đã biến thành một cơn bão táp tàn khốc, và nó đang xé tan thế giới mà hắn cùng các đồng minh đã cố gắng kiến tạo sự bình yên.

***

Vài giờ sau tuyên bố kinh hoàng của Thiên Diệu Tôn Giả, bầu trời Vô Tính Thành vẫn u ám, một màu đỏ sẫm bao trùm, hệt như một vết bầm tím khổng lồ. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt và mùi vị của sự hỗn loạn từ khắp nơi trên Huyền Vực. Trong Hội Trường Cân Bằng, nơi chỉ mới hôm qua còn tràn ngập không khí xây dựng và hy vọng, giờ đây lại bao trùm bởi sự căng thẳng tột độ. Không còn tiếng ghi chép khẽ khàng hay tiếng thảo luận ôn hòa. Thay vào đó là những tiếng nói gay gắt, những hơi thở nặng nề và sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Hương trầm thanh khiết và mùi gỗ quen thuộc giờ bị pha trộn với mùi căng thẳng và một loại linh khí hỗn loạn, nặng nề, khiến ai nấy đều cảm thấy ngột ngạt.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ mơ hồ ưu tư. Thay vào đó là sự kiên định sắt đá, sự tập trung cao độ. Bên cạnh hắn là Hạ Nguyệt, nàng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường, nhưng đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự lo lắng không nguôi. Đối diện họ là Tô Lam, Lục Vô Trần, Mộ Dung Tĩnh và Thiên Sách Lão Nhân. Ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, những vết mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt. Họ vừa trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất, chứng kiến tận mắt sự tàn phá mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra.

“Hắn điên rồi! Cưỡng ép thăng tiên... Huyền Vực Tâm Châu không phải để làm điều đó! Nó sẽ hủy diệt tất cả!” Tô Lam là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, ánh mắt phượng sáng ngời bùng lên ngọn lửa giận dữ. Nàng đã dành cả đời để tìm hiểu về bản chất của kiếm, của đạo, và giờ đây, tất cả những gì nàng tin tưởng đang bị một kẻ cuồng vọng bóp méo. “Sử dụng Huyền Vực Tâm Châu để cưỡng ép thăng tiên là hành vi cực kỳ nguy hiểm, nó sẽ phá vỡ cân bằng nguyên bản của thế giới, khiến vạn vật bị giằng xé giữa bản chất của chúng và cái gọi là ‘tiên đạo’ mà hắn áp đặt.”

Lục Vô Trần thở dài não nề, đôi mắt sâu trũng của hắn chứa đựng nỗi đau khổ tột cùng. Hắn nắm chặt bàn tay gầy gò của mình, các khớp ngón tay trắng bệch. “Vạn vật đang đau đớn... Ta cảm nhận được sự giằng xé trong từng sinh linh. Những lời cầu cứu, những tiếng thét tuyệt vọng... Hắn đang cố gắng bẻ cong ý chí của thế giới, buộc chúng phải từ bỏ chính mình để theo đuổi một ảo ảnh.” Giọng hắn khàn đi, như thể chính hắn đang gánh chịu nỗi đau của vạn vật. “Cái chết còn là một sự giải thoát, nhưng đây... đây là sự tồn tại trong thống khổ, trong sự biến dạng vĩnh viễn.”

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú thường ngày, giờ đây mặt tái mét. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay nàng khẽ run rẩy khi nàng nói. “Đây là cấm thuật cổ xưa nhất của Thiên Diệu Tông... Huyền Vực Thăng Tiên Bí Pháp. Tổ tiên đã cảnh báo, nó sẽ khiến thế giới sụp đổ chứ không phải thăng hoa!” Nàng siết chặt chiếc quạt ngọc trong tay, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn xen lẫn tức giận. “Bí pháp này vốn bị niêm phong vĩnh viễn, vì nó yêu cầu hiến tế ý chí của toàn bộ Huyền Vực, biến chúng thành vật dẫn để một cá thể đạt được ‘tiên lộ’ ảo tưởng. Nó không phải để cứu rỗi, mà là để hủy diệt và chiếm đoạt.”

Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh anh, khẽ đẩy chiếc kính lên sống mũi. Giọng ông trầm tĩnh, nhưng chứa đựng sự nghiêm trọng tột độ. “Hắn đã tìm thấy cách kích hoạt Huyền Vực Tâm Châu bằng sức mạnh của mình, kết hợp với ý chí của vạn vật bị mê hoặc và cưỡng ép. Hắn muốn biến Huyền Vực thành 'tiên giới' của riêng hắn, bất chấp sự sống còn của vạn vật.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy lo lắng. “Thiên Diệu Tôn Giả đã lợi dụng sự khao khát thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ qua hàng ngàn năm, dùng đó làm nguồn năng lượng để thúc đẩy cấm thuật. Hắn không chỉ thao túng Huyền Vực Tâm Châu, mà còn thao túng niềm tin, thao túng khát vọng của cả một thế giới.”

Tần Mặc lắng nghe từng lời, ánh mắt hắn đảo qua bản đồ Huyền Vực đang trải rộng trên chiếc bàn đá. Những điểm đỏ tượng trưng cho nơi vạn vật đang mất kiểm soát, đang biến dị, đang lan rộng như một bệnh dịch chết người. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Bình yên vừa mới đến, và giờ đây nó đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Sự nghi ngờ về khả năng của mình, về việc liệu hắn có đủ sức đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết, chỉ thoáng qua trong tâm trí hắn, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một quyết tâm sắt đá. Hắn không thể để Huyền Vực bị hủy hoại. Hắn không thể để vạn vật phải chịu đựng sự hành hạ này.

Tần Mặc đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường. Ánh mắt hắn quét qua từng người trong liên minh của mình, những con người đã từng xa lạ, nhưng nay đã cùng hắn xây dựng một con đường mới. “Vậy thì chúng ta phải ngăn chặn hắn. Bất kể giá nào.” Giọng hắn trầm ấm nhưng vang vọng, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một lời thề. “Chúng ta sẽ không để Huyền Vực bị hủy diệt vì khát vọng mù quáng của một kẻ. Chúng ta sẽ không để vạn vật bị tước đoạt ý chí tồn tại của mình. Dù cho con đường phía trước có khó khăn đến mấy, dù cho đối thủ có cường đại đến đâu, chúng ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ sự cân bằng, bảo v�� bản chất thật sự của thế giới này.”

Ánh mắt hắn nhìn về phía bầu trời đỏ rực, nơi hình ảnh của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn lờ mờ hiện hữu. Cuộc chiến không chỉ là giành lại sự bình yên, mà là bảo vệ chính linh hồn của Huyền Vực. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu định mệnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free