Vạn vật không lên tiên - Chương 1177: Bí Ẩn Tâm Châu: Lời Giải Vặn Vẹo
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống Quán Trà Vọng Nguyệt, nhuộm vàng mái hiên gỗ và sân nhỏ lát đá. Gió chiều khẽ lay động tán lá bàng bạc bên ao cá, tạo nên những gợn sóng lăn tăn phản chiếu sắc cam đỏ của bầu trời. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và những lời thì thầm của gió, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ lùng. Hương trà thơm thoảng, quyện với mùi hoa nhài thanh khiết và hơi ẩm của gỗ mục, lấp đầy không gian tĩnh lặng, ấm cúng này. Đây là nơi Tần Mặc và những người bạn của hắn thường tìm đến để suy tư, để tìm kiếm sự tĩnh tại giữa dòng đời cuồn cuộn.
Tần Mặc ngồi bên bàn trà làm từ gốc cây cổ thụ, ngón tay hắn khẽ vuốt ve thành chén sứ ấm nóng, ánh mắt dõi ra xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Sự mệt mỏi thể chất từ cuộc can thiệp vào Linh Sơn Thạch vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng. Kết quả của "phép thử" ấy, dẫu có chút nhẹ nhõm, lại càng làm tăng thêm sự bất an. Linh Sơn Thạch chỉ được xoa dịu, chứ không được chữa lành. Vết sẹo năng lượng vẫn hằn sâu, như một minh chứng cho sự xâm thực dai dẳng và tàn bạo.
"Linh Sơn Thạch chỉ được xoa dịu tạm thời." Tô Lam lên tiếng, giọng nàng nghiêm nghị, phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi đối diện Tần Mặc, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, ánh mắt phượng sáng ngời, kiên định. "Sự xâm thực đã ăn quá sâu. Chúng ta không thể chỉ vá víu bề mặt." Nàng dừng lại, đưa tay nhẹ nhàng nhấc chén trà lên, hơi ấm tỏa ra dường như không làm dịu được sự căng thẳng trong nàng. "Mỗi vết nứt, mỗi đường vân bị bóp méo trên tảng đá đó, đều là dấu vết của sự cưỡng ép. Chúng ta đã làm chậm lại quá trình, nhưng không thể xóa bỏ căn nguyên."
Lục Vô Trần khẽ thở dài, âm thanh yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Y ngồi bên cạnh Tô Lam, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng chứa đựng vẻ mệt mỏi và hoài nghi. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của y dường như càng làm tăng thêm vẻ khắc khổ. "Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt xa tưởng tượng." Y trầm giọng, mỗi lời nói đều mang theo một sự nặng nề. "Hắn không chỉ cướp đoạt, hắn còn biến chất. Hắn không đơn thuần là muốn thăng tiên cho bản thân, mà còn muốn định hình lại cả bản chất của vạn vật theo ý hắn. Đó là một sự tha hóa, một sự phỉ báng đến tận cùng của 'ý chí tồn tại'." Lục Vô Trần khẽ nhắm mắt, như đang cố xua đi những hình ảnh tàn khốc mà y đã chứng kiến.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn vẫn xa xăm, nhưng sâu thẳm hơn, chứa đựng một nỗi lo lắng vô hạn. Hắn đã cảm nhận được điều đó, từ những rung động méo mó trong ý chí của Linh Sơn Thạch, cho đến những mảnh phù điêu ở Di Tích Cổ Tiên. Những lời của Lục Vô Trần chỉ càng khẳng định thêm sự thật kinh hoàng mà hắn đã linh cảm được. "Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về Huyền Vực Tâm Châu." Giọng hắn trầm tư, mỗi từ như được đong đếm cẩn thận. "Nó là chìa khóa, cũng là gốc rễ của mọi vấn đề. Nếu lời đồn là thật, rằng nó là trung tâm của Huyền Vực, là nơi tụ hội mọi 'ý chí tồn tại', thì việc Thiên Diệu Tôn Giả nhắm vào nó không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sức mạnh."
Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc trắng, ngồi im lặng lắng nghe. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt tinh anh dưới cặp kính đã quét qua từng người, như đang đánh giá và sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin. Khi Tần Mặc nhắc đến Huyền Vực Tâm Châu, ông lão khẽ gật đầu. Ông cẩn thận mở một cuộn da dê cổ đã ố vàng, những hoa văn và ký tự cổ xưa ẩn hiện dưới ánh hoàng hôn mờ ảo. Mùi giấy cũ và mực khô từ cuộn da lan tỏa, hòa vào hương trà, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa bí ẩn. Ông đã chuẩn bị cho phiên giải mã này từ lâu, dường như đã lường trước được rằng sẽ có một ngày những kiến thức cổ xưa này sẽ phải được đưa ra ánh sáng. Cuộn da dê được trải ra trên bàn, những nét vẽ tinh xảo thể hiện một bản đồ phác thảo của Huyền Vực, với một điểm sáng rực r��� ở trung tâm – nơi được cho là vị trí của Huyền Vực Tâm Châu.
"Thời gian không còn nhiều." Thiên Sách Lão Nhân khẽ nói, giọng ông trầm và rõ ràng, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tri thức. "Căn bệnh đã ăn sâu. Chúng ta cần phải hành động, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu." Ông đưa mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt tinh anh như xuyên thấu mọi suy nghĩ của hắn. "Ngươi đã đúng, Tần Mặc. Mọi thứ đều bắt nguồn từ đó. Huyền Vực Tâm Châu... chính là khởi nguyên và cũng là kết thúc."
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của Cổ Kiếm Hồn trong tâm trí mình. *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.* Lời nói đó vang vọng, như một lời nhắc nhở, một sự củng cố cho quyết tâm đang cháy bỏng trong lòng hắn. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua những người đồng hành, trong đó có cả Hạ Nguyệt đang ngồi lặng lẽ ở một góc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn không đơn độc.
***
Đêm khuya, Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối. Tòa tháp đá cao vút, sừng sững giữa màn đêm, ánh trăng bạc nhuộm trắng những ô cửa sổ nhỏ. Bên trong, hàng ngàn giá sách gỗ lim đen cao vút chạm trần, xếp ngay ngắn thành từng dãy dài, tạo thành những hành lang hẹp hun hút. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa, thấm đẫm không khí. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Thiên Sách Lão Nhân và tiếng bước chân khẽ khàng của Tô Lam khi nàng di chuyển giữa các giá sách, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên lặng. Không gian nơi đây không chỉ là nơi chứa đựng tri thức, mà còn dường như chứa đựng cả linh khí dồi dào, khiến mỗi hơi thở đều trở nên thanh tịnh và sâu lắng.
Tần Mặc ngồi trên một tấm đệm bồ đoàn cổ, Cổ Kiếm Hồn được đặt nhẹ nhàng trên một chiếc bàn gỗ lim trước mặt hắn. Thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa một linh khí kinh người, khẽ rung động nhè nhẹ, như đang cộng hưởng với sự tập trung cao độ của Tần Mặc. Hắn nhắm mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, dồn toàn bộ năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" vào Cổ Kiếm Hồn. Qua lưỡi kiếm, hắn cảm nhận được những rung động vi tế từ các thư tịch cổ xung quanh, từ những vật phẩm phong ấn, thậm chí là từ chính những bức tường đá của Tàng Kinh Các. Tất cả đều mang trong mình một 'ý chí tồn tại' riêng biệt, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng chảy tri thức khổng lồ đang chờ được khai mở.
Thiên Sách Lão Nhân đứng bên cạnh, tay ông chỉ vào một tấm bản đồ cổ được vẽ trên da thú, mà ông vừa tìm thấy từ một góc khuất. Bản đồ này không phải của Huyền Vực hiện tại, mà là một phác họa của Huyền Vực thời kỳ thượng cổ, khi khái niệm "thăng tiên" còn chưa bị bóp méo. "Đây là các đường linh mạch được cho là kết nối với Huyền Vực Tâm Châu." Giọng ông lão trầm ổn, nhưng có chút run rẩy vì sự quan trọng của những gì ông sắp tiết lộ. "Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần linh hồn của chính Huyền Vực. Người xưa tin rằng, Huyền Vực Tâm Châu không phải là một viên ngọc, một bảo vật hữu hình, mà là một điểm hội tụ, một nút thắt của mọi 'ý chí tồn tại' trong thế giới này. Nó là nơi mà 'vật tính' của vạn vật được sinh ra, được nuôi dưỡng, và được định hình. Nó là trái tim của Huyền Vực."
Tần Mặc cảm nhận được một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Hắn thấy một luồng năng lượng khổng lồ, một sự rung động không ngừng nghỉ, như một trái tim vĩ đại đang đập. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một sự méo mó, một vết gợn bất thường trong nhịp đập ấy. "Ta cảm nhận được… một sự rung động mạnh mẽ… như một trái tim đang đập." Hắn khẽ nói, giọng trầm khàn. "Nhưng có gì đó không ổn. Nó bị bóp méo. Như thể... có một bàn tay vô hình đang cố gắng bóp nát, hay vặn vẹo nhịp đập tự nhiên của nó." Khuôn mặt hắn căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cổ Kiếm Hồn dưới tay hắn rung lên mạnh hơn, phát ra những âm thanh vi tế mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy – đó là tiếng than khóc của những "ý chí tồn tại" đang bị cưỡng ép.
Tô Lam tiến lại gần, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào bản đồ cổ và những lời giải thích của Thiên Sách Lão Nhân. Nàng là kiếm khách, nhưng cũng là một tu sĩ có trí tuệ sắc bén, luôn tìm kiếm sự thật và logic. "Nếu Châu là trung tâm, thì việc Thiên Diệu Tôn Giả kiểm soát nó có nghĩa là hắn đang thao túng cả Huyền Vực sao?" Nàng phân tích, giọng nói thanh thoát nhưng đầy tính chất vấn. "Hắn không chỉ muốn thu nhận linh lực, mà muốn kiểm soát cả 'ý chí tồn tại' của vạn vật?"
Lục Vô Trần, trầm ngâm nãy giờ, bỗng cất tiếng. "Việc kiểm soát 'ý chí tồn tại'... điều đó còn đáng sợ hơn cả việc hủy diệt. Hủy diệt là chấm dứt, nhưng thao túng là biến chất, là hủy hoại bản nguyên. Đó là một sự tra tấn vĩnh viễn." Y thở dài, trong mắt hiện lên một nỗi bi ai sâu sắc. "Kế hoạch của hắn không chỉ là 'thăng tiên' cho một cá nhân, mà là định nghĩa lại 'thăng tiên' cho toàn bộ thế giới."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng. Ông lật nhanh qua một trang thư tịch cổ khác, chỉ vào một đoạn văn tự đã mờ nhạt. "Các ngươi đã chạm đến sự thật đau lòng nh��t. Cấm thuật này… nó gọi là 'Hòa Dung Định Hình'." Giọng ông lão run rẩy, như thể chính việc thốt ra cái tên đó đã là một sự cấm kỵ. "Nó không phải là thăng tiên, mà là tái định nghĩa sự tồn tại! Người luyện cấm thuật này sẽ dùng 'ý chí' của mình để cưỡng bức 'Huyền Vực Tâm Châu' – trái tim của thế giới – phải hòa dung với 'ý chí' của hắn, và sau đó 'định hình' lại toàn bộ 'vật tính' của vạn vật trong Huyền Vực. Hắn muốn biến toàn bộ Huyền Vực thành một 'tiên giới' theo cách hiểu của riêng hắn, nơi mọi thứ đều phải phục tùng ý chí của hắn, nơi mọi 'ý chí tồn tại' đều phải hướng về mục tiêu thăng tiên duy nhất – mục tiêu mà hắn đã đặt ra."
Tần Mặc mở bừng mắt, khuôn mặt hắn trắng bệch. Hắn đã cảm nhận được điều đó từ lâu, từ những rung động méo mó, từ những nỗi đau đớn không lời. Nhưng khi nghe Thiên Sách Lão Nhân nói ra thành lời, sự thật ấy vẫn giáng xuống như một đòn sấm sét. "Hắn muốn biến vạn vật thành những con rối... những công cụ thăng tiên không còn bản chất..." Giọng hắn run rẩy, xen lẫn sự kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Hắn đã từng nghĩ Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một kẻ tham lam, muốn thăng tiên bằng mọi giá. Nhưng giờ hắn nhận ra, sự tham lam đó đã biến thành một sự điên cuồng, một khát vọng bóp méo cả vũ trụ.
Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự tức giận. "Hắn không phải muốn thăng tiên, hắn muốn trở thành Thiên Đế của một thế giới mà hắn đã tự tay bóp nát, sau đó xây dựng lại theo ý mình!"
"Đúng vậy." Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt y hiện lên vẻ đau đớn. "Và bi kịch hơn, những người đang mù quáng truy cầu 'thăng tiên' dưới sự dẫn dắt của hắn, đang tự nguyện trở thành một phần của kế hoạch tàn độc này, tự nguyện để 'ý chí tồn tại' của mình bị đồng hóa, bị tái định hình."
Tần Mặc khẽ chạm tay vào Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ từ nó. Tiếng than khóc của vạn vật dường như lớn hơn bao giờ hết. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh, nhưng nỗi phẫn nộ và sự bàng hoàng vẫn cuồn cuộn trong lòng. Hắn đã từng tin rằng vạn vật có quyền được lựa chọn con đường của mình, có quyền được là chính nó. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả lại muốn tước đoạt quyền đó một cách tàn bạo nhất. Kế hoạch 'Hòa Dung Định Hình' không chỉ là một cấm thuật, mà là một sự phản bội tận cùng đối với bản chất của sinh linh, một sự xúc phạm đến chính sự tồn tại.
Thiên Sách Lão Nhân đưa mắt nhìn Tần Mặc. "Cơ chế của 'Hòa Dung Định Hình' là cưỡng bức 'Huyền Vực Tâm Châu' phải đồng hóa với ý chí của kẻ thi triển. Sau đó, Tâm Châu sẽ phát tán 'ý chí' đã bị bóp méo này ra toàn bộ Huyền Vực, 'định hình' lại 'vật tính' của mọi thực thể. Vạn vật sẽ không còn lựa chọn, không còn bản ngã. Chúng sẽ trở thành những bản sao của ý chí kẻ thống trị, mãi mãi truy cầu 'thăng tiên' theo cách mà hắn muốn, mất đi sự đa dạng, sự cân bằng vốn có." Ông lão dừng lại, khẽ thở dài. "Để đối phó, chúng ta không chỉ cần sức mạnh. Chúng ta cần tìm cách phá vỡ, hay ít nhất là thanh tẩy, sự hòa dung đó. Tìm ra điểm yếu của cấm thuật này, và nơi Thiên Diệu Tôn Giả thi tri���n nó, sẽ là mục tiêu tiếp theo của chúng ta."
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lạnh của Tàng Kinh Các tràn vào phổi. Hắn mở mắt ra, ánh mắt giờ đây không còn chỉ là sự bàng hoàng, mà là một ngọn lửa kiên định và quyết tâm sắt đá. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến của "ý chí tồn tại", của bản chất và sự lựa chọn.
***
Sáng sớm hôm sau, Suối Tinh Lộ vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng qua những tảng đá phủ rêu phong, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Mùi nước mát lạnh, cây cỏ tươi non và đất ẩm bốc lên, thanh lọc không khí, mang đến một cảm giác trong lành và yên bình. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang dòng suối, bờ suối được kè đá đơn giản, tất cả đều hài hòa với thiên nhiên, như thể chúng vốn đã thuộc về nơi này từ ngàn xưa.
Tần Mặc đứng một mình bên bờ suối, ánh mắt dõi theo dòng nước trong vắt đang chảy xiết. Sau một đêm dài với những khám phá kinh hoàng tại Tàng Kinh Các, tâm trí hắn vẫn còn quay cuồng với những suy nghĩ. Kế hoạch "Hòa Dung Định Hình" của Thiên Diệu Tôn Giả, sự tàn bạo của nó, và mức độ thao túng mà hắn muốn thực hiện, đã vượt xa mọi tưởng tượng của Tần Mặc. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhưng chưa bao giờ có ai muốn bóp méo cả bản chất của thế giới, muốn cướp đi quyền được là chính nó của vạn vật như vậy. Sự phẫn nộ cuồn cuộn trong lòng hắn, nhưng nó không phải là sự phẫn nộ mù quáng, mà là một ngọn lửa thúc đẩy, một quyết tâm sắt đá.
"Anh Mặc, anh không sao chứ?"
Giọng nói dịu dàng, ấm áp của Hạ Nguyệt khẽ vang lên phía sau. Tần Mặc quay lại, thấy nàng đang đứng đó, tay bưng một bát cháo nóng hổi, khói bay nghi ngút. Nàng thanh tú trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng cho hắn. Nàng đã đến đây lặng lẽ, không muốn phá vỡ sự trầm tư của hắn, nhưng cũng không thể đứng nhìn hắn gánh vác mọi chuyện một mình.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, đón lấy bát cháo từ tay Hạ Nguyệt. Hơi ấm từ bát cháo truyền qua lòng bàn tay, xua đi một phần sự lạnh lẽo trong lòng hắn. "Hạ Nguyệt," hắn thì thầm, giọng hắn vẫn còn đôi chút nặng nề vì những gì đã trải qua. "Hắn muốn thay đổi tất cả. Hắn không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân, hắn muốn biến toàn bộ Huyền Vực thành một bản sao méo mó của 'tiên giới' theo ý hắn. Vạn vật sẽ không còn là chính nó nữa." Hắn cảm nhận được sự ghê tởm dâng trào trong lòng khi nói ra những lời đó. "Mỗi dòng suối, mỗi ngọn cỏ, mỗi tảng đá, mỗi sinh linh… tất cả sẽ bị cưỡng ép phải truy cầu 'thăng tiên' theo một hình thái duy nhất, đã được hắn định hình. Sự đa dạng, sự cân bằng tự nhiên sẽ biến mất. Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực nữa."
Hạ Nguyệt tiến lại gần hơn, đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào hắn, đầy sự cảm thông và thấu hiểu. Nàng nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Tần Mặc, bàn tay nhỏ bé của nàng đặt lên tay hắn, như muốn truyền cho hắn sức mạnh. "Chúng ta sẽ không để hắn làm vậy." Gi��ng nàng kiên định, dù vẫn mang theo sự dịu dàng vốn có. "Em tin anh. Anh sẽ tìm ra cách. Anh luôn làm được điều đó, Tần Mặc. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta."
Tần Mặc nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ bàn tay nàng. Lời nói của nàng, dù đơn giản, lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn hắn hơn bất kỳ linh dược nào. Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, nhìn vào sự bình yên mà nàng đại diện, và một niềm tin mãnh liệt dâng lên trong lòng hắn. Hắn không chiến đấu chỉ vì Huyền Vực, vì vạn vật, mà còn vì những người hắn yêu thương, vì sự bình yên mà Vô Tính Thành đã dạy hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của Suối Tinh Lộ, âm thanh róc rách của dòng nước như một lời nhắc nhở về bản chất không ngừng chảy trôi, không ngừng biến đổi mà vẫn giữ được sự thuần khiết. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua tan màn sương sớm. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới nhuộm hồng bầu trời, xua đi bóng đêm u ám.
"Ta sẽ không để hắn hủy hoại bản chất của Huyền Vực." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn giờ đây đã lấy lại sự trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Hắn có thể muốn biến mọi thứ thành một bản sao méo mó, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể bóp méo 'ý chí tồn tại' chân thật, không bao giờ có thể dập tắt ngọn lửa lựa chọn trong mỗi sinh linh. Chúng ta sẽ tìm ra nguồn sức mạnh cấm kỵ đó. Chúng ta sẽ phá vỡ 'Hòa Dung Định Hình'. Và chúng ta sẽ cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn', mà là được 'sống' đúng với bản chất của mình."
Cổ Kiếm Hồn trong tâm trí Tần Mặc khẽ rung lên, một sự đồng tình vang vọng. *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.*
Tần Mặc biết, để làm được điều đó, hắn phải đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu tận cùng về "ý chí tồn tại", bằng lòng đồng cảm vô hạn. Và điều đó bắt đầu từ việc tìm kiếm sâu hơn, tìm ra nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thi triển cấm thuật khủng khiếp ấy, tìm ra nguồn gốc thực sự của sức mạnh cấm kỵ đang ăn mòn Huyền Vực. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, một cuộc chiến không khoan nhượng để bảo vệ bản chất của vạn vật, để giữ cho Huyền Vực vẫn là Huyền Vực.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.