Vạn vật không lên tiên - Chương 1185: Mạch Động Khởi Đầu: Dấu Hiệu Thăng Tiên Cưỡng Chế
Ánh tà dương cuối cùng cũng buông mình xuống những tàn tích cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên, nhuộm đỏ những khối đá khổng lồ phong hóa bởi thời gian. Gió sa mạc rít lên từng hồi, mang theo những hạt cát mịn màng va vào vách đá, tạo nên bản giao hưởng u buồn của một thế giới đang dần mục ruỗng. Tần Mặc đứng lặng trước tấm Chân Lý Thạch Bi, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào những hoa văn cổ xưa, những lời tiên tri vừa được hé lộ vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Huyền Vực, một sợi dây vô hình liên kết hắn với từng ngọn cỏ, từng viên đá, từng sinh linh nhỏ bé nhất. Gánh nặng của cái gọi là ‘người dẫn dắt vạn vật’ không phải là một vinh quang hão huyền, mà là một trách nhiệm nghiệt ngã, buộc hắn phải đối mặt với một con đường đầy chông gai, không thể lùi bước.
Tô Lam tiến đến gần, nét mặt nàng vẫn còn vương vấn sự bàng hoàng. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn phiến đá, cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn vẫn còn lưu lại, một dấu ấn của quá khứ xa xăm. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Tần Mặc không còn là thiếu niên bình thường đến từ Vô Tính Thành nữa. Hắn đã được chọn, hay đúng hơn, số mệnh đã buộc hắn phải chấp nhận một vai trò vĩ đại đến mức đáng sợ.
“Gánh nặng này... không phải là để thăng tiên, mà là để giữ lại bản chất,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của di tích. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận từng đường nét, từng nét chữ đã bị phong hóa. “Thăng tiên, đối với Huyền Vực, có thể là sự hủy diệt.”
Tô Lam cau mày, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt phượng của nàng. “Nhưng ‘dẫn dắt’ nghĩa là gì, Tần Mặc? Liệu người có thể khiến vạn vật từ bỏ khát vọng bấy lâu nay của chúng sao? Khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào tâm khảm của mọi sinh linh, trở thành một tín ngưỡng, một bản năng.” Nàng hiểu rõ sự cố chấp của thế nhân, và việc thay đổi một niềm tin đã tồn tại hàng thiên niên kỷ dường như là điều không tưởng. Hơn nữa, nàng còn lo ngại về cách Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phản ứng. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn Tần Mặc phá vỡ kế hoạch của mình.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đăm chiêu, chậm rãi bước tới. Ông thở dài một hơi thật dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió sa mạc, nghe thật thê lương. “Lời tiên tri thường ẩn chứa nhiều tầng nghĩa, nhiều khi lại là một cái bẫy trí mạng. Quan trọng là cách chúng ta giải mã và hành động. Tuy nhiên, ta cảm nhận được một sự vội vã... một sự thúc đẩy. Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy nhanh tốc độ, như thể thời gian không còn chờ đợi hắn.” Giọng ông yếu ớt, nhưng mỗi lời đều mang theo sự nghiêm trọng và một dự cảm chẳng lành. Ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự hủy diệt trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình.
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Hắn đặt cả bàn tay lên tấm Chân Lý Thạch Bi, một luồng năng lượng ấm áp từ phiến đá cổ truyền vào cơ thể hắn, kết nối sâu hơn với năng lực 'nghe' ý chí của vạn vật. Ngay lập tức, những tín hiệu đầu tiên của sự hỗn loạn bắt đầu xâm nhập vào ý thức hắn. Chúng không còn là những tiếng vang yếu ớt như trước, mà là một luồng linh khí giật cục, như một dòng sông đang bị tắc nghẽn rồi lại vỡ òa, đến từ một phương hướng xa xăm, nơi mà hắn biết là các khu vực xa xôi của Huyền Vực. Hắn nghe thấy tiếng than vãn yếu ớt, không phải của một, mà của rất nhiều linh thú, cây cỏ, thậm chí là những tảng đá vô tri, đang bị ép buộc, bị kéo lê theo một dòng chảy cưỡng bức.
Sự đau đớn, nỗi sợ hãi, và cả sự phản kháng yếu ớt từ ‘ý chí tồn tại’ của chúng truyền đến Tần Mặc, khiến trái tim hắn thắt lại. Hắn cảm nhận được sự biến đổi không tự nguyện, sự biến chất của những sinh linh đó, như thể một thứ gì đó đang bị bóp méo, bị ép uốn cong trái với bản chất cốt lõi của chúng. Những linh thú bị kích thích, trở nên hung hãn một cách bất thường; những cây cổ thụ bắt đầu khô héo, lá úa vàng dù không phải mùa thu; những dòng sông linh khí bỗng chảy ngược, hay đột ngột cạn kiệt. Đây chính là dấu hiệu của sự mất cân bằng, của việc Thiên Diệu Tôn Giả đang bắt đầu thực hiện nghi thức ‘thăng tiên cưỡng chế’ trên quy mô lớn, kéo theo toàn bộ Huyền Vực vào giấc mộng điên rồ của hắn. Một mùi hương lạ, như mùi của linh lực bị đốt cháy, bị cưỡng ép đến cực hạn, thoang thoảng trong không khí, dù hắn đang ở rất xa nguồn gốc.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không chỉ trầm tư mà còn ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Hắn đã nghe thấy, đã cảm nhận được những vết rạn nứt đầu tiên trên tấm gương Huyền Vực. “Hắn đã bắt đầu rồi,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói mang theo sự nặng nề của một lời tiên tri đang ứng nghiệm. “Những rung động này… không phải là ngẫu nhiên. Chúng là tiếng kêu thảm thiết của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng ép.” Gió sa mạc như cũng thấu hiểu, gào thét dữ dội hơn, thổi tung cát bụi, che khuất tầm nhìn, khiến không gian càng thêm mịt mờ và u ám, tựa như bức tranh về một tai họa đang đến gần. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn hắn, ánh mắt đầy sự tin tưởng và lo lắng, biết rằng từ giờ phút này, họ sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả ý chí và triết lý.
***
Trong khi đó, trên tầng mây cao nhất của Thiên Cung, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời, Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng uy nghi giữa một đại điện. Các cung điện này không chỉ được xây dựng từ những vật liệu quý hiếm nhất mà còn được khắc họa tinh xảo với những hoa văn cổ xưa, tỏa ra một ánh sáng huyền ảo, lơ lửng giữa biển mây trắng bồng bềnh. Những cầu vồng tự nhiên vắt ngang qua không gian, kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, huyền ảo như trong giấc mơ. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo quý hiếm và hoa tiên đang nở rộ, suối nước linh khí chảy từ trên trời xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết tràn ngập khắp nơi, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc, như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên, dưới vẻ ngoài thần thánh ấy, một âm mưu vĩ đại đang được triển khai.
Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch và khuôn mặt tuấn tú không một nếp nhăn, đứng trước một pháp trận khổng lồ. Pháp trận này được khắc sâu vào nền đá cẩm thạch trắng ngà, các đường nét tỏa ra ánh sáng chói lọi, xanh lam và vàng kim xen kẽ, như những mạch máu đang đập của một sinh vật khổng lồ. Ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn sắc lạnh mà rực sáng với sự cuồng tín, một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đã chọn. Mái tóc trắng như tuyết của hắn được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn khẽ lay động theo từng cử chỉ, biểu tượng của quyền năng tối thượng, nhưng cũng là tấm màn che giấu một ý chí độc đoán, mù quáng.
Xung quanh hắn, hàng trăm Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen toàn thân che kín mặt, đang hối hả di chuyển. Họ không nói một lời nào, chỉ có tiếng kim loại va chạm khẽ khàng khi họ mang đến những vật phẩm quý hiếm, những linh thạch thượng cổ, những linh hồn của các linh thú mạnh mẽ bị phong ấn, đặt vào những vị trí then chốt trên pháp trận. Mỗi hành động của họ đều chính xác, không một chút sai sót, như những cỗ máy vô cảm, tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối. Họ kích hoạt các cơ chế phụ trợ, những cột đá nhỏ xung quanh pháp trận bắt đầu phát sáng, tạo thành một mạng lưới năng lượng phức tạp, dần dần hút cạn linh khí của toàn bộ khu vực, thậm chí là từ những linh thảo, hoa tiên trong vườn thượng uyển.
“Tăng tốc!” Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, như một mệnh lệnh từ thiên đình. Mỗi lời nói của hắn đều như một lưỡi kiếm sắc bén, không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. “Huyền Vực đã sẵn sàng cho sự thăng hoa! Những rung động nhỏ bé này chỉ là dấu hiệu của sự chuyển mình vĩ đại, sự giãy giụa cuối cùng của một thế giới sắp được tái sinh, được thăng cấp lên một cảnh giới cao hơn!” Hắn vung tay, một luồng năng lượng mạnh mẽ, tinh khiết nhưng cũng vô cùng hung bạo, tuôn trào từ lòng bàn tay hắn, đổ vào trung tâm pháp trận.
Ngay lập tức, ánh sáng của pháp trận càng thêm rực rỡ, chói lòa, đến mức khiến cả không gian đại điện như tan chảy. Một tiếng vọng trầm đục, như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ đang bị ép buộc thức tỉnh, vang lên. “Thịch... thịch... thịch...” Âm thanh đó không chỉ vang vọng trong Thiên Cung, mà còn lan tỏa ra khắp không gian, xuyên qua tầng mây, vượt qua ranh giới của các khu vực, đi sâu vào từng ngóc ngách của Huyền Vực. Đó là tiếng đập của Huyền Vực Tâm Châu, đang bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép, điều khiển, như một con rối trong tay hắn.
Thiên Diệu Tôn Giả nhếch mép cười. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng, sự liên kết giữa Huyền Vực Tâm Châu và pháp trận của mình. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch. “Kẻ cản trở sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe của Tiên Đạo!” Hắn tuyên bố, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt đối với những kẻ dám nghi ngờ hay phản đối con đường mà hắn cho là chân lý tuyệt đối. Hắn tin rằng mình đang mang lại sự cứu rỗi cho Huyền Vực, đưa vạn vật lên cảnh giới cao hơn, bất chấp sự phản kháng của chính vạn vật. Đối với hắn, ý chí của vạn vật chỉ là những tiếng kêu than yếu ớt, những trở ngại nhỏ bé trên con đường dẫn đến sự vĩ đại. Hắn không hề mệt mỏi, ngược lại, hắn cảm thấy tràn đầy sức sống, tràn đầy niềm tin vào một tương lai huy hoàng mà hắn sẽ tạo ra, một Huyền Vực được "tẩy rửa" và "thăng hoa" theo ý chí của mình.
***
Khi Tần Mặc và đồng minh rời khỏi Di Tích Cổ Tiên, đi qua những vùng đất hoang vu, họ tiến vào một Thị Trấn Biên Thùy nhỏ. Nơi đây, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ và tường đá thô sơ đứng san sát nhau, bao quanh bởi một tường rào bảo vệ thô sơ, mang đậm vẻ bán hoang dã. Chiều tối đã buông xuống, mang theo một cơn mưa phùn nhẹ, làm ẩm ướt không khí và nhuộm màu xám xịt cho cảnh vật. Mùi gỗ mục, da thú ẩm ướt, khói bếp và mồ hôi con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống bình dị nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, đôi khi là tiếng súng săn nổ lách tách từ bìa rừng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, có phần hỗn loạn nhưng chân thật.
Đang đi giữa con đường lầy lội, Tần Mặc đột ngột dừng lại. Hắn nhắm nghiền mắt, khuôn mặt căng thẳng, như thể đang lắng nghe một âm thanh vô hình. Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, biết rằng điều gì đó bất thường đang xảy ra.
“Không phải ngẫu nhiên... là một sự cưỡng ép,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ run lên vì sự đau đớn mà hắn đang cảm nhận. Hắn đã ‘nghe’ được tiếng kêu đau đớn từ một cây cổ thụ khổng lồ ở đầu thị trấn. Cây đại thụ ấy, vốn là biểu tượng của sự sống, giờ đây đang khô héo một cách bất thường, từng chiếc lá chuyển sang màu vàng úa chỉ trong tích tắc, thân cây nứt nẻ, như thể toàn bộ sinh lực của nó đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn. Tiếng than vãn của nó không chỉ là sự đau đớn về thể xác mà còn là sự phản kháng của ‘vật tính’, của ý chí tồn tại đang bị bóp méo. Cùng lúc đó, hắn còn ‘nghe’ được tiếng gầm gừ giận dữ từ một con vật nuôi bình thường, một con linh cẩu vốn hiền lành của một thương nhân, bỗng nhiên trở nên hung hãn một cách vô cớ, cắn xé những gì xung quanh nó, ánh mắt đỏ ngầu. Những biến động nhỏ nhặt, rời rạc mà hắn đã cảm nhận được ở Di Tích Cổ Tiên, giờ đây như được kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh hỗn loạn, rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Nguồn gốc đến từ Thiên Cung,” Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn mở ra, kiên định nhưng cũng tràn đầy sự xót xa. “Hắn đang cố gắng kéo toàn bộ Huyền Vực theo ý chí của hắn, bất chấp sự phản kháng của vạn vật. Hắn không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân, mà còn muốn ép buộc cả thế giới này phải thăng tiên cùng hắn, biến đổi theo cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của hắn.” Tần Mặc cảm nhận được sự đau khổ sâu sắc của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng ép, bị biến đổi thành một thứ khác, không còn là chính nó. Những rung động từ Huyền Vực Tâm Châu, đã trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn, như tiếng kèn báo hiệu một trận chiến không thể tránh khỏi.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự cảnh giác cao độ. “Vậy chúng ta phải làm gì? Những biến động này sẽ lan rộng và mạnh hơn chứ? Nếu hắn thành công, Huyền Vực sẽ ra sao?” Nàng không thể tưởng tượng được một thế giới mà mọi thứ đều bị cưỡng ép phải thăng cấp, mất đi bản chất vốn có của mình. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của nàng.
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm nghiêm trọng. “Chúng ta cần hiểu sâu hơn về Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc. Nó là chìa khóa. Lời tiên tri đã nói ngươi là ‘người dẫn dắt vạn vật’, và viên châu báu đó là một phần của nó. Để thực sự ‘dẫn dắt’, ngươi cần thấu hiểu bản chất của nó, và cách Thiên Diệu Tôn Giả đang thao túng nó.” Ông đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi một đỉnh núi cao vút, sừng sững giữa trời đất, được bao phủ bởi mây mù quanh năm. “Có lẽ Thạch Trụ có thể cho chúng ta thêm manh mối. Hắn đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa, chứng kiến mọi thăng trầm của Huyền Vực, mọi sự hình thành và hủy diệt. Hắn là một trong những ‘nguyên linh’ cổ xưa nhất, có thể chứa đựng tri thức về bản chất thực sự của Huyền Vực Tâm Châu.”
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút do dự hay hoài nghi. Hắn đã nhìn thấy, đã nghe thấy, đã cảm nhận được sự cấp bách của tình hình. Gánh nặng của ‘người dẫn dắt vạn vật’ không phải là một gánh nặng mà hắn có thể từ chối. Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, chỉ rõ hướng đi tiếp theo bằng một cái gật đầu dứt khoát. “Đến Thạch Trụ.”
Cả nhóm nhanh chóng thu xếp, không nói thêm lời nào. Cơn mưa phùn vẫn lất phất rơi, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa quyết tâm trong lòng họ. Họ cảm nhận rõ sự cấp bách của thời gian, tiếng đập của Huyền Vực Tâm Châu ngày càng mạnh mẽ hơn trong tâm trí Tần Mặc, như một hồi trống trận đang thúc giục. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Tần Mặc biết rằng đây là lựa chọn duy nhất. Hắn phải tìm hiểu sâu hơn về Huyền Vực Tâm Châu, về các ‘nguyên linh’ khác, để có thể ‘dẫn dắt vạn vật’ trở về với bản chất của chúng, và đối đầu với giấc mộng điên rồ của Thiên Diệu Tôn Giả, cứu lấy Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt dưới danh nghĩa ‘thăng tiên’. Đây không chỉ là cuộc chiến của một cá nhân, mà là cuộc chiến của cả một thế giới, của mọi ‘ý chí tồn tại’.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.