Vạn vật không lên tiên - Chương 1201: Rừng Cổ Hóa Tinh: Bằng Chứng Hủy Diệt
Vực Sâu Vô Định gào thét. Không khí nơi đây vốn đã đặc quánh mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc và hơi thở của những sinh vật dị biến không rõ hình thù, giờ đây lại càng thêm ngột ngạt dưới áp lực kinh hoàng từ luồng năng lượng đỏ máu. Gió rít lên từng hồi như tiếng quỷ dữ rền rĩ từ vực thẳm, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và những hạt mưa axit li ti, đốt cháy da thịt. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm quanh họ, đã bị bào mòn qua hàng vạn niên bởi thời gian và khí độc, giờ run rẩy như sắp đổ sụp. Tiếng đá vụn rơi lả tả không ngừng từ trên cao, hòa lẫn với tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc.
Liên minh của Tần Mặc đang chống đỡ trong tuyệt vọng. Luồng năng lượng đỏ máu khổng lồ, đặc quánh hơi thở hủy diệt, từ Vực Sâu Vô Định bắn thẳng lên trời, tạo thành một cột sáng chói lọi, không chỉ nhắm vào Tần Mặc mà còn đe dọa nuốt chửng cả khu vực rộng lớn. Áp lực từ cột sáng đó như một ngọn núi Thái Sơn đè nặng lên mọi sinh linh, khiến đất đá dưới chân họ nứt vỡ từng mảng lớn, không khí trở nên loãng dần, và hơi thở của mỗi người đều trở nên nặng nhọc.
Tần Mặc vẫn đứng vững ở trung tâm vòng phòng thủ, cơ thể hắn run lên bần bật, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm vạt áo thô mỏng. Hắn không có linh lực hùng hậu như những tu sĩ khác, mọi sức lực đều tập trung vào việc duy trì kết nối với Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận và phát ra "lời hiệu triệu". Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ý chí hắn kiên định như núi, không hề lay chuyển. Trong tâm thức, hắn cảm nhận rõ ràng sự giằng xé giữa hai luồng ý chí khổng lồ: một bên là sự cưỡng ép, tha hóa của Thiên Diệu Tôn Giả, cuồng bạo và khát máu; một bên là sự thuần khiết, dịu dàng nhưng đầy kiên cường của Huyền Vực Tâm Châu, đang cố gắng đánh thức những ý niệm bị chôn vùi. Hắn như một cây cầu mỏng manh bắc ngang vực thẳm, gánh chịu toàn bộ xung đột ấy. Mỗi một tia năng lượng đỏ máu lao tới đều như những mũi kim độc, đâm xuyên qua lớp phòng ngự của đồng minh, cố gắng xé nát linh hồn hắn. Hắn nghe thấy những tiếng gào thét thầm lặng của vạn vật bị thao túng, tiếng nức nở của dòng sông bị bẻ cong, tiếng rên xiết của ngọn núi bị rút cạn. Sự đau đớn đó không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả Huyền Vực, dội thẳng vào tâm can.
Bên cạnh hắn, Tô Lam cắn chặt môi, ánh mắt phượng sáng ngời giờ đây đầy vẻ lo lắng xen lẫn kiên cường. Nàng cùng Lâm Uyển Nhi dốc toàn lực phóng ra linh lực mạnh mẽ, hình thành một pháp trận bảo vệ kiên cố. Thanh kiếm cổ bên hông nàng rung lên bần bật, kiếm khí sắc bén như hàng ngàn sợi tơ bạc đan xen, cố gắng ngăn chặn những tia năng lượng đỏ máu xuyên qua. “Tần Mặc! Ngươi… ngươi có ổn không? Sức mạnh này quá lớn!” Nàng thốt lên, giọng nói đầy sự hối thúc và bất an, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần có của một kiếm khách. Nàng biết, nếu Tần Mặc gục ngã, tất cả sẽ kết thúc.
Cổ Kiếm Hồn, trong hình hài một người đàn ông trung niên uy nghi, gầm lên một tiếng không lời, không phải bằng âm thanh mà bằng uy áp kiếm khí vô biên. Thanh kiếm cổ gỉ sét trong tay hắn bùng nổ ánh bạc, hóa thành một lá chắn kiếm khí khổng lồ, ngăn cản luồng năng lượng hủy diệt. Từng tia đỏ máu va vào lá chắn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai, như hàng vạn thanh gươm đang giao tranh. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của lưỡi kiếm khi phải đối đầu với một thứ năng lượng bẩn thỉu, cưỡng ép. Uy áp từ Thiên Diệu Tôn Giả càng lúc càng mạnh, như muốn xé toạc cả không gian và thời gian. Sắc mặt Cổ Kiếm Hồn tối sầm, hắn biết rằng dù kiếm ý của hắn có sắc bén đến đâu, cũng khó lòng chống đỡ mãi được sự điên cuồng này. Hắn nhớ lại lời Tần Mặc, rằng không chỉ dùng sức mạnh, mà còn phải dùng ý chí. Nhưng ý chí đối đầu với thứ lực lượng hủy diệt này, liệu có đủ?
Thạch Trụ, không có hình hài cụ thể, nhưng ý niệm của nó trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình, vững chãi chống đỡ. Từ sâu thẳm lòng đất, những rung động mạnh mẽ truyền lên, không phải là sự sợ hãi, mà là sự kiên cường của một thực thể đã tồn tại hàng vạn niên. Nó đang dùng toàn bộ bản chất đá của mình để gánh chịu, để làm chậm lại sự tấn công của cột sáng đỏ máu. Tần Mặc cảm nhận được ý niệm trầm mặc của Thạch Trụ, sự đau đớn mà nó phải chịu đựng khi chính lòng đất mẹ Huyền Vực đang bị xé toạc. Ý niệm của Thạch Trụ gửi đến Tần Mặc, vừa là sự khích lệ, vừa là sự cảnh báo, rằng Huyền Vực đang ở trên bờ vực sụp đổ.
Vô Danh Khách, đứng hơi lùi lại một chút, tay vẫn giữ chặt bầu rượu. Hắn không hùng dũng như Cổ Kiếm Hồn, không sắc bén như Tô Lam, nhưng ánh mắt khắc khổ của hắn lại toát lên sự thâm trầm. Hắn không trực tiếp phát ra uy lực mạnh mẽ để chống đỡ, nhưng hắn lại dùng một loại khí tức kỳ lạ, như một vũng xoáy năng lượng vô hình, làm chệch hướng và làm suy yếu một phần các tia năng lượng đỏ máu hướng về phía Tần Mặc. Mỗi lần hắn làm vậy, khóe môi hắn lại trào ra một vệt máu nhỏ, nhưng hắn vẫn không hề nao núng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự điên rồ của 'thăng tiên', và giờ đây, hắn chỉ muốn bảo vệ tia hy vọng cuối cùng này. Hắn nhìn Tần Mặc, trong đầu vang vọng câu nói của chính mình: "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình." Thiên Diệu Tôn Giả đang chứng minh điều đó một cách tàn bạo nhất.
Thiết Giáp Thành Linh gồng mình, thân thể cứng như thép tạo thành bức chắn vật lý vững chắc nhất. Từng mảng giáp sắt phát ra ánh sáng lạnh lẽo, những ký tự cổ xưa trên thân giáp lóe lên, hấp thụ và phân tán một phần sức mạnh hủy di diệt. Nó đã từng là một tòa thành, một nơi trú ngụ cho con người, và giờ đây, nó vẫn là một pháo đài kiên cố, che chắn cho linh hồn của Huyền Vực. Tiếng kim loại va chạm với năng lượng đỏ máu tạo ra âm thanh chói tai, và những vết rạn bắt đầu xuất hiện trên thân giáp của nó, nhưng nó vẫn không hề lùi bước.
Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn giữ vững tinh thần. Hắn cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện từ những người đồng hành, từ chính bản chất kiên cường của Huyền Vực. Ánh sáng xanh nhạt từ Huyền Vực Tâm Châu trong hắn, dù nhỏ bé, vẫn kiên cường đối chọi lại với biển năng lượng đỏ máu đang cuồng nộ, một biểu tượng của hy vọng mong manh nhưng không bao giờ tắt. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho Huyền Vực, cho tất cả vạn vật có quyền được là chính nó.
***
Khi luồng năng lượng đỏ máu đạt đến đỉnh điểm và lan rộng, không chỉ gây áp lực trực tiếp lên liên minh Tần Mặc mà còn như một cơn sóng thần vô hình càn quét qua không gian. Đột nhiên, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt mọi người. Cách Vực Sâu Vô Định không xa, có một khu Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi từng là một thế giới xanh tươi rậm rạp, ẩm ướt, bí ẩn và tràn đầy sự sống. Nơi đó, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa rừng thơm ngát luôn vương vấn trong không khí, tạo nên một bản hòa ca của tự nhiên. Ánh sáng lờ mờ chỉ có những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt vàng trên nền xanh thẫm.
Thế nhưng, dưới tác động của cột sáng đỏ máu, toàn bộ khu rừng ấy đột nhiên bắt đầu khô héo với tốc độ chóng mặt.
Đầu tiên là những tán lá xanh biếc, chúng co rút lại, chuyển sang màu nâu úa rồi rụng xuống, không phải rụng theo cách thông thường mà như những mảnh thủy tinh vỡ tan trong không khí, tạo ra những tiếng "loảng xoảng" kỳ lạ. Tiếp đến là những thân cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, thân chúng bắt đầu vặn vẹo, xoắn xuýt một cách đau đớn, như thể có một lực lượng vô hình đang bóp nát chúng từ bên trong. Lớp vỏ cây nứt toác, không phải nứt để lộ ra gỗ tươi, mà để lộ ra một chất liệu trong suốt, lấp lánh như pha lê. Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ khu rừng đã biến thành một cảnh tượng siêu thực: hàng ngàn khối tinh thể trong suốt, méo mó, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của Vực Sâu. Chúng vẫn giữ hình dáng của cây cối, nhưng không còn là cây cối nữa. Không còn màu xanh của sự sống, không còn tiếng xào xạc của lá, không còn mùi đất ẩm. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, một mùi lạnh lẽo, sắc nhọn của khoáng vật mới hình thành, và những tiếng gió rít qua các khối tinh thể tạo nên âm thanh ma quái.
Cảnh tượng này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tấn công vũ lực nào. Mộc Lâm Chủ, người luôn gắn bó với thiên nhiên, với linh hồn của cây cối, chứng kiến cảnh tượng đó, như thể chính linh hồn hắn đang bị xé nát cùng khu rừng. Hắn gào lên một tiếng đau đớn tột cùng, không phải tiếng gào của một tu sĩ mạnh mẽ, mà là tiếng gào của một sinh linh đang mất đi một phần máu thịt của mình. “Không! Rừng của ta! Chúng biến thành thứ quái dị gì thế này?!” Hắn quỳ sụp xuống, ôm đầu, những giọt nước mắt hòa lẫn với sương đêm, rơi xuống đất. Cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay hắn cũng trở nên xám xịt, khô héo, như thể cũng đang chết đi cùng với khu rừng. Mắt hắn đỏ ngầu, tràn ngập sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Đây không phải là sự thăng hoa, mà là sự hủy diệt, là một lời nguyền rủa ghê tởm nhất.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc đột ngột mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, dù vẫn còn ánh lên sự kiệt sức, nhưng lại sáng rực lên một nỗi đau đớn tột cùng và sự thấu cảm sâu sắc. Hắn đã cảm nhận được sự biến đổi này ngay từ khi nó bắt đầu. Hắn cảm nhận được ý chí của từng thân cây, từng ngọn cỏ trong khu rừng ấy, từ sự ngỡ ngàng, kinh hoàng, đến sự giằng xé, đau đớn, và cuối cùng là sự trống rỗng, vô hồn khi chúng bị cưỡng ép biến chất. Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đến lạnh người, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người sau tiếng gào thét của Mộc Lâm Chủ. "Đây không phải là thăng tiên... đây là sự cưỡng ép, sự tha hóa..."
Mỗi từ hắn nói ra như một vết dao cứa vào lòng những người đồng minh. Tô Lam nhìn khu rừng tinh thể một cách kinh hoàng. Nàng là kiếm khách, hiểu rõ sự cân bằng và linh tính của vạn vật. Nhưng cảnh tượng trước mắt nàng là sự mất cân bằng, là sự bóp méo đến tận cùng. Cổ Kiếm Hồn nắm chặt chuôi kiếm, hắn cảm nhận được sự oán hận đang bốc lên từ những khối tinh thể vô tri ấy, một loại oán hận sâu sắc hơn cả cái chết. Thạch Trụ truyền đi ý niệm đau đớn, như muốn nói rằng, đây là một vết sẹo mới, sâu sắc hơn trên cơ thể Huyền Vực. Vô Danh Khách lắc đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u buồn, hắn đã biết trước con đường 'thăng tiên' cưỡng ép này sẽ dẫn đến sự hủy diệt, nhưng không ngờ nó lại tàn bạo và đáng sợ đến vậy.
Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, để cảm nhận rõ hơn cái "ý chí tồn tại" đang giằng xé trong các khối tinh thể. Hắn không chỉ nghe thấy sự trống rỗng, mà còn nghe thấy một tiếng vọng yếu ớt, một sự kháng cự cuối cùng, bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ tinh thể lạnh lẽo. Đó là ý chí tự do, ý chí muốn được là chính nó, dù đã bị bẻ cong đến không còn nhận ra. Hắn nhận ra, đây không phải là một sự biến mất, mà là một sự giam cầm vĩnh cửu, một sự tra tấn liên tục, nơi linh hồn bị buộc phải tồn tại trong một hình hài méo mó, không còn là bản chất của mình. Và điều này, còn tệ hơn cả cái chết.
***
Vài khoảnh khắc sau, luồng năng lượng đỏ máu từ Thiên Diệu Tôn Giả dần lắng xuống, không phải vì hắn đã dừng lại, mà vì hắn đã đạt được mục đích của mình: chứng minh quyền uy và sức mạnh hủy diệt. Không khí vẫn âm u, gió mạnh vẫn rít lên, nhưng cảm giác ngột ngạt và áp lực kinh hoàng đã giảm bớt phần nào. Tuy nhiên, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, một sự kinh hoàng bao trùm lên liên minh của Tần Mặc. Mùi ozone nồng nặc sau vụ bùng nổ năng lượng vẫn còn vương vấn, hòa với mùi đất ẩm và hơi lạnh lẽo từ khu rừng tinh thể.
Liên minh đã tạm thời an toàn, nhưng không khí tràn ngập sự bi thương và kinh hoàng. Mộc Lâm Chủ vẫn quỳ gục, tựa như một cây cổ thụ đã bị đốn ngã, linh hồn hắn tan vỡ cùng khu rừng. Tần Mặc, tuy kiệt sức đến nỗi từng tế bào trong cơ thể đều đau nhức, nhưng ánh mắt hắn lại trở nên sáng rõ hơn bao giờ hết, như đã nhìn thấu một chân lý khủng khiếp. Hắn tiến lại gần Mộc Lâm Chủ, đặt tay lên vai hắn, truyền đi một luồng ý niệm an ủi.
“Mộc Lâm Chủ, ta hiểu nỗi đau của ngươi,” Tần Mặc nói, giọng hắn yếu ớt nhưng kiên định, mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự thấu cảm. “Khu rừng của ngươi không chết đi. Nó đã bị... cưỡng ép hóa tinh thể. Thiên Diệu Tôn Giả không ban cho chúng sự thăng hoa, hắn chỉ bẻ cong ý chí tồn tại của chúng, biến chúng thành công cụ, thành nguồn năng lượng cho nghi thức điên rồ của hắn. Chúng bị giam cầm trong chính bản thể méo mó của mình.”
Tô Lam tiến lại gần, vẻ mặt nàng vẫn còn bàng hoàng. “Giải thoát? Nhưng chúng đã bị tha hóa đến mức này... liệu có còn kịp?” Nàng nhìn những khối tinh thể lấp lánh nhưng lạnh lẽo, không còn dấu vết của sự sống. Nàng không thể tưởng tượng được làm cách nào để trả lại bản chất cho những thứ đã bị biến đổi đến tận cùng như vậy.
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. “Thăng tiên không phải là trở thành thứ khác, Tô Lam. Thăng tiên chân chính là quay về với bản chất thuần khiết nhất của mình, là được tự do lựa chọn. Nhưng điều Thiên Diệu Tôn Giả đang làm là tước đi quyền lựa chọn ấy, là bóp méo bản chất. Hắn không tạo ra tiên nhân, hắn tạo ra nô lệ ý chí.” Hắn quay sang nhìn Thạch Trụ, rồi đến Cổ Kiếm Hồn, Vô Danh Khách. “Ta cảm nhận được ý chí đau khổ, giằng xé của khu rừng, bị bẻ cong để phục vụ nghi thức. Nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn một tia hy vọng yếu ớt, một khát vọng được trở về với bản chất. Đó là tiếng gào thét của Huyền Vực.”
Thạch Trụ, bằng ý niệm trầm lắng, truyền đi thông điệp: “Ý chí của Huyền Vực... đang gào thét. Nó đang kêu gọi sự giải thoát.” Ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí mọi người, như một lời khẳng định cho những gì Tần Mặc vừa nói.
“Vậy thì, chúng ta không thể chỉ phá hủy nghi thức,” Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải... giải thoát. Giải thoát cho vạn vật b�� giam cầm, giải thoát cho Huyền Vực khỏi xiềng xích của sự cưỡng ép. Đó không chỉ là một trận chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin vào quyền được là chính mình.”
Cổ Kiếm Hồn siết chặt thanh kiếm. “Giải thoát? Làm thế nào? Chúng ta đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, một kẻ có thể biến cả một khu rừng thành tinh thể chỉ bằng ý niệm của hắn. Sức mạnh của hắn đã vượt quá giới hạn hiểu biết của chúng ta.”
“Sức mạnh của hắn là cưỡng ép, Cổ Kiếm Hồn,” Tần Mặc đáp lại, nhìn thẳng vào mắt Cổ Kiếm Hồn. “Sức mạnh của chúng ta là sự lựa chọn, là sự tự do. Ta sẽ dùng Huyền Vực Tâm Châu để tiếp tục phát ra lời hiệu triệu, nhưng không chỉ để đánh thức, mà còn để... thanh tẩy và giải phóng. Để những ý chí bị giam cầm có thể trở về với bản chất của chúng, dù là trở về với cát bụi, hay tìm lại được hình hài ban đầu. Mộc Lâm Chủ, ngươi sẽ là người hiểu rõ nhất về bản chất của cây cối, ngươi có thể giúp ta kết nối với ý chí bị giam cầm ấy.”
Mộc Lâm Chủ ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu giờ đây không còn chỉ có tuyệt vọng, mà đã le lói một tia hy vọng, một tia phẫn nộ mãnh liệt hơn. Hắn nhìn khu rừng tinh thể lạnh lẽo, rồi nhìn Tần Mặc. “Ta... ta sẽ làm tất cả những gì có thể. Ta sẽ không để rừng của ta, không để Huyền Vực của chúng ta bị hủy hoại như thế này!” Giọng hắn run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam. “Chúng ta không thể tiếp tục tấn công trực diện các trụ cột năng lượng. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ chỉ tăng cường sức mạnh, và Huyền Vực sẽ phải trả giá. Chúng ta cần một cách tiếp cận mới, mạo hiểm hơn, yêu cầu sự phối hợp sâu sắc hơn từ tất cả chúng ta.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiệt quệ trong từng thớ thịt, nhưng ý chí hắn lại càng thêm bùng cháy. “Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy, chúng ta sẽ giải phóng. Đây là con đường duy nhất để cứu lấy Huyền Vực.”
Ánh mắt của liên minh gặp nhau, từ nghi ngờ, kinh hoàng, giờ đã chuyển sang một sự quyết tâm sắt đá. Họ đã chứng kiến tận mắt sự tàn phá khủng khiếp của quá trình 'thăng tiên' cưỡng bức, một sự biến dị kinh hoàng không phải là tiến hóa mà là tha hóa bản chất. Họ biết rằng, Tần Mặc không chỉ là người gánh vác số phận Huyền Vực, mà còn là người duy nhất có thể chỉ ra con đường giải thoát. Dù con đường đó có cam go đến đâu, dù phải trả giá bằng cả sinh mạng, họ cũng sẽ không lùi bước. Cuộc chiến không còn là chỉ để ngăn chặn Thiên Diệu Tôn Giả, mà là để giải phóng từng mảnh ý chí bị giam cầm của Huyền Vực. Và Tần Mặc, dù kiệt sức đến đâu, vẫn sẽ là tia sáng dẫn lối trong vực thẳm này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.