Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1205: Thánh Sơn Hóa Nhục: Tiếng Thét Câm Lặng Của Vật Tính

Tiếng gầm thét kia, như một tiếng sấm rền vang giữa vực sâu thăm thẳm, không chỉ xé tan không gian ngột ngạt của Vực Sâu Vô Định mà còn chấn động tận thâm tâm mỗi sinh linh. Nó không phải là âm thanh của sự hủy diệt, mà là một lời tuyên chiến hùng tráng, một tiếng gọi thức tỉnh từ bản chất nguyên thủy nhất của Huyền Vực. Tần Mặc, dù kiệt sức đến độ cơ hồ sắp ngã quỵ, vẫn cảm nhận rõ ràng từng rung động của tiếng gầm đó truyền thẳng vào Huyền Vực Tâm Châu, xuyên qua từng tế bào. Hắn nghe thấy trong đó nỗi phẫn nộ tột cùng, sự uy nghiêm không thể xâm phạm, và ý chí bảo vệ đến cùng.

Hắn mở choàng mắt, cố gắng giữ vững Huyền Vực Tâm Châu đang run rẩy trong tay. Bốn phía, màn sương độc quánh đặc hơn, nhưng tiếng gầm ấy đã tạo ra một khe hở tạm thời, đẩy lùi những Thiên Diệu Ảnh đang lao tới như thủy triều. Các đồng minh của hắn, dù thoi thóp trong vũng máu và năng lượng hỗn loạn, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc xen lẫn một tia hy vọng.

Thạch Trụ, thân thể nứt toác như mạng nhện đỏ máu, những vết rạn sâu hoắm lộ ra lõi đá đang rỉ ra thứ chất lỏng sánh đặc tựa như nhựa cây cổ thụ bị thiêu đốt, nhưng nó vẫn kiên cường đứng đó, dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc. Mỗi rung động từ tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ dường như rót thêm một chút sinh lực vào Thạch Trụ, làm chậm quá trình rạn nứt của nó. Thạch Trụ không nói, nhưng ý chí của nó truyền thẳng vào Tần Mặc, một cảm giác vừa như sự biết ơn, vừa như một lời cảnh báo.

Tô Lam, nàng đã hộc ra ngụm máu lớn, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt phượng vẫn kiên định nhìn về phía Tần Mặc. Cổ Kiếm Hồn trong tay nàng giờ đây chỉ còn là một thanh kiếm gỉ sét, linh quang đã mờ nhạt đến mức gần như không còn, nhưng nó vẫn nằm vững trong bàn tay run rẩy của nàng, ý chí sắc bén của nó vẫn cố gắng duy trì một chút phòng ngự cuối cùng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, một điều gì đó vượt xa sức mạnh của nàng, một sự chuyển biến từ nội tại, và nàng tin vào điều đó.

Vô Danh Khách ho khan vài tiếng, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo choàng cũ kỹ. Hắn dựa vào một vách đá lởm chởm, bầu rượu trên tay đã vỡ tan, rượu lẫn máu chảy lênh láng. Ánh mắt hắn trầm tư, nhìn lên bầu trời u ám của Vực Sâu Vô Định, nơi tiếng gầm vẫn còn vương vấn. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự cứu rỗi đơn thuần, mà là một sự bùng nổ của bản năng, của ý chí tồn tại nguyên thủy, bị ép đến đường cùng.

Mộc Lâm Chủ, dáng người gầy guộc đã bị năng lượng thăng tiên quấn lấy, những chồi cây quái dị mọc lên từ da thịt, đâm xuyên qua lớp y phục bằng lá cây và vỏ cây. Y quằn quại trong đau đớn tột cùng, ý chí đã bị bóp méo đến mức không thể phân biệt được, nhưng tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ dường như đã đánh thức một phần bản năng sống sót sâu thẳm trong y, khiến những chồi cây quái dị kia tạm thời ngừng phát triển, và một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng y, như tiếng rễ cây bị bẻ gãy.

Tần Mặc cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua toàn thân, đánh thức những giác quan đang tê liệt. Tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là âm thanh, mà là một làn sóng ý chí cuồn cuộn, mang theo sức mạnh của tự nhiên, của sự hoang dã nguyên thủy, đang lao thẳng vào Vực Sâu Vô Định. Cơn gió mạnh rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, cuốn theo những giọt mưa axit lạnh buốt và những hạt bụi đất chết chóc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi khí độc khó chịu và mùi tanh hôi từ những sinh vật dị biến càng trở nên đậm đặc hơn, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Và rồi, giữa màn sương độc và bóng tối dày đặc, một bóng hình khổng lồ hiện ra. Đó là một con Bạch Hổ, không phải là Bạch Hổ bình thường, mà là một sinh linh được tạo nên từ linh khí tinh thuần nhất của Huyền Vực. Lông nó trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nhưng đôi mắt hổ vàng rực lại ngập tràn lửa giận. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, tạo thành những vết nứt sâu hoắm trên nền đá cứng rắn của Vực Sâu Vô Định. Nó không chỉ là một con thú, mà là hiện thân của ý chí nguyên thủy, của sự cân bằng đã bị phá vỡ.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng nữa, lần này uy lực hơn, trực tiếp hơn. Tiếng gầm đó như một lưỡi kiếm vô hình, chém thẳng vào đội hình của các Thiên Diệu Ảnh. Những cái bóng mờ ảo kia, vốn vô cảm và bất khả xâm phạm, giờ đây như bị một lực lượng vô hình tấn công, phát ra những tiếng rít chói tai rồi tan biến vào hư không. Năng lượng thăng tiên hỗn loạn cũng bị tiếng gầm ấy đẩy lùi một cách mạnh mẽ, tạo ra một vùng không gian trong lành, thanh khiết hơn một chút xung quanh Tần Mặc và các đồng minh.

Tần Mặc cố gắng ổn định Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sức mạnh của Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn hiểu rằng, đây là một đồng minh bất ngờ, một sự can thiệp từ chính bản năng của Huyền Vực. Hắn nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa biết ơn.

“Đây không phải là thăng hoa… đây là hủy diệt!” Tần Mặc thầm nghĩ, nỗi đau đớn thể xác giờ đây đã bị nỗi kinh hoàng về sự tàn phá của Thiên Diệu Tôn Giả lấn át.

Bạch Hổ Lão Tổ, sau khi đẩy lùi đám Thiên Diệu Ảnh, quay đầu lại, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào Tần Mặc. Một luồng ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không cần thông qua ngôn ngữ.

*(Ý chí truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc)* "Kẻ bóp méo bản chất... không thể dung thứ!"

Giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn không phải là tiếng gầm thô tục của một con thú, mà là một âm thanh trầm hùng, đầy uy lực, mang theo sức nặng của ngàn vạn năm tồn tại. Nó chứa đựng sự phẫn nộ nguyên thủy của một kẻ bảo hộ, một kẻ chứng kiến sự tha hóa của chính nguồn cội. Bạch Hổ Lão Tổ không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ một câu nói đơn giản, đã lột tả hết bản chất của sự việc. Nó không chiến đấu vì tranh giành quyền lực, không vì thăng tiên, mà vì sự cân bằng, vì bản chất nguyên thủy c���a vạn vật. Sự xuất hiện của nó như một tia sáng chói lọi giữa đêm đen, mang theo hy vọng nhưng cũng tiềm ẩn những biến số khôn lường. Vùng năng lượng nguyên thủy mà nó tạo ra quanh Tần Mặc và đồng minh không phải là một lá chắn vững chắc, mà là một vùng đệm tạm thời, một khoảng lặng cần thiết để Tần Mặc có thể tập trung vào nhiệm vụ của mình. Các Thiên Diệu Ảnh vẫn còn đó, hàng ngàn, hàng vạn cái bóng mờ ảo đang gầm gừ chờ thời cơ, và năng lượng thăng tiên vẫn đang gào thét từ mọi hướng, như muốn nuốt chửng tất cả. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và sự xuất hiện của Bạch Hổ Lão Tổ chỉ là một khởi đầu mới, một bước ngoặt trong trận chiến định mệnh này.

Bỗng, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trong tâm trí Tần Mặc, không phải qua thị giác, mà qua sự kết nối sâu sắc của Huyền Vực Tâm Châu với ý chí vạn vật. Đó là hình ảnh Thánh Sơn Hạo Nguyệt, một ngọn núi linh thiêng đã đứng vững từ thuở khai thiên lập địa, nơi linh khí hội tụ, nơi vạn vật tìm về để tu dưỡng. Giờ đây, nó không còn là một ngọn núi.

Trong "tầm nhìn" của Tần Mặc, Thánh Sơn Hạo Nguyệt đang quằn quại, biến dạng. Những vách đá sừng sững, vốn được chạm khắc bởi thời gian và ý chí của đất trời, giờ đây mềm nhũn ra, chảy thành từng dòng như sáp nung chảy. Rừng cây cổ thụ trên đỉnh núi, thay vì xanh tươi, lại chuyển sang một màu đỏ thẫm kinh dị, những thân cây vặn vẹo như gân máu, những tán lá rụng xuống như những khối thịt vụn. Đất đá nứt toác, không phải vì kiến tạo địa chất, mà là vì sự trương phình kinh hoàng từ bên trong.

Nó không còn là núi, mà là một khối thịt khổng lồ, méo mó, đang "thở phì phò" một cách ghê tởm. Máu tươi, không phải màu đỏ thắm mà là màu nâu đen sền sệt, rỉ ra từ hàng ngàn kẽ nứt, chảy thành dòng suối nhớp nháp trên sườn núi. Những chất lỏng vàng đục, tanh tưởi, trào ra từ những "vết thương" hở hoác, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, pha lẫn mùi tanh của máu và mùi thối rữa của thịt.

Toàn bộ "thân thể" của Thánh Sơn Hạo Nguyệt đang co giật nhẹ, như một sinh vật khổng lồ bị tra tấn. Những tiếng "rên rỉ" câm lặng, chỉ có Tần Mặc mới có thể nghe thấy qua Huyền Vực Tâm Châu, vọng lên từ tận sâu thẳm của ngọn núi, là tiếng thét của vật tính bị cưỡng ép, bị bóp méo, bị biến chất đến tận cùng. Đó là tiếng kêu cứu của một ý chí tồn tại, đang bị nghiền nát dưới bánh xe của "thăng tiên cưỡng bức".

Bầu trời phía trên Thánh Sơn Hạo Nguyệt u ám đến đáng sợ, không có lấy một tia sáng. Năng lượng thăng tiên hỗn loạn cuồn cuộn bao phủ, không còn là những luồng ánh sáng chói lòa mà là một màn sương màu tím đen, đặc quánh, như một lớp màng bao bọc lấy khối thịt ghê tởm kia. Từng đợt sóng năng lượng không ngừng tác động, như những cú đấm liên hồi, ép buộc ngọn núi phải "tiến hóa", phải "thăng cấp" theo một cách thức sai lầm và hủy diệt.

Tần Mặc cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Hắn không thể tin vào những gì mình đang "thấy" và "cảm nhận". Thánh Sơn Hạo Nguyệt, biểu tượng của sự vững chãi và linh thiêng, giờ đây đã trở thành một hiện thân của cơn ác mộng, m��t minh chứng khủng khiếp nhất cho sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Đây không phải là thăng hoa, đây là sự tra tấn, là sự hủy diệt có chủ đích, một sự bóp méo bản chất đến tận cùng.

Ánh mắt Tần Mặc tối sầm lại, một tia phẫn nộ rực cháy trong đôi mắt đen láy. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự "phản kháng" mãnh liệt từ nó, và "ý chí" đau khổ của Thánh Sơn Hạo Nguyệt truyền thẳng vào tâm trí. Huyền Vực Tâm Châu, như đáp lại nỗi kinh hoàng của Tần Mặc, bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh lam dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, không phải để chống lại năng lượng hỗn loạn, mà để trấn áp sự ô uế, sự biến chất đang lan tràn. Ánh sáng đó như một làn nước thanh tẩy, cố gắng xoa dịu nỗi đau của Thánh Sơn Hạo Nguyệt, dù chỉ là trong tâm trí của Tần Mặc.

"Không thể nào... Đây không phải là thăng hoa! Đây là sự tra tấn! Ý chí của ngươi... tàn độc đến vậy sao, Thiên Diệu!" Tần Mặc gào lên trong tâm trí, tiếng thét phẫn nộ vang vọng trong không gian ý thức của hắn. Hắn đã từng nghe thấy vô số ý chí tồn tại, v�� số khát khao, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sự biến chất kinh hoàng đến vậy. Cái chết còn không đáng sợ bằng sự tha hóa này. Nó không chỉ giết chết thể xác, mà còn bóp méo linh hồn, vặn vẹo bản chất cốt lõi của một thực thể.

Tần Mặc nhận ra rằng, Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn "thăng tiên", mà hắn muốn biến tất cả mọi vật thành một thứ gì đó "cao cấp hơn" theo ý chí của hắn, bất chấp sự đồng thuận hay bản chất vốn có của chúng. Hắn không phải là một vị tiên dẫn dắt, mà là một kẻ đồ tể đang tàn sát linh hồn của Huyền Vực. Cái ý niệm "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" giờ đây hiện hữu một cách tàn khốc và ghê tởm nhất.

Sự kinh hoàng này đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của Tần Mặc, biến nỗi đau đớn thể xác thành một quyết tâm sắt đá, không gì lay chuyển nổi. Hắn không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành chỉ muốn "lắng nghe" và "dẫn dắt" nữa. Giờ đây, hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề hơn, một sứ mệnh khẩn thiết hơn: phải "cứu vãn", phải "hồi sinh" những gì đã bị bóp méo, bị hủy hoại. Con đường phía trước sẽ không chỉ là ngăn chặn nghi thức, mà là một cuộc chiến để thanh tẩy và phục hồi bản chất nguyên thủy của Huyền Vực.

Trong Vực Sâu Vô Định, gió vẫn rít lên điên cuồng, mưa axit vẫn rơi xuống như những giọt nước mắt của bầu trời, nhưng có một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Vùng không gian xung quanh Tần Mặc, được Bạch Hổ Lão Tổ và Huyền Vực Tâm Châu bảo vệ, trở nên bình ổn hơn, như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp.

Tần Mặc từ từ đứng dậy. Thân hình hắn vẫn gầy gò, mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Nỗi kinh hoàng và ghê tởm trước cảnh tượng Thánh Sơn Hạo Nguyệt đã tôi luyện ý chí hắn thành một khối sắt thép. Sự phẫn nộ không còn là một ngọn lửa bùng phát, mà đã hóa thành một dòng chảy cuộn xiết, tập trung vào một mục tiêu duy nhất. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận được sự "phản kháng" mãnh liệt từ nó, và "ý chí" đau khổ của Thánh Sơn Hạo Nguyệt truyền thẳng vào tâm trí hắn, nhưng giờ đây, hắn không còn bị nó áp đảo. Thay vào đó, hắn biến nỗi đau ấy thành sức mạnh, thành động lực.

Tô Lam, nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa hoảng loạn vừa tràn đầy một niềm tin mới lạ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, không chỉ là sức mạnh, mà là một sự chuyển biến sâu sắc trong bản chất, trong ý chí. Dù kiệt sức, nàng vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để hỏi:

“Tần Mặc… huynh định làm gì?” Giọng nàng yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị tanh của máu và mùi thối rữa đang ám ảnh khứu giác. Đôi mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Cung của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, nơi khởi nguồn của mọi tai ương. Ánh mắt ấy không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà là một sự kiên định đến đáng sợ, một lời tuyên chiến không cần nói ra.

“Đây… không phải là thăng tiên. Đây là sự hủy diệt có chủ đích.” Giọng Tần Mặc trầm thấp, nhưng rõ ràng và vang vọng, xuyên qua tiếng gió rít và năng lượng hỗn loạn, đến tai từng đồng minh đang mệt mỏi. Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo sức nặng ngàn cân, một tuyên bố không thể chối cãi.

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là một nhận định, mà là một sự thay đổi trong chiến lược, trong mục tiêu. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn, mà còn muốn "thanh tẩy", muốn "hồi sinh" những gì đã bị bóp méo. Con đường phía trước sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu bản chất.

Tần Mặc đưa Huyền Vực Tâm Châu lên ngang tầm mắt. Viên châu lung linh ấy, vốn chỉ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây bùng lên một vầng sáng mạnh mẽ, thuần khiết hơn bao giờ hết. Ánh sáng xanh lam không chói chang, nhưng đủ để xua tan màn sương độc và áp lực hỗn loạn xung quanh, tạo thành một rào chắn năng lượng trong suốt, như một vùng đất an toàn giữa biển cả giông tố. Rào chắn này không phải để chống đỡ đơn thuần, mà nó như đang "thanh lọc" không khí, "hồi phục" năng lượng, và "trấn áp" sự biến chất.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, như một lời đồng tình, và nó đứng chắn trước Tần Mặc, cơ thể khổng lồ của nó tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo, sẵn sàng nghênh đón mọi kẻ thù. Các Thiên Diệu Ảnh, giờ đây bị rào chắn năng lượng thuần khiết đẩy lùi, không thể tiến vào được. Chúng gào thét trong vô vọng, như những linh hồn bị mắc kẹt giữa ranh giới sống và chết.

Tần Mặc cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu đang rung động mãnh liệt trong tay hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì một ý chí mãnh liệt muốn "phản kháng", muốn "bảo vệ" bản chất nguyên thủy của thế giới. Hắn biết rằng, Huyền Vực Tâm Châu không chỉ là một công cụ để "dẫn dắt", mà nó còn là một phần của chính Huyền Vực, một phần của ý chí tồn tại nguyên thủy, và nó sẽ cùng hắn chiến đấu.

Cảnh tượng Thánh Sơn Hạo Nguyệt biến chất vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự tàn phá đang diễn ra. Hắn biết rằng, Thánh Sơn Hạo Nguyệt chỉ là khởi đầu. Sẽ có vô số "vật tính" khác bị biến dạng, bị hủy hoại theo cách tương tự, n���u hắn không ngăn chặn được Thiên Diệu Tôn Giả. Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của một sự biến đổi kinh hoàng, và Tần Mặc, với sự phẫn nộ và quyết tâm mới, đã sẵn sàng đối mặt với nó. Hắn sẽ tìm ra con đường để "thanh tẩy" sự ô uế, để "hồi sinh" những linh hồn đã bị bóp méo, và để đưa Huyền Vực trở về với sự cân bằng bản chất nguyên thủy của nó, dù phải trả giá đắt đến đâu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free