Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1216: Huyền Vực Biến Dị: Lắng Nghe Khát Vọng Cay Đắng

Từng luồng năng lượng hỗn mang cuộn xoáy như những con mãng xà khổng lồ, gào thét và cắn xé không ngừng, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Tại tâm điểm của Vực Sâu Vô Định, nơi mà cả không gian và thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa, Tần Mặc ngồi bất động. Thân hình hắn gầy gò, đôi vai gánh chịu một sức nặng vô hình nhưng khủng khiếp, như thể đang đỡ lấy toàn bộ gánh nặng của thiên địa. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn sâu những đường nét mệt mỏi, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại khép hờ, ẩn chứa một ý chí kiên định đến lạ thường.

Huyền Vực Tâm Châu, vật phẩm thiêng liêng rạn nứt, n��m gọn trong lòng bàn tay hắn, phát ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió. Mỗi nhịp rung động của nó không còn là tiếng kêu than đau đớn như trước, mà là một dòng chảy thông tin cuồn cuộn, khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc. Hắn đã mở rộng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình đến cực hạn, không chỉ để cảm nhận sự thống khổ của vạn vật, mà còn để 'lắng nghe' bản chất tận cùng của chính quá trình 'thăng hoa' cưỡng ép này.

Xung quanh Tần Mặc, một vòng tròn bảo vệ được dựng lên trong tuyệt vọng. Tô Lam, với vẻ đẹp thanh tú nhưng ánh mắt đầy kiên nghị, vung Vô Danh Kiếm, kiếm khí sắc bén như những tia chớp bạc, xé toạc màn năng lượng hỗn loạn. Mỗi động tác của nàng đều chứa đựng sự dứt khoát và mạnh mẽ, nhưng đôi môi mím chặt, biểu lộ sự kiệt sức đến tận cùng. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ, bảo vệ Tần Mặc khỏi những đợt sóng năng lượng hủy diệt và những sinh vật biến dị xông tới như thủy triều.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, vẫn sừng sững như một ngọn núi. Mỗi tiếng gầm của y đều mang theo uy áp kinh thiên động địa, đẩy lùi hàng trăm quái vật dị biến với những trảo phong sắc lạnh. Đôi mắt hổ vàng rực rỡ nay ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm, nhưng ý chí chiến đấu thì chưa hề suy suyển. Y là bức tường thành vững chãi nhất, che chắn Tần Mặc khỏi những đòn tấn công chí mạng.

Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một tráng niên uy nghi, giờ đây lại bị bao phủ bởi lớp ánh sáng xanh lam nhạt run rẩy, như thể linh hồn kiếm đã bị hao tổn đến cực độ. Y vẫn vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sự kiêu hãnh của một binh khí đã trải qua hàng ngàn năm phong sương, nhưng thân thể y đã trở nên trong suốt, như có thể tan biến bất cứ lúc nào. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," y thì thầm, lời nói bị tiếng gió thét gào nuốt chửng, nhưng ý niệm vẫn tỏa ra. Ý chí của y không cho phép y ngã xuống khi Tần Mặc còn đang tìm kiếm lối thoát.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, giờ đây càng thêm yếu ớt. Y ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên cây trượng cổ thụ, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ đau đớn khi cảm nhận sự tàn phá của tự nhiên. Từ thân thể y tỏa ra những luồng sinh lực yếu ớt, cố gắng chữa lành những vết thương trên mặt đất, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển trước cơn đại hồng thủy. Y ho sù sụ, nhưng vẫn kiên trì duy trì một vòng sinh khí mỏng manh, cố gắng bảo vệ Tần Mặc khỏi sự xâm thực của năng lượng tử vong.

Tần Mặc, trong cõi hỗn mang của tâm trí, không còn bị cuốn theo nỗi đau. Hắn đã vượt qua ngưỡng đau khổ, chạm đến một sự thấu hiểu kỳ lạ. Những dòng thông tin từ Huyền Vực Tâm Châu không còn là những mảnh vụn rời rạc, mà dần kết nối thành một bức tranh tổng thể. Hắn nhìn thấy những 'khát vọng' bị bóp méo, những 'ý chí' bị cưỡng ép phải thay đổi, phải 'thăng hoa' theo một khuôn mẫu bệnh hoạn. Mỗi sinh linh, mỗi ngọn cỏ, mỗi tảng đá, không phải là tự nguyện "lên tiên", mà là bị một lực lượng vô hình kéo lê, biến dạng, tự xé nát bản chất của chính mình để hòa nhập vào một thể thống nhất dị hợm.

"Không phải chấp nhận... mà là một sự bóp méo... khát vọng bị tha hóa... Nó đang tự xé nát chính mình!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tại của Huyền Vực, một sự phản kháng âm thầm nhưng đầy bi tráng. Huyền Vực không muốn thăng hoa theo cách này, nhưng nó bị buộc phải làm vậy, bị ép buộc phải 'chấp nhận' một con đường hủy diệt bản thân. Sự chấp nhận này không phải là đầu hàng, mà là sự biến đổi cưỡng ép đến mức tha hóa.

"Các ngươi giữ vững! Tần Mặc đang làm gì đó!" Tô Lam hét lớn, giọng nói nàng đứt quãng vì kiệt sức. Kiếm khí của nàng lung lay, suýt chút nữa bị một con quái vật có hình dáng nửa người nửa thú, da thịt sần sùi như đá nuốt chửng. Nàng biết Tần Mặc đang đặt cược tất cả vào sự thấu hiểu này, và họ phải mua cho hắn thời gian, dù phải trả giá bằng cả sinh mạng.

Tần Mặc, dù nhắm mắt, vẫn cảm nhận được từng đợt tấn công dữ dội. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức của đồng đội, tiếng gầm gừ đau đớn của Bạch Hổ Lão Tổ, sự run rẩy của Cổ Kiếm Hồn, và hơi thở yếu ớt của Mộc Lâm Chủ. Áp lực của cơn bão năng lượng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ bên trong, khi Huyền Vực Tâm Châu không ngừng truyền tải những hình ảnh tàn khốc của sự biến đổi. Hắn thấy những con sông hóa thành dòng chảy của linh lực lỏng, những ngọn núi tan chảy thành tinh thể, những khu rừng biến thành những cấu trúc hữu cơ kỳ dị. Tất cả đều là 'thăng hoa' theo một cách thức bệnh hoạn.

Hắn phải tìm ra sơ hở, một điểm yếu trong "sự chấp nhận" bị cưỡng ép này. Hắn không thể đối đầu với sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng hắn có thể thay đổi "ý chí" của Huyền Vực. Huyền Vực không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng lại sở hữu một năng lực dị thường: hắn có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Và bây giờ, hắn phải nghe được 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo này, tìm ra cách để nó tự lựa chọn lại con đường của mình.

Gió rít gào như tiếng quỷ khóc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi tanh hôi của nh��ng sinh vật biến dị. Không khí lạnh lẽo thấu xương, nhưng Tần Mặc lại cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy trong tâm can. Hắn không cho phép sự tuyệt vọng nhấn chìm mình. Hắn phải tìm ra con đường.

***

Cùng lúc đó, tại một vùng rìa của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nay đã trở thành một cảnh tượng kinh hoàng, Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ phải đối mặt với một thảm kịch còn khủng khiếp hơn. Nơi đây từng là một khu rừng cổ thụ xanh tốt, nơi sinh sống của vô vàn linh thú và cây cỏ. Giờ đây, chỉ còn lại sự hoang tàn, một sự biến dạng đến mức không thể nhận ra.

Một vết nứt không gian khổng lồ, đen đặc và sâu hoắm, bất ngờ mở toang ngay trước mắt họ. Nó như một cái miệng khổng lồ của hư không, không ngừng gặm nhấm, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Từng mảng rừng cây bị kéo vào bên trong, không phải tan biến, mà là bị xoắn vặn, uốn cong một cách ghê rợn. Những thân cây cổ thụ ngàn năm tuổi, từng là biểu tượng của sự sống, giờ đây biến thành những tháp tinh thể đen kịt, lởm chởm và sắc lạnh, hoặc những khối thịt vô định hình, nhấp nhô và rỉ ra thứ chất lỏng xanh lục bệnh hoạn. Chúng không còn là cây cối, mà là những vật thể lai căng, vô tri, mất đi hoàn toàn 'vật tính' nguyên thủy của mình.

"Đây là sự tiến hóa mà ngươi muốn sao, Thiên Diệu? Đây là sự hủy diệt! Ý chí của chúng... đã bị xé nát!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên đau đớn, tiếng gầm của y mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt vàng rực của y tràn ngập nỗi căm hờn khi chứng kiến sự biến thái khủng khiếp này. Một đàn linh thú, từ những con sói rừng cho đến những con hươu nai hiền lành, giờ đây đã biến thành những quái vật đáng sợ. Chúng mọc thêm chi, da thịt biến đổi thành những lớp vảy kim loại cứng nhắc hoặc những tảng đá lởm chởm. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, không còn chút linh trí nào, chỉ còn lại bản năng hủy diệt nguyên thủy. Chúng lao vào tấn công bất cứ thứ gì còn sót lại bản chất, kể cả đồng loại của mình.

Bạch Hổ Lão Tổ tung ra những đợt công kích mạnh mẽ, những luồng khí trắng như tuyết mang theo sức mạnh hủy diệt, đẩy lùi những con quái vật đang hung hãn xông tới. Y không muốn giết chúng, y muốn cứu vớt chúng khỏi số phận bi thảm này, nhưng chúng đã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ còn là những cỗ máy giết chóc. Mỗi nhát trảo của y đều chứa đựng sự đau đớn khôn tả.

Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt phượng của nàng đỏ hoe. Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm, kiếm khí sắc bén xé toạc một xúc tu khổng lồ đang vươn ra từ một cây cổ thụ đã biến thành quái vật. Thứ chất lỏng xanh lục bắn ra từ vết cắt, mang theo mùi tanh hôi và một mùi ozone gay gắt, khiến nàng buồn nôn. "Không thể nào... Đây không phải là điều chúng ta muốn..." Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. "Đây không phải là thăng tiên! Đây là biến dị! Là sự tha hóa!"

Mưa độc nhẹ rơi lất phất, cùng với sương mù dày đặc và năng lượng hỗn loạn bao trùm. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo cảm giác của sự tuyệt vọng và hủy diệt. Tô Lam cảm nhận được sự bất lực tột cùng. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng sức mạnh của nàng, của Bạch Hổ Lão Tổ, của cả liên minh, đều dường nh�� quá nhỏ bé trước quy mô của thảm họa này. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ tác động lên một vài sinh linh, mà là toàn bộ Huyền Vực, biến đổi nó từ tận gốc rễ.

Những vết nứt không gian liên tục xuất hiện, nuốt chửng thêm nhiều phần của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mỗi vết nứt là một cánh cổng dẫn đến sự biến thái, một lời tuyên án tử hình cho bản chất nguyên thủy của vạn vật. Tô Lam nhìn những linh thú từng thân quen, giờ đây chỉ còn là những hình hài méo mó, những linh hồn đã hoàn toàn bị bóp méo. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ cơn gió độc, mà từ sự thật nghiệt ngã rằng mọi nỗ lực của họ dường như đang trở nên vô nghĩa.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng dài, đau đớn. Y đã từng chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhiều thảm họa, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự hủy diệt bản chất kinh hoàng đến vậy. "Ý chí của chúng bị xé nát... chúng không thể hồi phục..." Y thều thào, giọng nói khàn đặc. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đã vượt qua mọi giới hạn của đạo lý!"

Tô Lam không nói gì, chỉ tiếp tục vung kiếm, cố gắng giữ vững tinh thần. Nàng tin Tần Mặc, tin vào năng lực đặc biệt của hắn. Nàng biết, nếu có ai có thể tìm ra lối thoát, đó chỉ có thể là Tần Mặc. Nhưng ngay cả niềm tin đó cũng đang bị thử thách đến tận cùng bởi cảnh tượng hỗn mang và hủy diệt trước mắt.

Cả hai đều cảm nhận được sự tuyệt vọng đang len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Nỗ lực của họ, dù anh dũng đến đâu, vẫn chưa đủ để ngăn chặn quy mô hủy diệt này. Một ý nghĩ "có lẽ đã quá muộn" len lỏi trong tâm trí họ, như một lưỡi dao sắc lạnh cắt vào hy vọng mong manh. Nhưng rồi, ánh mắt họ lại hướng về phía Vực Sâu Vô Định, nơi Tần Mặc đang ngồi, như một tín ngưỡng cuối cùng trong biển cả hỗn loạn này.

***

Giữa vòng vây của đồng minh kiệt sức và năng lượng hủy diệt, trong tâm điểm của Vực Sâu Vô Định, Tần Mặc đột ngột mở mắt. Không còn là sự đau đớn hay tuyệt vọng, ánh sáng trong đôi mắt hắn giờ đây là một sự thấu hiểu sâu sắc, kèm theo một tia quyết tâm sắt đá chưa từng có. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, dù vẫn còn những vết rạn nứt chằng chịt, nhưng ánh sáng xanh lam của nó đã trở nên ổn định hơn, không còn chập chờn như trước, như thể đã truyền tải xong 'mật mã' cuối cùng.

Hắn đã 'nghe' được. Không phải là lời cầu xin, không phải là sự phản kháng đơn thuần, mà là một 'cấu trúc nghịch lý' trong quá trình 'thăng hoa' cưỡng ép. Thiên Diệu Tôn Giả, trong nỗ lực ép buộc vạn vật 'lên tiên', đã bỏ qua một điều cốt lõi: 'ý chí tồn tại' của Huyền Vực, dù bị bóp méo, vẫn không hoàn toàn bị khuất phục. Nó vẫn tồn tại như một dòng chảy ngầm, một sự phản kháng thầm lặng mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.

Thiên Diệu Tôn Giả muốn vạn vật 'chấp nhận' sự biến đổi, nhưng sự chấp nhận đó không phải là sự đồng thuận từ bản chất, mà là sự cưỡng ép. Và chính trong sự cưỡng ép đó, có một 'điểm giao thoa' giữa 'khát vọng' bị tha hóa và 'bản chất' nguyên thủy đang cố gắng tự bảo vệ. Đó là một sơ hở, một điểm yếu mà Thiên Diệu Tôn Giả đã bỏ qua, hoặc cố tình phớt lờ, bởi hắn chỉ nhìn thấy 'sức mạnh' và 'kết quả' mà không thấu hiểu 'ý chí' ẩn sâu.

Tần Mặc đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây như một ngọn núi sừng sững giữa cơn bão. Giọng nói hắn trầm ổn, vang vọng giữa tiếng gào thét của bão năng lượng, nhưng lại mang một sức nặng lay động lòng người. "Ta đã tìm thấy một con đường... một điểm giao thoa... giữa khát vọng và bản chất. Các vết nứt này... chúng là lời phản kháng của Huyền Vực! Chúng ta phải đi sâu vào đó!"

Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ đều ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt họ tràn đầy sự kinh ngạc và một tia hy vọng bùng cháy trong màn đêm tuyệt vọng. Họ không hiểu Tần Mặc đã tìm thấy điều gì, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một niềm tin mãnh liệt không gì có thể lay chuyển.

Mộc Lâm Chủ, dù yếu ớt, cố gắng đứng dậy, đôi mắt xanh biếc nhìn Tần Mặc với sự ngưỡng mộ. "Ngươi... ngươi đã nghe được gì?"

Tần Mặc siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, ánh sáng xanh lam từ nó đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi vào một vết nứt không gian khổng lồ nhất, đang há rộng như một vết thương hở trên nền trời u ám. Vết nứt đó không còn chỉ là biểu tượng của sự hủy diệt, mà giờ đây, dưới ánh nhìn của Tần Mặc, nó là một tiếng gào thét của Huyền Vực, một sự phản kháng yếu ớt nhưng kiên cường.

"Thiên Diệu Tôn Giả... đã biến 'ý chí thăng tiên' thành một dòng chảy cưỡng ép, bóp méo bản chất. Nhưng 'ý chí tồn tại' của vạn vật không dễ dàng bị khuất phục đến vậy. Những vết nứt này... không chỉ là dấu hiệu của sự hủy diệt, mà còn là những khe hở, nơi 'ý chí' nguyên thủy của Huyền Vực đang cố gắng thoát ra, đang cố gắng 'phản kháng' lại sự biến thái," Tần Mặc giải thích, giọng nói hắn tràn đầy sự thấu hiểu. "Chúng ta không thể ngăn cản dòng chảy đó, nhưng chúng ta có thể... điều hòa nó. Chúng ta có thể hướng 'ý chí chấp nhận' đó về một con đường khác... một con đường giữ được bản chất, không cần phải 'thăng hoa' đến mức tha hóa."

Hắn nhìn về phía Thiên Cung xa xăm, nơi Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang duy trì nghi thức với vẻ mặt thờ ơ. "Thiên Diệu Tôn Giả đang điều khiển 'ý chí thăng tiên' của Huyền Vực. Nhưng 'ý chí tồn tại' của Huyền Vực... nó thuộc về vạn vật, không phải của riêng hắn. Hắn có thể cưỡng ép, nhưng hắn không thể thay đổi hoàn toàn bản chất cốt lõi của 'ý chí tồn tại' nếu chúng ta tìm được cách để nó tự lựa chọn."

Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu và từ đôi mắt Tần Mặc hòa quyện, tạo thành một luồng sức mạnh vô hình, như đang giao tiếp với chính vết nứt không gian. Những hạt ý chí của Thạch Trụ, từng tưởng chừng đã tắt lịm, giờ đây lại lóe lên một cách yếu ớt bên trong Huyền Vực Tâm Châu, như những vì sao xa xăm trong màn đêm vô tận, không còn là hy vọng bùng cháy mà là một lời hứa, một sự gợi mở về một con đường khác.

Tần Mặc quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng và một quyết tâm không lay chuyển. "Cuộc chiến không còn là đối đầu sức mạnh, mà là đối đầu ý chí. Chúng ta sẽ không chiến thắng bằng cách đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả, mà bằng cách giải phóng 'ý chí tồn tại' của Huyền Vực, để nó tự tìm lại con đường 'cân bằng bản chất' của chính mình."

Hắn giơ Huyền Vực Tâm Châu lên cao, ánh sáng xanh lam từ nó chiếu thẳng vào vết nứt không gian khổng lồ. Vết nứt đó dường như phản ứng lại, không còn chỉ là sự hỗn loạn, mà có một nhịp đập yếu ớt vang vọng. Tần Mặc đã tìm thấy 'khóa giải' để điều hòa sự biến đổi thay vì chống lại nó. Hắn đã tìm thấy một con đường, một tia hy vọng mong manh không phải để chiến thắng sức mạnh, mà để cân bằng lại ý chí. Đó là con đường duy nhất mà hắn, một người không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng lại có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, có thể đi.

"Chúng ta sẽ đi vào đó," Tần Mặc tuyên bố, giọng nói vang vọng giữa cơn bão, tràn đầy sức mạnh và sự kiên định. "Chúng ta sẽ đi vào vết nứt, vào nơi mà 'ý chí phản kháng' của Huyền Vực đang gào thét. Chúng ta sẽ không chỉ ngăn chặn, mà sẽ chuyển hóa." Con đường trước mắt vẫn là một vực thẳm đầy hiểm nguy, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã tìm thấy một hướng đi, một tia sáng dẫn lối trong đêm tối của sự hủy diệt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free