Vạn vật không lên tiên - Chương 1218: Lệnh Rút Lui: Nỗi Đau Hằn Sâu Của Huyền Vực
Cơ thể Tần Mặc va đập mạnh vào vách đá, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng hắn, rồi hắn ngã quỵ xuống đất, bụi đất và đá vụn bắn lên tung tóe. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn đã rạn nứt sâu hơn, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, ánh sáng của nó chỉ còn lập lòe như ngọn nến trước gió, phản chiếu sự tàn tạ của cả thế giới đang gánh chịu. Cơn đau thể xác cùng sự trống rỗng trong tâm hồn cuộn trào, nhấn chìm hắn vào một vực sâu của tuyệt vọng.
Bên ngoài vết nứt không gian, Vực Sâu Vô Định vẫn chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn. Cơn bão năng lượng từ vết nứt ngày càng dữ dội, không còn chỉ là những luồng khí độc hay linh lực biến dị, mà là những mảnh vỡ của ý chí, những mảnh ký ức méo mó của vạn vật bị nghiền nát, xoáy thành những luồng lốc xoáy sắc như dao cạo, xé toạc không gian và liên tục công kích tấm lá chắn của các đồng minh.
Tô Lam, mái tóc rối bời, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, vẫn kiên cường đứng vững. Nàng vung kiếm chém tan những luồng năng lượng đen tối đang xộc thẳng vào lá chắn, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quét tìm thân ảnh Tần Mặc. Khi thấy hắn bị hất văng ra ngoài, nàng không chút do dự, lập tức lao tới, thanh kiếm cổ trên tay nàng rạch một đường sáng bạc trong không gian hỗn loạn, tạm thời xua tan những luồng khí biến dị đang chực chờ nuốt chửng hắn.
"Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?" Giọng nàng khàn đặc, nhưng vẫn cố gắng hét lớn, đầy kiên định. Nàng đỡ lấy hắn, cảm nhận được sự run rẩy và lạnh lẽo từ cơ thể hắn. Ánh mắt Tần Mặc trống rỗng, vô hồn, như thể toàn bộ tinh thần đã bị rút cạn. Hắn thở dốc từng hồi, như thể vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt nhất, không phải bằng sức mạnh mà bằng ý chí.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, tung ra một luồng khí thế hùng vĩ, đẩy lùi một làn sóng năng lượng biến dị khổng lồ đang ập tới. Lông trắng của y đã lấm lem những đốm đen của khí độc, đôi mắt rực lửa giờ đây cũng lộ vẻ mệt mỏi đến cùng cực. Y cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của tấm lá chắn, của chính bản thân mình và của cả Huyền Vực. Linh lực của y đang cạn kiệt, nhưng bản năng thần thú vẫn thúc giục y bảo vệ những người đồng hành. "Lui! Không thể trụ được nữa!" Giọng y trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng, nhưng không thể che giấu sự bất lực. Y hiểu rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại một cơn hồng thủy ý chí được Thiên Diệu Tôn Giả dàn dựng.
Cổ Kiếm Hồn thở dốc, từng nhát kiếm của hắn giờ đây nặng nề hơn, nhưng vẫn không mất đi sự sắc bén. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc từ Tần Mặc, một nỗi đau không chỉ của riêng hắn mà còn của cả Huyền Vực. Thanh kiếm của hắn rên rỉ, như đồng điệu với nỗi đau của chủ nhân. Mộc Lâm Chủ thì thầm những lời chú, cơ thể lão run rẩy không ngừng, những chiếc lá trên mái tóc bạc phơ héo úa dần, nhưng vẫn cố gắng duy trì dòng chảy linh lực, cố gắng níu giữ chút sự sống mong manh cho những tàn cây mục nát đang bị nghiền nát thành tro bụi.
Các "bản thể thăng hoa" vô tri ngày càng nhiều. Những tảng đá khổng lồ dưới chân họ bỗng chốc hóa thành những khối tinh thể lấp lánh rồi tan vụn thành bụi ngay trong tầm mắt. Những thân cây cổ thụ, dù đã mục nát, bỗng chốc bốc cháy dữ dội với ngọn lửa xanh lam kỳ dị, rồi biến thành tro bụi trong gió độc, mang theo mùi khét lẹt và mùi đất chết. Các sinh vật dị biến, không rõ hình hài, trườn bò trong bóng tối, phát ra những tiếng gào thét ghê rợn, ý chí đã hoàn toàn bị tha hóa, chỉ còn là những hình hài méo mó của một khát vọng bị bóp méo.
Tần Mặc nhìn xung quanh, đôi mắt vô hồn của hắn quét qua cảnh tượng hủy diệt. Hắn cảm nhận được tiếng rên rỉ của thế giới không còn là một ý niệm mơ hồ, mà là một cảm giác chân thực đến ghê người, như tiếng xương cốt đang vỡ vụn, tiếng gào thét của linh hồn bị xé toạc. Hắn đã thâm nhập, đã thấu hiểu, nhưng giờ đây hắn nhận ra rằng mình chỉ là một con người nhỏ bé, và những gì hắn có thể làm, trong khoảnh khắc này, là không đủ. Sự thật này nghiền nát tâm hồn hắn, khiến hắn cảm thấy nặng trĩu hơn bao giờ hết. Hắn đã tin rằng mình có thể tìm ra một con đường, nhưng con đường đó, giờ đây, đã sụp đổ trước mắt hắn.
"Không... vô dụng..." Tần Mặc thều thào, giọng hắn yếu ớt đến mức Tô Lam phải ghé sát tai mới có thể nghe rõ. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt của hắn, không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì sự bất lực, vì nỗi đau của vạn vật mà hắn không thể cứu vãn. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng này, nó run lên bần bật, ánh sáng xanh lam yếu ớt gần như tắt hẳn.
Tô Lam ôm chặt lấy Tần Mặc, lòng nàng quặn thắt. Nàng hiểu ý nghĩa của những lời hắn nói. Nàng nhìn ra ngoài lá chắn, nhìn thấy sự hỗn loạn ngày càng gia tăng, những vết nứt lớn hơn mở ra, nuốt chửng các khu vực lân cận và biến đổi mọi thứ trong đó thành những thực thể quái dị, mất đi bản chất ban đầu. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục trụ lại đây, tất cả sẽ cùng bị nuốt chửng.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng nữa, lần này là một tiếng gầm ra lệnh. "Lui! Tô Lam, đưa Tần Mặc đi! Chúng ta không thể chết vô ích ở đây!" Y tung ra một đòn phản công cuối cùng, tạo ra một khe hở ngắn ngủi trong bức màn năng lượng hỗn loạn. Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ hiểu ý, dồn chút linh lực cuối cùng để yểm trợ, mở ra một con đường rút lui cho ba người. Sự hỗn loạn của Vực Sâu Vô Định ngày càng trở nên khó lường, và họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui chiến lược, dù lòng nặng trĩu nỗi đau và sự bất lực.
***
Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới le lói xuyên qua tầng mây mù dày đặc, mang theo những hạt mưa bụi axit nhẹ, liên minh của Tần Mặc đang di chuyển gấp rút qua những vùng đất đã bị nghi thức 'thăng hoa' tàn phá. Không còn là Vực Sâu Vô Định hỗn loạn, mà là một cảnh tượng còn bi thương hơn: sự tàn phá chậm rãi, từ từ, ăn mòn từng chút một bản chất của thế giới.
Thị trấn Biên Thùy, từng là một điểm giao thương sầm uất với những ngôi nhà gỗ ấm cúng và tiếng cười nói rộn ràng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những bức tường đất đổ sụp, lộ ra những mảnh vỡ của cuộc sống đã qua. Những mái ngói từng che mưa che nắng giờ nằm vương vãi như những mảnh xương khô. Cả không gian chìm trong một màu xám xịt, ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi khói bụi, mùi đất chết và một thứ mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật biến dị.
Tần Mặc bước đi một cách nặng nề, đôi mắt hắn không còn vẻ trống rỗng như đêm qua, mà thay vào đó là một nỗi đau đớn hằn sâu, một sự giày vò không dứt. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhưng mỗi tia sáng đó như một mũi kim châm vào trái tim hắn, bởi vì thông qua nó, hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết nỗi đau của từng mảnh đất, từng sinh linh đã bị biến dị. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ thầm lặng của những viên gạch vỡ, tiếng than khóc của những thân cây bị bóp méo thành hình hài kỳ dị, tiếng gào thét không thành l���i của những con người đã mất đi hình dạng và lý trí.
Những con người và vật thể biến dạng vô định hình, mất đi lý trí, giờ đây trườn bò hoặc đứng lặng lẽ giữa đống đổ nát. Một người phụ nữ trẻ, từng có nụ cười rạng rỡ, giờ chỉ còn là một khối thịt vô tri, tay chân biến thành những cành cây khô héo, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào hư không. Một con chó nhà từng trung thành, giờ đã biến thành một sinh vật gớm ghiếc với lớp da sần sùi và đôi mắt đỏ ngầu, thỉnh thoảng lại gầm gừ những tiếng khàn đặc, hoàn toàn quên mất chủ nhân của mình. Tất cả đều là những "bản thể thăng hoa" vô tri, những nạn nhân của một khát vọng điên rồ bị cưỡng ép.
"Đủ rồi... Rút lui!" Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khản đặc nhưng mang theo một sự kiên quyết tột cùng, như thể mỗi từ thốt ra đều là một gánh nặng. Hắn không nhìn ai, chỉ nhìn thẳng về phía trước, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng toàn bộ sự tàn phá đang diễn ra.
Tô Lam nghe lời hắn, lòng nàng quặn thắt. Nàng muốn chiến đấu, muốn giải thoát những linh hồn đau khổ này, nhưng nàng biết, Tần Mặc đã đúng. "Nhưng... chúng ta không thể bỏ mặc họ!" Nàng khẽ thốt lên, đôi mắt nàng đong đầy nước. Nàng nhìn những người dân vô tội bị biến dị, và lòng nàng đau như cắt. Nàng là một kiếm khách, luôn tin vào việc dùng sức mạnh để bảo vệ, nhưng giờ đây, sức mạnh của nàng dường như là vô nghĩa trước cơn sóng thần này.
Bạch Hổ Lão Tổ tiến lại gần, đặt một bàn tay khổng lồ lên vai Tô Lam, một hành động an ủi hiếm hoi từ thần thú uy nghiêm. "Giữ sức mạnh cho trận chiến cuối cùng, Tô Lam. Tần Mặc nói đúng. Đây không phải là lúc hy sinh vô ích." Giọng y trầm thấp, nhưng đầy sự thấu hiểu. Y đã chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhiều sự hủy diệt, và y biết khi nào cần phải lùi lại để tìm kiếm một con đường khác. Bản năng của thần thú cho y biết, chiến đấu trực diện lúc này chỉ là tự sát.
Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ cũng gật đầu đồng tình trong im lặng. Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự kiệt quệ của chính bản thân mình, và hắn biết, dù sắc bén đến ��âu, một thanh kiếm cũng cần có người cầm kiếm đủ mạnh mẽ và lý trí để sử dụng. Mộc Lâm Chủ thì thầm những lời cầu nguyện cho những sinh linh bị tha hóa, đôi mắt xanh biếc của lão đong đầy nỗi buồn.
Tần Mặc không nói thêm lời nào. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khí độc và sự mục nát trong không khí. Hắn dùng ánh mắt quét qua từng tàn tích, từng sinh linh đau khổ, ghi nhớ nỗi đau của Huyền Vực. Quyết định rút lui không phải là sự bỏ cuộc, mà là một sự chấp nhận đau đớn về giới hạn của bản thân trong hiện tại, là một quyết định chiến lược để bảo toàn lực lượng, tìm kiếm một phương cách khác, một cơ hội cuối cùng. Hắn biết, nỗi đau này sẽ hằn sâu vào tâm trí hắn, trở thành động lực cho con đường phía trước.
Liên minh tiếp tục di chuyển, không chiến đấu mà chỉ cố gắng thoát khỏi khu vực nguy hiểm, tránh né các thực thể biến dị. Họ như những bóng ma lướt qua một thế giới đã chết, mang theo gánh nặng của sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh về một tương lai chưa định hình.
***
Khi ánh tà dương cuối cùng lặn xuống sau những ngọn núi hùng vĩ, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tần Mặc và liên minh đã tìm được một hang động ẩn cư sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch. Nơi đây, không khí vẫn còn trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và hương cây cỏ dại, một sự đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc mà họ vừa trải qua.
Tần Mặc ngồi lặng lẽ trên một phiến đá lạnh lẽo, Huyền Vực Tâm Châu đặt trên lòng bàn tay, ánh sáng yếu ớt của nó phản chiếu nỗi đau và sự suy tư sâu sắc trong đôi mắt hắn. Hắn kiệt quệ, cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng vận động, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, những cảm nhận hỗn loạn từ Huyền Vực Tâm Châu.
Các đồng minh của hắn nghỉ ngơi xung quanh. Tô Lam ngồi gần hắn nhất, đôi mắt phượng nàng không rời khỏi hắn, lòng nàng đầy lo lắng. Nàng thấy hắn gầy đi trông thấy chỉ sau một đêm, vẻ thanh tú trên khuôn mặt hắn giờ đây hằn sâu những nét mệt mỏi và ưu tư. Nàng không dám quấy rầy hắn, biết rằng hắn đang phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm còn khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến thể xác nào.
Bạch Hổ Lão Tổ nằm cuộn tròn, đôi mắt vàng rực lim dim, nhưng không hề ngủ. Y cảm nhận được sự dao động vi tế trong ý chí của Tần Mặc, một sự giằng co giữa tuyệt vọng và một điều gì đó mới mẻ đang nhen nhóm. Cổ Kiếm Hồn cắm thanh kiếm của mình xuống đất, ngồi dựa vào vách đá, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ đang cháy bập bùng, như đang tìm kiếm câu trả lời trong những tia lửa nhảy múa. Mộc Lâm Chủ ngồi xếp bằng, đôi tay nhăn nheo của lão đặt trên mặt đất, cố gắng kết nối với linh hồn của núi rừng, tìm kiếm sự an ủi và sức mạnh.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Hắn cảm nhận được sự rạn nứt của Huyền Vực Tâm Châu, và thông qua nó, hắn cảm nhận được sự rạn nứt của cả thế giới. Nỗi đau của vạn vật, tiếng rên rỉ của những linh hồn bị bóp méo, tất cả như một bản giao hưởng bi ai vang vọng trong tâm hồn hắn. Hắn đã tìm ra 'mật mã' của sự biến đổi, hắn đã hiểu 'cấu trúc nghịch lý' trong quá trình 'thăng hoa cưỡng ép', nhưng những hiểu biết đó, những nỗ lực can thiệp cục bộ đó, hoàn toàn không đủ để ngăn chặn cơn hồng thủy mà Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra.
"Không phải ngăn chặn... mà là chuyển hóa... ý chí này..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn khản đặc, như tự nói với chính mình, hoặc với Huyền Vực Tâm Châu đang nằm trong tay. Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào những vết rạn nứt trên mặt châu ngọc. Thiên Diệu Tôn Giả đã ép buộc vạn vật phải thăng hoa, bóp méo ý chí của chúng thành một khát vọng điên cuồng. Nhưng nếu thay vì cố gắng phá hủy nghi thức đó, mà là thay đổi bản chất của nó? Thay vì chống lại dòng chảy, mà là uốn nắn nó, chuyển hóa nó thành một dòng chảy khác? Một ý niệm điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất lóe lên trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.
Tô Lam giật mình khi nghe hắn thì thầm. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy băn khoăn. "Hắn đang nghĩ gì vậy? Trông hắn như vừa mất đi tất cả." Nàng nói với Bạch Hổ Lão Tổ, giọng nàng chứa đựng sự lo lắng và bất lực.
Bạch Hổ Lão Tổ mở mắt, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể có thể xuyên thấu tâm can hắn. "Hắn đang tìm con đường, con đường mà chúng ta chưa từng thấy." Y khẽ gầm gừ, giọng nói trầm thấp mang theo một sự khôn ngoan cổ xưa. Y hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên với năng lực đặc biệt, hắn còn là một người có thể nhìn thấy những điều mà kẻ khác không thể, cảm nhận được những điều mà kẻ khác không dám.
Tần Mặc không để tâm đến những lời nói xung quanh. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, tập trung toàn bộ ý niệm vào Huyền Vực Tâm Châu. Hắn cảm nhận từng vết rạn, từng dòng năng lượng hỗn loạn chảy qua nó, và trong đó, hắn bắt đầu tìm kiếm một điểm cân bằng mới, một cách để không phải đối kháng trực diện với sức mạnh hủy diệt, mà là dẫn dắt nó, chuyển hóa nó. Đây không phải là một giải pháp dễ dàng, có thể còn nguy hiểm hơn cả việc chống lại. Nhưng trong khoảnh khắc này, đó là con đường duy nhất mà hắn nhìn thấy, một con đường không còn dựa vào việc ngăn chặn, mà là một sự "chữa lành" tận gốc rễ, một sự "tái cân bằng" cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, và hắn có thể phải trả giá rất đắt, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Ý chí kiên định ngầm ẩn sâu bên trong hắn, dù bị che mờ bởi nỗi đau, giờ đây đang bùng cháy trở lại, yếu ớt nhưng không thể dập tắt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.