Vạn vật không lên tiên - Chương 1220: Những Tiếng Thét Câm Lặng: Khi Vật Tính Tan Vỡ
Không gian trong gian nhà gỗ đơn sơ tại Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng suối chảy xa xa vọng lại, như khúc ai ca cho một thế giới đang hấp hối. Sau lời tuyên bố lạnh lẽo nhưng kiên định của Tần Mặc về sự "tái sinh" thay vì "ngăn chặn", mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn, mang theo sự kinh ngạc, lo lắng và một tia hy vọng mong manh.
Tần Mặc ngồi trên một tấm nệm trải dưới đất, tựa lưng vào vách gỗ thô mộc. Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một ngọn lửa kiên cường không thể dập tắt. Tô Lam quỳ bên cạnh, đôi tay thanh tú nhẹ nhàng băng bó những vết thương nhỏ trên cánh tay h���n, từng cử chỉ đều ẩn chứa sự cẩn trọng và nỗi xót xa. Nàng nhìn Huyền Vực Tâm Châu đang nằm im lìm trong lòng bàn tay Tần Mặc, những vết rạn nứt chằng chịt trên bề mặt ngọc thạch giờ đây đã lan rộng hơn, như tấm gương phản chiếu những vết thương đau đớn mà cả Huyền Vực đang gánh chịu.
“Tần Mặc, Huyền Vực Tâm Châu… nó đã bị tổn thương quá nặng.” Giọng Tô Lam run rẩy, khẽ khàng như tiếng lá rơi. Nàng không dám chạm vào những vết rạn nứt ấy, sợ rằng một cử động nhỏ cũng đủ khiến bảo vật ấy tan vỡ. “Và cả Huyền Vực… ta cảm nhận được linh khí đang hỗn loạn, những dòng mạch địa đã đứt gãy, và sự sống… sự sống đang cạn kiệt từng giây phút.” Đôi mắt phượng của nàng ngấn lệ, chứa đựng nỗi bất lực vô hạn. Nàng, một kiếm khách kiên cường, giờ đây cũng chỉ có thể đứng nhìn thế giới mình yêu thương bị hủy hoại.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm phủ phục ở góc nhà, đôi mắt hổ vàng rực trừng trừng nhìn ra khoảng không vô định. Y khẽ gầm gừ, tiếng gầm mang theo sự ph��n nộ và đau xót, khiến không khí càng thêm căng thẳng. “Những kẻ điên rồ! Chúng đang hủy hoại bản chất của vạn vật! Ta cảm nhận được… những linh thú khác đang biến đổi thành thứ quái dị… mất đi ý chí nguyên thủy của chúng. Những tiếng gào thét của bản năng bị bóp méo, những linh hồn bị cưỡng ép vào một con đường không thuộc về chúng… thật đáng phẫn nộ!” Từng lời y thốt ra như tiếng sấm rền, chấn động cả gian phòng. Y, với bản năng của một thần thú thượng cổ, cảm nhận sâu sắc sự biến chất ghê tởm đang lan tràn khắp Linh Thú Sơn Mạch, nơi những loài vật hùng vĩ từng ngự trị giờ chỉ còn là những cái bóng méo mó, cuồng loạn.
Mộc Lâm Chủ, với dáng vẻ nhỏ bé gầy guộc, ngồi khoanh chân bên một cây trượng cổ thụ. Đôi mắt xanh biếc của lão ngời lên vẻ u buồn, những nếp nhăn trên khuôn mặt như khắc sâu thêm nỗi đau. Những chiếc lá trên mái tóc bạc phơ của lão khẽ rung động, không phải vì gió, mà là những dao động linh khí yếu ớt toát ra từ lão, biểu hiện của sự bất an tột độ. Lão vốn là người canh giữ linh hồn của rừng cây, lão cảm nhận được từng tiếng nức nở của cây cỏ, từng tiếng kêu gào thảm thiết của những sinh linh thực vật khi bị "khai linh" cưỡng ép. Lão không nói gì, chỉ khẽ thở dài, tiếng thở dài như mang theo sức nặng của ngàn vạn cánh rừng đang gục ngã.
Thạch Trụ, không hiện hữu bằng hình dạng vật chất trong gian nhà, nhưng ý niệm về sự hiện diện của y lại nặng nề như một ngọn núi. Một áp lực vô hình bao trùm, như thể chính nền đất nơi họ đang ngồi đang rên siết. Ý niệm của y truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, trầm mặc và u buồn: *“Nền tảng của Huyền Vực đang rạn nứt. Từng viên đá, từng hạt cát… đều đang oằn mình trước sự biến chất. Ý chí kiên định của đất đá đang bị bóp méo, bị cưỡng ép phải vươn lên, phải 'thăng hoa' theo một cách không tự nhiên. Đó là sự hủy diệt từ cốt lõi.”* Ý niệm ấy không cần lời, mà trực tiếp chạm đến tận cùng tâm khảm, khiến Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của chính thế giới mà hắn đang tồn tại.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt bàn tay lên Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng từ Châu Lung linh yếu ớt, như hơi thở thoi thóp của một sinh linh đang hấp hối. Hắn nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí vào bảo vật nứt vỡ. Năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của hắn, vốn đã mạnh mẽ, giờ đây lại được Huyền Vực Tâm Châu khuếch đại, dù bản thân Tâm Châu cũng đang đau đớn tột cùng. Hắn muốn cảm nhận, muốn thấu hiểu, muốn chạm vào tận cùng nỗi đau đang gặm nhấm Huyền Vực. Hắn cần phải biết, cần phải thấy, để củng cố cho con đường "tái sinh" mà hắn vừa thốt ra.
"Không chỉ linh thú... mọi thứ..." Tần Mặc khẽ thốt lên, giọng hắn trầm khàn, như tiếng gió thoảng qua. Hắn chìm sâu vào sự kết nối, ý chí của hắn hòa vào dòng năng lượng hỗn loạn của Tâm Châu, rồi từ đó, lan tỏa ra khắp Huyền Vực. Tầm nhìn của hắn không còn giới hạn bởi bốn bức tường, mà mở rộng ra vô biên, ôm trọn lấy cả thế giới đang gào thét. Mùi đất ẩm và khói bếp trong gian nhà dần tan biến, thay thế bằng mùi khét lẹt của linh khí cháy, mùi tanh của sự biến dị, mùi mục rữa và cả mùi máu thoang thoảng, như một lời cảnh báo rùng rợn. Không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề, như thể hàng ngàn linh hồn đang than khóc bao quanh hắn.
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng thác hình ảnh và cảm giác kinh hoàng đột ngột ập đến, như thủy triều dâng cao nhấn chìm mọi giác quan của hắn. Hắn không còn thấy hình ảnh, mà là cảm nhận trực tiếp bằng ý chí, bằng linh hồn mình.
Đầu tiên là hình ảnh của một cây cổ thụ già nua trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, nơi từng ngọn lá, từng thớ gỗ đều mang theo ý chí kiên cường và bao dung. Nhưng giờ đây, nó đang vặn vẹo hóa đá, từng lớp vỏ cây nứt toác, biến thành những khối đá xám xịt gồ ghề. Những cành cây gãy vụn như xương, trơ trụi và sắc nhọn, không còn một chút mềm mại, xanh tươi. Từ thân cây cổ thụ ấy, Tần Mặc cảm nhận được những tiếng thét câm lặng của vật tính bị cưỡng ép, tiếng gào thét của một ý chí sống đã bị bóp méo, bị ép buộc phải "thăng hoa" theo một con đường xa lạ, trở thành một thứ gì đó không phải là chính nó. Đ�� là sự biến chất đau đớn, một sự tra tấn vĩnh viễn đối với bản chất nguyên thủy của cây cối. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của rễ cây đang cố gắng bám víu vào đất mẹ, nhưng lại bị một lực lượng vô hình kéo lên, ép chúng phải vươn xa hơn, cao hơn, đến mức tan vỡ.
Tiếp đó, dòng cảm nhận chuyển đến một dòng sông trong Ngọc Hồ, nơi từng trong trẻo, hiền hòa, từng mang theo sự sống và sự thanh khiết. Nay, dòng sông ấy sôi sục linh khí độc hại, cuồn cuộn những dòng chảy màu xanh lục lam quái dị, như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn. Những con cá, những sinh vật thủy sinh từng bơi lội, giờ chỉ còn là những cái bóng méo mó, trôi nổi vô hồn, hoặc biến thành những quái vật với vảy thép, mắt đỏ ngầu, săn giết lẫn nhau trong cơn cuồng loạn. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của dòng nước, của những sinh vật nhỏ bé ấy đang gào thét trong sự hỗn loạn, bị ép buộc phải hấp thụ linh khí tà dị, phải thay đổi bản chất để "thăng tiên", nhưng kết quả chỉ là sự biến dị ghê tởm, sự hủy diệt lẫn nhau. Dòng nước từng là nguồn sống, giờ đây lại là nguồn cơn của sự hủy diệt.
Rồi đến một tảng đá trong Linh Sơn Thạch, kiên cố hàng thiên niên kỷ, mang trong mình sự trầm mặc và bền bỉ của thời gian. Giờ đây, nó không còn là đá nữa. Tần Mặc cảm nhận nó đang tan chảy thành một chất lỏng nhớp nháp, màu xám đen, từ từ chảy xuống sườn núi, mang theo mùi tanh tưởi và mục rữa. Ý chí tồn tại của tảng đá ấy gào thét trong câm lặng, một sự hỗn loạn và kinh hoàng khi bản chất vững chãi của nó bị phá vỡ, bị ép buộc phải "mềm hóa", phải "lưu chuyển" như một dòng suối, hoàn toàn đi ngược lại với vật tính kiên định của đá. Những gân đá, những thớ khoáng chất đang rên siết, biến đổi thành một thứ không thể gọi tên, một chất lỏng vô định hình, mất đi mọi ý nghĩa tồn tại.
Những linh thú trong Linh Thú Sơn Mạch, từng kiêu hãnh với sức mạnh và vẻ đẹp hoang dã của chúng, giờ đây xuất hiện trong tâm trí Tần Mặc như những cơn ác mộng. Một con Kỳ Lân, vốn dĩ là biểu tượng của sự may mắn và thanh cao, giờ đây mọc thêm những chiếc sừng gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu như máu, lông bờm rụng lả tả, để lộ những mảng thịt thối rữa. Nó gầm gừ, không phải tiếng gầm uy nghi mà là tiếng gào thét của sự điên loạn, tấn công bất kỳ sinh linh nào đến gần, kể cả đồng loại. Những con Phượng Hoàng, vốn rực rỡ và cao quý, giờ bay lượn với những đôi cánh xương xẩu, lửa thiêu đốt không phải là sự tinh khiết mà là sự tàn phá, mang theo mùi khét lẹt của sự hủy diệt. Ý thức của chúng chỉ còn là sự cuồng loạn và khát máu, bản năng sinh tồn bị bóp méo thành bản năng tàn sát. Chúng không còn là linh thú, mà là những quái vật dị hợm, những cái bóng méo mó của chính mình.
Tần Mặc cảm thấy như hàng tỷ mũi kim đâm vào linh hồn, mỗi vật tính bị biến đổi, mỗi tiếng thét câm lặng của vạn vật là một vết cắt xé trong tâm can hắn. Hắn run rẩy kịch liệt, đôi môi bật máu, máu mũi chảy ra thành dòng trên khuôn mặt tái nhợt. Cơ thể hắn co giật, gồng mình lên như cố gắng chống lại một cơn đau không thể chịu đựng được. Tần Mặc cảm nhận được sự rạn nứt của chính Huyền Vực Tâm Châu, không chỉ là những vết nứt vật lý, mà là sự nứt vỡ trong linh hồn của nó, như thể thế giới đang khóc than trong cơ thể hắn, từng nhịp đập của Tâm Châu là từng nhịp tim của Huyền Vực đang vỡ tan.
"Không... không thể nào..." Tần Mặc thốt lên trong tâm trí, tiếng nói nội tâm khàn đặc, đầy tuyệt vọng. "Đây không phải là thăng tiên! Đây là sự hủy diệt... sự bóp méo bản chất! Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đã biến khát vọng thành một lời nguyền, biến con đường tiến hóa thành vực thẳm của sự điên loạn!" Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc, bị kéo lê qua từng cảnh tượng kinh hoàng, từng nỗi đau của vạn vật. Sự thất bại của liên minh trong nỗ lực ngăn chặn ban đầu giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết, không phải vì sức mạnh của họ không đủ, mà vì thứ họ đối mặt không chỉ là một kẻ thù, mà là một ý niệm đang ăn sâu, đang biến chất toàn bộ sự sống. Mỗi cảnh tượng là một bằng chứng rõ ràng nhất cho câu nói kinh điển đã thất lạc từ xa xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến, tận tâm can cảm nhận được, sự thật tàn khốc của lời tiên tri ấy. Cả Huyền Vực đang tan biến, không phải trong một cuộc chiến bùng nổ, mà trong sự biến chất chậm rãi, đau đớn, ghê tởm từ chính bản thể của nó.
Đêm tối buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương, nhưng không lạnh bằng nỗi tuyệt vọng đang bao trùm gian nhà gỗ. Tần Mặc, sau một hồi co giật kịch liệt và vật lộn với nỗi đau tinh thần, từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn, ban đầu còn trống rỗng và vô hồn, dần dần được thay thế bằng một tia sáng lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ. Hắn đã thấy tận cùng của sự biến dị, tận cùng của đau khổ, và điều đó đã tôi luyện ý chí của hắn, biến nỗi tuyệt vọng thành một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Máu mũi đã khô trên khuôn mặt hắn, để lại những vệt đỏ sẫm, nhưng hắn dường như không còn cảm nhận được sự đau đớn thể xác nữa.
Tô Lam vội vàng đỡ lấy Tần Mặc, đôi tay nàng run rẩy. Nàng cảm nhận được sự kiệt quệ tột cùng của hắn, nhưng cũng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc, một quyết tâm mới vừa được tôi luyện từ vực sâu của đau khổ.
“Tần Mặc… huynh… huynh ổn không? Huynh đã thấy gì?” Giọng nàng khẽ run, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn sự sợ hãi những gì hắn vừa trải qua. Nàng biết, những gì Tần Mặc cảm nhận được không chỉ là hình ảnh, mà là sự đau đớn chân thực của hàng vạn, hàng triệu vật tính.
Tần Mặc khẽ thở ra một hơi dài, tiếng thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sự kiên định. Giọng hắn khàn đặc, nhưng từng lời nói đều rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ta đã thấy… tận cùng của ‘thăng tiên’ mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn. Đó không phải là tiến hóa, không phải là sự khai mở tiềm năng, mà là sự hủy diệt bản chất, sự méo mó ghê tởm nhất của vạn vật.” Hắn ngừng lại một chút, đôi mắt quét qua từng người đồng minh, ánh mắt ấy như muốn khắc sâu những cảnh tượng kinh hoàng vào tâm trí họ. “Cây cối hóa đá vặn vẹo, sông suối sôi sục linh khí độc hại, núi đá tan chảy thành bùn lầy, linh thú biến thành quái vật cuồng loạn… Tất cả đều bị ép buộc phải vươn lên, phải biến đổi, nhưng không phải theo ý chí tự thân, mà theo một mệnh lệnh cưỡng ép, tàn bạo. Đó không phải là một con đường dẫn đến sự trường sinh, mà là một con đường đến sự tiêu vong của chính ý chí tồn tại.”
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, tiếng gầm không còn mang sự phẫn nộ đơn thuần, mà là sự uất hận và bất lực. “Vậy… chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn hắn… là vô vọng sao?” Y hỏi, ánh mắt vàng rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối.
Tần Mặc đứng dậy, dù cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng dáng người hắn lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ lùng. Hắn không còn là thiếu niên trầm tư, mà là một người gánh vác sứ mệnh, một người đã nhìn thấy sự thật trần trụi nhất của thế giới. Ánh mắt hắn rực lửa, không phải lửa của giận dữ, mà là lửa của ý chí sắt đá, của một quyết tâm không thể lay chuyển.
“Ngăn ch���n không đủ. Đánh bại hắn cũng không đủ.” Tần Mặc nói, từng lời như khắc vào tâm khảm. “Chúng ta phải ‘tái sinh’ Huyền Vực. Và để làm được điều đó… chúng ta phải đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, không phải để đấu sức, mà để ‘chuyển hóa’ hắn, hoặc ít nhất là chuyển hóa cái ý chí mù quáng đang điều khiển Huyền Vực Tâm Châu.” Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, vết rạn nứt trên Châu như hòa vào vết nứt trong tim hắn, nhưng cũng là nguồn sức mạnh mới, nguồn cảm hứng cho con đường sắp tới.
Mộc Lâm Chủ, đôi tay nhăn nheo khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc. Nỗi đau trong ánh mắt lão vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mới đã được nhen nhóm. Cổ Kiếm Hồn, không nói một lời, nhưng một âm thanh trầm mặc, vang vọng từ thanh kiếm cổ, như một lời tán đồng, một sự ủng hộ vô điều kiện. Thạch Trụ, dù không có hình hài, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự rung chuyển nhẹ nhàng từ lòng đất, như thể cả mặt đất cũng đang lắng nghe và đồng tình với quyết định của hắn.
Tần Mặc quét ánh mắt qua từng người đồng minh, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng một lời mời gọi thầm lặng, một lời kêu gọi cho một cuộc hành trình mới, khó khăn hơn gấp bội, nhưng cũng triệt để hơn. Đây không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về triết lý, về ý chí tồn tại, về bản chất của sự sống và cái chết. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, và hắn có thể phải trả giá rất đắt, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Ý chí kiên định ngầm ẩn sâu bên trong hắn, dù bị che mờ bởi nỗi đau, giờ đây đang bùng cháy trở lại, mạnh mẽ và không thể dập tắt, dẫn lối cho một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự hỗn loạn và biến chất.
Hắn phải tìm ra cách để vạn vật có thể lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một cách điên rồ, để Huyền Vực có thể được "tái sinh" từ chính tro tàn của sự hủy diệt này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.