Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1222: Vòng Xoáy Bất Lực: Khi Tri Thức Cổ Xưa Câm Nín

Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng cổ kính và các pháp khí chiếu rọi lên vạn vật trong căn phòng rộng lớn của Đài Quan Sát Tinh Tượng, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo trên các bản đồ và đồ hình phức tạp trải dài khắp sàn đá. Không khí đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua mái ngói xa xa, và thỉnh thoảng là tiếng sột soạt của giấy cũ dưới tay Thiên Sách Lão Nhân. Mùi mực, mùi giấy mốc, và hương trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, nặng nề đến nghẹt thở.

Tần Mặc đứng ở trung tâm, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc. Vẻ căng thẳng, lo lắng hiện rõ trên mỗi người, như thể một tảng ��á vô hình đang đè nặng lên trái tim họ. Hắn đặt tay lên Huyền Vực Tâm Châu đang rạn nứt trên chiếc bàn đá cẩm thạch. Mỗi vết nứt trên viên châu như một nhát dao khứa vào linh hồn hắn, truyền tới một sự rung động đau đớn, một tiếng thét câm lặng từ tận cùng bản chất của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hỗn loạn, và cả sự biến chất kinh hoàng đang lan tràn khắp nơi, như một vết thương hoại tử không ngừng lây lan.

Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và lưng còng, đôi mắt mờ đục sau cặp kính, cắm cúi bên chồng điển tịch cũ kỹ, bàn tay run rẩy lật từng trang giấy vàng úa. Ông thở dài thườn thượt, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và thất vọng: “Trong hàng vạn điển tịch cổ, không có bất kỳ ghi chép nào về một nghi thức cưỡng ép thăng tiên quy mô và tàn bạo đến mức bóp méo cả ý chí của Huyền Vực Tâm Châu như thế này. Nó hoàn toàn đi ngược lại mọi quy luật tự nhiên và đạo lý tu luyện. Những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm… không phải là con đường thăng hoa, mà là một sự phản nghịch tuyệt đối với ‘vật tính’ nguyên thủy.” Ông khẽ rít lên, như thể nỗi đau của những tri thức cổ xưa đang bị giẫm đạp đã vượt quá sức chịu đựng của mình. Mùi ẩm mốc từ những cuốn sách cổ càng làm không khí thêm phần ảm đạm.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và ánh mắt phượng sắc bén, đang điều khiển một pháp khí mô phỏng năng lượng. Những tia sáng xanh lam từ pháp khí vẽ nên một đồ hình phức tạp trên không trung, nhưng mọi đường nét đều hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. Nàng cau mày, đôi môi mím chặt, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bất lực: “Ta đã cố gắng mô phỏng dòng chảy linh khí và cấu trúc trận pháp mà Thiên Diệu Tôn Giả đang sử dụng. Nó không phải là trận pháp thăng tiên bình thường, mà là một cấm thuật cưỡng chế. Nó không ‘nâng cấp’ mà là ‘xâm thực’ và ‘bóp méo’ bản chất. Mọi chỉ số đều cho thấy sự hủy hoại, không phải sự tiến hóa. Hắn đang dùng Huyền Vực Tâm Châu như một lưỡi dao mổ xẻ linh hồn của thế giới này.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng. Tiếng pháp khí kêu rè rè trong không gian tĩnh mịch càng khiến tâm trạng mọi người thêm bất an.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ của y nằm cuộn tròn một góc, đôi mắt hổ vàng rực sáng trong đêm. Y gầm gừ khẽ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng lại mang theo một uy áp kinh người, khiến cả không gian như run rẩy. “Sức mạnh của ta không thể chạm tới hắn, cũng không thể phá vỡ bức màn năng lượng hắn tạo ra. Như thể hắn đã hòa mình vào chính Huyền Vực, nhưng là một Huyền Vực bị biến chất.” Giọng y trầm đục, vang vọng như tiếng chuông đồng, nhưng ẩn chứa sự bực bội và bất lực tột cùng. Y đã dùng hết sức mạnh của mình để thử nghiệm, nhưng mọi đòn đánh đều như tan vào hư vô, không thể tác động đến căn nguyên của vấn đề.

Cổ Kiếm Hồn, lúc này đang hiện hữu dưới dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng lại phát ra một linh khí kinh người, khẽ rung lên một tiếng nhỏ. Âm thanh ấy như tiếng nỉ non của kim loại bị vặn xoắn, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc một cảm giác nhức nhối. “Ý chí… đau đớn… hỗn loạn… như hàng t��� lưỡi kiếm đang bị bẻ cong.” Giọng nói của y, dù chỉ là một ý niệm, cũng chất chứa nỗi thống khổ sâu sắc. Cổ Kiếm Hồn, với bản chất là một thanh kiếm, cảm nhận rõ nhất sự bóp méo của “vật tính” kim loại, những bản chất cứng rắn, sắc bén bị vặn vẹo thành những hình hài quái dị, vô nghĩa. Mùi tanh nhẹ từ những “vết thương” của Huyền Vực, mà chỉ Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn mới cảm nhận được, lan tỏa trong không gian, nhắc nhở họ về sự tàn phá đang diễn ra.

Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng ý niệm, từng tiếng thở dài của các đồng minh. Đôi mắt hắn trầm tư quét qua những bản đồ Huyền Vực, nơi những điểm sáng tượng trưng cho sự biến dị đang ngày càng lan rộng, nhấn chìm những điểm sáng bình yên. Hắn cảm nhận rõ sự bất lực bao trùm căn phòng. Mọi tri thức cổ xưa, mọi sức mạnh phi phàm, mọi phân tích sắc bén đều trở nên vô nghĩa trước một Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua mọi giới hạn của lẽ thường. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận sự rung động đau đớn từ nó, nỗi đau của một thế giới đang bị cưỡng bức lột bỏ bản chất, bị ép buộc vào một con đường sai lầm đến tận cùng. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến thông thường, và những phương pháp thông thường sẽ không bao giờ có thể giải quyết được nó. Nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, nhưng ẩn sâu trong tâm khảm, một tia sáng yếu ớt của quyết tâm vẫn âm ỉ cháy.

***

Thời gian trôi qua, màn đêm dần chuyển mình, nhưng không khí trong căn phòng Đài Quan Sát Tinh Tượng vẫn nặng nề như chì. Sắp rạng sáng, nhưng mây đen vẫn vần vũ bên ngoài, che khuất những vì sao, chỉ để lại một màu xám xịt u ám. Gió mạnh hơn, rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá và một cảm giác bất an khó tả. Những bản đồ và đồ hình phức tạp vẫn trải rộng, nhưng giờ đây chúng chỉ như những bằng chứng câm lặng cho sự bất lực. Những tiếng sột soạt của Thiên Sách Lão Nhân đã dừng lại, thay vào đó là tiếng thở dài nặng nề. Ánh sáng từ pháp khí của Tô Lam vẫn lập lòe, nhưng không còn sự tập trung sắc bén của phân tích, mà thay vào đó là sự mệt mỏi v�� vô vọng.

Sau nhiều giờ phân tích và thử nghiệm, mọi nỗ lực đều dẫn đến cùng một kết luận nghiệt ngã: không có cách nào ngăn chặn nghi thức bằng phương pháp truyền thống. Các trận pháp phòng thủ đã được triển khai đều bị quá tải bởi làn sóng linh khí biến dị, nhanh chóng mục rữa và sụp đổ. Tấn công trực diện vào Thiên Cung là điều không tưởng, vì Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng một bức màn năng lượng vô hình, dường như hòa mình vào chính Huyền Vực, trở thành một phần không thể tách rời của sự biến chất đang diễn ra. Bất kỳ nỗ lực nào để vô hiệu hóa Huyền Vực Tâm Châu từ bên ngoài đều bị năng lượng biến dị phản phệ, gây ra những cơn đau đớn tột cùng cho bất kỳ ai cố gắng tiếp cận.

Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, khẽ lắc đầu. Bầu rượu trên tay y đã cạn từ lâu, nhưng y dường như không để ý. Giọng y trầm đục, mang theo một nỗi bi quan sâu sắc nhưng đầy triết lý: “Hắn đã dùng chính bản chất của Huyền Vực để chống lại chúng ta. Mọi sức mạnh chúng ta biết đều là một phần của Huyền Vực, và khi Huyền Vực bị bóp méo, sức mạnh của chúng ta cũng trở nên vô nghĩa, hoặc bị phản phệ. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Hắn đã quên đi điều đó, hoặc cố tình phớt lờ… Và giờ đây, hắn ép buộc cả thế giới phải quên đi chính nó.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Mùi ẩm mốc và kim loại nặng nề hơn, như đang nhấn chìm hy vọng cuối cùng.

Tô Lam buông pháp khí xuống, những tia sáng xanh lam vụt tắt, để lại một khoảng tối trong căn phòng. Nàng day thái dương, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. “Chúng ta không thể tấn công. Chúng ta không thể phòng thủ. Chúng ta không thể phá giải. Như thể hắn đã tìm ra một lỗ hổng trong ‘luật’ của Huyền Vực và bẻ cong nó. Mọi lý lẽ, mọi phép tắc mà chúng ta từng biết đều trở thành vô ích.” Nàng cảm thấy một sự thất vọng tràn trề, khi tri thức uyên bác của mình, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây trở nên vô dụng trước sự điên rồ của Thiên Diệu Tôn Giả.

Bạch Hổ Lão Tổ không thể kìm nén được sự tức giận và bất lực. Y đập mạnh móng vuốt xuống sàn đá, tạo ra một vết nứt sâu, tiếng gầm gừ vang vọng khắp căn phòng, làm rung chuyển cả pháp khí và đèn lồng. “Vậy chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể đứng nhìn Huyền Vực bị hủy diệt sao? Nhìn vạn vật biến chất, nhìn linh hồn thế giới tan nát mà không thể làm gì sao? Sức mạnh này để làm gì?!” Giọng y đầy phẫn nộ, tràn ngập sự bực bội khi thấy sức mạnh vô song của mình không thể giải quyết được vấn đề cốt lõi.

Tần Mặc nhắm mắt, cố gắng ổn định tâm thần, lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực Tâm Châu một lần nữa. Lần này, hắn không chỉ nghe thấy nỗi đau, sự hỗn loạn và biến dị mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc. Sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bóp méo đó, hắn cảm nhận được một sự chống cự yếu ớt, một khát vọng được giải thoát sâu thẳm bên trong viên ngọc. Đó là ý chí nguyên bản của Huyền Vực Tâm Châu, bị chôn vùi, bị xiềng xích, nhưng vẫn âm ỉ cháy, cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là một ‘lỗ hổng’ về sức mạnh hay trận pháp, mà là một ‘lỗ hổng’ về ‘ý chí’. Một tia sáng le lói vụt qua tâm trí Tần Mặc, một ý niệm mà trước đây hắn chưa từng dám nghĩ tới, một con đường hoàn toàn nằm ngoài mọi quy luật tu luyện và chiến tranh mà hắn từng biết. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng kỳ lạ. Thạch Trụ, dù không phát ra lời nói, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một tiếng thở dài trầm mặc, sâu thẳm từ lòng đất, như thể cả mặt đất cũng đang chia sẻ nỗi bế tắc này, và cùng lúc, chờ đợi một điều gì đó khác biệt.

***

Mây đen vần vũ suốt đêm dần tan, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Gió vẫn mạnh, cuốn theo hơi lạnh buốt giá nhưng đã không còn cái nặng nề, u ám của màn đêm. Tần Mặc bước ra ban công của Đài Quan Sát Tinh Tượng, một mình đối mặt với khoảng không bao la và những dấu hiệu đau đớn của Huyền Vực đang diễn ra. Những ngọn núi xa xa vẫn hùng vĩ, nhưng hắn biết, sâu bên trong chúng, ý chí của đá đang gào thét, bị cưỡng ép biến chất. Dòng sông bên dưới chảy xiết, nhưng không còn mang vẻ trong lành, mà đã nhiễm một màu sắc quái dị, như thể linh hồn của nước đã bị vấy bẩn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm mơn man trên da thịt. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn rung lên khe khẽ, không còn là những cơn giằng xé dữ dội như trước, mà là một sự rung động nhẹ nhàng, đều đặn, như một trái tim đang thổn thức. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết khát vọng được giải thoát của nó, ý chí nguyên bản của Huyền Vực Tâm Châu đang cố gắng liên lạc với hắn, tìm kiếm một lối thoát. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, một ý tưởng ‘điên rồ’ nhưng cũng là duy nhất nảy ra trong đầu, đó không phải là chiến đấu, mà là ‘đối thoại’ với ý chí, với bản chất cốt lõi của Huyền Vực và cả Thiên Diệu Tôn Giả.

Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, gần như không thể nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí hắn một cách rõ ràng: “Không phải là sức mạnh… mà là ý chí. Không phải là phá hủy… mà là chuyển hóa.” Hắn ngước nhìn bầu trời đang dần sáng, nơi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây, vẽ nên một vầng hào quang mờ nhạt. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả có thể bóp méo ý chí của vạn vật và Huyền Vực Tâm Châu, thì liệu hắn, Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí tồn tại, có thể làm điều ngược lại? Không phải để cưỡng ép, mà để ‘thức tỉnh’, để ‘giải phóng’?

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Tô Lam, với dáng người mảnh mai trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, bước ra ban công. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, truyền cho hắn sự ấm áp và ủng hộ. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn theo ánh mắt hắn, cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Tần Mặc. Nàng biết, hắn đã tìm thấy một con đường, một con đường mà không ai trong số họ có thể nhìn thấy.

“Tần Mặc, ngươi… ngươi đã nghĩ ra điều gì rồi sao?” Giọng nàng thanh thoát, mang theo một chút hy vọng mong manh, một sự chờ đợi bấu víu vào ánh sáng yếu ớt của niềm tin.

Tần Mặc quay lại, đôi mắt đen láy rực sáng một tia hy vọng và quyết tâm mãnh liệt, xua tan đi vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng ban đầu. Hắn nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn Huyền Vực Tâm Châu trong tay, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, nụ cười của một người đã tìm thấy lối thoát trong mê cung tăm tối. “Nếu hắn có thể bóp méo ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, vậy ta cũng có thể… ‘thuyết phục’ nó. Và thậm chí… ‘thuyết phục’ cả hắn.”

Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong gió, không phải là một tuyên bố hùng hồn, mà là một chân lý sâu sắc, được đúc kết từ sự thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự rung động của nó như một sự đồng điệu. Quyết định táo bạo đã hình thành trong tâm trí anh, một con đường chưa từng ai dám nghĩ đến: không dùng sức mạnh, mà dùng ‘ý chí tồn tại’ để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả và Huyền Vực Tâm Châu. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một trận chiến về linh lực hay pháp khí, mà là một cuộc đấu tranh về triết lý, về sự thật của bản chất, về quyền được là chính mình của vạn vật. Con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng trong tim Tần Mặc, ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ, dẫn lối cho một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự hỗn loạn, hướng tới một kỷ nguyên tái thiết và xây dựng lại, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Hắn phải khiến vạn vật lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải “cao hơn” theo một định nghĩa sai lầm, để Huyền Vực có thể được “tái sinh” từ chính tro tàn của sự hủy diệt này.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free