Vạn vật không lên tiên - Chương 1230: Lời Than Khóc Của Trái Tim Thế Giới
Tần Mặc từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy của hắn, dù vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi, giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định đến đáng sợ, như thể có một ngọn lửa mới vừa được thắp lên từ sâu thẳm linh hồn. Hắn vươn tay ra, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để kết nối. Đầu ngón tay hắn khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tấm bản đồ Huyền Vực. Và rồi, một rung động yếu ớt, nhưng rõ ràng, truyền đến từ sâu thẳm bản đồ, từ nơi mà điểm sáng của sự sống đã tắt lịm, đáp lại ý chí kiên cường của hắn. Đó là một nhịp đập, một hơi thở, một dấu hiệu của sự sống vẫn còn tiềm ẩn, một ý chí tồn tại nguyên thủy đang chờ được thức tỉnh. Tia hy vọng mong manh ấy, dù nhỏ bé đến mấy, cũng đủ để Tần Mặc biết rằng con đường của hắn chưa kết thúc, và Huyền Vực vẫn còn một cơ hội.
***
Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh tịnh và quyền năng, giờ đây lại mang một vẻ bi tráng lạ lùng. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn dĩ lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, nay bị bao phủ bởi những luồng linh khí hỗn loạn, cuộn xoáy như những cơn bão không ngừng nghỉ. Những cầu vồng tự nhiên từng kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, giờ đây chỉ còn là những dải màu nhạt nhòa, vặn vẹo trong màn sương mù dày đặc. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, cũng trở nên xám xịt, úa tàn dưới áp lực hủy diệt của nghi thức. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, tạo ra những âm thanh du dương, đã bị thay thế bằng tiếng rít gào thê lương của linh khí bị vặn xoắn, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị tra tấn. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết đã biến mất, thay vào đó là mùi khét lẹt của năng lượng bị đốt cháy, một mùi vị đắng chát xộc thẳng vào buồng phổi, khiến người ta chỉ muốn nôn mửa. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm đã trở thành một cơn ác mộng hiện hữu, tràn ngập sự tuyệt vọng và đau đớn.
Tần Mặc quỳ gối trên nền đá cẩm thạch nứt nẻ của Thiên Cung, toàn thân run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau thấu xương đang truyền thẳng vào ý thức hắn. Đôi mắt đen láy của hắn nhắm nghiền, cố gắng xuyên thấu qua màn linh khí hỗn loạn không chỉ bằng thị giác, mà bằng toàn bộ linh hồn, để kết nối với 'nhịp đập' yếu ớt mà hắn cảm nhận được. Nó không còn là một rung động mơ hồ, mà là một dòng chảy thông tin dữ dội, đau đớn, đổ ập vào tâm trí hắn, khiến hắn gần như không thể chịu đựng nổi.
Xung quanh Tần Mặc, các đồng minh cũng đang vật lộn chống chọi với áp lực hủy diệt từ nghi thức 'thăng tiên cưỡng chế'. Tô Lam, kiếm khí quanh thân đã mờ nhạt, nàng nghiến răng, cố gắng giữ vững kiếm thế, nhưng thân hình mảnh mai của nàng cũng không ngừng run rẩy. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ liên hồi, mỗi tiếng gầm đều mang theo sự bất lực và phẫn nộ, bộ lông trắng như tuyết của y dường như đã xám đi vài phần, đôi mắt hổ vàng rực đầy vẻ u ám. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ, đang rung động dữ dội, không phải vì khao khát chiến đấu, mà vì một nỗi thống khổ khó tả, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua thân kiếm. Thiên Sách Lão Nhân, lưng còng càng thêm còng, đôi mắt đeo kính đục ngầu, đang dùng hết sức bình sinh để duy trì một kết giới mong manh, bảo vệ những người yếu hơn, từng thớ thịt trên khuôn mặt ông đều co giật vì đau đớn.
"Mặc ca... ta không trụ được nữa..." Tô Lam nghẹn ngào, giọng nàng khản đặc, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy trong tiếng gào thét của linh khí. Nàng cố gắng đưa tay về phía Tần Mặc, như muốn níu giữ lấy một chút sức mạnh, một chút hy vọng từ hắn, nhưng bàn tay nàng run rẩy quá, không thể vươn tới.
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng sừng sững trên cao, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, nhưng giờ đây lại mang một nét điên cuồng cố hữu. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, bay phấp phới trong luồng linh khí hỗn loạn, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm của hắn. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, thứ trang phục từng biểu tượng cho sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nay lại nhuốm màu tà dị, như được thêu dệt bằng chính những sợi dây xiềng xích vô hình đang trói buộc vạn vật. Hắn không hề hay biết về sự khám phá đang diễn ra trong tâm trí Tần Mặc, chỉ tiếp tục duy trì nghi thức, đôi môi hắn thì thầm những lời lẽ chứa đầy sự kiêu ngạo và mù quáng.
"Cảm nhận đi, Huyền Vực! Đây là con đường thăng hoa duy nhất!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp Thiên Cung, xuyên qua tiếng rít gào của linh khí, như một tuyên ngôn tàn khốc. Hắn tin rằng mình đang ban phước lành, đang dẫn dắt thế giới đến một cảnh giới cao hơn, không hề nhận ra rằng mình đang đẩy nó xuống vực thẳm của sự hủy diệt.
Tần Mặc không nghe thấy lời Tô Lam, cũng không nghe thấy lời nhạo báng của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã chìm sâu vào một vực thẳm khác, một vực thẳm của nỗi đau và sự tuyệt vọng, nhưng không phải của riêng hắn. 'Nhịp đập' mà hắn cảm nhận được, không phải là tiếng gọi của một vật thể vô tri, mà là tiếng kêu thét của một sinh linh, một ý chí tồn tại khổng lồ đang bị xé nát. Hắn nhìn thấy những hình ảnh, những ký ức không thuộc về hắn: những cánh đồng xanh tươi bị đốt cháy, những ngọn núi hùng vĩ sụp đổ, những dòng sông cạn khô, những sinh linh vô tội hóa thành cát bụi. Nhưng sâu hơn cả sự tàn phá, hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự chống cự tuyệt vọng. Đó là nỗi đau của một sinh linh bị giam cầm, bị ép buộc phải làm điều mà nó không muốn, bị ép phải tự hủy hoại chính mình.
"Đây không phải là sự hủy diệt... đây là tiếng than khóc..." Tần Mặc thầm thì trong ý ni��m, từng chữ như được khắc vào tận xương tủy. Hắn nhận ra, Huyền Vực Tâm Châu, cái được coi là trung tâm của Huyền Vực, là ngọn nguồn của mọi linh khí, không phải là một công cụ vô tri, mà là một thực thể sống, một trái tim khổng lồ của thế giới. Nó có ý chí riêng, một ý chí nguyên thủy, thuần túy, chỉ muốn tồn tại, muốn duy trì sự cân bằng của vạn vật. Nhưng giờ đây, nó đang bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép, bị vặn xoắn, bị bóp méo, để phục vụ cho cái gọi là 'thăng tiên' mù quáng của hắn.
Nỗi đau đớn mà Tần Mặc cảm nhận được không phải là sự phản kháng dữ dội của một kẻ muốn chiến đấu, mà là sự tuyệt vọng của một sinh linh bị đẩy vào đường cùng, bị buộc phải tự hủy hoại bản thân để thỏa mãn khát vọng của kẻ khác. Huyền Vực Tâm Châu đang than khóc, đang cầu cứu, đang muốn được giải thoát. Nó không muốn 'thăng tiên' theo cách này, nó không muốn kéo theo toàn bộ Huyền Vực vào sự hủy diệt.
Tần Mặc tập trung cao độ, dùng toàn bộ ý chí của mình để duy trì kết nối. Hắn cố gắng trấn an 'trái tim' đang rên rỉ ấy, cố gắng truyền đi một tín hiệu rằng hắn đã nghe thấy, rằng hắn hiểu được nỗi đau của nó. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, không còn là thiếu niên không có linh căn, mà là một cầu nối, một người phiên dịch cho tiếng nói của một thế giới đang hấp hối. Một dòng năng lượng tinh thuần, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, ấm áp hơn, truyền vào tâm trí hắn từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu. Đó là một sự tin tưởng, một sự ủy thác vô điều kiện, một tia hy vọng cuối cùng mà trái tim của thế giới đặt vào hắn.
Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một quyết tâm sắt đá. Hắn đã nhìn thấy, đã nghe thấy, đã cảm nhận được một chân lý kinh hoàng, một sự thật có thể lật đổ toàn bộ niềm tin của Huyền Vực. Huyền Vực Tâm Châu không phải là mục tiêu cần phải kiểm soát, mà là một sinh linh cần được giải cứu.
***
Tần Mặc, sau khi suýt gục ngã dưới sức ép của nhận thức kinh hoàng, được Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ đỡ dậy, dìu vào một góc khuất của Thiên Cung, nơi mà Thiên Sách Lão Nhân đã cố gắng thiết lập một kết giới tạm thời. Nơi đây, dù vẫn không tránh khỏi tiếng rít gào của linh khí hỗn loạn vọng vào từ bên ngoài, nhưng ít nhất cũng tạo được một không gian đủ yên tĩnh để họ có thể trao đổi. Tiếng thở nặng nhọc của các đồng minh vang lên đều đều, xen lẫn tiếng giấy lật khẽ của Thiên Sách Lão Nhân đang vội vã lục lọi trong chồng sách cũ của mình. Mùi khét lẹt của linh khí vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã dịu đi phần nào nhờ mùi hương trầm nhẹ từ lò xông hương mà Thiên Sách Lão Nhân đã thắp, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Sự tuyệt vọng vẫn còn đó, lẩn khuất trong ánh mắt mệt mỏi của mỗi người, nhưng một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu lóe lên, thay thế sự tuyệt vọng bằng sự kinh ngạc và suy tư.
Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin chấn động vừa nhận được. Toàn thân hắn vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy sự kinh ngạc và một tia sáng của nhận thức mới, như một ngọn đuốc vừa được thắp sáng trong đêm tối. Hắn nhìn quanh, từng người một, những khuôn mặt đầy lo lắng và mệt mỏi.
"Huyền Vực Tâm Châu... nó không phải là công cụ..." Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn khản đặc, yếu ớt nhưng đầy sức nặng, khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. "Nó là... một sinh linh. Nó đang bị cưỡng ép!"
Lời nói của Tần Mặc như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Tô Lam sửng sốt tột độ. Nàng quên cả sự mệt mỏi, đôi mắt phượng sáng ngời mở to, nhìn Tần Mặc với vẻ không thể tin nổi. "Cái gì? Bị cưỡng ép? Ý người là... nó có ý thức?" Nàng hỏi, giọng run rẩy, cả người nàng như hóa đá. Khái niệm này hoàn toàn nằm ngoài mọi giáo điều tu luyện mà nàng từng được học. Huyền Vực Tâm Châu luôn được coi là một thực thể vô tri, một nguồn năng lượng vĩ đại để khai thác, chứ không phải một sinh linh có cảm xúc, có ý chí.
Thiên Sách Lão Nhân, đang vội vã lật giở những cuốn sách cổ đã ố vàng, đột nhiên khựng lại. Đôi lông mày bạc trắng của ông nhíu chặt, khuôn mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh anh dưới cặp kính nhìn Tần Mặc đầy vẻ kinh ngạc. "Ý chí nguyên thủy của thế giới... điều này... có ghi chép trong cổ thư đã thất lạc..." Ông thì thầm, giọng nói trầm đục, như đang nói với chính mình hơn là với mọi người. Ông lại cúi xuống, những ngón tay gầy guộc run rẩy lật nhanh hơn, tìm kiếm một trang sách, một dòng chữ có thể xác nhận lời Tần Mặc.
Bạch Hổ Lão Tổ, vẫn trong hình dáng mãnh thú khổng lồ, gầm gừ một tiếng trầm đục. "Thứ đó... có ý chí? Điều đó là vô lý! Nó chỉ là bản nguyên của linh khí, là nguồn cội của mọi sự sống! Làm sao có thể có ý thức?" Y nói bằng cách truyền đạt ý niệm, giọng đầy nghi hoặc, nhưng đôi mắt hổ vàng rực lại ánh lên sự tò mò, một sự tò mò không thể che giấu. Bản năng của thần thú cho y biết rằng Tần Mặc không nói dối, nhưng lý trí lại khó chấp nhận điều này.
Cổ Kiếm Hồn, vẫn đang rung động dữ dội, giờ đây dường như tĩnh lặng hơn một chút, như thể nó cũng đang lắng nghe, đang cố gắng thấu hiểu lời Tần Mặc. Nỗi đau đớn mà Tần Mặc vừa trải qua, Cổ Kiếm Hồn cũng cảm nhận được phần nào, như một sự cộng hưởng tinh thần.
Tần Mặc kể lại những gì hắn đã 'nghe' và 'cảm nhận' được từ Huyền Vực Tâm Châu. Hắn mô tả lại nỗi đau đớn tột cùng, sự tuyệt vọng thầm lặng, và cả khao khát được giải thoát của nó. Hắn nói về những hình ảnh của sự tàn phá mà hắn đã nhìn thấy, không phải do Huyền Vực Tâm Châu tự nguyện gây ra, mà là do sự cưỡng ép, sự vặn xoắn của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Nó đang cầu cứu," Tần Mặc kết luận, giọng hắn giờ đây đã mạnh mẽ hơn, đầy quyết tâm. "Nó không muốn bị biến thành công cụ cho con đường thăng tiên mù quáng đó. Nó muốn duy trì sự cân bằng, sự hài hòa. Chính Thiên Diệu Tôn Giả, với khát vọng thăng tiên vô độ của hắn, đang ép buộc trái tim của thế giới phải tự hủy hoại chính mình!"
Sự im lặng bao trùm không gian. Các đồng minh lắng nghe trong sự bàng hoàng v�� khó tin, nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt giống hy vọng đã bắt đầu nảy mầm. Nếu Huyền Vực Tâm Châu có ý chí, nếu nó đang bị cưỡng ép, vậy thì... có một con đường khác. Một con đường không phải là đối đầu bằng sức mạnh, mà là 'giải cứu'.
Thiên Sách Lão Nhân, sau một hồi tìm kiếm căng thẳng, đột nhiên reo lên khe khẽ. "Đây rồi! 'Mệnh Thiên Thư' chép rằng, Huyền Vực Tâm Châu không phải là một viên linh thạch vô tri, mà là 'Thần Hồn Của Thế Giới', một ý chí tồn tại thuần túy được hình thành từ thuở khai thiên lập địa! Nó có khả năng cảm nhận, có linh tính, nhưng ý chí của nó vô cùng cổ xưa và đơn thuần, chỉ muốn duy trì trật tự tự nhiên. Kẻ nào cố gắng thao túng nó vì tư lợi sẽ phải chịu sự phản phệ của thiên địa!" Ông lão chỉ vào một trang sách cổ, những dòng chữ đã mờ nhạt nhưng nội dung thì chấn động lòng người.
"Chính vì vậy, 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn sáng rực. "Không phải vì sự thăng tiến là sai, mà vì sự cưỡng ép bản chất của vạn vật, bao gồm cả bản chất của Huyền Vực Tâm Châu, là điều sai trái."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Thiên Sách Lão Nhân, nỗi kinh ngạc dần biến thành sự thấu hiểu. Áp lực của niềm tin vào giáo điều tu luyện mà nàng từng theo đuổi giờ đây trở nên vô nghĩa trước sự thật tàn khốc và kinh hoàng mà Tần Mặc vừa tiết lộ. Nàng đã luôn tin rằng thăng tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng nó có thể là con đường dẫn đến sự hủy diệt nếu đi sai hướng.
Tần Mặc, dù vẫn còn kiệt sức, nhưng trong hắn đã nhen nhóm một quyết tâm mới. Con đường phía trước còn mịt mờ, nhưng hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết: không phải là chiến thắng Thiên Diệu Tôn Giả bằng vũ lực, mà là 'giải cứu' Huyền Vực Tâm Châu, giải cứu trái tim của thế giới khỏi sự thao túng tàn bạo. Đó là một thách thức gần như không tưởng, nhưng Tần Mặc tin rằng, nếu hắn có thể lắng nghe được tiếng than khóc của nó, hắn cũng có thể tìm ra cách để chữa lành nó.
Bên ngoài kết giới tạm thời, tiếng rít gào của linh khí hỗn loạn vẫn dữ dội, những rung chấn nhẹ vẫn liên tục truyền đến, nhắc nhở họ rằng thời gian không còn nhiều. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang tiếp tục nghi thức, vẫn đang đẩy Huyền Vực Tâm Châu vào vực thẳm của sự hủy diệt. Nhưng trong không gian nhỏ hẹp này, giữa những con người đang kiệt quệ, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch dựa trên sự thấu hiểu, lòng đồng cảm, và một hy vọng mong manh rằng trái tim của thế giới vẫn còn có thể được cứu rỗi. Tần Mặc biết, giải pháp cuối cùng sẽ không chỉ là sức mạnh, mà là sự thấu hiểu và đồng cảm với bản chất nguyên thủy nhất của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả, trong sự mù quáng của mình, đã không nhận ra rằng chính hắn đang tạo ra một điểm yếu chết người trong kế hoạch của mình, điểm yếu mang tên Huyền Vực Tâm Châu.
Tần Mặc nhìn tấm bản đồ Huyền Vực đã nứt nẻ, ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên định. Hắn sẽ 'giao tiếp' với trái tim của thế giới, hắn sẽ 'chữa lành' cho nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí và sự thấu hiểu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.