Vạn vật không lên tiên - Chương 1232: Binh Đoàn Giải Thoát: Tiền Tuyến Thiên Cung
Cột bão cát dữ dội vẫn gầm rít bên ngoài, nhưng trong căn mật thất sâu thẳm của Thiên Nhãn Các, nơi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn lồng vàng vọt le lói, không khí lại đặc quánh một sự im lặng nặng nề, tựa hồ đang nén lại cả một cơn bão khác, cơn bão của số phận. Tần Mặc ngồi đó, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng đường nét trên tấm bản đồ Huyền Vực trải rộng trên bàn đá cổ. Trên đó, những điểm sáng từng là biểu tượng của sự sống, của những ý chí tồn tại mãnh liệt, giờ đây đang dần lịm tắt, như những vì sao xa xăm bị nuốt chửng bởi màn đêm vĩnh cửu. Hắn có thể cảm nhận được, không chỉ bằng thị giác, mà bằng chính linh hồn mình, sự suy thoái không ngừng của thế giới, tiếng rên xiết vô hình của vạn vật đang bị kéo căng đến cực hạn bởi nghi thức "thăng tiên cưỡng chế" tàn bạo. Mỗi một nhịp đập yếu ớt từ Huyền Vực Tâm Châu mà hắn cảm nhận được, đều như một nhát dao cứa vào tâm can, khiến hắn đau đáu.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng rối bời như mớ rễ cây khô héo và đôi mắt thâm quầng vì những đêm trường thức trắng, khẽ ho khan một tiếng. Y đặt xuống một quyển điển tịch cổ dày cộp, lớp da bao bọc đã mục nát theo thời gian, để lộ ra những trang giấy ố vàng với nét chữ cổ xưa. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu phai nhạt và mùi ẩm mốc của tri thức hàng ngàn năm tỏa ra, lấp đầy không gian nhỏ hẹp. Y vuốt chòm râu bạc, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài, chứa đựng sự mệt mỏi và nỗi thất vọng sâu sắc.
"Ta đã dốc toàn lực, lật tìm hàng ngàn điển tịch cổ, từ 'Thiên Địa Nguyên Thủy Lục' ghi chép về khởi nguyên của vạn vật, đến 'Vạn Vật Ý Chí Chi Thư' chứa đựng những lời nguyền và phù chú cổ xưa nhất. Ta đã lục soát mọi ngóc ngách của thư khố, tra cứu những ghi chép tưởng chừng như đã thất lạc vĩnh viễn của các vị tiên hiền." Y chỉ vào một cuộn da dê cổ đã sờn rách, nơi vẽ những pháp trận phức tạp, những ký hiệu kỳ lạ mà chỉ có những người đã dành cả đời để nghiên cứu tri thức cổ xưa mới có thể hiểu được. "Nhưng... nhưng ta vẫn chưa tìm thấy một phương pháp 'chữa lành' trực tiếp nào cho Huyền Vực Tâm Châu. Những ghi chép về 'Thần Hồn Thế Giới' cực kỳ hiếm hoi, và hầu hết đều được coi là cấm kỵ, thậm chí còn bị hủy hoại bởi những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng từ thời viễn cổ."
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực gầy gò của y. "Tuy nhiên," Thiên Sách Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt chợt lóe lên một tia hy vọng mong manh, "ta đã phát hiện một số cấm thuật cổ có thể làm suy yếu hoặc phá vỡ kết nối của Thiên Diệu Tôn Giả với Tâm Châu. Chúng không trực tiếp 'chữa lành', nhưng có thể tạo ra một 'khoảng trống', một khoảnh khắc yếu ớt đủ để Tần Mặc có thể tiếp cận và 'giao tiếp' với ý chí nguyên thủy của nó. Đây là những pháp trận 'Phản Hồi Ý Chí', 'Đoạn Linh Khế', những nghi thức tác động trực tiếp vào linh hồn và ý chí, không phải linh lực thông thường." Y đưa mắt nhìn Tần Mặc, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn. "Nhưng... rủi ro là không thể lường trước. Những cấm thuật này có thể gây ra phản phệ cực lớn, không chỉ cho người thi triển, mà còn cho cả Huyền Vực Tâm Châu. Nếu không thành công, chúng ta có thể sẽ đẩy thế giới vào một vực sâu hủy diệt nhanh hơn nữa."
Tô Lam, người nãy giờ vẫn đứng im lặng như một pho tượng tạc từ băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời khỏi tấm bản đồ. Nàng nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm bên hông, tiếng kim loại cọ xát khẽ khàng như tiếng thì thầm của gió đông. Nàng không còn vẻ hoài nghi như ban đầu, mà thay vào đó là sự kiên định và lo lắng xen lẫn. "Vậy là chúng ta vẫn phải đối mặt trực diện, với nguy cơ hủy diệt, phải không?" Giọng nàng trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ không thể lay chuyển, một sự sẵn sàng chấp nhận mọi cái giá. "Không có đường lùi, chỉ có tiến lên và hy vọng vào m��t phép màu?"
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu. Hắn không cần nhìn, vẫn có thể cảm nhận được tiếng gió rít gào bên ngoài, tiếng cát va đập vào vách đá, tiếng than khóc của một thế giới đang hấp hối. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại yếu ớt của những ngọn cỏ đang cố vươn mình, của những dòng sông đang cạn kiệt, của những ngọn núi đang sụp đổ. Tất cả đều hướng về hắn, mang theo nỗi sợ hãi và một tia hy vọng cuối cùng. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ kiên định đến cùng cực, không hề nao núng trước những lời cảnh báo của Thiên Sách Lão Nhân.
"Chúng ta không thể chờ đợi một giải pháp hoàn hảo, Thiên Sách Lão Nhân," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng mỗi từ thốt ra đều có trọng lượng. "Mỗi khoảnh khắc trôi qua, Huyền Vực lại gần hơn với sự diệt vong. Những điểm sáng trên bản đồ này đang tắt lịm không ngừng, và ta có thể cảm nhận được nỗi đau của chúng. Chúng ta phải tạo ra cơ hội, dù phải trả giá đắt nhất. Chúng ta phải đánh cược tất cả." Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ, đặt bàn tay lên đó. Một luồng linh khí ôn hòa, mang theo sự thấu cảm sâu sắc, lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, như muốn xoa dịu vết thương của thế giới. Hắn cảm nhận được sự rung động đau đớn, nhưng cũng là một khát vọng được sống, được là chính mình, một ý chí tồn tại nguyên thủy không thể bị dập tắt hoàn toàn.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm cuộn tròn một góc, khẽ gầm nhẹ một tiếng trầm thấp, tiếng gầm vang vọng như sấm động, nhưng lại chứa đựng sự đồng tình và chấp thuận. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó nhìn thẳng vào Tần Mặc, đầy tin tưởng. Cổ Kiếm Hồn, vẫn ẩn mình trong tay Tần Mặc, chợt phát ra một tiếng ngân vang sắc bén, như lời tuyên chiến của một ý chí sắt đá, một linh hồn không bao giờ khuất phục. Tiếng ngân vang đó không chỉ là sự đồng tình, mà còn là sự thúc giục, một lời khẳng định rằng dù nguy hiểm đến đâu, ý chí chiến đấu của nó cũng sẽ không bao giờ tắt.
Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt mệt mỏi của y, một ngọn lửa ý chí lại được thắp lên. Y hiểu rằng, con đường này không có chỗ cho sự do dự hay sợ hãi. "Nếu đã vậy... ta sẽ chuẩn bị mọi thứ. Những pháp trận 'Phản Hồi Ý Chí' và 'Đoạn Linh Khế' cần thời gian để bố trí và kích hoạt. Chúng cần một nguồn năng lượng cực lớn và sự tập trung cao độ. Và quan trọng hơn, chúng ta cần một khoảnh khắc đủ dài để Tần Mặc có thể tiếp cận được Huyền Vực Tâm Châu mà không bị Thiên Diệu Tôn Giả can thiệp." Y biết, điều đó gần như là không thể, nhưng ánh mắt kiên định của Tần Mặc đã truyền cho y một niềm tin mãnh liệt.
"Khoảng trống đó, chúng ta sẽ tạo ra nó," Tô Lam nói, nàng rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo như sương giá. "Bằng mọi giá." Nàng nhìn sang Bạch Hổ Lão Tổ, và thần thú khổng lồ gật đầu, đôi mắt rực lửa chiến ý. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải đối mặt với một liên minh mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng. Một liên minh được tạo thành từ ý chí tồn tại của vạn vật." Tần Mặc gật đầu, hắn biết đây l�� một trận chiến không chỉ của sức mạnh, mà còn là một trận chiến của niềm tin, của bản chất. Hắn nhìn ra ngoài qua khe hở trên trần đá, cột bão cát đã gần như nuốt chửng cả chân trời, và hắn biết, thời gian của họ đã hết.
**
Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo sự yên bình thường thấy. Trên một quảng trường rộng lớn bên ngoài Thiên Nhãn Các, nơi từng là một bãi đất trống hoang vu, giờ đây đã biến thành một biển người, biển sinh vật. Hàng ngàn sinh linh, một binh đoàn đa dạng chưa từng có trong lịch sử Huyền Vực, đang tập hợp. Từ những tu sĩ áo choàng lộng lẫy của các tông môn lớn, những linh thú khổng lồ với bộ lông rực rỡ và tiếng gầm vang dội, đến các tinh linh cây cỏ với cơ thể mờ ảo phát sáng, những thành linh vững chãi với kiến trúc cổ kính, tất cả đều hướng về Tần Mặc. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa xuyên qua lớp mây, chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng, những ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập quyết tâm. Không khí không ồn ào náo nhiệt, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, m���t sự chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử. Mùi đất khô, mùi thảo mộc từ các tinh linh hòa lẫn với mùi kim loại sắc lạnh từ binh khí và mùi linh khí nồng đậm, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của chiến trường sắp diễn ra.
Tần Mặc đứng trên một đài cao tạm bợ được dựng từ những tảng đá lớn, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng lại toát lên một vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt lạ thường. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ sự trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng người, từng vật, thấu hiểu ý chí của họ. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi, sự lo lắng, nhưng sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được một ý chí kiên cường không thể lay chuyển, một khát vọng được bảo vệ bản chất, được sống là chính mình. Hắn không cần nói nhiều, nhưng mỗi ánh mắt hắn chạm tới, mỗi linh hồn hắn thấu hiểu, đều được truyền thêm một ngọn lửa.
"Ta biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, cái giá phải trả có thể rất lớn," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ấm của hắn không hùng hồn hay khoa trư��ng, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, chạm đến từng linh hồn, từng ý chí tồn tại. Hắn không dùng linh lực để khuếch đại, mà dùng chính sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của mình để lời nói truyền đi. "Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta đã chứng kiến quá đủ sự suy thoái, sự cưỡng ép, sự biến chất của vạn vật khi bị buộc phải theo đuổi một con đường thăng tiên mù quáng. Chúng ta chiến đấu không phải vì danh vọng, không phải vì thăng tiên, mà vì quyền được là chính mình của vạn vật, vì sự cân bằng bản chất của Huyền Vực!" Hắn giơ tay ra, một luồng linh khí ôn hòa, thuần khiết từ Vô Tính Thành lan tỏa, xoa dịu nỗi sợ hãi và củng cố ý chí của liên minh. "Vì tiếng nói của những thứ không thể cất lời, vì linh hồn của thế giới đang rên xiết dưới gót giày của sự tham lam và sự tự phụ! Chúng ta không tìm kiếm quyền năng tối thượng, chúng ta tìm kiếm sự tự do, sự cân bằng!"
Bạch Hổ Lão Tổ, với thân hình trắng muốt như tuyết, đôi mắt hổ vàng rực, ngẩng cao đầu. Tiếng gầm nhẹ của nó vang dội như sấm, ch��n động cả không gian, nhưng lại mang theo một thông điệp mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ bảo vệ bản chất của mình! Không để ai cưỡng ép!" Giọng nói của thần thú toát ra uy lực và sự kiên định, như một lời thề sắt đá. Bên cạnh nó, Thiết Giáp Thành Linh không có hình hài cụ thể, nhưng những bức tường đá của nó chợt phát ra những ánh sáng kỳ ảo, như một lời khẳng định hùng hồn.
Tô Lam, với gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt kiên định, rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm khẽ rung lên. "Vì Huyền Vực! Vì sự thật!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết đoán, như một tiếng chuông báo hiệu cho trận chiến sắp tới. Thanh kiếm trong tay nàng không chỉ là một binh khí, mà là hiện thân của ý chí không khuất phục.
Lục Vô Trần, hiện hữu dưới dạng một thực thể mờ ảo, mang dáng vẻ trẻ trung với đôi mắt sáng ngời, truyền đến một ý niệm tràn đầy hy vọng. "Hãy nhớ lý do ban đầu của mình!" Ý chí của y lan tỏa, nhắc nhở vạn vật về giá trị cốt lõi, về bản chất mà họ đang chiến đấu để bảo vệ. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, nắm chặt cây trượng gỗ cổ thụ, gật đầu chậm rãi. "Sự sống sẽ tìm thấy con đường của mình," y thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh của thiên nhiên.
Hàng ngàn giọng nói, từ tiếng người, tiếng gầm của linh thú, tiếng xào xạc của cây cỏ, tiếng ngân vang của binh khí khai linh, tiếng vọng của thành lũy, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh rung chuyển đất trời, một lời tuyên thệ vang vọng khắp quảng trường: "Vì Huyền Vực! Vì bản chất!" Đó không chỉ là một tiếng hô, mà là sự đồng điệu của hàng vạn ý chí tồn tại, một bản giao hưởng của sự sống đang đứng lên chống lại sự hủy diệt.
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, đây không phải là một chiến thắng dễ dàng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của Thiên Sách Lão Nhân, những rủi ro của cấm thuật cổ xưa, và cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Thiên Diệu Tôn Giả. Gợi ý về một sự kiện bất ngờ hoặc cạm bẫy do Thiên Diệu Tôn Giả đã chuẩn bị sẵn trong Thiên Cung để đối phó với cuộc tấn công chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Nhưng nhìn vào binh đoàn đang sôi sục ý chí trước mặt, hắn biết họ đã sẵn sàng. Các lãnh đạo liên minh cúi đầu đáp lễ, sau đó phân tán về các đội hình đã được phân công. Khí thế chiến đấu bùng lên dữ dội, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, xua tan đi sự sợ hãi và thay vào đó là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Họ là binh đoàn của sự cân bằng bản chất, binh đoàn của vạn vật không muốn thăng tiên mù quáng.
**
Chiều tà, những đám mây mù dày đặc bắt đầu bao phủ bầu trời, gió mạnh gào thét, tạo nên một bức màn u ám. Đoàn quân liên minh, một dòng chảy sinh vật và ý chí khổng lồ, bắt đầu cuộc hành quân lên Thiên Cung. Các pháp sư liên minh, với sự hỗ trợ của Mộc Lâm Chủ và các tinh linh thiên nhiên, đã tạo ra một con đường mây ảo ảnh vững chắc giữa không trung, vươn dài như một cầu vồng xám xịt xuyên qua những tầng mây. Con đường này phát ra một ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng kiên cường, chống lại sự hỗn loạn của linh khí xung quanh. Mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với mùi linh khí hỗn loạn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt nhưng cũng đầy kích thích.
Tuy nhiên, mỗi bước đi trên con đường mây này đều cảm nhận được sự phản kháng mạnh mẽ từ Thiên Cung. Từ xa, Thiên Cung hiện ra như một pháo đài khổng lồ lơ lửng giữa tầng không, bao bọc bởi một quầng sáng rực rỡ nhưng hỗn loạn, đó là ánh sáng của nghi thức "thăng tiên cưỡng chế" đang đạt đến đỉnh điểm. Những luồng năng lượng màu vàng cam, tím xanh đan xen vào nhau, như những con rắn khổng lồ cuộn xoáy quanh Thiên Cung, phát ra những tiếng chuông gió lạnh lẽo và tiếng năng lượng va chạm liên hồi. Những ảo ảnh đáng sợ của các linh thú bị biến chất, các chiến binh cổ xưa với đôi mắt vô hồn, liên tục xuất hiện trên đường đi, cùng với những rào cản năng lượng vô hình, muốn ngăn chặn bước tiến của liên minh.
Tần Mặc dẫn đầu đoàn quân, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ lao lên phía trước. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó xuyên thủng một hàng rào phong ấn vô hình, khiến những ký hiệu cổ xưa trên rào chắn vỡ vụn như thủy tinh. Hắc Phong không thể nói chuyện bằng tiếng người, nhưng mỗi tiếng gầm gừ của nó đều chứa đựng sự trung thành tuyệt đối và ý chí bảo vệ chủ nhân. Nó không ngần ngại lao vào nguy hiểm, là mũi nhọn tiên phong mở đường.
Ngay sau Hắc Phong là Tô Lam, nàng vung Vô Danh Kiếm tạo ra những luồng kiếm quang sắc bén, lạnh lẽo như sương giá, quét sạch một đợt tà linh đang lao đến. Những tà linh này là tàn dư của những ý chí tồn tại bị biến chất bởi nghi thức, chúng gào thét thảm thiết khi bị kiếm quang của nàng chạm vào, tan biến như khói sương. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển như một bóng ma, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh kinh người. "Sức mạnh của hắn không phải là vô địch!" Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm của Tần Mặc, lại truyền đến một ý niệm mạnh mẽ, một tia kiếm khí vô hình rạch ngang không trung, phá tan một ảo ảnh năng lượng đang định tấn công Tần Mặc. Ý chí chiến đấu của nó vẫn sục sôi, không hề suy giảm.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm thét một tiếng vang dội, dùng thân mình khổng lồ chặn đứng một luồng năng lượng hỗn loạn bắn ra từ Thiên Cung, khiến nó tan rã thành vô số tia sáng nhỏ. Lớp lông trắng như tuyết của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, chống lại sự ăn mòn của linh khí biến dị. Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng cụ thể, nhưng những bức tường đá của nó tạo thành một lá chắn vững chắc cho phần giữa của đoàn quân, hấp thụ và phản lại những đợt tấn công từ trên cao, tiếng va chạm kim loại vang vọng khắp không gian. Mộc Lâm Chủ, với cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, liên tục thi triển pháp thuật, tạo ra những lớp màng bảo vệ bằng rễ cây và lá, đồng thời dẫn dắt các tinh linh thiên nhiên nhỏ bé để dò đường và hóa giải những cạm bẫy tinh thần.
Trong tâm trí Tần Mặc, một ý niệm lo lắng từ Lục Vô Trần truyền đến. "Sự hỗn loạn càng lúc càng tăng. Hắn đang cố đẩy nhanh nghi thức... Ta cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu đang bị kéo căng đến cực hạn, như một sợi dây đàn sắp đứt. Nỗi đau của nó... thật không thể chịu nổi." Lục Vô Trần, với tư c��ch là Linh Hồn Thức Tỉnh, có thể cảm nhận được sự thống khổ của Huyền Vực Tâm Châu rõ ràng hơn bất kỳ ai khác, ngoại trừ Tần Mặc.
Tần Mặc cảm nhận được điều đó. Hắn cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Thiên Cung đang tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thực hiện nghi thức hủy diệt. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã chuẩn bị rất nhiều, những cạm bẫy, những lực lượng phòng thủ, thậm chí là những đòn tấn công bất ngờ. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Tâm Châu ơi, hãy kiên trì," Tần Mặc thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta đến đây!"
Đoàn quân liên minh tiến lên không ngừng, bất chấp những đợt phản công dữ dội từ Thiên Cung, bất chấp những luồng linh khí hỗn loạn va đập vào cơ thể, bất chấp gió mạnh rít gào như muốn xé toạc mọi thứ. Sự đa dạng và sức mạnh tổng hợp của liên minh, từ con người đến tinh linh và vật thể, cho thấy rằng chiến thắng sẽ không chỉ đến từ sức mạnh cá nhân mà còn từ ý chí chung của vạn vật. Mỗi bước chân của họ là một lời khẳng định, một sự phản kháng mạnh mẽ chống lại số phận đã định. Họ đang đi trên con đường của sự bi tráng, nơi hy vọng và sự hy sinh đan xen. Huyền Vực Tâm Châu đang réo gọi, và họ, những binh đoàn giải thoát, đang dồn hết tâm trí và sức lực để đáp lại tiếng gọi đó, tiến thẳng vào tâm bão, vào tiền tuyến Thiên Cung, nơi số phận của toàn bộ Huyền Vực sẽ được định đoạt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.