Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1234: Vòng Xoáy Biến Dị: Lời Thách Thức Cuối Cùng

Khi ánh sáng chói lòa tan đi, Tần Mặc cảm thấy mình không còn đứng trên lưng Hắc Phong nữa, mà đang chao đảo trên một mặt phẳng rộng lớn, lạnh lẽo. Vị trí của hắn giờ đây là trung tâm của một đài tế khổng lồ, được cấu thành từ những khối đá huyền thạch đen thẫm, bên trên khắc chằng chịt các ký tự cổ xưa phát sáng lập lòe như những mạch máu đang đập trong màn đêm. Ánh sáng của chúng không phải thứ ánh sáng dịu lành hay thiêng li��ng, mà là một thứ quang mang tàn độc, đỏ rực như máu, xanh biếc như thây ma, liên tục chuyển hóa, như thể đang hấp thụ sinh khí của vạn vật.

Không gian xung quanh đài tế đã hoàn toàn biến dạng. Thiên Cung, vốn là chốn tiên cảnh giữa mây trời, giờ đây đã trở thành một cảnh tượng hỗn loạn đến kinh hoàng. Những cung điện bằng ngọc và vàng, từng lơ lửng giữa mây trắng, giờ nứt toác, vỡ vụn, những mảnh vỡ trôi lơ lửng trong không trung như những mảnh gương vỡ phản chiếu sự điên loạn. Các cầu vồng tự nhiên, từng là con đường lung linh, đã biến thành những dải màu nhòe nhoẹt, xoắn vặn vào nhau, rồi tan biến như ảo ảnh. Những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên nay héo úa, rũ rượi, những dòng suối từ trên trời đổ xuống giờ mang theo màu sắc quỷ dị, chảy xiết như máu và mủ, không còn chút tinh khiết nào.

Áp lực không khí nặng nề đến nghẹt thở, như thể một bàn tay vô hình đang bóp chặt lồng ngực mọi sinh linh. Từng đợt rung chấn mạnh mẽ liên tục dội đến, không phải từ mặt đất, mà từ chính không gian quanh quẩn, khiến mọi thứ như muốn sụp đổ. Những ảo ảnh kinh hoàng của sự hủy diệt, của những sinh linh bị xé toạc, những thế giới tan biến, chớp nhoáng hiện ra rồi biến mất trong tầm mắt, ám ảnh tâm trí. Đây không còn là Thiên Cung của huyền thoại, mà là một vùng đất của sự méo mó, nơi ranh giới giữa thực và hư đã bị xóa nhòa, nơi sự sống và cái chết hòa trộn trong một bản giao hưởng kinh hoàng.

Tần Mặc cảm nhận được một sự hỗn loạn vô cùng tận, một tiếng gào thét không ngừng nghỉ từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu. Khối cầu pha lê khổng lồ ở trung tâm đài tế, thứ mà hắn biết chính là bản nguyên của toàn bộ Huyền Vực, đang xoay tròn điên cuồng. Ánh sáng đỏ rực từ nó không còn là vẻ đẹp của sự sống, mà là màu của máu, màu của sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng.

Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ rùng mình, đôi mắt phượng vốn kiên định giờ ánh lên vẻ kinh hoàng khi nhìn quanh. Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm, thanh kiếm phản chiếu những hình ảnh méo mó của Thiên Cung đổ nát. "Thật là... địa ngục trần gian!" Nàng thốt lên, giọng nói khẽ run, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn khi chứng kiến sự hủy hoại tàn khốc này. Kiếm khí thanh khiết của nàng cố gắng xua đi những ảo ảnh, nhưng chúng quá mạnh, quá nhiều, dường như được sinh ra từ chính không gian méo mó này.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, giờ đây cũng phải chống đỡ uy áp khủng khiếp. Lớp lông của y không còn phát ra ánh sáng bạc huyền ảo một cách tự nhiên nữa, mà rung lên từng đợt, như đang gồng mình chống lại một lực vô hình. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y quét một vòng quanh không gian biến dị, gầm lên một tiếng trầm đục, vang vọng. "Sức mạnh này... không phải của thế gian!" Y biết, đây là thứ sức mạnh vượt xa mọi giới hạn mà y từng biết, một sự can thiệp thô bạo vào bản nguyên của vũ trụ. Dù là thần thú cổ xưa, ý chí kiên cường, nhưng y vẫn cảm nhận được sự suy yếu, một sự rút cạn linh lực không ngừng.

Thiên Sách Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, ôm chặt chồng sách cổ vào ngực. Đôi mắt tinh anh của ông, dù được bảo vệ bởi cặp kính, vẫn không thể che giấu vẻ kinh hãi và tuyệt vọng. Ông đã nghiên cứu vô số điển tịch cổ kim, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra một cảnh tượng kinh hoàng đến vậy. "Hắn đã điên rồi! Hoàn toàn điên rồi!" Giọng nói của ông đầy vẻ cay đắng, như lời phán xét cuối cùng cho kẻ đã phá hủy tất cả. Ông cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị rút cạn nhanh chóng, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Mùi kim loại nóng chảy, mùi linh khí bị đốt cháy, và một thứ mùi quỷ dị của năng lượng cấm kỵ trộn lẫn với tro bụi, xộc thẳng vào khứu giác, khiến mọi người cảm thấy buồn nôn. Không khí đặc quánh, rung chuyển liên tục từ nền đá, và hơi nóng lạnh xen kẽ do năng lượng biến dị khiến xúc giác trở nên tê dại.

Trung tâm của mọi sự hỗn loạn, trên bậc thang cao nhất của đài tế, Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó. Hắn vẫn uy nghi, thanh lịch như một pho tượng, mái tóc trắng như tuyết được búi cao, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến vẫn tinh khiết không tì vết giữa cảnh tượng hủy diệt. Hắn không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh, như thể hắn là ngọn tháp vững chắc duy nhất giữa cơn bão. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, lạnh lùng và đầy tính toán, xuyên thấu qua Tần Mặc và toàn bộ liên minh, như thể đang nhìn những con kiến nhỏ bé đang vùng vẫy dưới chân mình. Hắn không cần phải hành động, sự hiện diện của hắn, cùng với nghi thức đang được đẩy đến đỉnh điểm, đã là một sức ép khổng lồ. Thiên Diệu Tôn Giả nở một nụ cười nhạt, không chút cảm xúc, như thể đã chờ đợi Tần Mặc từ rất lâu, mọi thứ đều nằm trong tính toán của hắn.

Tần Mặc siết chặt tay. Hắn cảm nhận rõ ràng áp lực đang đè nén lên các đồng minh, sự suy yếu đang lan tỏa. Hắn biết, đây không phải là nơi để do dự. Hắn tiến lên một bước, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, nhưng giờ đây nó chỉ còn sự kiên định. Hắn không thể chờ đợi, không thể lùi bước. Hắn phải đối mặt với nguồn cơn của sự hủy diệt này.

Thiết Giáp Thành Linh, một ý thức tập thể của thành trì, giờ đây đang rung lắc dữ dội. Nó cố gắng tạo ra một lá chắn bằng linh lực, nhưng lớp giáp bằng đá và kim loại của nó cũng đang nứt vỡ từng chút một. Cổ Kiếm Hồn, ngay cả khi không hiện hình, cũng phát ra một tiếng "ngân" trầm đục, như một lời cảnh báo, một sự khao khát chiến đấu đang bị kiềm nén. Lục Vô Trần, với thân hình mờ ảo, bám sát Tần Mặc, ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng và nhiệt huyết, y biết, giờ phút này, Tần Mặc là tia sáng duy nhất. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm về phía Thiên Diệu Tôn Giả, gầm gừ đe dọa, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.

Giữa không gian méo mó và áp lực khủng khiếp, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng "ý chí tồn tại" để cảm nhận. Toàn bộ giác quan của hắn được mở rộng đến cực hạn, xuyên thấu qua mọi màn che, mọi sự hỗn loạn. Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, như một thác lũ nhấn chìm mọi thứ.

Hắn cảm nhận được sự thống khổ tột cùng của Huyền Vực Tâm Châu. Nó không còn là một khối cầu pha lê đơn thuần, mà là một sinh linh vĩ đại, đang bị xé nát, bị kéo căng đến tận cùng giới hạn của sự chịu đựng. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ vô hình của nó, không phải bằng tai, mà bằng linh hồn, một âm thanh đau đớn đến thấu xương, như một đứa trẻ bị hành hạ, bị lột trần mọi bản chất, bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không muốn. Mỗi nhịp đập của Tâm Châu giờ đây không phải là nhịp sống, mà là nhịp của sự tra tấn, của một bản ngã đang bị cưỡng bức biến đổi. Những dòng năng lượng đỏ rực phun trào từ nó không phải là sự bùng nổ của sức sống, mà là máu thịt đang bị nghiền nát, bị rút cạn. "Nỗi đau này... sự điên loạn này... đây không phải là con đường!" Tần Mặc thì thầm trong nội tâm, mỗi lời nói đều như một vết cắt vào chính trái tim hắn. Hắn cảm thấy mình cũng đang bị kéo căng, đồng điệu với nỗi đau của Tâm Châu.

Cùng lúc đó, một ý chí khác hiện lên rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc, một dòng thác cuồng tín, mù quáng, dữ dội không kém. Đó là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là một ý chí đơn thuần, mà là một khối kiến thức khổng lồ, một hệ thống niềm tin được xây dựng vững chắc qua hàng ngàn năm, được củng cố bởi sự tự mãn, sự khinh miệt và một khát vọng "thăng tiên" ích kỷ đến điên loạn. Trong ý chí của hắn, Tần Mặc không tìm thấy chút hối hận hay dao động nào. Chỉ có sự quyết tuyệt, sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường của mình, rằng hắn đang thực hiện một 'thiên đạo' vĩ đại, mang lại sự "thăng hoa" cho Huyền Vực, dù phải trả giá bằng sự hủy diệt của bản chất vạn vật.

Tần Mặc cảm nhận được sự "méo mó" trong chính ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Đó không phải là sự điên loạn nhất thời, mà là một sự vặn vẹo không thể đảo ngược, một sự biến chất sâu sắc từ gốc rễ. Hắn đã không còn là một cá thể, mà là hiện thân của một lý tưởng cực đoan, một khát vọng thăng tiên đã bị tha hóa đến tận cùng. Trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả, mọi sự phản kháng đều là ngu xuẩn, mọi lời cảnh báo đều là sự yếu kém. Hắn tin rằng mình là người duy nhất nhìn thấy chân lý, là người được chọn để dẫn dắt Huyền Vực lên một tầm cao mới, dù phải chôn vùi quá khứ và bản chất của chính nó.

Áp lực từ ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả mạnh đến mức Tần Mặc cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc "thoát ly bản chất". Hắn đã thề sẽ không để điều đó xảy ra nữa. Ý chí của hắn, dù không hùng mạnh bằng Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng lại thuần khiết và kiên định hơn bao giờ hết. Đó là ý chí của sự cân bằng, của quyền được là chính nó, của sự tồn tại hài hòa.

Các đồng minh của Tần Mặc, dù không thể nghe thấy tiếng rên rỉ của Tâm Châu hay đọc được ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng họ vẫn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm không gian. Họ thấy Tần Mặc đứng bất động, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt hắn hiện rõ sự đau đớn và phẫn nộ. Năng lượng hỗn loạn xung quanh họ ngày càng dữ dội, không khí trở nên đặc quánh hơn, như thể đang bị nén lại. Các cột trụ xung quanh đài tế nứt vỡ, những mảnh vỡ không rơi xuống mà lơ lửng, rồi tan biến thành những hạt bụi linh khí trong không gian méo mó.

Thiết Giáp Thành Linh phát ra ánh sáng chói lòa, cố gắng tạo ra một lá chắn mạnh nhất có thể. Nhưng ngay cả lớp giáp kiên cố của nó cũng đang rung lắc dữ dội, những vết nứt xuất hiện như mạng nhện trên bề mặt. Mùi kim loại nóng chảy, mùi linh khí bị đốt cháy, và tiếng gào thét của các vật linh bị biến dị từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự sụp đổ. Sự mệt mỏi và suy yếu không ngừng lan tỏa trong mỗi thành viên của liên minh. Họ biết, cái giá phải trả cho chiến thắng sẽ rất cao, có thể là cả sinh mạng.

Đúng lúc đó, Thiên Diệu Tôn Giả mở mắt. Ánh nhìn xanh thẳm của hắn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tần Mặc, xuyên thấu mọi phòng thủ. Một nụ cười khẩy hiện trên môi hắn, đầy vẻ khinh miệt và tự mãn, như th��� hắn đã đọc được mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi của đối thủ. Hắn cất tiếng, giọng nói không quá lớn, nhưng vang vọng khắp không gian hỗn loạn, như tiếng phán quyết của một vị thần, mỗi từ đều mang theo uy áp không thể chống cự.

"Ngươi đã đến, Tần Mặc. Kẻ ngu xuẩn dám cản trở Thiên Đạo." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng thành viên của liên minh, như thể đang cân nhắc giá trị của họ trước khi bị hủy diệt. "Ngươi thấy đó, Huyền Vực đang 'thăng hoa', và tất cả các ngươi chỉ là những hạt bụi cố gắng níu kéo sự thối nát. Các ngươi không hiểu, không dám đối mặt với sự thật rằng 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' *chính là* ý nghĩa thực sự của sự tiến hóa. Sự hủy diệt này là cần thiết để tạo nên một khởi đầu mới, một Tiên Giới vĩnh hằng!"

Hắn giơ tay lên cao, như đang ôm trọn cả Huyền Vực Tâm Châu đang rên rỉ trong lòng bàn tay. "Hãy nhìn xem, nó đang đạt đến đỉnh điểm! Tất cả đều sẽ thành tiên! Và ngươi, Tần Mặc, kẻ mang trong mình ý chí của sự tầm thường, sẽ là vật tế cuối cùng cho lý tưởng vĩ đại này."

Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn không đáp lời bằng âm thanh. Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả hùng hồn, mạnh mẽ, mang tính tuyên ngôn, nhưng trong tai Tần Mặc, đó chỉ là tiếng gào thét của một ý chí cuồng loạn, méo mó. Thay vào đó, hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn chứa đựng sự đồng cảm vô bờ bến với Huyền Vực, với nỗi thống khổ của vạn vật, và một ý chí kiên định không thể lay chuyển. Ánh mắt đó, không hề có chút sợ hãi hay dao động, mà chỉ có sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá: hắn sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, dù phải đối mặt với kẻ mạnh nhất Huyền Vực này.

Hai ý chí đối lập hoàn toàn giao thoa, tạo nên một sự va chạm vô hình nhưng rung chuyển cả không gian. Năng lượng xung quanh bùng nổ dữ dội hơn nữa, như báo hiệu cho sự bắt đầu của một trận chiến định mệnh. Các đồng minh cảm nhận được sự quyết liệt của Tần Mặc, sự kiên c��ờng của ý chí không lời đó, và siết chặt vũ khí, cố gắng vượt qua sự suy yếu và mệt mỏi. Họ biết, trận chiến cuối cùng đã đến. Không còn đường lui.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free