Vạn vật không lên tiên - Chương 1244: Tiếng Gào Thét Của Vạn Vật: Quyết Định Sinh Tử
Tiếng "thịch..." không còn là một âm thanh vọng lại đơn thuần, mà là một chấn động sâu thẳm, một nhịp đập nguyên thủy khởi nguồn từ chính linh hồn Tần Mặc, đồng điệu một cách kỳ lạ với tiếng thổn thức đau đớn của Huyền Vực Tâm Châu. Trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi ấy, khi những xúc tu năng lượng tím đen khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả sắp sửa nuốt chửng hắn, Tần Mặc không hề có ý định né tránh. Hắn hiểu rõ, trong cơn bão tố hủy diệt này, lùi bước đồng nghĩa với sự chấp nhận diệt vong.
Thiên Cung, vốn dĩ là hiện thân của sự thanh tịnh vô biên và quyền năng thần thánh, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lấp lánh ẩn hiện giữa tầng mây, giờ đây đã hóa thành một chiến trường hoang tàn. Những kiến trúc tinh xảo, tráng lệ từng là niềm kiêu hãnh của Thiên Giới, nay đang nứt vỡ từng mảng, rơi rụng xuống hư không. Các cầu vồng tự nhiên, từng là những con đường lung linh nối liền các đảo mây, đã hoàn toàn tắt ngúm, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ như vết sẹo trên bầu trời xám xịt. Vườn thượng uyển, nơi từng tràn ngập linh thảo và hoa tiên, giờ chìm trong biển lửa linh khí cuồng loạn, những suối nước thiêng liêng đã cạn khô, chỉ còn những khe nứt sâu hoắm trên đá. Mọi thứ đều toát lên vẻ bi tráng của một sự sụp đổ.
Mây trắng trên cao, không còn vẻ bồng bềnh êm ái, mà cuộn xoáy dữ dội như những đợt sóng thần khổng lồ, nặng nề và đầy đe dọa, hòa vào cơn bão tố năng lượng đang gào thét. Tiếng gió rít lên thê lương, như vô vàn linh hồn đang than khóc, quyện chặt với tiếng ken két ghê rợn của các kiến trúc đang dần sụp đổ. Mùi ozone nồng nặc đến nghẹt thở, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh cháy khét, tạo nên một bầu không khí của sự diệt vong đang cận kề. Ánh sáng hỗn loạn, mang sắc tím đen u tối từ Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây là một trái tim khổng lồ đang đập loạn xạ, chiếu rọi lên cảnh tượng kinh hoàng, khiến mọi thứ như nhuốm màu tang tóc, ảm đạm.
Đòn tấn công cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả không còn là những xúc tu đơn lẻ, mà là một cơn sóng thần năng lượng thuần túy, một luồng xung kích hủy diệt xoáy sâu vào không gian, mang theo tất cả sự cuồng nộ và tuyệt vọng đã tích tụ đến cực hạn trong hắn. Luồng năng lượng đó không chỉ nhắm vào Tần Mặc, mà còn là sự trút giận lên chính Huyền Vực Tâm Châu, muốn nghiền nát mọi ý chí phản kháng, mọi sự dao động dù là nhỏ nhất. Nó rít lên, xé toạc lớp không khí mỏng manh xung quanh Tần Mặc, khiến da thịt hắn cảm thấy như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình cắt xé, mỗi sợi tóc đều dựng đứng vì áp lực kinh hoàng.
Tô Lam, nàng đã gục xuống, toàn thân run rẩy không ngừng, nhưng đôi mắt phượng vẫn mở to, kiên định nhìn về phía Tần Mặc với một sự tuyệt vọng thấu xương nhưng không hề cam chịu. Nàng muốn gào thét, muốn lao lên một lần nữa để bảo vệ hắn, nhưng cơ thể nàng đã kiệt quệ, mỗi thớ thịt đều đau nhức như bị xé toạc. "Tần Mặc! Cẩn thận!" Giọng nàng lạc đi trong tiếng gió gào thét, yếu ớt như một lời thì thầm bị cơn bão nuốt chửng.
Bạch Hổ Lão Tổ nằm sõng soài trên mặt đất, hơi thở nặng nề, từng nhịp thở đều mang theo tiếng rít khò khè đau đớn. Ánh mắt vàng rực của nó giờ đây chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, mờ nhạt. Nó đã dốc cạn sức lực, thân thể khổng lồ đầy những vết nứt sâu hoắm, ánh sáng bạc huyền ảo bao quanh nó mờ nhạt dần đến mức không thể nhận ra. Nó bất lực nhìn đòn tấn công đang nuốt chửng Tần Mặc, tiếng gầm gừ tắc nghẹn trong cổ họng, không thể thoát ra.
Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn mất đi hình dạng hư ảo, chỉ còn là những đường vân ánh sáng mỏng manh trên nền đất nứt nẻ, tựa như linh hồn của một tòa thành vĩ đại sắp hóa thành tro bụi. Nó không còn sức để tạo ra bất kỳ bức tường phòng thủ nào, chỉ còn ý niệm tuyệt vọng vang vọng trong tâm trí mọi người: "Thế giới... đang tan rã... Nguồn gốc... đang bị hủy hoại... Ta... ta không thể giữ vững..." Những từ ngữ của nó vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đầy sự kiệt sức và bất lực.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không chống cự, không cố gắng tạo ra bất kỳ lá chắn phòng thủ vật lý nào. Hắn biết, đối diện với sức mạnh hủy diệt này, mọi sự chống cự vật lý đều là vô nghĩa, chỉ càng khiến bản thân bị phản phệ nặng nề hơn. Thay vào đó, hắn vận dụng toàn bộ năng lực thấu hi��u của mình, tập trung ý chí vào sâu thẳm bản chất. Ý chí của hắn như một dòng suối trong trẻo, không va đập, không chống đối, mà nhẹ nhàng hòa mình vào dòng lũ năng lượng tím đen dữ tợn.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc, vốn dĩ thô ráp và không mấy nổi bật, giờ đây lại phát ra một ánh sáng dịu nhẹ nhưng kiên định, như một ngọn hải đăng le lói giữa biển cả bão tố. Thanh kiếm không hề rung động vì sợ hãi, mà rung lên một nhịp điệu kỳ lạ, đồng điệu một cách sâu sắc với nhịp đập của Huyền Vực Tâm Châu. Cổ Kiếm Hồn, linh hồn của Vô Danh Kiếm, gầm lên một tiếng không lời, một tiếng gầm vang vọng trong cõi ý thức, một sự phản hồi mạnh mẽ từ tận cùng bản chất của kiếm. Nó không trực tiếp đối kháng với luồng năng lượng hủy diệt, mà như một khe nứt bí ẩn, mở ra một đường dẫn, cố gắng hấp thụ và phân tán một phần sức mạnh điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nhưng ý chí ấy, khi bị cưỡng ép đến cực hạn, liệu có thể trụ vững?" Lời nói của Cổ Kiếm Hồn từ chương trước giờ đây vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không còn là câu hỏi mà là một lời nhắc nhở sâu sắc. Ý chí của Tần Mặc, không phải là sự cứng rắn chống đối, mà là sự kiên định trong việc *thấu hiểu* và *dẫn dắt*, một sự kiên định của bản chất thuần khiết.
Luồng năng lượng tím đen như một con quái vật khổng lồ, nuốt chửng Tần Mặc. Nhưng kỳ lạ thay, hắn không cảm thấy bị nghiền nát hay tan biến. Thay vào đó, hắn cảm thấy mình đang bị *kéo* đi, một cách cưỡng chế, nhưng lại đồng thời được *dẫn dắt* một cách tinh vi. Vô Danh Kiếm như một chiếc cầu nối, khiến cơ thể Tần Mặc trở thành một phần của luồng năng lượng đó, không còn là vật thể bị tấn công mà là một kênh dẫn truyền, một môi trường để dòng chảy đi qua.
Tần Mặc cảm nhận được một dòng chảy cuồng loạn, nhưng hắn vẫn giữ vững ý chí, không để bản thân bị cuốn trôi hay đồng hóa. Hắn dùng khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của mình, không chỉ lắng nghe Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn lắng nghe chính luồng năng lượng hủy diệt đó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, sự đau đớn tột cùng, và một khát khao điên cuồng muốn giải thoát khỏi chính nó. Hắn nhận ra, đây không chỉ là đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là sự bùng nổ của Huyền Vực Tâm Châu dưới áp lực tột cùng, bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng chế và bóp méo đến mức tận cùng bản chất. Luồng năng lượng này, chính là tiếng kêu gào đau đớn của Huyền Vực, bị biến chất thành một cơn thịnh nộ hủy diệt.
Vô Danh Kiếm rung lên bần bật, ánh sáng dịu nhẹ của nó càng lúc càng mạnh mẽ, như một ngọn nến le lói giữa bão tố, cố gắng dẫn dắt dòng năng lượng khổng lồ, định hướng lại nó. Tần Mặc thấu hiểu sâu sắc: "Không thể né tránh... Nhưng đây cũng là cơ hội!" Cơ hội để hòa mình vào cơn giận dữ của Huyền Vực, cơ hội để trực tiếp chạm vào trái tim đau đớn đang giãy giụa của nó. Hắn không thể chống lại Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh, nhưng hắn có thể dùng sự thấu hiểu để thay đổi bản chất của đòn tấn công đó, biến sự hủy diệt thành một cánh cửa dẫn vào sâu thẳm nhất của thế giới.
Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng loạn tột đ���, nhìn thấy Tần Mặc bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng của mình, nụ cười méo mó trên môi hắn càng sâu đậm, tràn ngập sự đắc thắng. "Ngươi không thể ngăn cản ta! Huyền Vực này sẽ thăng hoa, theo ý chí của ta!" Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ đều mang theo sự điên dại của một kẻ đã chạm đến giới hạn của quyền lực và khát vọng. Hắn tin rằng, mọi thứ đã kết thúc, không còn ai có thể cản trở con đường thăng tiên mà hắn đã vạch ra.
Nhưng hắn không biết, Tần Mặc không chỉ bị nuốt chửng. Hắn đang được kéo vào sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu, bởi chính đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả, được Vô Danh Kiếm và ý chí của Cổ Kiếm Hồn dẫn lối. Đây là một canh bạc sinh tử, một hành động mạo hiểm đến tột cùng, nhưng là cơ hội duy nhất để Tần Mặc có thể can thiệp trực tiếp vào trái tim của thế giới đang hấp hối này, để lắng nghe và thấu hiểu tận cùng bản chất của nó.
Khi Tần Mặc bị kéo vào sâu trong lòng Huyền Vực Tâm Châu, hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, không phải vì lực vật lý, mà vì hàng tỷ ý chí tồn tại khác nhau đang va đập, gào thét, và tan vỡ trong tâm trí hắn. Hắn không còn ở Thiên Cung nữa. Hắn đang ở một nơi nào đó giữa ranh giới của vật chất và ý niệm, một nơi mà chỉ có ý chí mới có thể tồn tại, nơi mà bản chất của vạn vật được phơi bày trần trụi nhất. Đây chính là nơi mà Huyền Vực Tâm Châu đang giãy giụa, nơi mà sự sống và cái chết, sự tồn tại và sự tan rã đang hòa lẫn vào nhau.
Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, tâm trí Tần Mặc như bị xé toạc thành hàng triệu mảnh vụn, không gian xung quanh hắn tan biến, thay vào đó là vô số hình ảnh đau đớn, hiện lên như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ nát, phản chiếu sự thống khổ của toàn Huyền Vực.
Đó là Vực Sâu Vô Định, nơi vốn dĩ đã là vùng đất cằn cỗi, tràn ngập khí độc và ma vật, giờ đây lại càng thê lương hơn gấp bội. Những ngọn núi đá lởm chởm, vốn đã hóa đá từ ngàn xưa, đang sụp đổ thành từng mảnh vụn, tạo ra những tiếng động ầm ầm vang vọng khắp không gian u tối, như tiếng gầm của một con quái vật đang hấp hối. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên mặt đất, nuốt chửng mọi thứ còn sót lại, mở ra những vực sâu không đáy. Khí độc cuộn lên dữ dội hơn bao giờ hết, không còn là lớp sương mù mà là một cơn lốc màu xanh lá cây chết chóc, xé toạc không khí, hủy hoại mọi sinh linh. Tần Mặc có thể "nghe" được tiếng gào thét không lời của những tảng đá vỡ vụn, tiếng kêu than của những ma vật đang bị nghiền nát, không phải bởi sức mạnh bên ngoài, mà bởi chính sự tan rã từ bên trong, khi vật tính của chúng bị cưỡng ép biến chất. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ chỉ là sự bám víu vào sự mục nát, giờ đây bị ép phải "thăng hoa", và chúng chỉ có thể vỡ nát, tan biến.
Tiếp đến là Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những cây cổ thụ cao vút chạm trời, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng rộng lớn, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt. Nhưng giờ đây, những cây đại thụ ngàn năm tuổi đang khô héo với tốc độ kinh hoàng, lá cây rụng tả tơi như tuyết rơi giữa mùa hè, tạo nên một tấm thảm úa tàn dưới chân. Rễ cây trồi lên khỏi mặt đất, quằn quại như những con rắn khổng lồ đang hấp hối, cố gắng níu kéo sự sống vô vọng. Những dòng sông chảy xuyên rừng, vốn dĩ trong vắt và đầy sức sống, giờ đây cạn khô, để lộ ra lòng sông nứt nẻ, không một giọt nước. Những linh thú ẩn mình trong rừng, như hươu nai, sói, gấu, đang gào thét trong đau đớn tột cùng, ánh mắt chúng hoang dại, thân thể chúng co rúm lại, rồi biến thành tro bụi, hoặc hóa thành những bức tượng đá khô cứng, vô hồn. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé của vật tính cây cối, khát khao được vươn lên, được quang hợp, được làm nơi trú ngụ cho muôn loài, bị bóp méo thành một sự "tăng trưởng" cưỡng chế, hút cạn sinh lực chính nó để đạt đến một cảnh giới mà nó không hề mong muốn.
Rồi Làng Chài Hải Phong, một ngôi làng nhỏ bé ven biển, nơi người dân sống bình dị bằng nghề đánh bắt cá và dựa vào biển cả, một cuộc sống mộc mạc và chân thật. Nhưng giờ đây, biển cả đang nổi cơn thịnh nộ, không còn vẻ hiền hòa. Những con sóng khổng lồ, cao tới hàng chục trượng, đập vào bờ, nuốt chửng những ngôi nhà nhỏ bé, kéo chúng vào sâu trong lòng đại dương. Những con thuyền cá bị xé nát như giấy vụn, trôi nổi bập bềnh trên mặt nước hỗn loạn. Không khí không còn mùi mặn mà của biển, mà là mùi tanh nồng của máu và sự mục rữa, mùi của sự chết chóc. Tần Mặc nhìn thấy những con cá, những sinh vật biển, vốn dĩ chỉ muốn bơi lội tự do trong đại dương, giờ đây bị cưỡng ép phải "tiến hóa", thân thể chúng biến dạng một cách kỳ dị, hoặc nổ tung thành những mảnh thịt vụn. Tiếng kêu gào của người dân, tiếng khóc than của trẻ nhỏ, hòa lẫn với tiếng sóng biển dữ dội, tạo thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng, một lời tiễn biệt cho sự sống.
Không chỉ là cảnh vật, Tần Mặc còn cảm nhận được sự đau đớn của chính con người. Những tu sĩ, vốn dĩ đang truy cầu thăng tiến, giờ đây cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Linh lực của họ bị rút cạn, hoặc bị bóp méo, khiến họ hóa điên, tấn công lẫn nhau, hoặc biến thành những khối thịt bầy nhầy, không còn hình dạng con người. Những thành trì kiên cố, vốn là biểu tượng của nền văn minh, đang nứt toác, đổ sụp, gạch đá hóa thành cát bụi, không còn sót lại dấu vết nào của sự huy hoàng. Những dòng sông linh mạch khô cạn, những đỉnh núi linh sơn hóa thành đá thường, mất đi mọi linh tính.
Đây không phải là sự hủy diệt đơn thuần. Đây là sự biến chất, sự bóp méo ý chí tồn tại, ép buộc vạn vật phải "thăng tiên" theo một cách điên loạn, phản tự nhiên, một sự thăng hoa mà cái giá phải trả là sự tan rã của chính bản chất. Tiếng kêu gào tập thể của toàn Huyền Vực vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là tiếng nói hay ngôn ngữ, mà là một sự rung động nguyên thủy của sự sống sắp lụi tàn. Đó là tiếng gào thét của cây cỏ khi bị ép buộc sinh trưởng đến khô héo, tiếng than khóc của đá núi khi bị ép buộc phải "linh hóa" rồi tan vỡ, tiếng rên rỉ của dòng sông khi bị rút cạn linh khí. Mỗi một sự tồn tại, dù là nhỏ bé nhất, đều đang phản kháng trong vô vọng, nhưng lại bị đè nén bởi một lực lượng cưỡng chế khổng lồ, không thể chống lại.
Tần Mặc cảm thấy như một ngàn ngọn kim đang đâm vào trí óc, mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương của sự hủy diệt đều khắc sâu vào tâm hồn hắn. Máu từ thất khiếu của hắn bắt đầu trào ra, nhỏ giọt xuống Vô Danh Kiếm, nhuộm đỏ một phần lưỡi kiếm, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn thể xác nữa. Tất cả chỉ còn là sự thống khổ tột cùng của một thế giới đang hấp hối, một thế giới mà hắn đang gánh vác trên vai.
Hắn bỗng hiểu rõ hơn bao giờ hết lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Thiên Diệu Tôn Giả, trong khát vọng điên loạn của mình, đã biến lời cảnh báo thành hiện thực một cách tàn khốc. Hắn đã không chỉ ép buộc vạn vật thăng tiên, mà còn bóp méo chính bản chất của sự thăng tiên, biến nó thành một công cụ hủy diệt, một con đường dẫn đến tận cùng của sự trống rỗng.
"Đây là tiếng kêu gào... của cả thế giới!" Tần Mặc thầm nghĩ, ý niệm của hắn vang vọng trong cõi hư vô, đầy bi ai. "Họ không muốn thăng tiên bằng cách này! Họ chỉ muốn được là chính họ, được tồn tại theo bản chất của mình! Họ muốn được cân bằng!"
Những hình ảnh kinh hoàng đó không làm Tần Mặc tuyệt vọng, mà ngược lại, nó củng cố thêm quyết tâm sắt đá trong lòng hắn. Hắn phải ngăn chặn điều này. Hắn phải chữa lành Huyền Vực. Hắn không thể để thế giới này biến thành một bãi tha ma của những khát vọng bị bóp méo, một chứng tích của sự điên loạn.
Khi những cảnh tượng tan biến, Tần Mặc lại thấy mình đang đứng giữa trung tâm Thiên Cung, nơi Huyền Vực Tâm Châu vẫn đang đập dữ dội, một trái tim tím đen khổng lồ, phát ra những tiếng "thịch... thịch..." nặng nề, như tiếng trống tang báo hiệu một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Năng lượng hỗn loạn từ Tâm Châu cuộn xoáy thành những cơn lốc linh khí hủy diệt, nuốt chửng mọi thứ còn sót lại của Thiên Cung, biến nó thành một vùng đất chết. Các đồng minh của hắn, Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Cổ Kiếm Hồn, Thiên Sách Lão Nhân, Mộc Lâm Chủ, cùng với linh hồn mờ ảo của Lục Vô Trần, tất cả đều đã kiệt sức. Họ nằm rải rác trên nền đất nứt nẻ, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn về phía hắn, như nhìn vào tia hy vọng cuối cùng. Họ đã làm tất cả những gì có thể, nhưng sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả và sự điên loạn của Huyền Vực Tâm Châu đã vượt quá khả năng của họ, đẩy họ đến bờ vực của sự bất lực.
Thiên Diệu Tôn Giả, lúc này mới nhận ra điều bất thường. Hắn thấy Huyền Vực Tâm Châu, vốn đang cuồng loạn theo ý muốn của hắn, bỗng nhiên chậm lại một nhịp, rồi lại lung lay một cách khó hiểu. Hắn thấy Tần Mặc vẫn đứng vững, dù thân thể nhuốm máu, nhưng ánh mắt lại kiên định hơn bao giờ hết, và trên tay hắn, Vô Danh Kiếm đang phát ra một thứ ánh sáng lạ lùng, không thuộc về bất kỳ loại năng lượng nào mà hắn từng biết.
"Vô dụng! Ngươi chỉ đang làm nó đau đớn hơn! Ngươi không hiểu gì về sự vĩ đại của thăng tiên!" Thiên Diệu Tôn Giả gào lên trong điên loạn, giọng hắn khản đặc, pha lẫn một chút hoang mang không thể che giấu. Hắn không thể chấp nhận rằng có kẻ nào đó dám thách thức ý chí của hắn, dám chạm vào "con đường" mà hắn đã dày công xây dựng, dám phá vỡ giấc mộng vĩ đại của hắn.
Sự dao động nhỏ nhoi của Huyền Vực Tâm Châu khiến hắn cảm thấy quyền kiểm soát đang lung lay, và điều đó càng châm ngòi cho sự cuồng nộ và sợ hãi sâu thẳm trong hắn. Hắn không thể để điều này xảy ra. Hắn đã đi quá xa để dừng lại, đã dốc cạn mọi thứ để đạt được mục tiêu này.
Với một tiếng gầm thét xé tai, Thiên Diệu Tôn Giả dồn toàn bộ sức mạnh còn lại, dường như hút cạn cả sinh lực từ chính bản thân mình, tạo ra một luồng năng lượng đen tối hơn, đậm đặc hơn, mang theo mùi vị của sự mục rữa và tuyệt vọng. Luồng năng lượng đó không còn là một cơn sóng thần, mà là một mũi khoan khổng lồ, trực tiếp nhắm vào Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu, với ý đồ nghiền nát cả hai, biến chúng thành hư vô. Hắn muốn xóa sổ mọi sự phản kháng, xóa sổ mọi ý niệm về "cân bằng bản chất", và ép buộc Huyền Vực phải "thăng hoa" theo cách hắn định sẵn, dù cho điều đó có nghĩa là hủy diệt hoàn toàn nó.
Thiên Diệu Tôn Giả lúc này không còn là một tu sĩ uyên bác, mà đã trở thành hiện thân của sự điên loạn, của khát vọng bị bóp méo đến cực đoan. Đôi mắt xanh thẳm của hắn giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi màu tím đen của Huyền Vực Tâm Châu, đồng tử giãn ra, như một kẻ đã mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng hủy diệt. Hắn không còn quan tâm đến việc "cứu rỗi" thế giới, mà chỉ muốn thực hiện "ý chí" của mình đến cùng cực, dù phải trả giá bằng sự tồn vong của vạn vật.
Tần Mặc cảm thấy một áp lực khủng khiếp hơn bao giờ hết. Mũi khoan năng lượng đen tối đâm thẳng vào hắn, xuyên qua lớp ánh sáng mỏng manh của Vô Danh Kiếm, và trực tiếp tấn công vào Tâm Châu đang rung động. Máu từ thất khiếu của Tần Mặc chảy ra như suối, thân thể hắn co giật dữ dội, mỗi thớ thịt đều như muốn nứt toác, nhưng hắn vẫn không buông Vô Danh Kiếm. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, là canh bạc cuối cùng, không chỉ của hắn mà của cả Huyền Vực.
Cổ Kiếm Hồn, linh hồn của Vô Danh Kiếm, gầm lên một tiếng không lời, ánh sáng trên thanh kiếm bùng lên dữ dội, cố gắng hấp thụ thêm một phần năng lượng hủy diệt, nhưng bản thân nó cũng đang run rẩy, như sắp vỡ vụn dưới áp lực khủng khiếp.
Tần Mặc cảm thấy ý thức mình đang mờ dần, nhưng hắn vẫn bám víu vào "ý niệm nguyên thủy" của Huyền Vực Tâm Châu, bám víu vào tiếng kêu gào của vạn vật mà hắn đã nghe thấy. Hắn phải giữ vững. Hắn phải chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải lên tiên, một con đường của sự cân bằng bản chất, một con đường cho phép vạn vật được là chính nó.
Trong khoảnh khắc ấy, Huyền Vực Tâm Châu, dưới sự công kích tột cùng của Thiên Diệu Tôn Giả và sự thấu hiểu của Tần Mặc, lại phát ra một tiếng "thịch..." yếu ớt hơn, nhưng lần này, nó không còn là tiếng đập loạn xạ điên cuồng, mà là một nhịp đập chậm rãi, nặng nề, như một trái tim đang cố gắng tìm lại nhịp điệu của chính nó, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt. Ánh sáng tím đen cuồng loạn trên bề mặt nó bắt đầu tan ra, để lộ ra những tia sáng xanh lục yếu ớt, như những mạch máu đang cố gắng hồi phục, tìm lại sự sống từ trong đống đổ nát.
Sự phản ứng của Huyền Vực Tâm Châu với ý chí của Tần Mặc cho thấy con đường cân bằng có thể thực sự chữa lành được thế giới, rằng ý niệm của hắn không phải là vô vọng. Nhưng cái giá phải trả cho Tần Mặc là cực kỳ lớn. Hắn đã bị phản phệ nặng nề bởi năng lượng của Tâm Châu, thân thể hắn gần như đã đến giới hạn, linh hồn hắn cũng đang chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp. Đây sẽ là một sự suy yếu nghiêm trọng, hoặc một sự biến đổi nào đó, mà hắn không thể lường trước, một vết sẹo vĩnh viễn trên bản chất của hắn.
Thiên Diệu Tôn Giả, thấy tia sáng xanh lục yếu ớt đó, thấy nhịp đập của Tâm Châu có chút thay đổi, lại càng cuồng nộ hơn. Hắn không thể hiểu được điều gì đang xảy ra, chỉ biết rằng kế hoạch của hắn đang bị phá vỡ, sự kiểm soát của hắn đang vuột khỏi tay. Sự cuồng nộ và điên loạn của hắn báo hiệu rằng hắn đã gần đến giới hạn của mình, và sự sụp đổ của hắn có thể sắp diễn ra, không phải bởi sức mạnh của Tần Mặc, mà bởi chính sự mất cân bằng mà hắn đã tạo ra trong chính bản thân hắn, một tai họa tự thân.
Mũi khoan năng lượng đen tối vẫn đang đâm sâu, nhưng Tần Mặc đã tạo ra một khe hở. Hắn đã thâm nhập vào trái tim của Huyền Vực. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, không còn nằm trong tay Thiên Diệu Tôn Giả, mà nằm trong tay Tần Mặc, và trong bản thân ý chí nguyên thủy của Huyền Vực Tâm Châu. Liệu hắn có thể giữ vững, hay sẽ bị nuốt chửng bởi cơn bão của sự hủy diệt và khát vọng điên loạn này? Cái giá nào sẽ phải trả cho sự can thiệp này, và Huyền Vực sẽ phải gánh chịu những gì?
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.