Vạn vật không lên tiên - Chương 1247: Vọng Tưởng Sụp Đổ: Ám Ảnh Hủy Diệt
Tiếng vọng thê lương từ vực sâu tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả vẫn văng vẳng trong đầu Tần Mặc, như một lời nguyền rủa, như một sợi xích vô hình trói buộc lý trí hắn. “Ngươi không hiểu... Ngươi không thấy... Ngươi sẽ hối hận...” Mỗi từ ngữ đều ngấm vào tận xương tủy, mang theo cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi tột cùng và sự cô độc của kẻ gánh vác một sứ mệnh nặng nề đến mức méo mó. Tần Mặc lảo đảo, tay ôm chặt lấy thái dương, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào đại não. Những hình ảnh hoang tàn, những cảnh tượng kinh hoàng của một Huyền Vực đã chết, một vũ trụ bị nuốt chửng bởi hư vô cứ thế xoáy sâu, bóp nghẹt tâm trí hắn. Đây không chỉ là nỗi sợ hãi của Thiên Diệu Tôn Giả, mà giờ đây, nó đang cố gắng trở thành nỗi sợ hãi của chính Tần Mặc.
Bên ngoài, Thiên Cung vốn tráng lệ giờ đây như một tấm lụa gấm bị xé toạc bởi móng vuốt của quỷ dữ. Cấm thuật của Thiên Diệu Tôn Giả bùng nổ dữ dội, nuốt chửng từng mảng ngọc vàng, biến những cung điện nguy nga thành những khối kiến trúc vặn vẹo, méo mó. Không gian xung quanh Thiên Cung bị bóp méo, những tia sét đen kịt xé toang bầu trời, không còn là ánh sáng rực rỡ của thần giới mà là màu xám xịt của tận thế. Từng đợt sóng năng lượng hủy diệt cuộn trào, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi cháy khét của linh khí bị biến chất, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
“Tần Mặc! Đừng gục ngã! Huyền Vực cần ngươi!”
Tiếng gào của Tô Lam xuyên qua lớp màn hỗn loạn, vang vọng đến tai Tần Mặc, như một tia sáng xuyên qua đêm tối vô tận. Nàng, cùng với B���ch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Cổ Kiếm Hồn, Lục Vô Trần và Mộc Lâm Chủ, đang chật vật chống đỡ trước cơn cuồng phong của cấm thuật. Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc run lên bần bật, ánh sáng xanh lục vốn ổn định giờ đây chập chờn như ngọn nến trước gió. Nó phản chiếu sự giằng xé nội tâm của Tần Mặc, cũng như sự nguy kịch của toàn bộ Huyền Vực.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình khổng lồ của y phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, cố gắng chặn đứng một cột sáng đen đang lao đến. Lông y dựng ngược, đôi mắt hổ vàng rực rỡ chứa đựng sự kiên cường đến cùng cực. “Ngươi thấy gì mà lại lung lay vậy, tiểu tử? Đứng dậy đi! Ngươi là hy vọng cuối cùng!”
Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý, nhưng ý thức của nó tỏa ra khắp thành trì, tạo thành một lớp lá chắn bằng năng lượng kim loại và đá, ngăn chặn những mảnh vỡ của Thiên Cung đang rơi xuống. Giọng nói của nó vang vọng khắp không gian, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm: “Phòng thủ đã đến cực hạn! Người cần phải hành động, Tần Mặc!”
Cổ Kiếm Hồn, đã hiện hình thành một người đàn ông trung niên uy nghi, tay cầm Vô Danh Kiếm, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, liên tục chém ra những luồng kiếm khí chói lòa, đánh chặn những luồng cấm thuật nhỏ hơn. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!” Lời của y như muốn thức tỉnh Tần Mặc.
Lục Vô Trần, linh hồn mờ ảo nhưng kiên cường, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, kết nối với Huyền Vực Tâm Châu, cố gắng truyền năng lượng trấn an vào Tần Mặc. “Hãy nhớ lý do ban đầu của mình, Tần Mặc! Đừng để nỗi sợ hãi của hắn che mắt ngươi!”
Mộc Lâm Chủ, thân hình nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc đầy kiên định, hai tay ôm một cây trượng bằng gỗ cổ thụ, từ từ truyền sinh lực từ vạn vật còn sót lại vào vòng phòng thủ, giúp duy trì lá chắn. Làn da nhăn nheo của lão toát lên vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng lão vẫn đứng vững. Thiên Sách Lão Nhân thì vẫn giữ thái độ trầm tư, đôi mắt đeo kính nhìn xuyên qua lớp sương mù độc hại, liên tục tính toán, tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào.
Tần Mặc cắn chặt răng, một dòng điện đau đớn chạy dọc sống lưng khi hắn cố gắng đẩy lùi những hình ảnh kinh hoàng. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy đó. Nỗi sợ hãi về sự hủy diệt, sự biến mất, sự yếu đuối của Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả không phải là một kẻ ác đơn thuần, hắn là một kẻ mắc kẹt trong ảo vọng, bị nỗi sợ hãi méo mó dẫn lối. Nhưng điều đó không có nghĩa là phương pháp của hắn là đúng.
“Không... không phải là không có con đường khác...” Tần Mặc lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn bỗng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn, như muốn khẳng định điều đó. Ánh sáng ấy không chỉ trấn an Tần Mặc mà còn như một sợi dây liên kết, kéo hắn trở lại với bản chất của vạn vật, với những gì Thiên Diệu Tôn Giả đã hủy hoại.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thật sâu, cảm nhận Huyền Vực Tâm Châu đập mạnh trong lòng bàn tay, như một trái tim vĩ đại của thế giới. Hắn dùng chính sự rung động của nó để đẩy lùi những ảo ảnh. Hắn biết, để chấm dứt sự điên loạn này, hắn không thể chỉ chống đỡ. Hắn phải đối mặt. Phải buộc Thiên Diệu Tôn Giả nhìn thấy sự thật, sự thật mà hắn đã che giấu, đã bóp méo dưới danh nghĩa “cứu rỗi”.
Với một tiếng gầm nhẹ, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn sự hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, ánh lên một tia thấu cảm sâu sắc nhưng cũng đầy quyết đoán. Hắn không thể để Huyền Vực bị nuốt chửng bởi bi kịch của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn phải cho hắn thấy cái giá của sự “thăng tiên cưỡng chế”, cái giá mà vạn vật đang phải trả.
Huyền Vực Tâm Châu và Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc bỗng phát ra một luồng năng lượng cộng hưởng mạnh mẽ chưa từng có. Tần Mặc dồn toàn bộ năng lực thấu hiểu ý chí của mình vào hai vật phẩm này, biến chúng thành cầu nối trực tiếp đến tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả. Không còn là sự thâm nhập thụ động, mà là một cuộc tấn công trực diện, một sự phơi bày tàn khốc.
***
Trong khoảnh khắc vô định của ý thức, Tần Mặc cảm thấy mình lại một lần nữa tiến vào vực sâu tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng lần này, hắn không chỉ là một người quan sát. Hắn là một người truyền tải, một người phơi bày sự thật. Hắn không tìm kiếm nỗi sợ hãi của Tôn Giả nữa, mà hắn trực tiếp chiếu rọi những hậu quả kinh hoàng mà Tôn Giả đã gây ra, những hậu quả mà hắn đã cố tình phớt lờ.
Trong vùng không gian méo mó, nơi những giáo điều cực đoan và nỗi sợ hãi cố chấp của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, Tần Mặc bắt đầu chiếu rọi những hình ảnh. Không phải là những hình ảnh mơ hồ hay dự cảm, mà là những cảnh tượng đang diễn ra ngay lúc này trên khắp Huyền Vực, những gì Tôn Giả đã làm dưới danh nghĩa “thăng hoa”.
Thiên Diệu Tôn Giả, trong thế giới tinh thần của mình, vẫn đang đứng đó, thân hình thanh lịch nhưng run rẩy, đôi mắt xanh thẳm cố chấp nhìn về phía một ảo ảnh “Tiên Giới” lấp lánh mà hắn đã tạo ra. Nhưng rồi, những hình ảnh do Tần Mặc truyền tải bắt đầu xen vào, phá vỡ ảo mộng của hắn.
Đầu tiên là cảnh tượng của những linh vật. Những con thú vốn có linh tính, có vật tính riêng biệt, giờ đây bị bẻ cong, bị ép buộc “thăng tiên” một cách cưỡng đoạt. Chúng không còn giữ được hình dáng nguyên thủy, không còn là những sinh linh cân bằng của tự nhiên. Thay vào đó, chúng biến thành những quái vật điên loạn, gào thét trong đau đớn, ánh mắt đỏ ngầu không còn nhận ra bản thân. Lông chúng rụng tả tơi, cơ thể biến dạng ghê tởm, linh lực cuồng bạo không có mục đích, chỉ biết hủy diệt. Tần Mặc cho Thiên Diệu Tôn Giả thấy chúng không hề “thăng hoa”, mà là đang “tự hủy diệt” dưới một hình thức đau đớn nhất. Âm thanh của chúng không phải là tiếng gầm uy dũng mà là tiếng rên rỉ tuyệt vọng, tiếng xé nát của bản chất bị bóp méo.
Tiếp theo là những dòng sông. Những dòng suối mát lành, nơi tụ hội linh khí và sự sống, giờ đây đã biến thành dòng độc dịch đen ngòm, cuộn chảy những bọt khí chết chóc. Cá tôm trong đó không còn nữa, chỉ còn lại những bộ xương trắng lềnh bềnh. Những cây cối ven bờ úa tàn, lá rụng hết, thân cây khô héo mục ruỗng, không còn chút sinh khí. Mùi của dòng độc dịch xộc lên, tanh tưởi và hôi thối, hoàn toàn đối lập với mùi hương thanh khiết của linh khí mà Thiên Diệu Tôn Giả hằng tin tưởng. Hắn thấy những cơn mưa axit trút xuống từ bầu trời xám xịt, ăn mòn mọi thứ, không phải là mưa linh khí mà hắn đã hứa hẹn.
Những ngọn núi hùng vĩ, vốn là trụ cột của Huyền Vực, giờ đây nứt toác, đổ sập thành những đống đá vụn khô héo. Linh khí bị rút cạn, vật tính bị phá hủy, khiến chúng mất đi sự vững chãi, mất đi ý chí tồn tại của một ngọn núi. Không còn cây cối, không còn sự sống, chỉ còn lại sự trơ trụi và hoang tàn, như một vết thương lớn trên da thịt Huyền Vực. Tần Mặc chiếu rõ hình ảnh những hang động linh thạch đã biến thành những hầm mộ lạnh lẽo, những mạch khoáng đã khô cạn, không còn năng lượng.
Và rồi, những thành trì. Những thành phố cổ kính, nơi ý chí tập thể của con người và kiến trúc hòa quyện, giờ đây sụp đổ từng mảng. Không phải do chiến tranh, mà do chính vật tính của chúng bị bẻ cong, không thể duy trì sự tồn tại. Những bức tường thành nứt nẻ, những mái ngói rơi lả tả, những con đường lát đá bị phá hủy. Những linh hồn thành trì, vốn là những thực thể mạnh mẽ, giờ đây rên rỉ trong đau đớn, ánh sáng mờ nhạt như sắp tắt. Tần Mặc cho Thiên Diệu Tôn Giả thấy những con người sống trong đó, không được “thăng hoa” mà bị đẩy vào sự tuyệt vọng, sự đói khát, sự bệnh tật khi môi trường sống của họ bị hủy hoại.
“Ngươi thấy chưa, Tôn Giả?” Giọng nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian ý thức, trầm ổn nhưng đầy sức nặng, mỗi từ ngữ như một nhát búa giáng vào niềm tin cố chấp của Thiên Diệu Tôn Giả. “Đây là ‘Thiên Đường’ của ngươi! Đây là những gì ngươi đã biến Huyền Vực thành!”
Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại từng bước, đôi mắt xanh thẳm mở to, cơ thể hắn run rẩy dữ dội. Hắn cố gắng che mắt, cố gắng phủ nhận những hình ảnh kinh hoàng đang hiện hữu ngay trước mắt hắn. Mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt tuấn tú, từng giọt như mang theo sự hoảng loạn.
“Không... không thể nào! Dối trá! Tất cả là dối trá!” Hắn gào lên trong tâm trí, giọng nói đầy sự đau đớn và phủ nhận. “Chúng đang tiến hóa! Ta đang cứu rỗi chúng! Đây là quá trình tất yếu để đạt đến Tiên Giới chân chính! Ngươi đã bóp méo sự thật!”
Tần Mặc không nao núng. Hắn tiếp tục chiếu rọi. Hắn cho Thiên Diệu Tôn Giả thấy “Tiên Giới” mà hắn hằng mơ ước – một vùng đất hoang tàn, trống rỗng, không có linh hồn, không có sự cân bằng, chỉ còn lại sự trống rỗng và cái chết. Không còn tiếng chim hót, không còn hương hoa, không còn sự sống. Chỉ là một cõi hư vô lạnh lẽo, một sự tĩnh lặng chết chóc. Cái gọi là “thăng hoa” đã biến Huyền Vực thành một bản sao méo mó của nỗi sợ hãi về sự hủy diệt của chính Tôn Giả, một cái chết chậm rãi dưới danh nghĩa “trường sinh bất tử”.
Hắn thấy những linh hồn vạn vật rên rỉ, không phải vì muốn “thăng tiên”, mà vì muốn được trở về với bản chất, được sống một cuộc đời bình thường, được cân bằng giữa sinh và diệt. H���n thấy ý chí tồn tại của chúng bị bẻ gãy, sự vật tính bị cưỡng đoạt.
“Ngươi đã bóp méo ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật!” Tần Mặc tuyên bố, giọng nói vang dội như tiếng chuông cảnh tỉnh. “Ngươi đã ép buộc chúng từ bỏ bản chất, không phải để thăng hoa, mà là để biến thành những thứ mà chúng không bao giờ muốn trở thành! Ngươi đã hủy diệt sự cân bằng, và biến Huyền Vực thành một sa mạc của sự tuyệt vọng!”
Thiên Diệu Tôn Giả ôm đầu, hai tay bấu chặt vào mái tóc trắng như tuyết. Những hình ảnh kinh hoàng, những tiếng rên rỉ đau đớn của vạn vật, mùi hôi thối của độc dịch, sự lạnh lẽo của cái chết cứ thế tấn công hắn không ngừng. Hắn cố gắng xua đuổi chúng, nhưng Tần Mặc, với sự hỗ trợ của Huyền Vực Tâm Châu và Vô Danh Kiếm, đã tạo ra một luồng năng lượng ý chí quá mạnh mẽ, quá chân thực.
“Không... không thể... Đây không phải là điều ta muốn! Ta muốn cứu rỗi! Ta muốn trường sinh! Ta muốn vĩnh hằng!” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói vỡ vụn, không còn chút uy nghiêm nào. Sự phủ nhận điên cuồng của hắn không thể chống lại sự thật tàn khốc đang hiện hữu. Toàn bộ cơ thể vật lý của hắn bên ngoài cũng bắt đầu run rẩy dữ dội, cấm thuật quanh hắn dao động không ổn định, như thể chính ý chí của hắn cũng đang bị xé nát.
***
Bên ngoài Thiên Cung, các đồng minh của Tần Mặc đang phải đối mặt với một cơn cuồng phong năng lượng chưa từng có. Vùng xoáy đen tối của cấm thuật, vốn đã khổng lồ, giờ đây càng mở rộng một cách đáng sợ, nuốt chửng từng tấc không gian. Tia sét đen giáng xuống liên hồi, không còn nhắm vào một mục tiêu cụ thể mà là trút xuống khắp nơi, như thể bản thân cấm thuật cũng đang trở nên mất kiểm soát.
Thiên Diệu Tôn Giả, thân hình thanh lịch nhưng giờ đây đang lắc lư dữ dội, đôi mắt xanh thẳm mất đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự cuồng loạn tột độ và nỗi đau đớn không thể kìm nén. Hắn đột ngột gào lên một tiếng kinh hoàng, một tiếng gào xé nát không gian, không còn là tiếng nói của một Tôn Giả uy nghiêm mà là tiếng thét của một kẻ đã chạm đ��n vực sâu của sự tuyệt vọng và phủ nhận.
“KHÔNG! NGƯƠI SAI RỒI! TA SẼ KHÔNG DỪNG LẠI! TA SẼ CỨU RỖI TẤT CẢ!”
Giọng nói của hắn vỡ vụn, mang theo sự điên loạn không thể che giấu. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cấm thuật của hắn chững lại, như thể chính nó cũng bị ảnh hưởng bởi sự giằng xé trong tâm trí chủ nhân. Nhưng rồi, với một ý chí mù quáng đến tận cùng, Thiên Diệu Tôn Giả dồn nén tất cả sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi và niềm tin méo mó của mình vào cấm thuật, khiến nó bùng nổ mạnh mẽ hơn gấp bội.
Một làn sóng năng lượng đen kịt khổng lồ từ Thiên Diệu Tôn Giả phóng ra, không còn là những luồng tấn công có mục đích mà là một vụ nổ hủy diệt toàn diện, như thể hắn muốn hủy diệt cả Tần Mặc, cả sự thật mà Tần Mặc mang đến, và cả chính bản thân hắn cùng với Huyền Vực. Toàn bộ Thiên Cung rung chuyển dữ dội, những cung điện còn sót lại cũng bắt đầu tan rã thành tro bụi.
Các đồng minh của Tần Mặc bị đẩy lùi mạnh mẽ. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình y bị hất văng ra xa, va vào một bức tường đá trước khi kịp ổn định lại. Lớp lá chắn của Thiết Giáp Thành Linh xuất hiện những vết nứt lớn, ánh sáng của nó mờ đi trông thấy. Tô Lam, dù kiên cường, cũng phải lùi lại mấy bước, kiếm khí của nàng bị xé tan tành. Cổ Kiếm Hồn thở dốc, Vô Danh Kiếm trong tay y rung lên bần bật. Lục Vô Trần càng trở nên mờ ảo, và Mộc Lâm Chủ khuỵu xuống, trượng gỗ trong tay lão run rẩy không ngừng.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc rung động kịch liệt, ánh sáng xanh lục bắt đầu yếu ớt, như thể nó cũng đang bị đè nén bởi cơn giận dữ và tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả.
“Sự cứu rỗi của ngươi là sự hủy diệt!” Tần Mặc, dù khó nhọc chống chịu sức ép kinh hoàng, vẫn gầm lên, giọng nói kiên định đến lạ thường. Hắn không thể để Thiên Diệu Tôn Giả nuốt chửng tất cả. Hắn đã thấy nỗi sợ hãi của hắn, nhưng hắn cũng thấy sự thật mà hắn đã chối bỏ. “Ngươi không hiểu gì về sự sống!”
Với một ý chí sắt đá, Tần Mặc dồn toàn bộ sức lực còn sót lại. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò của Vô Tính Thành, mà là người gánh vác số phận của Huyền Vực. Hắn giơ cao Huyền Vực Tâm Châu, và bằng một nỗ lực phi thường, hắn cùng với nó tạo ra một lá chắn phòng thủ cuối cùng. Ánh sáng xanh lục từ Huyền Vực Tâm Châu bùng lên, hòa quyện với những tia sáng bạc từ Vô Danh Kiếm, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, cố gắng chặn đứng vụ nổ hủy diệt của cấm thuật.
Đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống. Một bên là sự cứu rỗi méo mó dẫn đến hủy diệt bản chất, một bên là sự cân bằng để duy trì sự sống. Tần Mặc biết, dù hắn có thể bị cuốn vào vòng xoáy này, hắn cũng không thể lùi bước. Hắn phải bảo vệ Huyền Vực, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật.
Vụ nổ cấm thuật va chạm với lá chắn xanh lục, tạo ra một âm thanh chói tai xé nát màng nhĩ. Không gian như bị xé toạc, thời gian như bị ngưng đọng. Tần Mặc cảm thấy toàn thân đau nhức, máu trào lên cổ họng, nhưng hắn vẫn cắn răng, ánh mắt kiên định không rời Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, đây chính là khoảnh khắc quyết định số phận của Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.