Vạn vật không lên tiên - Chương 1251: Thiên Diệu Hiến Tế: Khải Huyền Băng Hoại
Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh khiết và vĩnh hằng, giờ đây cuồng loạn xoáy vần trong một cơn bão của năng lượng và ý chí. Mây đen đặc quánh như mực tàu, không ngừng vặn xoắn và gầm gừ, từng đợt sét đỏ đen hung tợn xé toạc bầu không khí vốn đã nóng rực và ngột ngạt. Những cung điện ngọc vàng tráng lệ, lơ lửng giữa biển mây, không còn vẻ siêu phàm, thần thánh mà rung lên bần bật, như thể chính chúng cũng đang gào thét trong đau đớn.
Sau đợt phản kích mãnh liệt của Tần Mặc và liên minh, cùng với lời hiệu triệu vang vọng khắp Huyền Vực, thực thể khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả càng trở nên bất ổn. Khối năng lượng đỏ đen vốn đã cuồng loạn giờ đây rung chuyển dữ dội, như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích vô hình. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên lớp vỏ năng lượng, nhưng chúng không phải là dấu hiệu của sự sụp đổ, mà là sự rạn nứt của một ý chí đang bị đẩy đến cực hạn.
Tần Mặc, với Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận được điều đó. Hắn không chỉ cảm nhận được sự giằng xé bên trong Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại tràn đầy bi thương, đang bùng nổ từ chính lõi Huyền Vực Tâm Châu. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một lời cảnh báo, một tiếng gào thét thầm lặng của bản thân Huyền Vực, cố gắng đẩy lùi sự xâm phạm tàn bạo. Tiếng kêu than vô hình ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như muốn nói rằng "Ngươi đang hủy hoại chính ta, kẻ đã nuôi dưỡng ngươi!"
Tuy nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng loạn vì phản phệ và ý chí không được đáp ứng, hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo ấy. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, dù chỉ lóe lên trong chốc lát, đã nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự điên rồ. Trong tâm trí méo mó của hắn, lời cảnh báo kia chỉ là sự kháng cự cuối cùng của một "thế giới chưa trưởng thành," một thực thể hèn kém không hiểu được chân lý của sự thăng hoa. Hắn tin rằng, chỉ có sự hy sinh lớn lao mới có thể dẫn đến sự "thăng tiên" vĩ đại.
"Kháng cự ư? Ngươi không hiểu!" Một tiếng rống xé nát không gian, không còn là âm thanh của một cường giả, mà là tiếng gào thét của một linh hồn bị vặn vẹo đến tận cùng, vang lên từ khối năng lượng hỗn loạn. Giọng hắn méo mó, đầy điên cuồng, "Chỉ có thăng hoa mới là lối thoát! Ta sẽ khiến ngươi phải chấp nhận! HIẾN TẾ!"
Vừa dứt lời, thực thể khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả bỗng nhiên bành trướng, rồi co rút lại một cách dữ dội. Một luồng năng lượng tím đen nồng nặc, mang theo mùi của sự hủy diệt và hư vô, bắt đầu tuôn trào từ trung tâm của hắn. Luồng năng lượng ấy không tấn công trực diện Tần Mặc hay các đồng minh, mà như những xúc tu vô hình, xé toạc không gian xung quanh, đồng thời tìm kiếm và hút lấy những phần năng lượng cụ thể từ Huyền Vực. Tần Mặc kinh hoàng nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng hấp thụ chính Huyền Vực Tâm Châu vào sâu bên trong lõi năng lượng của hắn, kích hoạt một cấm thuật tối thượng – cấm thuật "Thiên Diệu Hiến Tế", một sự hy sinh tàn bạo nhằm cưỡng ép cả Huyền Vực cùng "thăng tiên".
Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc bỗng chốc trở nên nặng trĩu, rồi từ từ, từng chút một, nó bị kéo ra khỏi bàn tay hắn, như một đứa trẻ bị giật khỏi lòng mẹ. Nó không còn phát sáng lung linh, mà trở nên mờ đục, rồi bị cuốn vào xoáy năng lượng tím đen của Tôn Giả. Tần Mặc muốn giữ lại, nhưng một lực lượng vô hình, mạnh mẽ đến mức không thể chống cự, đã giật nó đi. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Huyền Vực Tâm Châu, biểu tượng của sự cân bằng và sinh mệnh Huyền Vực, bị nuốt chửng vào trong cơn cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Không! Ngươi đang làm gì vậy?! Dừng lại!" Tần Mặc gào lên, tiếng kêu của hắn hòa lẫn vào tiếng gầm rú của cơn bão năng lượng. Hắn cảm thấy một nỗi đau xé lòng, như thể một phần linh hồn của hắn vừa bị tước đoạt. Việc Huyền Vực Tâm Châu bị hấp thụ không chỉ là mất đi một vật phẩm, mà là sự mất mát một phần ý chí, một phần kết nối sâu sắc nhất của hắn với vạn vật.
Các đồng minh khác cũng kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng đó. Tô Lam, dù đã cố gắng ổn định kiếm ý, vẫn không thể tin vào mắt mình. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, chỉ còn biết run rẩy. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đầy giận dữ và bất lực, nhưng uy áp của hắn cũng không thể lay chuyển được cấm thuật đang vận hành. Thiết Giáp Thành Linh phát ra những tiếng kêu rắc rắc như sắp vỡ vụn, các bức tường phòng hộ do nó tạo ra bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. Cổ Kiếm Hồn, Mộc Lâm Chủ, Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách đều bị chấn động mạnh, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang và tuyệt vọng. Họ đã đối mặt với nhiều kẻ thù, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một kẻ nào lại dám hy sinh chính thế giới mình đang sống để đạt được khát vọng điên rồ.
Luồng năng lượng tím đen sau khi hấp thụ Huyền Vực Tâm Châu thì càng trở nên mạnh mẽ, hung bạo hơn gấp bội. Nó không còn chỉ là xoáy năng lượng, mà như một cổng không gian vừa được mở ra, từ đó tuôn ra những sợi xích vô hình, tỏa đi khắp bốn phương tám hướng. Những sợi xích này không có hình dạng vật chất, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được chúng đang tìm kiếm, đang níu kéo, đang kéo rút linh khí và ý chí của vạn vật từ khắp Huyền Vực, hướng về Thiên Cung, hướng về trung tâm của Thiên Diệu Tôn Giả. Đó là sự hiến tế, không phải của một cá nhân, mà là của cả một thế giới.
***
Trong khoảnh khắc Thiên Diệu Tôn Giả kích hoạt cấm thuật "Thiên Diệu Hiến Tế", một cơn chấn động kinh hoàng lan truyền khắp Huyền Vực, vượt qua mọi ranh giới của không gian và thời gian. Tần Mặc và các đồng minh, dù đang đứng tại Thiên Cung, cũng cảm nhận được sự hủy diệt khủng khiếp đang diễn ra trên diện rộng, như một lưỡi dao vô hình đang xé toạc tấm thân của thế giới.
Sa Mạc Huyết Nguyệt, vùng đất rộng lớn nhuộm màu máu hoàng hôn, nơi từng là nơi trú ngụ của những sinh linh sa mạc kiên cường và những di tích cổ xưa, bỗng chốc bị biến thành một hố đen khổng lồ. Cát và đá, cùng với những vật tính đã tồn tại hàng ngàn năm, bị nghiền nát thành hư vô, không một dấu vết còn sót lại. Hố đen ấy không ngừng khuếch trương, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, tạo thành một vết sẹo khổng lồ, một lỗ hổng vô tận trên địa hình Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được những tiếng gào thét của Thạch Trụ, của Cát Linh, của những tinh linh sa mạc mà hắn từng thấu hiểu, từng kết nối. Những tiếng kêu than đau đớn ấy chợt tắt lịm, như những ngọn nến bị thổi tắt giữa cơn bão. Một nỗi đau thể xác và tinh thần ập đến với Tần Mặc, như thể chính cơ thể hắn đang bị xé ra từng mảnh.
Xa hơn về phía đông, Linh Thú Sơn Mạch, nơi hùng vĩ và tràn đầy sự sống, nơi cây cổ thụ vươn mình đến tận trời xanh và linh thú hoang dã tự do sinh sôi, cũng không thoát khỏi tai ương. Một luồng năng lượng tím đen khổng lồ từ trên trời giáng xuống, như một bàn tay tử thần vĩ đại, nuốt chửng cả dãy núi vào trong nó. Cây cối hóa thành tro tàn ngay lập tức, những dòng sông băng tuyết tan chảy thành hơi nước, những linh thú gào thét trong tuyệt vọng trước khi bị hóa thành hư vô. Bạch Hổ Lão Tổ, dù đứng ở Thiên Cung, cũng cảm nhận được sự hủy diệt của quê hương mình. Một tiếng gầm đầy bi phẫn thoát ra từ cổ họng hắn, nhưng nó chìm nghỉm giữa tiếng đổ vỡ của thế giới. Tần Mặc cảm nhận được sự mất mát của Mộc Tinh, của Linh Quy, của Bích Thủy Tinh Linh, những ý chí từng đồng hành cùng hắn. Họ đã bị cắt đứt, biến mất, như chưa từng tồn tại.
Ngay cả những thành phố phồn thịnh nhất, những cái nôi của văn minh như Hoàng Thành Thiên Long, cũng chịu ảnh hưởng khủng khiếp. Các tòa nhà bằng đá cẩm thạch và ngọc bích bắt đầu nứt nẻ, những vết rạn lớn chạy dọc theo các cột trụ và tường thành. Linh khí trong không khí bị rút cạn một cách tàn bạo, khiến cho mọi pháp trận phòng hộ đều vô hiệu. Người dân, từ tu sĩ đến phàm nhân, hoảng loạn chạy trốn, nhưng họ không biết phải đi đâu khi chính nền tảng của thế giới đang bị tước đoạt. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của Thiên Sách Lão Nhân, người đã dành cả đời để bảo vệ tri thức, và nỗi sợ hãi của Vô Danh Khách, người luôn hoài nghi về con đường thăng tiên. Ý chí của những binh khí, của những bức tường thành, của những vật phẩm chứa đựng lịch sử, tất cả đều đang gào thét trong tâm trí hắn.
Vực Sâu Vô Định, vết nứt khổng lồ ban đầu trên Huyền Vực, giờ đây càng mở rộng một cách đáng sợ. Nó không còn chỉ là một vực thẳm của bóng tối, mà là một vực thẳm của sự trống rỗng và năng lượng hỗn loạn, nuốt chửng thêm những vùng đất lân cận một cách vô độ. Những rặng núi, thung lũng, và cả những dòng sông linh thiêng đều bị kéo vào sâu trong đó, biến mất vĩnh viễn.
Tần Mặc quỵ xuống, đôi mắt hắn trợn trừng nhìn về phía hư không. Hắn cảm nhận được. Hắn cảm nhận được hàng triệu, hàng tỷ ý chí tồn tại đang bị cắt đứt khỏi hắn, khỏi Huyền Vực. Những tiếng kêu than, những tiếng gào thét đau đ��n, những lời cầu nguyện tuyệt vọng, tất cả cùng lúc dội vào tâm trí hắn, như hàng ngàn lưỡi dao đang cắt vào linh hồn. Thậm chí cả Xích Viêm, Hoàng Kim Ngư, Thổ Địa Công, những ý chí mà hắn từng gặp gỡ, từng thấu hiểu, từng kết nối, giờ đây chỉ còn là những tiếng vang yếu ớt trước khi hoàn toàn tắt lịm.
"Không... không thể nào!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc vì kinh hoàng và đau đớn. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hắn. "Tất cả... tất cả đang tan biến!"
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp dâng lên trong lòng, như thể một phần lớn của chính hắn cũng vừa bị hủy diệt. Nỗi đau ấy không chỉ là của riêng hắn, mà là nỗi đau của cả một thế giới đang gục ngã. Năng lực thấu hiểu ý chí của vạn vật, thứ đã từng là cầu nối của hắn với thế giới, giờ đây lại trở thành lời nguyền, khiến hắn phải gánh chịu nỗi đau của hàng triệu linh hồn đang bị tước đoạt sự sống và bản chất.
Sự hủy diệt diễn ra quá nhanh, quá tàn bạo. Trong nháy mắt, một phần ba Huyền Vực đã biến m���t, hoặc bị biến thành những vùng đất chết chóc không thể cứu vãn. Những vết sẹo khổng lồ xé toạc không gian, để lộ ra khoảng không hư vô lạnh lẽo phía sau. Mùi ozone nồng nặc, mùi khét của năng lượng, mùi đất đá bị thiêu đốt, cùng với mùi tanh nồng của máu và sự hủy diệt, tràn ngập không khí, khiến cho bất kỳ ai cũng phải nôn nao. Huyền Vực, giờ đây, không còn là thế giới mà họ từng biết. Nó đang chết dần.
***
Sự hủy diệt khủng khiếp lan rộng khắp Huyền Vực đã gây ra một phản ứng dây chuyền, khiến cả Thiên Cung cũng không thể đứng vững. Các trận pháp phòng hộ hùng mạnh nhất, từng được coi là bất khả xâm phạm, giờ đây vỡ vụn dưới áp lực khổng lồ của cấm thuật "Thiên Diệu Hiến Tế". Những mảnh ngọc, những khối vàng lấp lánh của cung điện bắt đầu rơi xuống từ những độ cao chóng mặt, tạo ra những tiếng đổ vỡ chói tai. Toàn bộ Thiên Cung lung lay dữ dội, như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp. Bầu trời không còn đen đặc, mà chuyển sang một màu đỏ rực như máu, phản chiếu sự tang thương của th�� giới bên dưới.
Các đồng minh của Tần Mặc, dù là những cường giả đỉnh cao, cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Tô Lam, với kiếm khí sắc bén nhất, đã cố gắng tạo ra một lá chắn kiếm ý để bảo vệ những người yếu hơn, nhưng áp lực từ sự hủy diệt của thế giới quá lớn. Cô bị đẩy lùi một quãng xa, kiếm ý tan tác, thân thể mảnh mai va đập vào một trụ đá, ho ra một ngụm máu tươi. Lục Vô Trần, dù cố gắng duy trì sự tỉnh táo và hỗ trợ bằng các pháp quyết, cũng bị chấn thương nội tạng, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Bạch Hổ Lão Tổ, dù có uy lực thần thú cường đại, cũng phải gầm lên trong đau đớn, thân hình khổng lồ bị ép phải thu nhỏ lại, lông trắng như tuyết dính đầy bụi bẩn và máu. Hắn cảm nhận được sự hủy hoại của Linh Thú Sơn Mạch, sự mất mát của hàng trăm ngàn linh thú mà hắn coi là đồng loại. Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì kiên cố nhất, giờ đây phát ra những tiếng rắc rắc thảm thiết, các vết nứt lớn xuất hiện trên thân thể nó, như thể nó đang gào thét vì nỗi đau của những "vật" khác đang bị xé nát. Nó cố gắng duy trì lớp phòng thủ cuối cùng để bảo vệ Thiên Cung, nhưng cũng chỉ là giọt nước tràn ly.
Cổ Kiếm Hồn, ý chí của thanh kiếm cổ kính, giờ đây trở nên run rẩy. Hắn cảm nhận được sự "chết đi" của vô số binh khí khác, những ý chí sắt thép đã từng tồn tại, từng chiến đấu, giờ đây biến thành hư vô. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc, khuôn mặt hiền từ giờ đây tràn ngập nước mắt. Hắn cảm nhận được sự tàn phá của các khu rừng, sự tuyệt vọng của những cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm. Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách cũng đều bị đẩy lùi, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và bất lực. Họ đã chứng kiến một viễn cảnh mà không ai từng dám mơ đến – sự sụp đổ của cả một thế giới.
Tần Mặc, quỳ gối trên nền đá nứt nẻ, cảm nhận nỗi đau của từng ngọn núi, dòng sông, khu rừng và sinh linh bị hy sinh. Nỗi đau này gần như đánh gục hắn. Tâm trí hắn tràn ngập tiếng kêu than, tiếng gào thét của vạn vật, tiếng nứt vỡ của thế giới. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến tột cùng trước sức mạnh hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả. Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên, nhấn chìm hắn vào vực thẳm của sự bất lực. Liệu mọi nỗ lực của hắn, mọi sự kết nối của hắn với vạn vật, có phải là vô nghĩa? Liệu con đường cân bằng mà hắn theo đuổi có phải là một ảo ảnh?
Trong khoảnh khắc đen tối nhất ấy, khi mọi hy vọng dường như đã tan biến, Tần Mặc bỗng cảm nhận được một luồng ý chí nhỏ bé, yếu ớt nhưng không bao giờ tắt. Nó không phải từ bên ngoài, mà từ sâu bên trong lõi năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả, từ chính Huyền Vực Tâm Châu đã bị hắn hấp thụ. Đó là một ý chí kiên cường, một sự rung động nhẹ nhàng, như tiếng vọng của một nhịp đập cuối cùng của sự sống, của sự cân bằng. Đó là ý chí muốn tồn tại, muốn được cân bằng, một lời thầm thì từ sâu thẳm của Huyền Vực, không chấp nhận bị hủy diệt.
Tia hy vọng nhỏ bé ấy, như một đốm lửa le lói giữa màn đêm tăm tối, đã nhóm lên trong Tần Mặc. Hắn nhận ra Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua mọi giới hạn, đã hoàn toàn biến chất. Hắn không còn là kẻ thù có thể "điều hòa," không còn là một cá thể bị cuốn vào vòng xoáy sai lầm. Hắn đã trở thành một mối đe dọa cần phải bị ngăn chặn bằng mọi giá, một con quỷ đang nuốt chửng cả thế giới.
Tần Mặc từ từ đứng dậy, thân thể hắn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ kinh hoàng hay tuyệt vọng. Thay vào đó, nó ánh lên một sự kiên định tột độ, một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển. Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận Huyền Vực Tâm Châu, dù bị hấp thụ, vẫn còn rung lên yếu ớt trong tâm khảm của Tôn Giả. Đó là lời kêu gọi cuối cùng của Huyền Vực, lời kêu gọi sự sống.
Tô Lam, đang cố gắng gượng dậy, nhìn Tần Mặc với ánh mắt tuyệt vọng, giọng nói khản đặc: "Tần Mặc... Huyền Vực... nó đang chết dần! Chúng ta phải làm gì?"
Tần Mặc quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Lam, rồi quét mắt qua từng người đồng minh đang bị thương và đau đớn. Giọng hắn trầm và khàn, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của một lời thề: "Chúng ta... phải ngăn hắn lại. Bằng mọi giá!"
Một ý chí mới được hình thành trong tâm trí Tần Mặc, không còn là sự điều hòa, mà là sự đối đầu trực diện. Đây không phải là cuộc chiến để cứu vãn Thiên Diệu Tôn Giả, mà là cuộc chiến để cứu lấy những gì còn sót lại của Huyền Vực. Con đường phía trước là một vực thẳm, nhưng Tần Mặc biết, hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu, cho đến hơi thở cuối cùng, vì sự sống, vì sự cân bằng, vì ý chí của vạn vật.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.