Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1253: Vết Nứt Cổ Xưa: Ý Chí Hiển Linh

Trong vòng xoáy năng lượng hỗn loạn, Tần Mặc đứng vững, thân thể hắn như một sợi dây đàn căng đến cực hạn, run rẩy không ngừng. Máu tanh trong miệng đã nhuộm đỏ cằm, và từng mạch máu dưới da dường như đang cố gắng phá vỡ lớp thịt để thoát ra. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, vốn tỏa ra ánh sáng trong suốt, giờ đây mờ đi, và những vết rạn nứt nhỏ li ti, tựa như mạng nhện, bắt đầu len lỏi trên bề mặt. Đó là cái giá phải trả khi hắn, một thiếu niên vô căn, dùng toàn bộ ý chí tồn tại của mình để chống lại một thế lực hùng mạnh đã nuốt chửng cả một thế giới.

Tuy nhiên, "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" mà hắn dày công tạo dựng vẫn kiên cường đứng vững. Nó không phải là một lá chắn vật lý, mà là một không gian vô hình được dệt nên từ vô số ý chí bản nguyên, từ khát vọng được là chính mình của vạn vật, không bị cưỡng ép. Ánh sáng trong suốt của nó, dù yếu ớt, lại bền bỉ một cách khó tin, như một tia hy vọng cuối cùng le lói giữa màn đêm thăm thẳm. Điều kỳ diệu hơn cả, "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" không chỉ phòng thủ. Nó còn tạo ra những vết nứt nhỏ, những "lỗ hổng" li ti trong lớp vỏ năng lượng tím đen của quả cầu Thiên Diệu Tôn Giả, nơi những ánh sáng bản nguyên yếu ớt của Huyền Vực le lói thoát ra, như tiếng thở dốc của một sinh linh đang hấp hối nhưng vẫn còn sống.

Trong khoảnh khắc Tần Mặc cảm thấy ý chí của mình gần như cạn kiệt, ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu chợt phản chiếu một hình ảnh mơ hồ. Đó không phải là hình ảnh của một thực thể cụ thể, mà là một ý niệm, một sự hiện hữu cổ xưa, uyên thâm và mạnh mẽ đến khó tả. Đó là "ý chí cổ xưa" mà Tần Mặc từng cảm nhận từ sâu thẳm của Huyền Vực, một lời thì thầm của một tồn tại đã chứng kiến vô số kỷ nguyên. Nó không ban cho hắn sức mạnh vật chất, nhưng nó truyền cho hắn một sự kiên định vững chắc, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vĩ đại. Nó như một nguồn hỗ trợ cuối cùng, một lời khẳng định rằng con đường hắn đang đi là đúng đắn, rằng ý chí của vạn vật, dù nhỏ bé, cũng có thể tạo nên kỳ tích.

Và rồi, sự mơ hồ tan biến, một luồng ý chí cực kỳ mạnh mẽ, thuần khiết và cổ xưa tuôn chảy từ Huyền Vực Tâm Châu vào Tần Mặc. Nó không phải là linh lực cuồng bạo, cũng không phải là thần thông lẫm liệt, mà là một dòng chảy của sự sống nguyên thủy, một lời thì thầm của hàng vạn năm tồn tại, của những mạch đập đầu tiên của Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được những ý niệm về những ngọn núi vĩnh cửu, những dòng sông bất tận, những cánh rừng bạt ngàn, những viên đá vô tri nhưng kiên định, tất cả đều đang đồng điệu cùng hắn, cùng một ý chí duy nhất: "được là chính mình".

"Đây là... tiếng nói của Huyền Vực. Không phải khát vọng thăng tiên, mà là ý chí tồn tại nguyên sơ!" Tần Mặc cảm thán trong nội tâm, tâm thần chấn động sâu sắc. Hắn hiểu ra, "ý chí cổ xưa" không phải là một cá thể, mà là bản chất cốt lõi của Huyền Vực, là tổng hòa của mọi "vật tính" thuần khiết nhất, chưa từng bị vấy bẩn bởi sự tham lam hay khát vọng cưỡng ép. Nó là hơi thở đầu tiên, là nhịp đập đầu tiên của thế giới này, và giờ đây, nó đang giao hòa cùng hắn.

Khi luồng ý chí cổ xưa này hòa nhập vào Tần Mặc, "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" quanh hắn bùng nổ. Ánh sáng thanh khiết của nó không chỉ đẩy lùi màn đêm tím đen, mà còn bắt đầu khuếch trương mạnh mẽ, từng chút một, như một đóa hoa khổng lồ đang nở rộ, mang theo hơi thở của cả Huyền Vực. Không gian bên trong vùng đất này không còn là một lá chắn phòng ngự đơn thuần, mà trở thành một tiểu thế giới thu nhỏ, nơi mùi hương liệu quý hiếm của Thiên Cung hòa lẫn với hương đất tươi nguyên thủy, cây cỏ dại và hơi nước trong lành. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm của Thiên Cung, giờ đây không chỉ du dương mà còn hòa cùng tiếng nhịp đập mạnh mẽ, trầm hùng của "ý chí cổ xưa", vang vọng từ sâu thẳm của sự tồn tại. Bầu không khí vốn hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm của Thiên Cung, giờ đây có thêm sự sống động, nguyên sơ, tràn ngập năng lượng thanh khiết nhưng mạnh mẽ.

Tần Mặc cảm thấy thân thể mình, dù vẫn suy kiệt, nhưng lại được bao bọc bởi một sức mạnh vô hình, một sự bền bỉ không thể lay chuyển. Hắn không còn cảm thấy áp lực từ hàng ngàn ngọn núi, mà thay vào đó, là sự vững chãi của chính những ngọn núi ấy. Hắn không còn cảm thấy dòng máu chảy ngược, mà là sự tuần hoàn bất tận của những dòng sông. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, những vết rạn nứt đã ngừng lan rộng, và một ánh sáng dịu nhẹ bắt đầu phát ra từ bên trong, như thể nó đang được "chữa lành" bởi chính nguồn cội của nó. Hắn không sử dụng linh lực, hắn không thi triển thần thông, hắn chỉ đơn thuần "là" một phần của Huyền Vực, một kênh dẫn cho "ý chí cổ xưa" biểu hiện. "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" không phải là một phép thuật, mà là một hiện thân của niềm tin, một tuyên ngôn của sự tồn tại. Nó đang lớn dần, nuốt chửng không gian tím đen, khẳng định quyền được hiện hữu của mọi bản chất.

***

Bên ngoài "Vùng Đất Ý Chí Tự Do", không khí hỗn loạn đến cực điểm. Tiếng gió rít gào qua những mái vòm đổ nát của Thiên Cung, tiếng va chạm của những mảnh vỡ từ công trình đang sụp đổ, hòa cùng tiếng năng lượng rít gào dữ dội từ quả cầu tím đen khổng lồ. Mùi tro bụi, hương liệu quý hiếm trộn lẫn với mùi cháy khét, mùi linh khí bị bóp méo, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, tuyệt vọng. Ánh sáng tím đen từ quả cầu đối lập gay gắt với ánh sáng thanh khiết, sống động từ "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" đang nở ra, tạo thành một cuộc chiến của hai thế giới, hai triết lý.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa không gian hỗn loạn ấy, dáng người thanh lịch, cao ráo, nhưng khuôn mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong sự kinh ngạc tột độ và cơn giận dữ không thể kiềm chế. Hắn chứng kiến "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" của Tần Mặc không chỉ không bị nuốt chửng, mà còn đang mở rộng, đẩy lùi không gian "thăng tiên cưỡng chế" mà hắn đã dày công tạo ra. Và rồi, điều hắn không thể nào chấp nhận được đã xảy ra.

Một vết nứt sáng rực, như một khe hở của sự sống, xuất hiện trên lớp vỏ ngoài của quả cầu tím đen khổng lồ. Đó không phải là một vết rạn vật lý do ngoại lực tác động, mà là một sự phản kháng sâu sắc từ bản chất của Huyền Vực, một sự "rạn vỡ" trong chính ý chí cưỡng ép của hắn. Vết nứt ấy bắt đầu từ nơi "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" tiếp xúc với quả cầu, và từ đó lan tỏa ra, như một dòng sông ánh sáng đang cố gắng phá vỡ đập ngăn.

Thiên Diệu Tôn Giả không thể tin vào mắt mình. Hắn đã dùng toàn bộ sinh linh, toàn bộ vật chất của Huyền Vực, nghiền nát ý chí của chúng, ép buộc chúng phải đi theo con đường "thăng tiên" mà hắn tin là chân lý. Hắn đã hy sinh quá nhiều, đã mất mát quá nhiều để đạt được khoảnh khắc này, để tạo ra quả cầu "thăng tiên" hoàn mỹ. Vậy mà, một vết nứt, một sự phản bội từ chính thứ hắn muốn "cứu rỗi" lại xuất hiện, bởi một thiếu niên "vô căn", bởi một thứ "yếu ớt" gọi là ý chí tự do.

"Không thể nào! Một vết nứt... từ cái ý chí tầm thường đó sao?! Huyền Vực Tâm Châu... ngươi dám... phản phệ!"

Giọng Thiên Diệu Tôn Giả rít lên, không còn trầm ấm mà chứa đầy cuồng nộ và tuyệt vọng. Ánh mắt xanh thẳm của hắn tóe ra những tia lửa giận dữ, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc đang đứng vững trong "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" đang khuếch trương. Hắn không thể hiểu được tại sao một thứ "yếu ớt" như ý chí tự do lại có thể chống lại sức mạnh "vĩ đại" của hắn. Hắn đã gạt bỏ mọi sự nghi ngờ, mọi sự phản đối để đi đến bước đường này, để rồi bị chính bản chất của Huyền Vực phản kháng.

Cơn giận dữ bùng lên trong Thiên Diệu Tôn Giả, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Hắn không chấp nhận sự thất bại, không chấp nhận sự phản kháng này. Với một tiếng gầm vang vọng khắp Thiên Cung, hắn tung ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, màu tím đen cuộn trào, như một cơn sóng thần hắc ám, nhằm trấn áp vết nứt và nuốt chửng "Vùng Đất Ý Chí Tự Do". Quả cầu tím đen khổng lồ dao ��ộng kịch liệt, năng lượng bên trong nó sôi sục, cố gắng vá lại vết rạn, đồng thời gia tăng áp lực lên Tần Mặc và vùng đất của hắn.

Mỗi đòn va chạm của năng lượng tím đen với "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, mà là một sự giằng co của ý chí, một cuộc chiến của bản chất. Không khí trở nên đặc quánh, căng thẳng đến tột độ, như thể toàn bộ không gian đang bị nén ép đến giới hạn cuối cùng. Thiên Diệu Tôn Giả dồn toàn lực, ép buộc quả cầu của mình phải mạnh mẽ hơn, phải nuốt chửng mọi thứ. Hắn càng cố gắng dồn nén, càng ra sức hủy diệt, thì vết nứt trên quả cầu của hắn lại càng nhiều hơn, và "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" lại càng kiên cường, ánh sáng thanh khiết của nó lại càng rực rỡ.

Hắn cảm thấy một sự suy yếu nhỏ nhoi, một khoảnh khắc mất kiểm soát trong cấm thuật đỉnh cao của mình. Việc phải phân tán sức mạnh để trấn áp vết nứt này đã làm lung lay sự ổn định của toàn bộ quả cầu "thăng tiên cưỡng chế". Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận điều đó. Hắn là người đã định ra "Thiên Đạo", là người sẽ dẫn dắt vạn vật lên tiên. Hắn không thể để một thiếu niên vô căn, một "ý chí tầm thường" hủy hoại công trình vĩ đại của mình. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, tàn độc hơn bao giờ hết, quyết tâm phải bóp nát mọi sự phản kháng. Hắn sẽ nghiền nát vết nứt này, nghiền nát Tần Mặc, và nghiền nát cả cái "ý chí cổ xưa" đang dám phản phệ hắn.

***

Bên trong "Vùng Đất Ý Chí Tự Do", một không gian dường như tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Mặc dù tiếng vọng của sự va chạm năng lượng dữ dội vẫn truyền đến, nhưng không gian này vẫn giữ được sự bình yên tương đối, như một ốc đảo giữa cơn bão. Hương thơm nhẹ nhàng, thanh khiết của linh khí nguyên thủy lan tỏa, xoa dịu tâm hồn. Những người đồng minh của Tần Mặc đứng đó, ánh mắt dán chặt vào hắn, vào Huyền Vực Tâm Châu đang tỏa sáng dịu nhẹ trong tay hắn, và vào những vết nứt đang nhấp nháy trên quả cầu tím đen khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả ở phía xa.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú v�� đôi mắt phượng sáng ngời, hít sâu một hơi. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi. Áp lực kinh khủng từ Thiên Diệu Tôn Giả đã giảm đi một phần, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng lại đủ để mang lại một tia hy vọng mới. Nàng nhìn vết nứt đang lóe sáng trên quả cầu tím đen, rồi nhìn lại Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc xen lẫn niềm tin. "Hắn... hắn đang lung lay! Tần Mặc... đã làm được!" Giọng nàng khẽ run lên, mang theo sự nhẹ nhõm và bất ngờ. Từ tuyệt vọng đến hy vọng, quãng đường này ngắn ngủi nhưng lại vô cùng gian nan.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện lên sự ngạc nhiên tột độ. Ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt sâu trũng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự bất lực. Ông đã từng tin rằng mọi thứ đã kết thúc, rằng Huyền Vực sẽ chìm vào quên lãng dưới bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng giờ đây, tia sáng từ vết nứt ấy, và sự kiên cường của Tần Mặc, đã thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng ông. Ông nắm chặt tay, ý chí kiên định hơn bao giờ hết.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, gầm nhẹ một tiếng. Tiếng gầm này không còn mang theo sự tuyệt vọng, mà là một sự chấp thuận và sẵn sàng chiến đấu. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của hắn nhìn Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một vị cứu tinh, một người lãnh đạo thực sự có thể mang lại sự cân bằng cho thế giới này.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức của nó vang vọng khắp không gian, truyền tải một cảm giác vững chãi và kiên định. Nó cảm nhận được sự thay đổi, sự suy yếu của Thiên Diệu Tôn Giả, và ý chí bảo vệ "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" càng trở nên mạnh mẽ hơn. Những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường vô hình của vùng đất ấy nhấp nháy, như những chiến binh đang vẫy cờ.

Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, giờ đây ánh lên khao khát được hành động. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," hắn thì thầm, bàn tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, cảm nh���n được cơ hội đang đến. Kiếm của hắn, ẩn chứa linh khí kinh người, đang rung động nhẹ, như chờ đợi được vung lên.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, nhắm mắt lại. Ông cảm nhận sâu sắc sự thức tỉnh của Huyền Vực, sự sống trỗi dậy từ sâu thẳm của "ý chí cổ xưa". Những chiếc lá và hoa rừng trên mái tóc bạc trắng của ông rung nhẹ, như đang reo vui. Ông tràn đầy hy vọng, cảm nhận được một con đường cân bằng đang dần hiện ra.

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, thốt lên một tiếng "A!" đầy sửng sốt. Ông đã chứng kiến quá nhiều ghi chép lịch sử về sự suy tàn và hồi sinh, nhưng chưa bao giờ thấy một sự kiện nào kỳ diệu đến vậy. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe," ông lẩm bẩm, rồi gật gù thấu hiểu, đặt niềm tin vào Tần Mặc.

Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, lắc đầu nhẹ. Hắn đã từng nghĩ "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình." Nhưng giờ ��ây, Tần Mặc đang chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường giữ lại bản chất. Hắn trầm tư, rồi gật gù thấu hiểu, ánh mắt nhìn Tần Mặc với một sự tôn trọng sâu sắc.

Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm mây, không giao tiếp bằng lời nói mà bằng ý niệm. Một sự rung chuyển nhẹ nhàng từ lòng đất lan truyền đến mọi người, như một sự xác nhận, một lời động viên thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Nó là sự ổn định, là nền tảng của Huyền Vực, và giờ đây nó đang ủng hộ Tần Mặc.

Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, vui mừng đến mức tỏa ra năng lượng thanh khiết khắp không gian. Nàng cảm nhận sự sống trỗi dậy, sự hồi sinh của dòng chảy tự do. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," nàng thì thầm, ánh mắt long lanh như giọt sương.

Xích Viêm, cô gái với mái tóc đỏ rực rỡ như lửa, đôi mắt rực cháy, bùng cháy nhiệt huyết. Nàng cảm thấy một sự phấn khích tột độ, một khao khát được chiến đấu, được bộc lộ bản thân. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" nàng tuyên bố, ngọn lửa quanh nàng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tất cả các đồng minh đều trao đổi ánh mắt, chuẩn bị tinh thần và sức mạnh. Họ cảm nhận được sự giằng co, sự suy yếu tạm thời của Thiên Diệu Tôn Giả. Một cơ hội, dù nhỏ bé, đã xuất hiện. Họ củng cố ý chí, sẵn sàng lắng nghe Tần Mặc, chờ đợi tín hiệu để phối hợp tấn công. Tần Mặc, dù đang phải chịu đựng sự suy kiệt thể xác tột độ, nhưng trong tâm khảm hắn, một niềm tin sắt đá đã biến thành ngọn hải đăng rực rỡ. Hắn không đơn độc. "Ý chí cổ xưa" đã thức tỉnh, vạn vật đang cùng hắn, và giờ đây, hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng cho bước đi quyết định. Vết nứt trên quả cầu tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một lỗ hổng vật lý, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa để Huyền Vực tìm lại chính mình. Trận chiến chưa kết thúc, nhưng cục diện đã thay đổi. Ngọn cờ của ý chí tự do đã được giương cao, và Tần Mặc, dù chỉ là một thiếu niên vô căn, giờ đây là người lãnh đạo của một cuộc cách mạng bản chất. Hắn sẽ không lùi bước, cho đến khi vạn vật tìm lại được quyền được là chính nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free