Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1297: Đi Khắp Huyền Vực: Chữa Lành Những Ý Chí Méo Mó

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Linh Địa Cũ Tàn Tạ, nhưng những mầm xanh yếu ớt vẫn kiên cường lấp lánh dưới ánh trăng, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm niềm hy vọng trong lòng Tần Mặc. Hắn biết, công cuộc tái thiết Huyền Vực sẽ là một hành trình trường kỳ, không chỉ đơn thuần là phục hồi đất đai, mà còn là chữa lành những vết thương hằn sâu trong tâm hồn vạn vật, những vết thương do khát vọng "thăng tiên" mù quáng gây ra.

Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn đọng trên từng phiến lá, Tần Mặc đã cùng Tô Lam và Lục Vô Trần lên đường. Thôn Trưởng Vô Tính Thành và Mộc Lâm Chủ ở lại Linh Địa để tiếp tục công việc hồi sinh, chuẩn bị cho những kế hoạch dài hạn. Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi thấm đẫm trong từng thớ thịt, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, một ngọn lửa bất diệt nhen nhóm trong sâu thẳm. Hắn biết, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm, để khôi phục lại "ý chí tồn tại" nguyên bản của vạn vật, không thể chỉ dừng lại ở một vùng đất. Hắn phải đi, phải lắng nghe, phải chạm vào từng mảnh hồn của Huyền Vực.

Chuyến hành trình đầu tiên đưa họ đến Vạn Kiếm Thành, một đô thị hùng vĩ nổi tiếng với những lò rèn và những binh khí vang danh thiên hạ. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng búa đập thép vang vọng, âm thanh quen thuộc của sự lao động và sáng tạo. Khi đến gần Lò Rèn Cự Lực, một xưởng rèn cổ kính với tường đá dày và mái cao, không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Nhiều ống khói lớn liên tục nhả khói đen kịt lên bầu trời buổi ban mai, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa có chút u ám. Bên trong, tiếng búa đập thép vang vọng như những nhịp đập của trái tim thành phố, tiếng lửa cháy bùng trong lò nung như tiếng rồng gầm, và tiếng than nổ lép bép không ngừng nghỉ. Mùi sắt nung, than cháy, khói và mồ hôi của những thợ rèn hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng, mạnh mẽ và đầy sức sống. Bầu không khí nơi đây tuy ồn ào và nóng bức, nhưng lại tràn đầy năng lượng, một năng lượng của sự kiên trì và bền bỉ.

Tần Mặc bước vào, đôi mắt đen láy quét qua những bệ rèn và những thợ rèn đang miệt mài làm việc. Tô Lam đi theo sau, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng không ngừng quan sát, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt giữa nơi đây và sự bình yên của Vô Tính Thành, hay sự hiu quạnh của Linh Địa cũ. Lục Vô Trần, với dáng người gầy gò và khuôn mặt khắc khổ, chậm rãi theo sau. Y hít một hơi sâu mùi sắt thép, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ suy tư. Y từng là một tu sĩ mạnh mẽ, từng có những binh khí sắc bén nhất, nhưng chưa bao giờ thực sự lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng.

Tần Mặc dừng lại trước một góc xưởng, nơi một chiếc hòm gỗ cũ kỹ nằm im lìm, bên trong chứa đựng vô số binh khí đã hoen gỉ, bị lãng quên. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng nhặt lên một con dao găm cũ kỹ, lưỡi dao đã mòn và han gỉ, chuôi dao nứt nẻ. Con dao này hẳn đã trải qua biết bao năm tháng, chứng kiến bao cuộc chiến, rồi bị bỏ rơi. Khi ngón tay hắn chạm vào lưỡi dao lạnh lẽo, một làn sóng "ý chí" mạnh mẽ xông thẳng vào tâm trí hắn, hung hăng và đầy khao khát.

Đó là ý chí của một Đao Hồn, dù không còn chủ nhân, vẫn ám ảnh với ý niệm "sắc bén nhất". Nó gào thét trong tâm khảm Tần Mặc, như tiếng kim loại va chạm mãnh liệt, như tiếng búa không ngừng rèn đập.

"Để ta chém nát tất cả! Ta phải là sắc bén nhất! Nếu không, ta sẽ bị lãng quên, vô dụng! Ta phải thăng cấp thành thần binh!"

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự giằng xé bên trong Đao Hồn. Sự khao khát mãnh liệt đến mức méo mó, biến thành chấp niệm, đẩy nó vào một vòng xoáy của sự đau khổ. Nó không muốn bị lãng quên, không muốn trở nên vô dụng, vì vậy nó mù quáng truy cầu sự "sắc bén tối thượng", tin rằng chỉ có vậy mới có thể tồn tại và có giá trị. Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, kết nối sâu sắc hơn với ý chí của Đao Hồn.

"Ngươi khao khát sự sắc bén, nhưng sắc bén để làm gì?" Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong tâm thức của Đao Hồn. "Để hủy diệt, hay để bảo vệ, hay chỉ đơn thuần là hoàn thiện bản thân? Giá trị của ngươi không nằm ở danh xưng 'thần binh', mà ở chính bản chất kiên cường, ý chí không ngừng rèn giũa của ngươi. Sự sắc bén thực sự nằm ở việc ngươi tìm thấy mục đích chân chính của mình, không bị ép buộc bởi khát vọng hư ảo của 'thăng tiên' hay 'tối thượng'."

Lời nói của Tần Mặc như những nhát búa không tiếng động, chạm đến phần sâu thẳm nhất của Đao Hồn. Tiếng kim loại va chạm hung hăng trong đầu hắn chợt chững lại, rồi dần trở nên yếu ớt hơn, như một con thú bị thương đang tìm kiếm sự an ủi. Nó đã mệt mỏi, nó đã khao khát quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều áp lực để trở thành "thứ tốt nhất", nhưng cuối cùng lại chỉ nhận về sự bỏ rơi và lãng quên. Nỗi sợ hãi khi không đạt được "mục tiêu" đã hành hạ nó suốt bao năm tháng.

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh, lặng lẽ quan sát. Tô Lam nhíu mày, nàng không nghe được ý chí của Đao Hồn, nhưng nàng cảm nhận được sự biến động mạnh mẽ của linh khí xung quanh Tần Mặc và con dao găm. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một ý chí cố chấp và mạnh mẽ. Lục Vô Trần thì thở dài, giọng nói trầm yếu vang lên trong không khí ồn ào của lò rèn. "Khát vọng cường đại... có thể biến một binh khí thành thần, nhưng cũng có thể giam cầm nó trong ngục tù của sự truy cầu vô tận." Y thấu hiểu sâu sắc điều đó, bởi y từng là một tu sĩ theo đuổi sức mạnh đến cực hạn, từng coi trọng binh khí chỉ là công cụ để đạt được mục tiêu cá nhân.

Tần Mặc tiếp tục truyền đi ý niệm. Hắn không ép buộc, không ra lệnh, chỉ đơn thuần là "hướng dẫn". "Ngươi đã từng bảo vệ chủ nhân, đã từng cùng y trải qua những trận chiến cam go. Đó không phải là giá trị sao? Sự kiên cường của ngươi khi chịu đựng ngọn lửa rèn, sự bền bỉ của ngươi khi đối mặt với kẻ thù... Đó mới là bản chất của ngươi. Ngươi là Đao, không phải là 'Thần Đao'. Ngươi không cần phải trở thành thứ gì đó khác để có giá trị. Hãy chấp nhận chính mình, tìm thấy sự bình yên trong vai trò mà ngươi đã định."

Dần dần, sự hung hăng trong ý chí của Đao Hồn nguôi ngoai. Nó bắt đầu "nhìn thấy" những ký ức về những trận chiến đã qua, về những lần nó cứu chủ nhân thoát khỏi hiểm nguy, về những lúc nó nằm gọn trong tay y, cảm nhận sự tin tưởng và gắn bó. Đó là những khoảnh khắc mà nó thực sự có ý nghĩa, chứ không phải khi nó cố gắng tranh giành danh hiệu "sắc bén nhất". Tiếng kim loại va chạm trong tâm trí Tần Mặc giờ đây đã trở nên nhẹ nhàng hơn, thanh thoát hơn, như tiếng chuông gió khẽ rung trong một đêm tĩnh mịch, mang theo sự thanh thản và một chút nỗi buồn chấp nhận.

Tần Mặc mở mắt, rút tay khỏi lưỡi dao. Con dao găm cũ kỹ vẫn nằm đó, nhưng dường như, nó đã nhẹ đi rất nhiều. Một luồng ánh sáng yếu ớt, trong trẻo, thoát ra từ lưỡi dao rồi tan biến vào không khí. Đao Hồn đã từ bỏ chấp niệm, nó đã tìm lại được sự bình yên trong việc chấp nhận bản thân, không còn bị ám ảnh bởi khát vọng hư ảo.

"Chấp nhận bản nguyên... không phải là từ bỏ khát vọng, mà là tìm thấy giá trị đích thực trong chính sự tồn tại của mình." Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt xa xăm. "Không phải mọi binh khí đều cần phải thành thần, không phải mọi ngọn lửa đều cần phải đốt cháy tất cả. Mỗi vật đều có một ý nghĩa riêng, một bản chất riêng, và chúng ta cần tôn trọng điều đó." Hắn biết, hành trình chữa lành một Đao Hồn chỉ là một giọt nước trong đại dương vô tận của những ý chí méo mó trong Huyền Vực. Nhưng đây là một khởi đầu, một minh chứng cho thấy triết lý của hắn có thể chữa lành cả những ý chí cố chấp nhất.

***

Rời khỏi Lò Rèn Cự Lực, đoàn người Tần Mặc tiếp tục hành trình về phía Đông, tiến sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Khi càng tiến vào sâu trong rừng, không gian càng trở nên rậm rạp và ẩm ướt. Những cây cổ thụ khổng lồ, với thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, vươn cao tít tắp, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh mặt trời. Chỉ có những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật dày đặc bên dưới. Mọi thứ ở đây đều hòa mình vào tự nhiên một cách hoàn hảo; không có kiến trúc nhân tạo đáng kể, chỉ có những hang động tự nhiên, thác nước và đôi khi là những khu định cư đơn sơ của các bộ lạc, được xây dựng từ gỗ và lá cây.

Âm thanh của rừng nguyên sinh bao trùm lấy họ: tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm bí ẩn, tiếng suối chảy róc rách và tiếng thú vật di chuyển vọng lại từ xa. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, cho thấy sự hiện diện của những linh thú ẩn mình, hoặc tiếng nói chuyện của những bộ lạc bí ẩn. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống hoang dã. Không khí nặng mùi đất và cây cỏ, mang lại cảm giác nguyên thủy, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm.

Tần Mặc dẫn đường, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, đôi tai hắn không ngừng lắng nghe "ý chí tồn tại" của mọi vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt của rừng xanh, nhưng cũng cảm nhận được những vết thương âm ỉ, những sự mất cân bằng ẩn sâu dưới vẻ ngoài hùng vĩ. Tô Lam đi cạnh hắn, đôi tay nắm chặt chuôi kiếm cổ, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng cũng bị cuốn hút bởi vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ của nơi đây. Lục Vô Trần bước chậm rãi, y hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự tĩnh lặng và sức sống của tự nhiên, điều mà y đã bỏ lỡ quá lâu khi mải mê truy cầu sức mạnh.

Họ tìm thấy mục tiêu của mình gần một dòng suối nhỏ, bên dưới một vách đá phủ đầy rêu phong. Đó là một cây cổ thụ lớn, thân cây to lớn, tán lá rộng, nhưng lại đang héo úa một cách bất thường. Những cành cây trơ trụi, lá vàng úa rụng đầy gốc, thân cây nứt nẻ chảy ra một loại nhựa sẫm màu. Cây cổ thụ này hẳn đã sống hàng ngàn năm, nhưng giờ đây lại đang đứng trước bờ vực của sự chết chóc. Tần Mặc tiến đến gần, đặt tay lên thân cây sần sùi. Ngay lập tức, một luồng "ý chí" yếu ớt, buồn bã, nhưng vẫn mang theo sự hiền lành và khao khát sự sống ập đến tâm trí hắn. Đó là ý chí của một Mộc Tinh.

"Ta không muốn héo tàn... Ta muốn trở nên mạnh mẽ, cao lớn như những cây thần trong truyền thuyết... Nhưng ta không thể... đau đớn quá..." Tiếng nói của Mộc Tinh vang lên trong tâm khảm Tần Mặc, yếu ớt như tiếng lá cây xào xạc buồn bã trong gió, chất chứa sự tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được nỗi đau của nó, nỗi đau do những tu sĩ đã cố gắng "khai linh" cưỡng ép, muốn ép nó "thăng cấp" thành linh mộc tiên hiếm. Họ đã rút cạn sinh lực của nó, phá hủy chu kỳ sống tự nhiên của nó, chỉ để phục vụ cho khát vọng "thăng tiên" của riêng mình. Giờ đây, nó kiệt quệ, nhưng vẫn ám ảnh bởi ý niệm phải trở nên "vĩ đại", phải "thăng cấp", để không bị héo tàn.

"Ngươi không cần phải trở thành bất cứ điều gì khác ngoài chính mình." Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn dịu dàng. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lại. Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay hắn tỏa ra một luồng năng lượng dịu nhẹ, kết nối sâu sắc với Mộc Tinh. "Ngươi là một cây cổ thụ, mang trong mình sự sống của cả khu rừng. Giá trị của ngươi không nằm ở việc 'thăng cấp' thành 'thần mộc' hay 'tiên mộc', mà ở việc ngươi đã đứng vững qua bao năm tháng, là nơi trú ẩn, là nguồn sống cho bao sinh linh. Ngươi là một phần của vòng tuần hoàn tự nhiên, là biểu tượng của sự kiên cường và bền bỉ."

Tần Mặc truyền đi ý niệm về sự chấp nhận bản thân, về vòng tuần hoàn tự nhiên của sự sống và cái chết. Hắn giúp Mộc Tinh buông bỏ chấp niệm về "thăng cấp", về việc phải trở thành "thứ gì đó vĩ đại" để tồn tại. Hắn hướng dẫn nó tìm lại sự bình yên trong vai trò của mình: một cây cổ thụ vĩ đại, là mái nhà, là nguồn sống, là chứng nhân của thời gian. Nỗi đau của Mộc Tinh dần dịu đi, tiếng kêu than yếu ớt trong tâm khảm Tần Mặc chuyển thành những rung động nhẹ nhàng, như tiếng lá cây xào xạc trong một cơn gió dịu mát.

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng của y ánh lên vẻ thấu hiểu. Y trầm ngâm nói, giọng nói vẫn trầm yếu nhưng lần này mang theo một sự chua xót. "Khát vọng cường đại dễ khiến người ta quên mất bản nguyên. Ngay cả cây cỏ cũng không ngoại lệ." Y nhớ lại những năm tháng y từng ép buộc linh thảo, linh thú phải phục vụ cho mục đích tu luyện của mình, không màng đến "ý chí tồn tại" của chúng. Y từng nghĩ đó là cách để đạt được "thăng tiên", nhưng giờ đây, y nhận ra đó chỉ là sự hủy hoại.

Cây cổ thụ khẽ rung động, như một lời đáp. Dưới gốc cây, nơi đất đai cằn cỗi nhất, một vài chồi non xanh biếc yếu ớt bắt đầu nhú lên, vươn mình đón ánh sáng hiếm hoi xuyên qua tán lá. Những chồi non ấy không vươn lên mãnh liệt như những cây được "khai linh" cưỡng chế, mà chậm rãi, bình yên, mang theo sức sống nguyên bản của tự nhiên. Chúng là dấu hiệu của sự hồi sinh, của việc Mộc Tinh đã tìm lại được bản nguyên của mình.

Tô Lam khẽ thở dài, cảm nhận được sự an bình lan tỏa từ cây cổ thụ. Nàng nhìn những chồi non, rồi nhìn sang Tần Mặc. Nàng biết, công việc của hắn không chỉ là "chữa lành" những cá thể riêng lẻ, mà là gieo những hạt giống của một triết lý mới, một triết lý về sự cân bằng và tôn trọng bản nguyên, để Huyền Vực có thể tìm lại sự bình yên đích thực.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, đoàn người Tần Mặc dừng chân bên Hồ Nguyệt Ảnh. Sau một ngày dài du hành và chữa lành, sự mệt mỏi đã hằn rõ trên khuôn mặt Tần Mặc, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ nguyên sự kiên định. Hồ Nguyệt Ảnh là một nơi thanh tịnh và yên bình đến lạ thường. Không có kiến trúc nhân tạo đáng kể trên hồ, chỉ có một ngôi miếu nhỏ cổ kính nằm ẩn mình bên bờ, được xây dựng từ gỗ và đá, và những cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ. Mọi thứ đều được giữ nguyên vẻ tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan một cách hoàn hảo.

Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ tạo ra những âm thanh êm dịu, như một bản giao hưởng của sự yên bình. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng sâu, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một không gian huyền ảo. Mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương tự nhiên, thanh khiết và dễ chịu đến lạ thường. Không khí ở đây mát mẻ và trong lành, mang lại cảm giác dễ chịu sau cái nóng bức của lò rèn và sự ẩm ướt của rừng sâu. Vào đêm trăng tròn, ánh trăng sẽ chiếu rọi xuống mặt hồ, tạo nên một cảnh sắc lung linh như tiên cảnh, nhưng giờ đây, ánh hoàng hôn lại mang đến một vẻ đẹp trầm mặc, tĩnh mịch.

Tần Mặc ngồi xuống bên bờ hồ, Huyền Vực Tâm Châu đặt nhẹ trên lòng bàn tay hắn. Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự thuần khiết của nước, nhưng cũng cảm nhận được những rung động yếu ớt, những "ý chí" nhỏ bé của Thủy Linh và những sinh vật nước khác. Một số trong số chúng vẫn còn mang dấu vết của sự "ô nhiễm tinh thần" từ những chấp niệm cũ, những khao khát muốn "thăng cấp" thành "Thủy Thần" hay "biển cả vĩ đại", bị ảnh hưởng bởi tư tưởng thăng tiên phổ biến trong Huyền Vực. Chúng sợ hãi sự nhỏ bé của mình, sợ hãi việc không có đủ sức mạnh để chống lại sự ô nhiễm hay sự khô cạn.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng nhìn mặt hồ gợn sóng nhẹ, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư. "Nhìn những làn sóng nhỏ này, cứ ngỡ chỉ là nước, nhưng lại mang trong mình cả một ý chí... thật kỳ diệu." Nàng đã chứng kiến sự phục hồi của đất, của cây, và giờ là của nước. Mỗi lần, nàng lại càng thấu hiểu hơn về "ý chí tồn tại" của vạn vật, điều mà trước đây nàng chưa từng mảy may nghĩ đến.

Lục Vô Trần nhìn về phía mặt hồ mênh mông, đôi mắt trũng sâu. Y thở dài. "Mỗi giọt nước đều tìm về biển lớn, nhưng không phải giọt nước nào cũng cần phải biến thành sóng thần để chứng tỏ sự tồn tại của mình." Y nói, giọng nói trầm yếu nhưng mang theo sự triết lý sâu sắc, như thể y đang nói với chính mình. Y nhớ lại khát vọng vô độ của chính y, từng muốn biến bản thân thành một "ngọn sóng thần" để hủy diệt và kiến tạo, nhưng cuối cùng lại chỉ mang đến sự trống rỗng và hối tiếc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, kết nối với ý chí c���a hồ nước và Thủy Linh. Hắn không "ra lệnh" chúng phải thay đổi, mà chỉ "lắng nghe" những tiếng thì thầm yếu ớt của chúng, những nỗi sợ hãi, những khao khát được thuần khiết và tự do. "Sự thuần khiết không cần phải truy cầu, mà là bản nguyên." Hắn nói, giọng nói trầm lắng nhưng lan tỏa sự bình yên. "Chỉ cần buông bỏ những tạp niệm, dòng chảy sẽ tự tìm về sự trong lành. Ngươi là nước, bản chất của ngươi là sự mềm mại, sự uyển chuyển, sự nuôi dưỡng sự sống. Ngươi không cần phải là Thủy Thần hay biển cả vĩ đại để có giá trị. Giá trị của ngươi nằm ở việc ngươi là nguồn sống cho vạn vật, là tấm gương phản chiếu bầu trời, là dòng chảy tự do không ngừng nghỉ."

Hắn truyền đi ý niệm về sự chấp nhận bản thân, về giá trị của sự bình dị, về việc tìm thấy niềm vui trong dòng chảy tự nhiên của cuộc sống. Hắn hướng dẫn Thủy Linh buông bỏ những lo âu, những chấp niệm về việc "thăng cấp", về sự cần thiết phải "vĩ đại" để tồn tại. Dần dần, những rung động yếu ớt của Thủy Linh trở nên mạnh mẽ và trong trẻo hơn. Mặt hồ khẽ gợn sóng, không phải do gió, mà như một lời đáp, một sự chấp nhận. Làn nước trở nên trong vắt hơn, phản chiếu rõ nét những vệt mây cuối cùng của hoàng hôn. Một Thủy Linh nhỏ bé, trong suốt như pha lê, khẽ hiện hình từ mặt nước, cúi chào Tần Mặc bằng một động tác nhẹ nhàng, rồi lại tan biến vào trong hồ. Đó là một lời cảm ơn, một sự chấp nhận, một sự hồi sinh.

Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía mặt hồ yên bình. Hắn biết, công việc của họ mới chỉ bắt đầu. Hành trình chữa lành và tái thiết Huyền Vực sẽ kéo dài và đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, không chỉ ở cấp độ vật chất mà còn ở cấp độ tinh thần. Mỗi ý chí, mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có một câu chuyện riêng, một vết thương riêng cần được chữa lành. Khả năng của hắn trong việc "chữa lành ý chí" của vạn vật sẽ trở thành nền tảng cho sự phục hồi toàn diện của Huyền Vực, mở ra những hiểu biết mới về "vật tính" và sự cân bằng.

Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc bắt đầu chiếu rọi xuống Hồ Nguyệt Ảnh, tô điểm cho mặt hồ thêm phần huyền ảo. Sự đa dạng của các "ý chí" mà Tần Mặc gặp gỡ, từ Đao Hồn hung hăng đến Mộc Tinh yếu ớt và Thủy Linh nhút nhát, đã mang đến những thách thức và bài học khác nhau, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đang đi. Mối quan hệ giữa Huyền Vực Tâm Châu và Tần Mặc cũng ngày càng sâu sắc, công cụ này không chỉ là biểu tượng mà còn là một phần mở rộng năng lực của hắn, giúp hắn kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên của thế giới. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, có Lục Vô Trần, và trên hết, hắn có niềm tin vào sự cân bằng bản chất, vào quyền được là chính nó của vạn vật. Hắn sẽ tiếp tục gieo những hạt giống hy vọng, để một ngày nào đó, toàn bộ Huyền Vực sẽ lại được hồi sinh, không phải theo cách thăng tiên rực rỡ, mà theo cách chân thật và bình yên nhất của chính nó.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free