Vạn vật không lên tiên - Chương 1326: Sóng Gió Nổi Lên: Tuyên Ngôn Phản Đối Từ Các Đại Tông Môn
Ánh đèn lồng trong Đại Sảnh vẫn thắp sáng, như ngọn hải đăng giữa biển đêm, soi sáng con đường chông gai mà Tần Mặc và các đồng minh đang bước đi. Hắn biết, sự bối rối và hoài nghi của các tu sĩ trẻ tuổi sẽ tạo ra một kẽ hở cho triết lý của hắn thâm nhập, nhưng đồng thời, nó cũng sẽ khiến những trưởng lão bảo thủ lo ngại hơn, và có những hành động quyết liệt hơn để trấn áp. Câu chuyện về Thiên Thủy Cốc, dù bi thảm, sẽ được lan truyền, trở thành một 'lời cảnh báo' trong các cuộc tranh luận về con đường tu luyện. Nhưng nó cũng có thể bị bóp méo bởi những kẻ chống đối, biến thành một câu chuyện hoang đường để làm mất uy tín của Tần Mặc. Những phản ứng đa chiều sau câu chuyện này sẽ dẫn đến sự xuất hiện của các nhóm phản đối công khai đầu tiên, khi các thế lực cũ cảm thấy bị đe dọa trực tiếp. Tuy nhiên, trong bóng tối bao trùm, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia hy vọng. Hy vọng không nằm ở việc ép buộc vạn vật phải từ bỏ con đường thăng tiên, mà nằm ở việc cho vạn vật quyền được lựa chọn, quyền được là chính nó, và quyền được sống một cuộc đời cân bằng, hài hòa với bản chất của mình.
Màn đêm buông xuống Vô Tính Thành thật tĩnh lặng, nhưng trong tâm khảm của Tần Mặc, sóng gió đã bắt đầu nổi lên. Hắn đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sự an yên của Vô Tính Thành, sự yên bình đến từ việc chấp nhận bản chất của mình, không truy cầu những điều vượt quá giới hạn tồn tại. Đây là điều hắn muốn bảo vệ, là hạt mầm của một kỷ nguyên mới mà hắn hy vọng sẽ gieo trồng trên khắp Huyền Vực.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội nhẵn bóng của Vô Tính Thành. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ những con kênh nhỏ len lỏi giữa các ngôi nhà gỗ lim và đá cuội. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ, hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa tại chợ sớm. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và ấm cúng.
Trong một ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đồi, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ Vô Tính Thành, Tần Mặc đang ngồi cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Vô Danh Khách. Ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm rọi vào qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc. Hắn, với vóc dáng hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đang chăm chú lắng nghe những báo cáo được truyền về từ các "tai mắt" mà họ đã phái ra thế giới bên ngoài. Tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, những điểm sáng nhỏ li ti trên bản đồ dường như đang lay động, báo hiệu những biến động sắp tới.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự căng thẳng: "Câu chuyện Thiên Thủy Cốc đã gieo mầm hoài nghi, nhưng cũng chọc giận những kẻ cố chấp. Họ coi đó là sự phỉ báng con đường của họ." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa có sự thấu hiểu, vừa có nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra. Nàng đã chứng kiến sự phản ứng của một số tu sĩ trẻ tuổi trong Đại Sảnh đêm qua, và nàng biết, sự hoài nghi đó, dù là một hạt giống hy vọng, cũng là một ngòi nổ cho sự phẫn nộ của những kẻ bảo thủ.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi trường tồn. Ông khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu những trải nghiệm cay đắng của cuộc đời tu luyện. "Sự phản ứng này là tất yếu, Tần Mặc. Người đã làm lung lay nền móng của họ, họ sẽ không ngồi yên." Giọng ông trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và giới tu luyện. Ông biết rõ, niềm tin là thứ khó lay chuyển nhất, đặc biệt là khi nó đã trở thành giáo điều của cả một thế giới. Ông từng là một phần của thế giới đó, từng khao khát cái gọi là "thăng tiên", và ông hiểu sự bám víu tuyệt vọng vào một ảo vọng.
Tần Mặc không nói gì ngay lập tức. Hắn đưa tay di chuyển một điểm sáng trên tấm bản đồ, tượng trưng cho một tông môn lớn ở phía Đông Huyền Vực. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn hiểu rõ những gì Tô Lam và Lục Vô Trần vừa nói. Từ khi rời Vô Tính Thành và mang triết lý cân bằng ra thế giới, hắn đã luôn lường trước ngày này. "Ta hiểu," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. "Nhưng sự thật không thể bị bóp méo mãi. Chúng ta cần một bằng chứng rõ ràng hơn." Hắn biết, lời nói suông, dù là những câu chuyện bi thảm như Thiên Thủy Cốc, cũng không đủ để thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm. Cần phải có một sự kiện, một minh chứng không thể chối cãi.
Vô Danh Khách, với dáng vẻ phong trần và chiếc áo choàng cũ kỹ, đang nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu mang theo. Y khẽ khẩy môi, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu về sự lặp lại của lịch sử, pha chút bi quan. "Càng lung lay, càng cố níu kéo. Con người luôn sợ hãi sự thay đổi, đặc biệt là khi nó đe dọa đến quyền lực và niềm tin đã ăn sâu." Giọng y tự nhiên, không mang vẻ phán xét, mà chỉ là một lời bình luận về bản chất cố hữu của nhân loại. Y đã chứng kiến quá nhiều, đã nhìn thấy quá nhiều vòng lặp, đến nỗi sự phản đối này không hề làm y ngạc nhiên. Y biết, con đường mà Tần Mặc đang đi sẽ đầy chông gai, không chỉ vì những kẻ mạnh muốn bảo vệ quyền lực, mà còn vì sự mù quáng của chính những người đang bị giáo điều dẫn lối.
Tần Mặc gật đầu, chấp nhận lời của Vô Danh Khách. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi không chỉ là cuộc chiến với những cá nhân, mà là cuộc chiến với một hệ tư tưởng, một niềm tin đã trở thành nền tảng của cả một thế giới. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương sớm còn đọng trên lá cây, lung linh như những viên ngọc. Mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình bắt đầu lan tỏa, mang đến một cảm giác bình yên nhưng cũng nhắc nhở về sự mong manh của nó. Hắn phải bảo vệ sự bình yên này, không chỉ cho Vô Tính Thành, mà cho cả Huyền Vực, trước khi sự truy cầu vô độ biến mọi thứ thành Thiên Thủy Cốc thứ hai. Hắn gấp tấm bản đồ lại, cất vào trong tay áo, một sự quyết tâm mới hình thành trong đôi mắt hắn. Đây sẽ không chỉ là một cuộc đối thoại, mà sẽ là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
***
Chiều tà, sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ đỉnh núi Thanh Vân Tông, nơi không khí loãng và trong lành thường mang theo hơi lạnh se sắt. Gió rít qua khe núi, tạo nên những âm thanh u uẩn, như tiếng than khóc của vạn vật. Trong Đại Điện Thanh Vân uy nghiêm, được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng sáng, mái ngói lưu ly xanh biếc chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện, tiếng kiếm khí vút qua trong c��c bãi tập xa xôi, và tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự trầm mặc nặng nề trong đại điện. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc từ Luyện Đan Phong, và mùi ozone từ mây và đá quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực.
Các trưởng lão và tông chủ của Thanh Vân Tông, cùng một số đại diện tông môn lớn khác từ khắp Huyền Vực, đang tề tựu. Khuôn mặt họ đều nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực. Trung tâm của sự chú ý là Mộ Dung Tĩnh, người đứng giữa đại điện, dáng vẻ tuấn tú nhưng khí chất cao ngạo toát ra rõ rệt. Mái tóc đen mượt của hắn được buộc cao gọn gàng, y phục tông môn sang trọng màu xanh lam nhạt càng làm nổi bật vẻ bề ngoài ngạo nghễ. Trong tay hắn là một chiếc quạt ngọc, nhưng lúc này hắn không phe phẩy nó, mà nắm chặt, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Gương mặt hắn đầy vẻ phẫn nộ, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng người trong đại điện, như muốn tìm kiếm sự đồng tình tuyệt đối.
"Tần Mặc và cái gọi là 'triết lý cân bằng bản chất' của hắn đang phá hoại nền móng tu luyện ngàn năm của Huyền Vực!" Giọng Mộ Dung Tĩnh vang vọng, không một chút e dè hay kiềm chế. "Hắn muốn chúng ta từ bỏ con đường thăng tiên, trở thành phàm nhân yếu ớt! Hắn muốn vạn vật an phận, từ bỏ khát vọng vươn lên, từ bỏ ý chí cải biến số phận!" Hắn đưa tay đập mạnh chiếc quạt ngọc xuống bàn, tiếng ‘cạch’ khô khốc vang vọng. "Một kẻ không linh căn, không thiên phú, lại dám dùng những câu chuyện hoang đường để phủ nhận con đường mà hàng triệu tu sĩ đã theo đuổi, con đường mà chính tổ tiên chúng ta đã mở ra!" Hắn tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu luyện chính thống, xem Tần Mặc là mối họa, một kẻ làm lung lay niềm tin và trật tự đã được thiết lập.
Trần Trưởng Lão, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, gật đầu đồng tình. Ánh mắt ông sắc sảo, đầy quyền lực, thể hiện sự cứng nhắc và bảo thủ. "Chuyện về Thiên Thủy Cốc là một sự bóp méo trắng trợn! Con đường thăng tiên luôn cần sự hy sinh. Những kẻ không có chí tiến thủ mới tìm cách biện minh cho sự yếu kém của mình!" Giọng ông trầm đục, vang vọng uy quyền của một người đã đứng trên đỉnh cao quyền lực hàng trăm năm. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Ông đã chứng kiến quá nhiều thế hệ tu sĩ dùng đủ mọi cách để thăng tiến, và ông tin rằng đó là con đường duy nhất để Huyền Vực phát triển, để chống lại những tai ương từ bên ngoài. Triết lý của Tần Mặc, trong mắt ông, không khác gì một lời mời gọi đến sự suy tàn.
Mộ Dung Tĩnh nghe Trần Trưởng Lão nói, ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hắn cao giọng, dõng dạc, từng lời nói như những nhát kiếm chém vào không khí. "Ta, Mộ Dung Tĩnh, thay mặt Thanh Vân Tông, tuyên bố: 'Triết lý cân bằng' của Tần Mặc là tà đạo, là mối họa cho Huyền Vực. Hắn đang dẫn dắt vạn vật vào con đường tự mãn, quên đi sự truy cầu sức mạnh tối thượng. Chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận nó và kêu gọi toàn bộ giới tu luyện cùng nhau đứng lên bảo vệ con đường chính đạo!"
Nói đoạn, Mộ Dung Tĩnh rút ra một tấm ngọc giản phát sáng từ tay áo. Tấm ngọc giản tỏa ra một vầng hào quang chói lọi, trên đó khắc những dòng chữ cổ kính, uy nghiêm. Đó là 'Tuyên Ngôn Hộ Đạo', bản tuyên bố chính thức của Thanh Vân Tông và các tông môn đồng minh. Hắn không chút do dự, phóng tấm ngọc giản lên không trung. Tấm ngọc giản bay vút lên cao, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, tan biến thành vô số đốm sáng li ti, lan tỏa khắp Huyền Vực. Đây là cách các tông môn lớn truyền bá thông điệp quan trọng của mình, đảm bảo rằng mọi tu sĩ, mọi sinh linh đều sẽ nghe thấy. Các trưởng lão khác trong đại điện gật đầu đồng tình, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Họ đã phát đi tín hiệu. Một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến niềm tin, đã chính thức bắt đầu. Con đường mà Tần Mặc đã chọn, giờ đây sẽ đối mặt với sự phản kháng dữ dội nhất.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời Vô Tính Thành, soi rọi những mái nhà gỗ lim và đá cuội. Không khí se lạnh, nhưng không quá buốt giá, chỉ đủ để cảm nhận sự yên tĩnh, trong lành của đêm. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên nào đó, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự náo động vừa diễn ra tại Thanh Vân Tông. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi xốp vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về sự bền vững, nguyên bản của nơi đây.
Tần Mặc đang đứng trên ban công nhỏ của ngôi nhà, đôi mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng dáng đứng thẳng tắp, kiên định. Một con chim đưa tin màu trắng, nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, vừa bay đến đậu trên vai hắn, khẽ mổ nhẹ vào tai hắn rồi nhả ra một tấm ngọc giản nhỏ. Tấm ngọc giản phát ra ánh sáng mờ nhạt, đúng như cách mà 'Tuyên Ngôn Hộ Đạo' đã được truyền bá. Tần Mặc cầm lấy, ánh mắt hắn không một chút dao động khi đọc lướt qua những dòng chữ trên ngọc giản. Hắn đã lường trước điều này, và sự thật không làm hắn bất ngờ.
Bên cạnh hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đều có mặt, gương mặt họ đầy vẻ lo lắng. Nàng Tô Lam nhìn tấm ngọc giản trong tay Tần Mặc, đôi mắt phượng ánh lên sự bất an. "Họ đã công khai... Đây sẽ là một cuộc chiến không tiếng súng." Giọng nàng khẽ run, nàng hiểu rõ sức nặng của một tuyên ngôn như thế này, nó không chỉ là lời nói suông, mà là sự huy động của cả một hệ thống.
Lục Vô Trần thở dài, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt khắc khổ càng thêm rõ nét. "Mộ Dung Tĩnh... hắn luôn kiêu ngạo và cố chấp." Ông đã từng đối mặt với những người như Mộ Dung Tĩnh, những kẻ tin rằng con đường của mình là duy nhất, là tối thượng, và sẵn sàng gạt bỏ mọi sự khác biệt.
Tần Mặc khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, nhưng chứa đựng cả một nỗi nặng trĩu trách nhiệm. Hắn gấp tấm ngọc giản lại, cất vào trong áo, như cất đi một gánh nặng, một thử thách mới. "Họ gọi nó là 'Hộ Đạo', nhưng thực chất là 'Hộ Tín'." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một chiều sâu triết lý. Hắn hiểu rõ bản chất của sự phản kháng này không phải là bảo vệ một con đường đúng đắn, mà là bảo vệ một niềm tin đã trở thành giáo điều, bảo vệ quyền lực và sự ổn định mà niềm tin đó mang lại cho họ. "Niềm tin đã ăn sâu ngàn năm, không dễ gì lay chuyển. Nhưng... chúng ta có con đường riêng của mình." Hắn nhìn ra màn đêm, nơi ánh trăng soi sáng những tán cây cổ thụ của Vô Tính Thành, những cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian, vẫn đứng vững mà không cần phải "thăng tiên".
Hắn quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi. "Hãy chuẩn bị. Sóng gió chỉ mới bắt đầu." Lời hắn nói không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở, một sự xác nhận về con đường gian khó phía trước. Hắn biết, tuyên ngôn này chỉ là phát súng hiệu đầu tiên. Sẽ có những cuộc tranh cãi lớn, những cuộc đối đầu tư tưởng, và có thể cả những hành động cụ thể hơn từ các tông môn để "kiểm tra" hoặc "trấn áp" triết lý của hắn.
Vô Danh Khách, nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt y vẫn bình thản, nhưng lời y nói lại mang một sự cảnh báo lạnh lẽo. "Đừng đánh giá thấp sự tuyệt vọng của kẻ sắp mất đi tất cả." Y hiểu rằng, khi niềm tin và quyền lực bị đe dọa, con người có thể làm những điều tàn nhẫn nhất. Những kẻ cuồng vọng kia sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói.
Tần Mặc gật đầu, khắc ghi lời cảnh báo đó vào lòng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là đối đầu với sức mạnh vật chất, mà còn là đối đầu với sự cố chấp, sự mù quáng của tâm trí. Hắn đứng dậy, bước ra ban công một lần nữa, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt thanh tú, nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư, nặng trĩu trách nhiệm. Hắn phải chứng minh giá trị của triết lý cân bằng không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động, bằng cách tạo ra một Huyền Vực nơi vạn vật có thể được là chính nó, nơi "thăng tiên" là một lựa chọn, chứ không phải là một sự ép buộc dẫn đến tai họa. Trong tĩnh lặng của đêm, Tần Mặc cảm nhận được một gánh nặng vô hình trên vai, gánh nặng của một kỷ nguyên mới đang chờ được kiến tạo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.