Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1328: Cuộc Luận Chiến Khốc Liệt: Dư Luận Huyền Vực Phân Hóa

"không giữ được bản chất, thì thăng tiên có ý nghĩa gì?" Lời y thâm trầm, như một câu hỏi vang vọng trong tâm trí của mọi người.

Trần Trưởng Lão nhìn những người dám đứng lên bảo vệ Tần Mặc, ánh mắt hắn ta lóe lên sự tức giận tột độ. "Các ngươi, những kẻ bị mê hoặc! Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái giá phải trả khi chống đối Thiên Diệu Tông và con đường chân chính!" Hắn ta không nói thêm lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay người đi, đoàn Hắc Thiết Vệ theo sát phía sau, tiếng giáp sắt va chạm vẫn lạnh lẽo và dồn dập. Khí thế hùng hổ khi đến, nhưng lại mang theo sự phẫn nộ tột cùng khi rời đi. Sự căng thẳng trong Đại Sảnh không hề giảm bớt, mà chỉ chuyển từ đối đầu trực diện sang một mối đe dọa tiềm tàng, nặng nề hơn.

Sau cuộc đối đầu căng thẳng, khi ánh nắng gay gắt của buổi trưa đã dần dịu xuống, và những tia nắng chiều bắt đầu nhuộm vàng khắp Vô Tính Thành, Tần Mặc tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt. Hắn ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra mặt hồ nước tĩnh lặng, nơi những đóa hoa sen trắng muốt đang khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ. Không khí buổi chiều mát mẻ, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ khu vườn bên cạnh, cùng với hương trà ấm áp từ chén trà trên bàn. Tiếng cụng chén trà nhẹ nhàng, ti���ng gió lướt qua tán lá cây, và tiếng suối chảy róc rách từ xa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, giúp xoa dịu đi sự căng thẳng còn vương vấn trong lòng.

Tần Mặc nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã đối mặt với những lời buộc tội và đe dọa của Trần Trưởng Lão một cách điềm tĩnh, không hề nao núng. Nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn có chút suy tư về gánh nặng của con đường mình đã chọn. Hắn biết, Trần Trưởng Lão chỉ là một trong số rất nhiều kẻ cố chấp, những người đã bị mù quáng bởi niềm tin ngàn năm vào 'thăng tiên' như một mục đích duy nhất.

"Tà đạo..." Tần Mặc khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm như làn gió. "Họ mù quáng đến mức nào để không nhìn thấy sự hủy diệt đang đến? Họ sẵn sàng ép buộc vạn vật từ bỏ bản chất, hủy hoại chính mình chỉ vì một khát vọng hư vô, một 'Tiên lộ' mà có thể chỉ là ảo ảnh." Hắn nhìn vào mặt hồ, nơi hình ảnh của hắn phản chiếu, khuôn mặt thanh tú nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư, nặng trĩu trách nhiệm. "Thiên Thủy Cốc... và bao nhiêu vùng đất khác đã phải gánh chịu hậu quả đó. Trần Trưởng Lão không muốn nhìn thấy, hay không dám nhìn thấy?"

Hắn lại nhấp một ngụm trà nữa, cảm nhận sự yên bình của Vô Tính Thành. Nơi đây, vạn vật đều được là chính nó, không bị ép buộc phải biến đổi, phải vươn cao, phải từ bỏ bản chất. Chính vì thế, nơi đây mới có thể duy trì được sự cân bằng, sự sống động mà thế giới bên ngoài đang dần đánh mất. Để bảo vệ nơi đây, và để bảo vệ lý tưởng 'cân bằng bản chất', hắn biết sẽ còn rất nhiều sóng gió phải vượt qua.

"Sự phản đối này chỉ là khởi đầu." Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn, không còn chút suy tư hay mệt mỏi. "Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, không chỉ là đối đầu với sức mạnh vật chất, mà còn là đối đầu với sự cố chấp, sự mù quáng của tâm trí. Nhưng ta không thể lùi bước." Lời đe dọa của Trần Trưởng Lão về việc "trừng phạt những kẻ theo Tần Mặc" chắc chắn sẽ không chỉ là lời nói suông. Sẽ có những hành động cụ thể hơn từ Thiên Diệu Tông và các tông môn khác trong tương lai gần. Cuộc đối đầu này sẽ là một trong những nhóm phản đối công khai đầu tiên, châm ngòi cho một làn sóng tranh cãi lớn hơn, chia rẽ rõ rệt hơn giữa hai phe.

Hắn chậm rãi đứng dậy, bóng lưng in trên ánh hoàng hôn cuối ngày, một bóng lưng tuy không vĩ đại nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên cường, một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. Hắn ra hiệu cho người phục vụ đang đứng ở quầy pha trà, rồi bước ra khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, hướng về phía những con đường lát đá cuội quen thuộc. Dù khó khăn đến mấy, hắn vẫn sẽ tiếp tục con đường của mình, con đường kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể được là chính nó, nơi thăng tiên là một lựa chọn, chứ không phải là một sự ép buộc dẫn đến tai họa.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua mái hiên rộng của Quán Trà Vọng Nguyệt, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gỗ cũ kỹ. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, và mùi hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi hoa nhài dịu ngọt tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ lùng. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi quây quần bên một chiếc bàn gỗ tròn, những chén trà nóng bốc khói nghi ngút. Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một sự trầm tư khó giấu. Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, không ngừng vuốt nhẹ chén trà trong tay, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt nàng. Lục Vô Trần thì khuôn mặt khắc khổ, mái tóc điểm bạc, chỉ trầm mặc nhìn ra khoảng không, thỉnh thoảng khẽ gật đầu như để xác nhận những điều đang được nói.

Những phù truyền tin liên tục được đưa đến, mỗi lá phù như một nhát dao khứa sâu vào sự bình yên giả tạo của buổi sáng Vô Tính Thành. Tô Lam chậm rãi đặt một lá phù xuống bàn, giọng nói nàng mang một vẻ trầm trọng hiếm thấy. "Lời buộc tội 'tà đạo' của Trần Trưởng Lão đã lan đi quá nhanh, Tần Mặc. Dư luận đang bắt đầu xao động, nhiều người hoang mang, nghi ngờ triết lý cân bằng của chúng ta." Nàng liếc nhìn Tần Mặc, đôi mắt ánh lên vẻ bất an. "Không chỉ dừng lại ở lời nói, các tông môn lớn khác cũng đã bắt đầu hưởng ứng 'Tuyên Ngôn Hộ Đạo' của Thanh Vân Tông. Những cuộc luận chiến công khai đang nổ ra ở khắp các thành trì lớn, họ đang bóp méo triết lý của chúng ta một cách trắng trợn."

Lục Vô Trần khẽ thở dài, tiếng thở mang nặng sự mệt mỏi của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. "Sự cố chấp của họ đã vượt quá sức tưởng tượng, Tô Lam. Họ không muốn lắng nghe, chỉ muốn bảo vệ cái gọi là 'nền tảng' của mình bằng mọi giá. Họ coi sự thay đổi là mối đe dọa, chứ không phải là con đường sống." Hắn đưa mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Họ đã ăn sâu vào niềm tin 'thăng tiên' đến mức không thể chấp nhận bất kỳ con đường nào khác, dù cho con đường đó có thể cứu rỗi Huyền Vực khỏi sự diệt vong."

Tần Mặc nhấp một ngụm trà, hương vị chát ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, phát ra một tiếng "cạch" rất khẽ, nhưng lại như một tiếng chuông vang vọng trong không gian yên tĩnh. "Đây là điều ta đã dự liệu." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh đến lạ, như dòng suối không hề xao động trước gió lớn. "Chúng ta không thể ngăn cản lời nói của họ, nhưng chúng ta có thể làm rõ ý nghĩa của con đường cân bằng bằng hành động." Đôi mắt hắn ánh lên một tia kiên định. "Những lời lẽ hùng hồn, những cuộc tranh luận vô nghĩa chỉ càng làm sâu sắc thêm sự hiểu lầm và chia rẽ. Niềm tin không thể được xây dựng bằng cách áp đặt, mà bằng cách chứng minh."

Tô Lam khẽ nhíu mày. "Nhưng nếu chúng ta không phản bác, không lên tiếng, họ sẽ càng có cớ để xuyên tạc. Dân chúng Huyền Vực đang hoang mang, họ không hiểu rõ bản chất vấn đề. Những lời lẽ của Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão nghe có vẻ hợp lý đối với những kẻ chỉ biết đến sức mạnh." Nàng nhớ lại hình ảnh Trần Trưởng Lão kiêu ngạo, cùng những lời lẽ đe dọa của hắn.

"Chính vì thế, chúng ta cần hành động." Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn hướng về phía những đóa sen trắng muốt đang khẽ đung đưa trên mặt hồ. "Những lời buộc tội 'tà đạo' có thể lan truyền nhanh chóng, nhưng sự thật và những gì vạn vật đang cảm nhận mới là thứ có sức mạnh bền vững." Hắn thở dài một tiếng, nhưng không phải là sự mệt mỏi, mà là một sự chấp nhận sâu sắc về gánh nặng sắp tới. "Họ muốn biến sự cân bằng thành tội lỗi. Họ muốn vạn vật sợ hãi chính bản chất của mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến tư tưởng, mà là cuộc chiến cho ý chí tự do của vạn vật, cho quyền được là chính nó."

Lục Vô Trần gật đầu. "Ngươi nói đúng, Tần Mặc. Lời nói của họ chỉ là gió thoảng mây bay, nếu không có hành động cụ thể chứng minh. Nhưng hành động gì đây? Khi mà các tông môn lớn đang cố gắng cô lập chúng ta, bóp nghẹt mọi tiếng nói ủng hộ?"

"Hành động sẽ đến một cách tự nhiên, khi thời cơ chín muồi." Tần Mặc đáp, giọng hắn vẫn điềm tĩnh. "Trước mắt, chúng ta cần lắng nghe. Lắng nghe những gì vạn vật đang nói, lắng nghe những tiếng lòng đang bị đè nén, bị ép buộc." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Vô Tính Thành đang dần bừng tỉnh trong ánh nắng sớm. "Họ có thể hùng biện, có thể đe dọa, nhưng họ không thể phủ nhận sự thật đang hiện hữu. Thiên Thủy Cốc là một ví dụ, và sẽ còn nhiều ví dụ khác nữa. Chúng ta sẽ không đi tìm kiếm xung đột, nhưng cũng sẽ không lùi bước khi xung đột tìm đến chúng ta. Con đường này là một sự lựa chọn, không phải là một cuộc chiến. Nhưng nếu họ muốn biến nó thành chiến trường, chúng ta sẽ cho họ thấy sự kiên định của Vô Tính Thành."

Tô Lam nhìn theo bóng lưng Tần Mặc, trong lòng vừa lo lắng vừa dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Nàng biết, Tần Mặc không phải là kẻ hùng ngôn, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều có sức nặng ngàn cân, đều là sự tổng hòa của những suy tư sâu sắc và sự thấu hiểu vạn vật. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, đó là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong tâm trí, trong niềm tin của mỗi sinh linh Huyền Vực. Nhưng nàng tin, với Tần Mặc, con đường mới sẽ được mở ra.

***

Cùng lúc đó, tại quảng trường lớn trước Học Viện Thiên Long – một kiến trúc hùng vĩ với những tòa nhà gạch đỏ cổ kính, sân trường rộng lớn và thư viện chứa đầy tri thức cổ xưa – một cuộc luận đạo công khai đang diễn ra sôi nổi. Tiếng người xì xào, tiếng bước chân vội vã, và tiếng gió thổi qua những trang sách trong các giảng đường tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn mang đậm không khí học thuật. Mộ Dung Tĩnh, với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo, đứng trên đài cao được dựng tạm, tay hắn cầm một chiếc quạt ngọc, cử chỉ dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông tu sĩ và dân chúng đang vây quanh. Y phục tông môn sang trọng của hắn, màu xanh lam thẫm với những họa tiết tinh xảo, càng làm nổi bật vẻ tự tin và quyền lực.

"Cái gọi là 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc chỉ là sự ngụy biện cho sự yếu đuối!" Giọng Mộ Dung Tĩnh vang vọng, đầy khí chất, xuyên qua tiếng ồn ào của đám đông. "Nó sẽ khiến Huyền Vực mất đi khát vọng thăng tiến, trở thành một phế thổ! Chúng ta cần sức mạnh, không phải sự trì trệ! Thăng tiên là con đường duy nhất để trường tồn, là mục tiêu tối thượng mà vạn vật phải truy cầu!" Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí người nghe, rồi tiếp tục với giọng điệu càng lúc càng hùng hồn. "Hắn muốn chúng ta từ bỏ con đường ngàn năm, từ bỏ vinh quang của Tiên giới, chỉ để sống một cuộc đời phàm tục, ngắn ngủi và vô vị. Đây không phải là sự giải thoát, mà là sự thoái hóa! Một sự đầu hàng trước khó khăn!"

Trong đám đông, một tu sĩ trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy trăn trở, khẽ rụt rè lên tiếng. "Nhưng chẳng phải sự truy cầu cực đoan đã khiến thế giới này đứng trước bờ vực sao? Thiên Thủy Cốc... Những vật thể bị khai linh quá đà... Chẳng phải đó là hệ quả của việc cố chấp thăng tiên mà quên đi giới hạn của chính mình?" Giọng y yếu ớt, gần như bị át đi bởi tiếng xì xào của đám đông.

Mộ Dung Tĩnh nghe thấy, ánh mắt sắc lạnh của hắn lập tức hướng về phía tu sĩ trẻ. Hắn ngắt lời y một cách dứt khoát, không cho y cơ hội nói thêm. "Đó là do kẻ yếu không đủ sức mạnh để kiểm soát! Sức mạnh mới là chân lý! Kẻ có đủ nội lực, đủ ý chí, sẽ không bao giờ bị phản phệ bởi linh lực! Triết lý của Tần Mặc chỉ là con đường tà đạo, dẫn dắt vạn vật trở lại nguyên thủy, quên đi vinh quang của Thăng Tiên! Hắn muốn chúng ta trở thành những sinh linh thấp kém, không có khát vọng vươn lên, chỉ để thỏa mãn cái gọi là 'cân bằng' hão huyền của hắn!" Hắn phất quạt ngọc, tạo ra một làn gió nhẹ mang theo uy áp vô hình. "Hắn đang phá hoại nền tảng của Huyền Vực, phá hoại tương lai của chúng ta!"

Đám đông bắt đầu xao động mạnh mẽ. Một số người gật gù đồng tình với Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt họ đầy vẻ căm phẫn đối với "kẻ phá hoại" Tần Mặc. Một số khác, đặc biệt là những người từng chứng kiến hậu quả của việc "thăng tiên" quá đà, lại tỏ ra hoang mang, nghi ngờ. Tiếng tranh cãi nhỏ bắt đầu nổ ra đây đó, chia rẽ đám đông thành từng nhóm nhỏ với những quan điểm trái ngược. Các tu sĩ trẻ khác, dù có chung nỗi lo với người vừa lên tiếng, cũng không dám phản bác, bởi khí thế và uy tín của Mộ Dung Tĩnh quá lớn, lời lẽ của hắn quá sắc bén.

Trong một góc khuất của quảng trường, Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc trắng, vẫn đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt đeo kính tinh anh của ông quan sát mọi thứ với vẻ ưu tư. Ông ôm chặt một chồng sách cũ nát vào lòng, lắng nghe từng lời Mộ Dung Tĩnh nói. Khóe môi ông khẽ nhếch, thốt ra một lời thì thầm mà không ai nghe thấy: "Họ đã bóp méo nó quá xa... Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe." Giọng ông yếu ớt, nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã đọc quá nhiều sách cổ, và ông hiểu rằng sự cố chấp này đã từng đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt không chỉ một lần. Lão Nhân nhìn những khuôn mặt đang hằn học, những ánh mắt đầy vẻ kiên định mù quáng, rồi lại nhìn những người trẻ tuổi đang hoang mang, không biết nên tin vào điều gì. Ông thở dài, không can thiệp, bởi ông biết, những lời lẽ của một lão già như ông sẽ không thể lay chuyển được những tư tưởng đã ăn sâu cắm rễ. Sự thật phải tự nó hé lộ, bằng một cái giá đắt hơn nhiều.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian Huyền Vực, và vầng trăng non nhợt nhạt đã lấp ló sau những ngọn cây, Tần Mặc một mình bước đến bên bờ suối Tinh Lộ. Con suối chảy qua Vô Tính Thành, ti��ng nước róc rách nhẹ nhàng như một bản nhạc ru êm đềm, làm dịu đi mọi muộn phiền. Bờ suối được kè đá đơn giản, những cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang, tạo nên một khung cảnh trong lành, mát mẻ và tĩnh mịch. Mùi nước, mùi cây cỏ và đất ẩm hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Trong tay hắn là một phù truyền tin vừa nhận được, cuộn lại khéo léo. Từ những dòng chữ được viết vội trên đó, Tần Mặc có thể thấy toàn cảnh những gì đang diễn ra bên ngoài Vô Tính Thành: các cuộc luận chiến ngày càng gay gắt, những lời buộc tội và xuyên tạc triết lý cân bằng của hắn ngày càng lan rộng, và sự chia rẽ trong dư luận Huyền Vực đang trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Có những lời ủng hộ yếu ớt, nhanh chóng bị dìm xuống bởi làn sóng phản đối dữ dội, và có cả những báo cáo về việc một số tông môn nhỏ hơn bắt đầu e sợ, quay lưng lại với Vô Tính Thành để tránh tai họa.

"Họ muốn biến sự cân bằng thành tội lỗi. Họ muốn vạn vật sợ hãi chính bản chất của mình..." Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm thấp, vang vọng giữa không gian yên tĩnh của màn đêm đang buông xuống. "Đây không chỉ là một cuộc chiến cho Huyền Vực, mà là cho ý chí tự do của vạn vật. Cho quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó khác, chỉ vì khát vọng hư vô của kẻ khác." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm khẽ mơn man qua gò má, mang theo hơi ẩm của suối nước. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thiên Thủy Cốc hiện lên rõ nét, những linh hồn vặn vẹo, những vật tính bị phá hủy, tất cả vì sự truy cầu cực đoan. "Trần Trưởng Lão, Mộ Dung Tĩnh... họ không thấy, hay không muốn thấy? Họ nghĩ rằng sức mạnh có thể giải quyết mọi thứ, nhưng họ lại không nhận ra rằng chính sự mất cân bằng đã tước đi sức mạnh thật sự của Huyền Vực."

Hắn thở dài một tiếng, nhưng không phải là sự nản lòng. Sự mệt mỏi có lẽ là điều không thể tránh khỏi khi đối mặt với sự cố chấp của cả một thế giới, nhưng nó không thể làm lung lay ý chí kiên định của hắn. Trách nhiệm nặng nề đè nặng lên vai, buộc hắn phải tìm ra một con đường, một giải pháp. "Nhưng một khi họ đã bóp méo sự thật, lời nói không còn đủ sức mạnh nữa." Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt trên mặt nước. "Cần phải có một sự thức tỉnh lớn hơn." Lời lẽ hùng hồn, những cuộc tranh luận chỉ làm dấy lên thêm nghi ngờ và oán giận. Để thay đổi niềm tin đã ăn sâu ngàn năm, cần phải có bằng chứng không thể chối cãi, cần phải có những hành động cụ thể, những minh chứng sống động mà không một lời hùng biện nào có thể phủ nhận.

Hắn từ từ mở phù truyền tin, đọc lướt qua những dòng chữ cuối cùng. Những dòng tin tức về sự chia rẽ, sự sợ hãi, và cả những lời kêu gọi hành động từ phe bảo thủ. Tần Mặc nắm chặt phù truyền tin trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da thú khô cứng. Sau đó, hắn nhẹ nhàng thả nó xuống dòng suối Tinh Lộ. Lá phù trôi đi, lướt trên mặt nước lấp lánh ánh trăng, rồi dần khuất vào bóng tối. Hành động này như một lời tuyên bố ngầm, một sự từ bỏ cách thức đối đầu bằng lời nói suông. Tần Mặc hiểu rằng, những cuộc luận chiến công khai và sự chia rẽ dư luận đang tạo ra tiền đề cho việc hình thành các nhóm phản đối có tổ chức và mạnh mẽ hơn. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi này sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ leo thang thành các hành động trực diện hơn.

Hắn đứng đó một lúc lâu, lắng nghe tiếng suối chảy, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật xung quanh. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, mà là Tần Mặc của Huyền Vực, người mang trên vai gánh nặng của một kỷ nguyên mới. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi những vì sao đang lấp lánh, hứa hẹn một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free