Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1354: Bóng Đêm Tin Đồn: Khi Sự Thật Bị Bóp Méo

Màn đêm buông xuống phế tích Thiết Giáp Thành, nhưng sự tĩnh mịch không còn mang theo nỗi giận dữ hay sợ hãi như trước. Tần Mặc vẫn đứng đó, bàn tay vừa rút khỏi khối kim loại lạnh lẽo, hít thở một hơi sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa qua lồng ngực. Dù đôi môi đã khô khốc, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, công việc xoa dịu những linh hồn thép bị tổn thương sâu sắc ấy đã vắt kiệt năng lượng tinh thần của mình, nhưng đổi lại là một sự bình yên mong manh, một lời thầm thì chấp nhận từ hàng vạn mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến. Sự bình yên ấy, không phải là sự sống động bùng nổ, mà là một quyền được không tranh đấu, được nghỉ ngơi sau bao năm tháng bị ép buộc.

Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất khi ánh bình minh yếu ớt hé rạng từ phía đông, những giọt nước li ti đọng trên những mảnh kim loại rỉ sét, lấp lánh như những giọt nước mắt chưa kịp khô. Gió lạnh luồn qua những khe hở của phế tích, mang theo mùi kim loại ẩm mốc và đất đá hoang tàn. Tần Mặc đứng bất động thêm một lúc, đôi mắt khẽ nhắm lại, lắng nghe những dao động cuối cùng của “ý chí tồn tại” nơi đây. Chúng yếu ớt, mệt mỏi, nhưng đã không còn vặn vẹo trong oán hận hay sợ hãi. Chúng đã tìm thấy một sự cân bằng mới, một sự chấp nhận số phận không bị ép buộc thăng cấp, không bị cưỡng cầu phải trở thành thứ gì đó khác bản chất của mình.

“Yên bình… không phải là không tồn tại, mà là lựa chọn để không tranh đấu,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ khàng hòa lẫn vào tiếng mưa phùn. “Không ai sẽ ép buộc các ngươi nữa.” Đó là lời hứa, cũng là lời nguyện cầu của hắn cho vạn vật trong Huyền Vực này.

Tô Lam tiến lại gần, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. Nhan sắc thanh tú của nàng dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm càng thêm phần dịu dàng, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn không giấu được vẻ sốt ruột. Nàng đưa tay khẽ chạm vào vai Tần Mặc, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ thân thể hắn. Trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt của nàng bị gió thổi bay nhẹ, nhưng nàng vẫn đứng vững, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của ý chí kiên định.

“Mặc ca, anh mệt rồi,” Tô Lam nói, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Chúng ta nên nghỉ ngơi một chút trước khi đến Làng Mộc Thạch.” Nàng hiểu rằng việc chữa lành những vết thương của “vật tính” đòi hỏi một sự tiêu hao tinh thần khủng khiếp, và Tần Mặc đã phải gánh vác quá nhiều.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, cũng bước tới. Dáng người gầy gò của y hơi còng, nhưng ánh mắt sâu trũng lại lộ rõ sự thấu hiểu và tán đồng khi nhìn Tần Mặc. Y đã chứng kiến biết bao bi kịch của Huyền Vực, đã từng hoài nghi về mọi con đường, nhưng con đường của Tần Mặc đã thắp lên trong y một tia hy vọng mong manh.

“Con đường này, đòi hỏi sự kiên nhẫn phi thường,” Lục Vô Trần trầm ngâm, giọng y trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời đều như một lời khẳng định. “Ngươi đã làm rất tốt.” Y không nói nhiều, nhưng sự công nhận từ một người từng trải như y lại có sức nặng phi thường. Y biết, việc Tần Mặc làm được ở đây không chỉ là chữa lành một phế tích, mà là chữa lành một niềm tin đã vỡ nát.

Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn hồn nhiên, nép sát vào Tần Mặc. Mái tóc bím hai bên của nàng khẽ lay động, và nàng khẽ khàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên cánh tay hắn. Một luồng sinh khí ấm áp, thuần khiết, như ánh nắng ban mai, khẽ truyền qua da thịt, thấm vào Tần Mặc, xua đi một phần mệt mỏi. Nàng không nói gì, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả sự tin tưởng và đồng hành. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, đặt tay lên mái tóc mềm mại của Tiểu Thảo.

Tần Mặc hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận luồng sinh khí thanh khiết từ Tiểu Thảo, cảm nhận sự lo lắng của Tô Lam và sự thấu hiểu của Lục Vô Trần. Hắn biết, hành trình chữa lành Huyền Vực còn rất dài, và việc chữa lành những vết sẹo tinh thần và ý chí của vạn vật sẽ khó khăn và tốn thời gian hơn nhiều so với việc chữa lành những vết thương vật lý. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, sự đồng cảm không giới hạn và một niềm tin sắt đá vào con đường cân bằng bản chất. Hắn chậm rãi quay người, đôi mắt sâu thẳm quét qua phế tích Thiết Giáp Thành một lần cuối, nơi những mảnh giáp đã tìm thấy sự bình yên u hoài của riêng mình. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho đồng đội lên đường.

Bốn bóng người, một người mệt mỏi nhưng kiên định, một người lo lắng nhưng trung thành, một người trầm ngâm nhưng thấu hiểu, và một người hồn nhiên nhưng tràn đầy sức sống, lặng lẽ rời khỏi phế tích, bước đi trên con đường đất ẩm ướt dưới màn mưa phùn, hướng về phía Làng Mộc Thạch, nơi một thử thách mới đang chờ đợi họ, không phải là sức mạnh đối đầu, mà là sự thao túng và bóp méo niềm tin. Mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét d��n nhường chỗ cho mùi cây cỏ tươi mới khi họ xa dần phế tích, tiến về một tương lai đầy bất định nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

***

Sau nhiều giờ hành trình dưới những tán cây cổ thụ vươn mình qua con đường mòn, đoàn người của Tần Mặc cuối cùng cũng đến được Làng Mộc Thạch. Nắng đã lên cao, xuyên qua những tầng mây mỏng sau cơn mưa phùn buổi sớm, rải những vệt sáng vàng óng xuống con đường đất. Không khí trong lành, mang theo mùi hương của khói bếp, đất ẩm, và cây cỏ dại sau mưa. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và xen lẫn là những tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con, tạo nên một bức tranh thôn dã ấm cúng và tĩnh lặng, hoàn toàn trái ngược với sự hoang tàn của Thiết Giáp Thành mà họ vừa rời đi.

Làng Mộc Thạch nằm ẩn mình dưới chân núi Thanh Vân, với những ngôi nhà gỗ mái tranh đơn sơ, mộc mạc, hòa mình vào thiên nhiên. Kiến trúc không hề cầu kỳ, chỉ là những vật liệu thô sơ được sắp đặt khéo léo, đủ để che mưa che nắng, đủ để duy trì một cuộc sống bình dị. Một con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, mang theo tiếng nước chảy êm đềm như một khúc ca của đất trời.

Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Tiểu Thảo bước vào làng, dự định nghỉ chân và bắt đầu kế hoạch “thức tỉnh” các “vật tính” tự nhiên ở đây, để chúng tìm lại sự cân bằng vốn có, không bị ép buộc tu luyện hay thăng cấp. Tuy nhiên, khi đi qua một quán trà nhỏ nằm ở trung tâm làng, họ bất chợt nghe thấy tiếng ồn ào bất thường, phá vỡ sự yên bình vốn có. Đó không phải là tiếng cười nói vui vẻ, mà là một sự xôn xao xen lẫn lo lắng và phẫn nộ.

Một người đàn ông với dáng người phong trần, mặc áo vải thô, mang theo một gánh hàng hóa nhỏ, đang đứng giữa quán trà, thao thao bất tuyệt. Khuôn mặt hắn nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh láo liên, toát lên vẻ xảo quyệt và thực dụng. Hắn chính là Vân Du Khách, kẻ gieo rắc tin đồn, một tàn dư của phe Thiên Diệu Tôn Giả. Giọng hắn khoa trương, hùng hồn, cố tình thu hút sự chú ý của mọi người.

“...Hắn nói là cân bằng, nhưng thực chất là tước đoạt thiên phú! Biến linh thú thành dã thú, linh bảo thành sắt vụn!” Vân Du Khách vung tay kịch liệt, ánh mắt quét qua từng gương mặt thôn dân đang vây quanh. “Cái gọi là ‘cân bằng bản chất’ của Tần Mặc kia, chẳng qua là một âm mưu thâm độc, muốn phá hoại con đường thăng tiên ngàn đời của chúng ta! Hắn muốn Huyền Vực suy yếu, muốn tất cả chúng ta trở thành phế vật vô tri, không còn hy vọng thăng tiên!”

Lời lẽ của Vân Du Khách như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi cố hữu của người dân Huyền Vực – nỗi sợ bị tước đoạt khả năng tu luyện, nỗi sợ không thể đạt tới cảnh giới thăng tiên. Các thôn dân, ban đầu chỉ là hiếu kỳ, giờ đây khuôn mặt họ dần chuyển sang hoài nghi, lo sợ, và một số người, đặc biệt là cánh đàn ông chất phác, đã bắt đầu tỏ rõ sự phẫn nộ. Mùi trà thơm trong quán trà giờ đây dường như bị lấn át bởi không khí căng thẳng và mùi vị của sự nghi ngờ.

“Vậy là công sức tu luyện của chúng ta… là vô ích sao?” Một Thôn Dân Khác (Nam) lên tiếng, giọng y đầy tức giận và bất mãn. Khuôn mặt chất phác của y giờ đây đã nhăn nhó, ánh mắt nhìn Vân Du Khách xen lẫn sự hoài nghi và một niềm tin mù quáng vào những lời lẽ kích động. Y đã dành cả đời để cố gắng tu luyện, dù chỉ là chút linh lực yếu ớt, nhưng niềm hy vọng thăng tiên là thứ duy nhất giữ cho y tiếp tục cố gắng.

Một Thôn Dân Khác (Nữ), khuôn mặt hiền lành, dáng người bình thường, lo lắng tột độ. Nàng ôm chặt đứa con nhỏ trong tay, đôi mắt nhìn Vân Du Khách đầy sợ hãi. “Con cái chúng ta liệu có còn đường tu luyện không? Làng ta sẽ ra sao nếu không có linh khí dồi dào?” Giọng nàng run rẩy, hình ảnh một tương lai u ám không có hy vọng thăng tiên hiện lên trong tâm trí nàng. Đối với họ, thăng tiên không chỉ là một mục tiêu cá nhân, mà là niềm tin vào sự trường tồn, vào một cuộc sống tốt đẹp hơn cho thế hệ mai sau.

Tần Mặc đứng lặng lẽ quan sát từ bên ngoài quán trà, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt người dân. Hắn không tỏ vẻ tức giận, chỉ có một sự trầm tĩnh đáng sợ, như một mặt hồ sâu không đáy. Hắn đã quá quen với những lời xuyên tạc và vu khống như thế này. Đây không phải là lần đầu tiên, và chắc chắn không phải là lần cuối cùng. Những kẻ cố chấp không từ bỏ quyền lực và con đường cũ sẽ dùng mọi cách để bảo vệ nó, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải gieo rắc sự sợ hãi và dối trá.

Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng sắc lạnh. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, một luồng kiếm khí vô hình khẽ rung động quanh nàng. Nàng không thể chịu đựng được sự xuyên tạc trắng trợn này. “Đây là sự xuyên tạc trắng trợn!” Nàng khẽ thốt lên, giọng nói thanh thoát của nàng mang theo một sự phẫn nộ hiếm thấy.

Lục Vô Trần khẽ cau mày. Y đã sống đủ lâu để hiểu rằng những lời nói dối, khi được gieo rắc đúng thời điểm và vào đúng nỗi sợ hãi, có thể có sức mạnh hủy diệt hơn bất kỳ binh khí nào. Y thở dài, mệt mỏi trước sự cố chấp và tăm tối của lòng người.

Vân Du Khách, hả hê khi thấy đám đông bị kích động, tiếp tục khoa trương, múa may tay chân. Hắn không hề hay biết rằng Tần Mặc và những người đồng hành đang đứng cách đó không xa, lắng nghe từng lời lẽ độc địa của hắn. Mặt trời đã lên đỉnh đầu, nắng nhẹ sau mưa khiến những hạt nước còn đọng trên mái tranh lấp lánh như pha lê, nhưng không khí trong làng đã bị bao phủ bởi một đám mây mù của sự nghi ngờ và lo sợ. Cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy khốc liệt, đã bắt đầu.

***

Chiều tối buông xuống Làng Mộc Thạch. Những ánh đèn dầu, đèn lồng bắt đầu thắp sáng từ các ngôi nhà, hắt lên những vệt sáng ấm áp trên con đường đất. Mùi khói bếp vẫn vấn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi trong một góc yên tĩnh của Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn lồng treo trên cột gỗ chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn. Không khí trong quán trà giờ đây đã tĩnh lặng hơn, nhưng vẫn nặng trĩu những suy tư và lo lắng về những tin đồn mà họ đã nghe được vào buổi trưa.

Tần Mặc bình thản nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ, hương trà ấm nóng lan t��a trong miệng, xua đi chút lạnh lẽo trong lòng. Tuy nhiên, ánh mắt hắn cho thấy hắn đang suy nghĩ rất sâu sắc, cố gắng tìm ra cách đối phó với thử thách mới này. Ngoại hình thanh tú của hắn dưới ánh đèn càng thêm phần trầm mặc, mái tóc đen nhánh buông lơi che đi một phần đôi mắt sâu thẳm.

Tô Lam không thể giữ được sự bình tĩnh. Nàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự bức xúc, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên quyết. Nàng không chấp nhận việc những lời dối trá kia làm lung lay niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đang dày công xây dựng.

“Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gieo rắc những lời dối trá đó, Mặc ca!” Tô Lam nói, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, nhưng mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Nó sẽ phá hoại tất cả những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng! Những người dân này… họ đang bị lợi dụng nỗi sợ hãi của chính mình.”

Lục Vô Trần thở dài, gương mặt khắc khổ của y càng thêm phần mệt mỏi. Y đã chứng kiến quá nhiều sự thật b��� bóp méo, quá nhiều niềm tin bị lợi dụng trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình. “Sự thay đổi tư tưởng còn khó hơn cả chiến tranh,” y trầm ngâm, giọng nói trầm yếu ớt. “Những kẻ cố chấp không từ bỏ quyền lực và con đường cũ, sẽ dùng mọi cách để bảo vệ nó. Thiên Diệu Tôn Giả dù đã bị đánh bại, nhưng tàn dư của y vẫn còn đó, và phương thức của y vẫn còn ảnh hưởng sâu rộng.”

Tần Mặc đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần. Ánh mắt hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức nặng phi thường, một sự kiên định không gì có thể lay chuyển. Hắn hiểu rõ bản chất của cuộc chiến này, không phải là đối đầu bằng vũ lực, mà là cuộc chiến của niềm tin và nhận thức.

“Sức mạnh của lời nói dối chỉ tồn tại khi sự thật chưa được phơi bày,” Tần Mặc nói, giọng hắn chậm rãi, sâu sắc, như mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Chúng ta không cần phải chiến đấu với từng tin đồn, mà phải chứng minh bằng hành động. Để cho vạn vật tự lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc, đó mới là chân lý.” Hắn tin rằng, một khi sự thật được hiển lộ, mọi lời dối trá sẽ tự động tan biến.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự băn khoăn. Nàng muốn hành động ngay lập tức, muốn dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang bùng cháy trong lòng dân làng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Nàng hỏi, giọng điệu thanh thoát giờ đây đã dịu đi, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của Tần Mặc.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy quyết tâm. Hắn nhìn ra xa xăm về phía những ngôi nhà trong làng, nơi những ngọn đèn đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng ấm cúng. Hắn cảm nhận được sự bất an của người dân, cảm nhận được sự dao động trong “ý chí tồn tại” của họ, bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ đầy độc tố.

“Chúng ta sẽ tiếp tục con đường của mình,” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, mạnh mẽ như những vì sao trên bầu trời đêm vừa xuất hiện. “Và để những người dân ở đây, tự mắt thấy, tự tai nghe, tự tâm cảm nhận. Sự thật, cuối cùng sẽ chiến thắng.” Hắn biết, việc thiết lập “Hiến Chương Cân Bằng” và thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của Huyền Vực sẽ là một quá trình gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và giáo dục lâu dài. Nhưng hắn không sợ hãi.

Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Họ hiểu rằng thử thách này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và chiến lược hơn bất kỳ trận chiến nào bằng sức mạnh vật lý. Vân Du Khách và những kẻ đứng sau hắn không chỉ muốn phá hoại những nỗ lực tái thiết của Tần Mặc, mà còn muốn gieo rắc sự chia rẽ và hỗn loạn, làm suy yếu toàn bộ Huyền Vực. Đây là một cuộc chiến tâm lý, một cuộc chiến chống lại sự thao túng thông tin và niềm tin cố hữu của cả một thế giới.

Tiểu Thảo, ngồi cạnh Tần Mặc, đôi mắt to tròn của nàng nhìn hắn đầy tin tưởng. Nàng không hiểu hết những lời lẽ sâu sắc của người lớn, nhưng nàng cảm nhận được sự kiên định và bình yên tỏa ra từ Tần Mặc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi tối, mùi trà thoang thoảng. Hắn đã đi một chặng đường dài, từ Vô Tính Thành bị coi là phế địa, đến việc trở thành người duy nhất có thể hàn gắn những vết thương sâu thẳm của Huyền Vực. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với những kẻ thù không chỉ ở bên ngoài mà còn ẩn sâu trong tư tưởng và niềm tin. Nhưng nhìn vào những người đồng hành luôn tin tưởng và ủng hộ mình, Tần Mặc biết mình không đơn độc. Niềm hy vọng vẫn cháy sáng trong tim hắn, mạnh mẽ như những vì sao trên bầu trời đêm. Họ sẽ chứng minh rằng, “khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới,” nhưng khi vạn vật tìm thấy sự cân bằng bản chất của mình, một kỷ nguyên mới, bình yên và hài hòa hơn sẽ thực sự được kiến tạo.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free