Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1356: Tâm Trấn Thức Tỉnh: Lời Từ Chối Của Cổ Trấn

Đã đến lúc hành động.

Tần Mặc hít sâu một hơi, luồng không khí ẩm thấp mang theo mùi đất và lưu huỳnh nồng nặc tràn vào lồng ngực, nhưng không thể xua đi cảm giác ngột ngạt đang vây lấy hắn. Trận pháp khai linh khổng lồ dưới lòng đất, được khắc vẽ bằng những đường nét ma quái, đang phát ra ánh sáng đỏ rực lập lòe, như một trái tim tà ác đang đập những nhịp đập cuối cùng của sự hủy diệt. Xung quanh hắn, hàng chục Hắc Thiết Vệ trong bộ giáp đen kín mít, vô cảm như những pho tượng, đang đứng gác, tay lăm lăm trọng binh. Những tu sĩ ám phục, ẩn mình trong bóng tối, thì thầm những câu chú tà dị, năng lượng u ám từ cơ thể chúng hòa quyện vào trận pháp, đẩy sự đau đớn của Cổ Trấn Thành Linh lên đến đỉnh điểm. Mùi máu tanh và khí độc phả ra từ những mảnh vỡ linh vật bị ép buộc khai linh, tạo thành một bầu không khí rờn rợn, ghê tởm.

Tô Lam không nói một lời, Vô Danh Kiếm đã rời vỏ, phát ra tiếng ngân khe khẽ như một lời cảnh báo. Nàng tung người lao vào đám Hắc Thiết Vệ gần nhất, thân pháp nhẹ nhàng như chim én, nhưng kiếm chiêu lại sắc bén như tia chớp. Kiếm quang xanh biếc xẹt qua không trung, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh đủ để xuyên phá lớp giáp cứng rắn nhất. Tiếng sắt thép va chạm vang lên chói tai, tạo thành bản giao hưởng hỗn loạn của chiến trường. Nàng không cầu giết chóc, chỉ mong mở ra một con đường, một khe hở cho Tần Mặc. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên sự quyết đoán, không một chút do dự, bởi nàng hiểu rõ gánh nặng mà Tần Mặc đang mang.

Lục Vô Trần cũng không hề chậm trễ. Y không dùng kiếm mà dùng đôi bàn tay khô gầy, liên tục kết ấn, triệu hồi ra những luồng linh lực vô hình. Những luồng linh lực này không trực tiếp tấn công, mà như những con rắn vô ảnh, quấn lấy chân tay của Hắc Thiết Vệ, làm chúng chững lại, mất đi sự linh hoạt. Y lẩm bẩm những câu chú cổ xưa, giọng nói trầm thấp như tiếng gió rít qua khe đá, tạo ra một màn chắn vô hình che chắn cho Tần Mặc khỏi những đòn đánh bất ngờ từ phía sau. Gương mặt khắc khổ của y giờ đây căng thẳng tột độ, mỗi động tác đều dồn hết tâm lực, bởi y biết Tần Mặc chính là hy vọng duy nhất để ngăn chặn thảm họa này. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều bi kịch từ việc cưỡng ép khai linh, nên giờ đây, y sẵn sàng dốc hết sức mình để bảo vệ con đường cân bằng mà Tần Mặc đang theo đuổi.

Tần Mặc không hề quay đầu lại, hắn tin tưởng tuyệt đối vào Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn nắm chặt tay Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn run rẩy nhưng vẫn kiên cường bám theo hắn. Năng lượng trấn an từ Tiểu Thảo, vốn là một Thiên Tâm Thảo, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm trí Tần Mặc, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh giữa hỗn loạn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú chiến đấu, nhưng hắn có năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật, và đây chính là vũ khí mạnh nhất của hắn.

“Nó đau đớn lắm...” Tiểu Thảo thều thào, đôi mắt to tròn ngấn nước, “Nó muốn chạy trốn, nhưng không thể...” Nàng cảm nhận được nỗi thống khổ tột cùng của Cổ Trấn Thành Linh, một nỗi đau không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, về sự hủy hoại bản chất.

Tần Mặc gật đầu, lòng hắn quặn thắt. Hắn cảm nhận được hàng ngàn tiếng kêu gào thầm lặng từ những viên đá lát nền, từ những thanh gỗ mục nát, từ những chiếc chuông đồng đang run bần bật. Chúng không chỉ là vật vô tri, chúng là một phần của Cổ Trấn Thành Linh, đang bị xé nát cùng với linh hồn của nó. Mỗi bước chân của hắn tiến gần đến trung tâm trận pháp, cảm giác ngột ngạt càng tăng lên, không khí như bị cô đ���c lại, đè nặng lên lồng ngực. Ánh sáng đỏ tà dị từ trận pháp phả vào mặt hắn, làm nổi bật vẻ kiên định đến sắt đá.

Hắn nhìn thấy một tu sĩ ám phục, kẻ dẫn đầu nghi thức, đang đứng trên một bệ đá cao ở trung tâm trận pháp, tay cầm một quyền trượng xương trắng, liên tục niệm chú. Kẻ đó mặc áo choàng đen che kín mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh và đầy vẻ cuồng tín, như một kẻ đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi quyền lực. Năng lượng tà dị bao phủ quanh hắn ta dày đặc đến mức gần như hóa lỏng.

“Ngươi!” Một Hắc Thiết Vệ gầm lên, vung trọng kiếm chém thẳng vào lưng Tần Mặc. Nhưng trước khi lưỡi kiếm kịp chạm vào, một luồng kiếm quang xanh biếc của Tô Lam đã chém ngang, buộc tên Hắc Thiết Vệ phải lùi lại. Lục Vô Trần nhân cơ hội đó, tung ra một luồng linh lực vô hình, đẩy tên Hắc Thiết Vệ ngã nhào vào đám đông đồng bọn.

“Mau lên!” Tô Lam thúc giục, giọng nàng khàn đi vì dồn sức. Nàng đã bị thương nhẹ, nhưng không hề lùi bước.

Tần Mặc không chần chừ nữa. Hắn buông tay Ti���u Thảo, nhưng cô bé vẫn bám chặt vào vạt áo hắn. Hắn đặt tay lên một khối đá lớn ở rìa trung tâm trận pháp, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn tràn vào tâm trí hắn, như hàng ngàn mũi kim đâm vào não bộ. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của Cổ Trấn Thành Linh, tiếng van xin được giải thoát, tiếng từ chối sự biến chất. Nó là một hỗn hợp của sự sợ hãi, phẫn nộ, và cả một chút... khát khao mong manh được bảo vệ. Hắn biết, đó là điểm yếu mà phe Thiên Diệu Tôn Giả đã lợi dụng.

“Không cần phải sợ hãi,” Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói của hắn không phát ra thành tiếng, mà là một ý niệm thuần khiết, trực tiếp truyền vào linh hồn của Cổ Trấn Thành Linh. “Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để bảo vệ. Sức mạnh chân chính nằm ở việc giữ vững bản chất của mình.”

Ngay lập tức, hắn cảm thấy một làn sóng kháng cự mạnh mẽ. Hắn hiểu rằng, Cổ Trấn Thành Linh đã bị tẩy não, đã bị tiêm nhiễm vào ý nghĩ rằng chỉ có 'thăng cấp' mới có thể bảo vệ dân làng, mới có thể thoát khỏi sự mục nát của thời gian. Đó là một sự lựa chọn tuyệt vọng được tạo ra bởi kẻ thù, một cái bẫy tinh vi. Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi và kiệt quệ của nó, như một ông già đã quá gánh nặng, sẵn sàng chấp nhận bất cứ điều gì để tìm được sự an nghỉ, dù là giả tạo.

Tần Mặc siết chặt tay, năng lượng trấn an từ Tiểu Thảo bên cạnh hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng chảy tinh khiết đang cố gắng xoa dịu vết thương của một dòng sông bị ô nhiễm. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải giúp nó tìm lại con đường của chính mình.

---

Trong không gian tinh thần của Cổ Trấn Thành Linh, một thế giới siêu thực hiện ra trước mắt Tần Mặc. Nơi đây không có ánh sáng hay bóng tối theo nghĩa thông thường, mà là một vùng không gian bao la được tạo thành từ ý niệm và ký ức. Những tháp canh vươn cao, nhưng không thẳng tắp mà nghiêng ngả, lung lay như những chiếc răng đã mục. Những con đường lát đá, vốn là biểu tượng của sự vững chãi, giờ đây nứt toác, những vết rạn sâu hoắm như những vết thương hở miệng. Không gian xung quanh Tần Mặc rên rỉ, phát ra những âm thanh đau đớn mà chỉ linh hồn mới có thể cảm nhận được, một bản giao hưởng của sự thống khổ và tuyệt vọng. Từng viên gạch, từng phiến đá đều như đang gào thét, bị xé toạc ra khỏi bản thể nguyên thủy của chúng.

Trước mặt Tần Mặc, linh hồn của Cổ Trấn Thành Linh hiện hữu dưới dạng một kiến trúc khổng lồ, một tòa thành cổ kính bị bóp méo, những đường nét chạm khắc vốn tinh xảo giờ đây méo mó một cách đau đớn, như đang gào thét trong câm lặng. Nó không còn là hình ảnh ông già hiền từ như Tần Mặc đã thấy trong tâm trí trước đó, mà là một thực thể kiến trúc đang bị giằng xé, bị kéo căng bởi vô số sợi xích năng lượng tà dị. Mỗi sợi xích đều đại diện cho một phần ý chí bị cưỡng đoạt, một khía cạnh của vật tính bị bóp méo. Từ những vết nứt trên các bức tường, Tần Mặc nhìn thấy ánh sáng đỏ lập lòe của trận pháp khai linh bên ngoài đang rò rỉ vào, như máu độc đang tiêm nhiễm vào mạch máu của một cơ thể sống.

"Ta... ta muốn bảo vệ... không muốn mục nát... nhưng... ta không là ta nữa..." Một ý chí đứt quãng, yếu ớt vọng lại trong tâm trí Tần Mặc, như một lời thì thầm đầy tuyệt vọng. Đó là tiếng lòng của Cổ Trấn Thành Linh, một linh hồn già cỗi đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian, đã từng là nơi nương tựa bình yên cho biết bao thế hệ, giờ đây lại đang đứng trước bờ vực của sự tự hủy diệt vì một niềm tin sai lầm. Nó khao khát được mạnh mẽ hơn để không bị thời gian bào mòn, để bảo vệ những người dân đang sống trong lòng nó, nhưng cái giá phải trả lại là sự mất mát bản chất của chính mình.

Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé tột độ trong linh hồn của Cổ Trấn Thành Linh. Một bên là khát khao bản năng được bảo vệ và tồn tại, bị thổi phồng và lợi dụng bởi những kẻ cố chấp. Một bên là nỗi sợ hãi tột cùng khi cảm thấy mình đang dần tan biến, đang trở thành một thứ xa lạ. Hắn đặt tay lên "bức tường" tinh thần của Cổ Trấn Thành Linh, truyền vào đó luồng năng lượng trấn an từ Tiểu Thảo. Ánh sáng xanh lục dịu nhẹ từ Tiểu Thảo, vốn là tinh túy của Thiên Tâm Thảo, như một dòng nước mát lành, thẩm thấu vào những vết nứt, xoa dịu những cơn đau đang giày vò Thành Linh.

"Ngươi đã là một thành trì vĩ đại theo cách của riêng ngươi," Tần Mặc truyền đạt bằng ý niệm, giọng hắn bình thản nhưng đầy sức nặng. Hắn không phủ nhận nỗi sợ hãi của nó, mà chấp nhận nó, và hướng nó về một chân lý khác. "Sự vững chãi của ngươi không nằm ở việc biến đổi thành pháp bảo, mà nằm ở sự kiên định với bản chất của mình. Yên bình là phúc, đó là điều mà ngươi luôn gìn giữ, phải không?"

Câu nói cuối cùng của Tần Mặc như một tia sáng xuyên qua màn sương mù dày đặc trong tâm trí Cổ Trấn Thành Linh. "Yên bình là phúc." Lời nói đó, vốn là tín niệm cốt lõi của nó, giờ đây vang vọng trở lại, như một lời nhắc nhở về bản chất đã bị lãng quên. Những sợi xích năng lượng tà dị đang kéo căng Thành Linh khẽ rung lên. Tần Mặc cảm nhận được một sự dao động, một sự lưỡng lự.

"Chúng hứa... chúng hứa ta sẽ mạnh mẽ hơn... sẽ không bao giờ mục nát..." Ý chí của Thành Linh lại vang lên, yếu ớt nhưng đầy nuối tiếc, như một đứa trẻ bị lừa gạt.

"Sức mạnh chân chính không đến từ sự cưỡng ép," Tần Mặc kiên nhẫn. "Mọi vật đều có thể mạnh mẽ theo cách của riêng mình, bằng cách giữ vững bản chất và tìm thấy sự cân bằng. Nếu ngươi từ bỏ bản chất để trở thành một pháp bảo, ngươi sẽ không còn là Cổ Trấn Thành Linh nữa. Ngươi sẽ chỉ là một công cụ, một vỏ bọc rỗng tuếch, mất đi linh hồn và ký ức của chính mình. Sự trường tồn của ngươi không nằm ở việc biến chất, mà nằm ở việc được là chính ngươi, được người dân yêu quý và gìn giữ."

Tần Mặc không dùng lời lẽ hoa mỹ, cũng không dùng quyền năng cưỡng ép. Hắn chỉ dùng sự đồng cảm sâu sắc và triết lý cân bằng của mình để khơi gợi lại những ký ức nguyên thủy, những giá trị cốt lõi mà Cổ Trấn Thành Linh đã từng trân trọng. Hắn để nó tự lựa chọn, tự tìm thấy con đường cho chính mình, bởi hắn hiểu rằng, sự lựa chọn tự nguyện mới là điều quan trọng nhất.

Tiểu Thảo, vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh Tần Mặc, liên tục truyền những luồng năng lượng trấn an vào hắn, và từ hắn, đến linh hồn của Thành Linh. Năng lượng của nàng thuần khiết, không chút tạp niệm, như một lời hứa về sự bình yên và tự nhiên. Sự hiện diện của nàng là một lời khẳng định hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc, rằng ngay cả những thứ nhỏ bé nhất cũng có thể mang lại sức mạnh vĩ đại khi chúng giữ được bản chất của mình.

Dưới tác động của Tần Mặc và Tiểu Thảo, những sợi xích năng lượng tà dị bắt đầu lỏng lẻo hơn. Những vết nứt trên "bức tường" tinh thần của Thành Linh bắt đầu se lại, dù chỉ là một chút. Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế, một quyết định đang được hình thành.

"Yên bình... là phúc..." Ý chí của Cổ Trấn Thành Linh lần này vang lên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, như một lời thì thầm vừa được tìm thấy. "Ta... ta muốn yên bình... Ta không muốn... mất đi chính ta..."

Ngay lập tức, một làn sóng phản kháng mạnh mẽ hơn bùng lên từ linh hồn của Thành Linh, không phải chống lại Tần Mặc, mà là chống lại những sợi xích đang giam cầm nó. Những mảnh kiến trúc méo mó bắt đầu có dấu hiệu trở lại hình dạng ban đầu, tuy chậm rãi nhưng rõ ràng. Ánh sáng đỏ tà dị từ trận pháp bên ngoài bị đẩy lùi, không còn thẩm thấu sâu vào không gian tinh thần này nữa.

Tần Mặc cảm thấy một cơn kiệt sức ập đến, toàn thân hắn như bị rút cạn. Việc kết nối sâu sắc với linh hồn của một thực thể lớn như Cổ Trấn Thành Linh, đồng thời chống lại sự cưỡng ép của trận pháp tà dị, đã tiêu hao quá nhiều tâm lực của hắn. Nhưng một nụ cười mãn nguyện vẫn nở trên môi hắn. Hắn biết, Cổ Trấn Thành Linh đã đưa ra lựa chọn của chính mình. Nó đã từ chối sự khai linh cưỡng bức, đã chọn lấy lại bản chất của mình.

---

Cùng lúc đó, dưới hầm ngầm, một luồng xung kích kinh hoàng bùng nổ từ trung tâm trận pháp. Ánh sáng đỏ tà dị lập lòe bỗng chốc tắt ngúm, nhường chỗ cho một làn sóng phản phệ mạnh mẽ. Những tu sĩ ám phục đang đứng gần trận pháp, vẻ mặt cuồng t��n vẫn còn đó, bỗng chốc ôm đầu gào thét. Năng lượng tà dị mà chúng đã dày công tích tụ, giờ đây phản ngược lại, xé toạc cơ thể và linh hồn của chúng. Một số kẻ bốc cháy thành tro bụi, số khác ngã vật xuống đất, thân thể co giật trong đau đớn tột cùng, máu đen trào ra từ khóe miệng, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và hoảng loạn. Chúng không thể tin được rằng nghi thức đã thất bại, và thất bại một cách thảm hại như vậy.

“Trận pháp… sụp đổ rồi!” Một tu sĩ ám phục thều thào, giọng nói chứa đầy sự tuyệt vọng trước khi hắn ta tan biến thành một làn khói đen.

Hắc Thiết Vệ, vốn vô cảm như những cỗ máy, giờ đây cũng mất đi sự điều khiển, trở nên hỗn loạn. Chúng không còn nhận được mệnh lệnh rõ ràng, những đòn đánh của chúng trở nên vô định, yếu ớt. Tô Lam và Lục Vô Trần không bỏ lỡ cơ hội này. Vô Danh Kiếm của Tô Lam vung lên như một dải lụa xanh, mỗi nhát chém đều chính xác và mạnh mẽ. Nàng không còn cần phải phòng thủ, mà chuyển sang tấn công dồn dập. Tiếng kiếm ngân vang lanh lảnh, cắt đôi kh��ng khí ngột ngạt. Lục Vô Trần cũng liên tục xuất chiêu, những luồng linh lực vô hình của y giờ đây biến thành những đòn đánh trực diện, mạnh mẽ, quật ngã từng tên Hắc Thiết Vệ một cách dễ dàng.

“Rút lui! Mau rút lui!” Một giọng nói khản đặc vang lên từ một tu sĩ ám phục còn sống sót, hắn ta ôm vết thương, sợ hãi ra lệnh. Đám Hắc Thiết Vệ còn lại, mất đi tinh thần chiến đấu, lập tức quay đầu tháo chạy tán loạn, biến mất vào những đường hầm tối tăm. Chúng không còn là những cỗ máy chiến đấu vô cảm, mà trở thành những kẻ hèn nhát đang tìm đường thoát thân.

Khi ánh sáng cuối cùng của trận pháp tà dị biến mất, Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực trong người gần như cạn kiệt, nhưng một cảm giác bình yên và mãn nguyện tràn ngập tâm hồn hắn. Tiểu Thảo vẫn bám chặt vào vạt áo hắn, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm.

“Tần Mặc!” Tô Lam và Lục Vô Trần đồng loạt lên tiếng, vội vàng chạy đến. Gương mặt họ đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng không giấu được sự vui mừng.

“Ta không sao.” Tần Mặc mỉm cười nhẹ, cố gắng đứng thẳng dậy. “Cổ Trấn Thành Linh đã… đưa ra lựa chọn của nó.”

Ngay lập tức, một sự thay đổi kỳ diệu diễn ra. Những bức tường đá, vốn bị nứt nẻ và bóp méo, bắt đầu tự lành lại. Những viên gạch rơi vãi trở về vị trí cũ, những thớ gỗ bị xoắn vặn dần thẳng ra. Mặc dù những vết sẹo của trận pháp khai linh vẫn còn đó, nhưng không khí tà dị đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành, tinh khiết. Cổ Trấn Thành Linh không trở nên mạnh mẽ hơn theo cách mà phe Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn, nhưng nó đã trở lại là chính nó, với sự kiên cố và bình yên vốn có. Những chiếc chuông đồng ngừng run rẩy, phát ra những âm thanh thanh thoát, du dương, như một khúc ca tự do.

Tần Mặc và đồng minh bước ra khỏi hầm ngầm, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa ló rạng. Ánh nắng ban mai vàng óng như rót mật xuống quảng trường chính của Cổ Trấn Thành Linh. Sương m�� tan dần, để lộ ra một cảnh tượng kỳ diệu. Dân làng, dẫn đầu bởi Thôn Trưởng Làng Đá, đã tập trung ở quảng trường. Họ nhìn chằm chằm vào những bức tường, những con đường, những ngôi nhà của trấn thành, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và không thể tin được.

“Thành… thành trấn… nó… nó đã trở lại…” Thôn Trưởng Làng Đá lắp bắp, đôi mắt sạm nắng của ông ngấn lệ. Ông không hiểu rõ những điều kỳ diệu đã xảy ra, nhưng ông cảm nhận được sự thay đổi, sự bình yên trở lại. Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt sùng kính tột độ, như nhìn một vị thần cứu thế. Ông quỳ sụp xuống, đôi tay thô ráp chạm đất, dập đầu ba lạy. “Đa tạ… Đa tạ ân nhân đã cứu lấy linh hồn của trấn thành chúng tôi!”

Những người dân khác cũng đồng loạt quỳ xuống, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Tiếng xì xào kinh ngạc và vui mừng lan khắp quảng trường. Họ đã chứng kiến sự đau đớn của trấn thành, và giờ đây, họ chứng kiến sự hồi sinh của nó, một sự hồi sinh không đến từ sức mạnh cưỡng ép, mà từ sự trở về bản chất.

Tô Lam thở phào một tiếng, Vô Danh Kiếm đã trở về vỏ, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên niềm vui sướng. “Làm tốt lắm, Tần Mặc.” Nàng nói, giọng nói thanh thoát pha chút nhẹ nhõm.

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi và mệt mỏi. “Một chiến thắng nữa cho sự cân bằng,” y trầm ngâm. Y biết, đây không chỉ là chiến thắng cho Cổ Trấn Thành Linh, mà là một minh chứng hùng hồn cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, hắn đỡ Thôn Trưởng Làng Đá dậy. Hắn nhìn quanh, nhìn những người dân đang quỳ lạy, nhìn những bức tường thành cổ kính đang tắm mình trong ánh bình minh. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những vết nứt trong lòng đất mà hắn phải chữa lành. Sự thất bại của âm mưu khai linh này cho thấy phe Thiên Diệu Tôn Giả và tàn dư của chúng vẫn hoạt động một cách tinh vi và quy mô, không chỉ dừng lại ở tin đồn, báo hiệu những thử thách lớn hơn phía trước.

Nhưng hôm nay, Cổ Trấn Thành Linh đã từ chối “thăng cấp” cư��ng bức và chọn lấy lại bản chất của mình, trở thành một tiền lệ, một ví dụ sống động cho những vật thể và thực thể khác đang bị thao túng. Lòng biết ơn và sự thay đổi nhận thức của dân làng Cổ Trấn Thành Linh sẽ là nền tảng cho việc lan truyền triết lý cân bằng của Tần Mặc, từng bước xây dựng một “Hiến Chương Cân Bằng” được chấp nhận rộng rãi hơn. Tần Mặc cảm thấy cơ thể rệu rã, sự mệt mỏi sau mỗi lần “chữa lành” cường độ cao ám chỉ gánh nặng ngày càng lớn anh phải chịu đựng, và có thể dẫn đến những khoảnh khắc yếu lòng hoặc cần sự hỗ trợ đặc biệt trong tương lai. Nhưng nhìn thấy ánh mắt hy vọng trong mắt Thôn Trưởng và những người dân, hắn biết, mọi sự đánh đổi đều xứng đáng.

Hắn khẽ vuốt mái tóc của Tiểu Thảo, cô bé đang tựa vào chân hắn, ngước nhìn trấn thành với vẻ mặt thanh bình. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời trong xanh, một tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào hắn, sưởi ấm trái tim. Con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Và quan trọng hơn cả, hắn đã gieo thêm một hạt mầm hy vọng cho Huyền Vực, một hạt mầm của sự cân bằng, nơi mọi vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "tiên hóa" một cách tàn bạo.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free