Vạn vật không lên tiên - Chương 1368: Bình Minh Kỷ Nguyên: Hội Tụ Ý Chí Cân Bằng
Lời tuyên bố về Đại Hội Duy Hộ Bản Chất của Tần Mặc đã khuấy động Huyền Vực, gieo vào lòng nó một hạt giống của sự thay đổi, của một lựa chọn mà trước nay chưa từng tồn tại. Thiên Diệu Tôn Giả, trong bóng tối, chắc chắn đã bắt đầu những nước cờ của riêng mình, chuẩn bị cho một cuộc phản công quyết liệt nhất. Thế nhưng, tại Vô Tính Thành, một bình minh mới đang hé rạng, mang theo những tia nắng ấm áp xua tan đi màn đêm của sự hoài nghi và đấu đá.
Trong một căn phòng được xây dựng đơn giản nhưng kiên cố tại Vô Tính Thành, nơi từng là nơi sinh hoạt chung của những người thợ mộc, nay đã trở thành trung tâm của mọi quyết sách, ánh sáng ban mai dịu nhẹ len qua khung cửa sổ bằng gỗ, phủ lên những bản đồ và ghi chú phác thảo kế hoạch cho Đại Hội. Âm thanh suối chảy róc rách từ bên ngoài, tiếng chim hót thưa thớt từ những lùm cây cổ thụ, và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm Huyền Vực. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi xốp và hương thảo mộc nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ và ý chí kiên cường.
Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình thản thường lệ, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang nhìn thấu mọi ngóc ngách của vấn đề. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô giản dị, màu sắc nhã nhặn, không chút hoa mỹ, đúng với phong cách của người dân Vô Tính Thành, nhưng lại mang trong mình trọng trách to lớn của cả một thế giới.
Bên cạnh hắn là Tô Lam, nhan sắc thanh tú với đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Nàng mặc bộ y phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, nhưng ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên bên cạnh. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi đối diện, dáng vẻ gầy gò của y không che giấu được sự tận tâm và nhiệt huyết mới. Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, ôm theo một chồng sách cũ, gương mặt nhăn nheo nhưng đầy vẻ uyên bác.
Tần Mặc đưa tay lướt nhẹ trên tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên mặt bàn, nơi những chấm đỏ đánh dấu các khu vực đã được phục hồi, những chấm xanh là những nơi triết lý cân bằng đã gieo mầm. Giọng hắn trầm ấm, đều đều nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả: “Đại Hội này không chỉ là một cuộc tranh luận, Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân. Nó là một lời tuyên bố, một lời hiệu triệu đến vạn vật và chúng sinh. Chúng ta phải cho họ thấy rằng cân bằng không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh thực sự, là con đường duy nhất để Huyền Vực này không sụp đổ.”
Tô Lam khẽ gật đầu, bút lông trong tay nàng lướt nhanh trên giấy, ghi chép lại từng lời của Tần Mặc. Nàng ngẩng lên, ánh mắt kiên định: “Ta hiểu. Ta sẽ đích thân đến Hồ Nguyệt Ảnh và các vùng đất đã được phục hồi khác, đảm bảo họ hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của Đại Hội và mang đến những bằng chứng sống động nhất. Những ‘vật tính’ đã được chữa lành, những sinh linh đã tìm lại bản chất của mình, chính là lời chứng hùng hồn nhất.” Nàng tin vào con đường của Tần Mặc, tin rằng những gì họ đang làm sẽ thay đổi cả một kỷ nguyên.
Lục Vô Trần siết chặt nắm tay, vẻ lo âu thường trực trên khuôn mặt y dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự kiên quyết. “An ninh là ưu tiên hàng đầu. Ta sẽ thiết lập một mạng lưới phòng thủ kín kẽ xung quanh Vô Tính Thành, sẵn sàng đối phó với bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, đặc biệt là phe Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta không thể để họ có cơ hội phá hoại. Ta đã phái người đi thăm dò các tuyến đường trọng yếu, cảnh giác với những biến động dù là nhỏ nhất. Mọi ngọn cỏ, mỗi phiến đá đều sẽ là tai mắt của chúng ta.” Y nhớ lại những lời đe dọa của Thiên Diệu Tôn Giả, hiểu rõ rằng cuộc đối đầu này sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói.
Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói, giọng ông trầm tư như tiếng lá khô rơi: “Ta sẽ tổng hợp những ghi chép cổ xưa nhất về ‘chân lý thất lạc’ và các ví dụ về sự mất cân bằng trong quá khứ, để làm nền tảng cho các cuộc tranh luận tư tưởng. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Chúng ta cần cho họ thấy rằng sự truy cầu vô độ này đã từng đẩy Huyền Vực đến bờ vực diệt vong như thế nào. Những bài học từ ngàn xưa sẽ là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ nhất.” Ông tin rằng tri thức cổ xưa, khi được soi sáng bằng triết lý của Tần Mặc, sẽ là vũ khí sắc bén nhất.
Tần Mặc lắng nghe từng lời, trong lòng cảm thấy một sự an ủi. Hắn biết mình không đơn độc. Áp lực tâm lý từ trách nhiệm nặng nề vẫn đè nặng, nỗi lo về sự cố chấp của phe Thiên Diệu Tôn Giả và khả năng họ sẽ dùng thủ đoạn bẩn để phá hoại vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Liệu sự chuẩn bị của mình có đủ vững chắc để bảo vệ lý tưởng và đồng minh? Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tô Lam, sự tận tâm của Lục Vô Trần, và sự uyên bác của Thiên Sách Lão Nhân, một tia hy vọng lại lóe lên. Hắn tin vào những người đang cùng hắn bước trên con đường này. Hắn phác thảo thêm vài nét trên bản đồ, chỉ rõ những khu vực cần đặc biệt chú ý, những điểm yếu có thể bị lợi dụng. Các đồng minh của hắn ghi chép, bổ sung ý kiến, tạo nên một cỗ máy vận hành nhịp nhàng.
Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Đại Hội này không chỉ là của chúng ta, mà là của tất cả vạn vật. Chúng ta phải bảo vệ nó b��ng mọi giá.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, soi sáng khắp Vô Tính Thành. Những bóng đen ẩn hiện trong đêm từ phe đối lập có thể đang rình rập, nhưng hắn tin rằng, ánh sáng của sự thật và cân bằng sẽ luôn chiến thắng. Lục Vô Trần, sau khi nhận nhiệm vụ, đã nhanh chóng rời khỏi phòng, bóng y khuất dần trong những con hẻm, bắt đầu công việc thiết lập mạng lưới phòng thủ, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không chỉ bằng lời nói.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày sắp tắt, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Hồ Nguyệt Ảnh hiện lên trong vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Nước hồ trong vắt phản chiếu ánh tà dương, tạo nên một bức tranh rực rỡ sắc màu. Âm thanh nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu cuộc sống về đêm, tiếng chim hót thưa thớt từ trong rừng sâu và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo thành một bản giao hưởng êm dịu, một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Mùi nước trong lành, tinh khiết hòa quyện với mùi hoa sen đang nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven b��� và mùi đất ẩm, tạo nên một không gian thanh khiết và dễ chịu.
Tô Lam, trong trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, đứng bên bờ Hồ Nguyệt Ảnh, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn sâu vào lòng hồ. Nàng không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như trước đây, mà thay vào đó là sự dịu dàng, thấu hiểu. Bên cạnh nàng, Bích Thủy Tinh Linh, một sinh linh thuần khiết được hình thành từ tinh hoa của Hồ Nguyệt Ảnh, hiện thân dưới dạng một luồng ánh sáng xanh biếc lấp lánh, đang truyền ý niệm một cách nhẹ nhàng.
“Đại Hội này là cơ hội để vạn vật Huyền Vực tự nói lên tiếng nói của mình, Bích Thủy Tinh Linh,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát, “để chứng minh rằng một con đường khác là có thể, một con đường không cần phải vươn lên đỉnh cao tuyệt đối để tìm thấy ý nghĩa tồn tại.”
Bích Thủy Tinh Linh đáp lại bằng một làn sóng ý niệm trong trẻo, lan tỏa trong không gian, trực tiếp chạm đến tâm trí Tô Lam: *“Nước hồ đã trong trở lại, Tô Lam. Chúng ta đã tìm thấy sự bình yên, sự cân bằng đã trở về với dòng chảy. Chúng tôi sẽ đến, mang theo lời chứng của sự sống, của những sinh vật nước đã được thức tỉnh, đã tìm lại bản chất vô ngã của mình.”* Luồng sáng xanh biếc ấy lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc, biểu thị cho sự sống dồi dào mà Hồ Nguyệt Ảnh đã phục hồi. Sự hiện diện của Bích Thủy Tinh Linh là bằng chứng sống động nhất cho triết lý của Tần Mặc, một minh chứng không thể chối cãi về khả năng chữa lành và phục hồi bản chất.
Xung quanh đó, một số tu sĩ trẻ tuổi, từng là những kẻ hoài nghi mù quáng theo đuổi tiên lộ, nay đã giác ngộ và tìm thấy con đường cân bằng. Trong số đó có cả những người từ Thanh Vân Tông, tông môn từng là biểu tượng của sự truy cầu sức mạnh. Họ chăm chú lắng nghe, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng. Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt tuấn tú nhưng vẫn còn vương vấn chút hoài nghi trước đây, khẽ bước đến gần Tô Lam. Y chính là Mộ Dung Tĩnh, người đã từng chứng kiến sự dao động của Lâm Phong và đã tự mình suy ngẫm rất nhiều về con đường tu luyện.
���Tô Lam cô nương,” Mộ Dung Tĩnh cất tiếng, giọng y trầm ấm nhưng vẫn còn chút ngần ngại, “chúng ta có thể thực sự thuyết phục được những kẻ cố chấp kia sao? Họ đã gieo rắc niềm tin về thăng tiên vào tâm trí mọi người suốt hàng vạn năm.”
Tô Lam quay lại nhìn Mộ Dung Tĩnh, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ. “Sự thật luôn có sức mạnh của riêng nó, Mộ Dung công tử. Và những gì chúng ta mang đến không chỉ là lời nói, mà là bằng chứng sống động, là sự thay đổi của vạn vật. Ngươi đã thấy Hồ Nguyệt Ảnh này thay đổi như thế nào, phải không?” Nàng đưa tay chỉ ra mặt hồ gợn sóng lăn tăn, nơi những bông sen trắng muốt đang hé nở. “Hơn nữa, Tần Mặc đã nói, Đại Hội này không phải để ép buộc, mà để cho họ thấy một lựa chọn khác. Quyết định cuối cùng vẫn là của mỗi người, mỗi vật.”
Mộ Dung Tĩnh gật đầu, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào làn nước trong xanh. Trong lòng y, những suy nghĩ vẫn cuộn trào. Y nhớ lại lời nói của mình tại Đại Điện Thanh Vân, về việc liệu sự thật có sức mạnh hay không. Giờ đây, y đang dần tìm thấy câu trả lời. Y không còn là một tu sĩ chỉ biết hoài nghi, mà đã là một người đang tự vấn bản thân, đang tìm kiếm một con đường chân chính. Sự dao động của y đã dần chuyển thành sự tò mò và một tia hy vọng mới.
Tô Lam tiếp tục trao đổi với các tu sĩ trẻ về các phương tiện di chuyển, thời gian tập hợp và những yêu cầu cần thiết cho Đại Hội. Nàng nhấn mạnh sự cẩn trọng và tinh thần đoàn kết. Nàng biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả và phe cánh của hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Sẽ có những âm mưu, những thủ đoạn để phá hoại. Nhưng nàng tin, với sự đoàn kết này, họ sẽ vượt qua. Cái nhìn sâu sắc của Tô Lam về những bằng chứng sống động từ Hồ Nguyệt Ảnh, những sinh vật nước đã được "thức tỉnh", cho thấy tầm quan trọng của chúng trong việc chứng minh triết lý của Tần Mặc. Nàng biết rằng, những bằng chứng này có thể sẽ bị phe Thiên Diệu Tôn Giả tấn công hoặc làm mất uy tín, nên việc bảo vệ chúng là tối quan trọng.
***
Trong khi đó, Vô Tính Thành đang biến mình thành một tổ ong khổng lồ, sôi động trong công tác chuẩn bị. Ánh đèn lồng ấm áp bắt đầu thắp sáng trên những mái nhà tranh vách đất, tiếng cười nói rộn ràng của người dân, tiếng vật liệu được di chuyển nhẹ nhàng, tiếng gõ đục, tiếng đan lát tạo nên một bản nhạc lao động hăng say. Mùi gỗ mới xẻ, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ, mùi thức ăn dân dã từ các bếp lửa và hương thơm của các loại cây cỏ mới trồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, sôi động và tràn đầy năng lượng tích cực. Đó là sự hợp tác, là niềm tin mãnh liệt vào tương lai mà Tần Mặc đã gieo mầm.
Dưới sự hướng dẫn của Lão Khang và Hạ Nguyệt, người dân Vô Tính Thành đang dựng lên các lều trại kiên cố, sắp xếp chỗ ở tươm tất cho các phái đoàn khách sắp đến. Lão Khang, với dáng người lưng còng, mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, chỉ huy mọi người một cách bình tĩnh và hiệu quả. “Chúng ta sẽ cho họ thấy Vô Tính Thành không hề ‘vô tính’, mà tràn đầy sinh khí và ý chí,” ông lão nói, giọng khàn khàn nhưng đầy tự hào, “Chúng ta sẽ chứng minh rằng bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy.”
Hạ Nguyệt, với vẻ thanh tú và mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, quản lý việc chuẩn bị lương thực và các vật dụng cần thiết. Nàng dịu dàng nhưng quyết đoán, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. “Mọi người đều tin vào anh ấy, Tần Mặc,” Hạ Nguyệt khẽ nói với một nhóm phụ nữ đang thái rau, “Đại Hội này sẽ là bước ngoặt của cả Huyền Vực. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.”
Điều đặc biệt là, không chỉ có con người tham gia vào công việc chuẩn bị. Các ‘vật tính’ được Tần Mặc chữa lành, giờ đây đã tìm lại bản chất của mình, cũng đang ‘giúp đỡ’ theo cách riêng. Một mảnh Thiết Giáp Thành Linh nhỏ bé, tách ra từ khối tinh hoa của thành trì cổ đại, lấp lánh ánh kim loại, đang tự động di chuyển những khối đá nhỏ, sắp xếp chúng thành những đường viền trang trí. Những linh thú nhỏ từ Rừng Linh Chi, với bộ lông xanh mướt, bay lượn xung quanh, mang theo những chùm quả dại tươi ngon đến các khu vực bếp núc. Chúng không nói, nhưng ý chí tồn tại của chúng, sự biết ơn và mong muốn đóng góp cho một mục đích lớn lao, lại rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Cảnh tượng này tạo nên một bức tranh hài hòa và độc đáo, nơi vạn vật cùng chung tay xây dựng một tương lai mới.
Tần Mặc cùng Tiểu Thảo đi tuần, lặng lẽ quan sát. Hắn không can thiệp nhiều, chỉ đôi khi mỉm cười trước sự nhiệt huyết của mọi người, hoặc đưa ra vài lời khuyên nhỏ cho Lão Khang. Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn đen láy, vẫn giữ vẻ hồn nhiên, lạc quan nhưng giờ đã hiểu hơn về thế giới. Cô bé chạy nhảy khắp nơi, giúp đỡ mọi người, đôi khi lại hỏi Tần Mặc những câu hỏi ngây thơ nhưng sâu sắc. “Tần Mặc ca ca, Đại Hội này có làm cho mọi người không cần phải tranh giành nữa không?” cô bé hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió.
Tần Mặc khẽ xoa đầu cô bé, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Sẽ không còn tranh giành, Tiểu Thảo. Mà là cùng nhau tồn tại, cùng nhau phát triển.” Hắn biết rằng, chính những đứa trẻ như Tiểu Thảo, những linh hồn thuần khiết của Vô Tính Thành, là lý do để hắn không bao giờ từ bỏ. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc khi chứng kiến cảnh tượng này, một sự bình yên mà hắn đã đấu tranh không ngừng để bảo vệ.
Trong khi đó, Lục Vô Trần và đội của mình, như những bóng ma trong đêm, bí mật kiểm tra các điểm an ninh xung quanh Vô Tính Thành. Những báo cáo của y về hoạt động khả nghi của phe Thiên Diệu Tôn Giả ngày càng nhiều, cho thấy một cuộc đối đầu không chỉ bằng lời nói mà có thể là hành động bạo lực tại Đại Hội. Y biết rằng, sự nhiệt tình và đa dạng của các đồng minh hội tụ tại Vô Tính Thành đã khiến nơi đây trở thành một mục tiêu lớn hơn cho phe đối lập. Y đã tăng cường lực lượng canh gác, bố trí các trận pháp phòng ngự tinh vi, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
Tần Mặc dừng lại bên một chiếc lều đang được dựng lên, khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận ý chí tồn tại của từng vật liệu, từng viên đá, từng sợi dây. Hắn nghe thấy tiếng reo vui của những cây gỗ được dùng làm cột, tiếng thì thầm của những viên đá được đặt xuống, tất cả đều đang đồng lòng hướng về một mục đích chung. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đang dần lấp lánh. Đại Hội Duy Hộ Bản Chất đang đến gần, mang theo hy vọng và cả những hiểm nguy khôn lường. Mộ Dung Tĩnh và các tu sĩ trẻ khác đang trên đường đến, họ sẽ chứng kiến sự thật, và sự chia rẽ trong giới tu sĩ sẽ tiếp tục diễn ra tại Đại Hội, có thể có những 'phản bội' hoặc 'giác ngộ' bất ngờ. Tần Mặc biết, đây sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu tư tưởng, mà còn là một bài kiểm tra về lòng tin, về ý chí và về khả năng cân bằng của vạn vật Huyền Vực. Hắn đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.