Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1375: Thanh Tẩy Hủy Diệt: Lời Chứng Của Sự Mục Nát

Quảng trường Đại Hội vẫn chìm trong một sự im lặng nặng nề, một bức màn vô hình của nỗi kinh hoàng và sự bàng hoàng bao trùm lấy tất cả. Dư âm của tiếng vọng bi tráng: "Ta thà làm tro tàn, còn hơn trở thành một bản sao không hồn của sự vĩ đại bị ép buộc!" vẫn còn ngân nga trong tâm trí mỗi người, như một lời nguyền rủa, một bản cáo trạng đanh thép. Bầu trời Vô Tính Thành hôm nay trong xanh diệu vợi, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ xanh rì, điểm xuyết lên nền đất đá cuội những vệt sáng lấp lánh. Tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành phố, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong v��ờn cây, cùng mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và hoa dại, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn và giằng xé trong lòng những tu sĩ đang đứng tại đây.

Ánh mắt của toàn bộ quảng trường, không hẹn mà cùng đổ dồn về Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đứng đó, dáng người thanh lịch, cao ráo, chiếc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến khẽ lay động trong làn gió nhẹ. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây trắng bệch, không còn chút hồng hào nào, và đôi mắt xanh thẳm vốn luôn sắc lạnh và đầy sự tính toán, nay lại ánh lên một tia hoảng loạn khó che giấu, cùng với sự giằng xé nội tâm tột độ. Hắn đã từng là người hùng, là ngọn cờ đầu của con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, mọi niềm tin, mọi giáo điều mà hắn xây dựng dường như đang sụp đổ trước một sự thật trần trụi và đau đớn. Sự im lặng kéo dài như vô tận, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như chì, ép chặt lấy lồng ngực mọi người.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, vẫn đứng v���ng như một ngọn núi. Hắn đã rút tay ra khỏi không gian mờ ảo nơi hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ hiện hữu, nhưng tâm trí hắn vẫn còn kết nối sâu sắc với nỗi đau tột cùng của linh hồn thành phố. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự thấu cảm, sự quan ngại sâu sắc. Hắn hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự cưỡng ép, của sự biến dạng bản chất. Hắn cảm nhận được sự mục nát, không phải là sự yếu kém cố hữu, mà là vết thương nhức nhối do những bàn tay tự xưng là "người kiến tạo" đã gây ra. Tần Mặc không hề lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát, để sự thật tự nó phơi bày, để nỗi đau của Thành Linh Tàn Tạ tự nó lên tiếng. Hắn biết, lời nói lúc này không thể sánh bằng hành động, không thể sánh bằng sự thật hiển hiện.

Thiên Diệu Tôn Giả hít một hơi sâu, đôi môi mím chặt. Sự hoảng loạn nhanh chóng được thay thế bằng một vẻ cố chấp đến điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận. Không thể chấp nhận rằng con đường mà hắn đã cống hiến cả đời, con đường mà hắn tin là chân lý tối thượng, lại là con đường dẫn đến sự hủy diệt bi thảm này. Hắn phải bác bỏ, phải chứng minh rằng đó chỉ là một ngoại lệ, một sự yếu kém của bản thân "vật" đó, chứ không phải do triết lý của hắn sai lầm. Giọng nói của hắn vang lên, trầm ấm nhưng mang theo một uy áp mạnh mẽ, cố gắng xua tan đi sự hoài nghi đang dấy lên trong lòng đám đông, nhưng lại ẩn chứa sự hoảng loạn và tuyệt vọng mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Sự kháng cự đó chỉ là minh chứng cho sự yếu đuối, sự thiếu ý chí thăng tiến!" Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố, ánh mắt quét qua một lượt đám đông, cố gắng tìm lại sự ủng hộ đã lung lay. Hắn cố gắng giữ vững dáng vẻ uy nghiêm, nhưng giọng nói lại có chút run rẩy khó nhận thấy. "Một vật đã mục nát thì cần phải được thanh tẩy, được tái tạo để đạt đến cảnh giới cao hơn! Ta sẽ chứng minh điều đó! Chứng minh rằng chỉ cần đủ ý chí và linh lực, mọi thứ đều có thể vươn tới ngưỡng cửa thăng tiên, không phải là một đống tro tàn vô dụng!"

Hắn dứt lời, không đợi bất kỳ ai phản ứng, không cho phép một lời phản đối nào vang lên. Bằng một động tác dứt khoát, Thiên Diệu Tôn Giả vung tay phải lên cao. Một luồng linh lực màu trắng bạc mạnh mẽ, tinh khiết nhưng lại tràn đầy sát cơ, bỗng chốc bùng phát từ cơ thể hắn. Linh lực cuồn cuộn như một cơn bão tuyết, xoáy mạnh, tạo thành một cơn lốc năng lượng khổng lồ. Nó không ngừng mở rộng, bao trùm lấy hình ảnh mờ ảo, run rẩy của Thành Linh Tàn Tạ đang lơ lửng giữa quảng trường.

Cơn lốc linh lực trắng bạc gào thét, xé gió, tạo ra một tiếng rít mạnh mẽ đến chói tai, khiến những người đứng gần phải nhắm nghiền mắt lại. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mùi ozone nồng nặc lan tỏa khắp nơi, như báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp xảy ra. Linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả không ngừng tuôn trào, biến thành những sợi xích vô hình, siết chặt lấy linh hồn thành phố đang mục nát. Hắn muốn "thanh tẩy", muốn dùng sức mạnh tuyệt đối của mình để xóa bỏ đi sự mục nát, để ép buộc nó phải "tái sinh" theo cách hắn muốn. Trong thâm tâm hắn, đó là sự cứu rỗi, là một cơ hội cuối cùng để Tàn Thành Vong Linh "thoát thai hoán cốt", trở thành một Tiên Thành thực thụ, chứng minh rằng triết lý của hắn là đúng đắn, rằng những gì Tần Mặc đã phơi bày chỉ là một sự hiểu lầm. Nhưng hắn không nhận ra, trong hành động "thanh tẩy" đầy kiêu hãnh đó, ẩn chứa một sự tàn bạo, một sự phủ nhận hoàn toàn quyền được là chính mình của một thực thể.

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy mở to, nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, sự giằng xé khủng khiếp đang diễn ra trong linh hồn của Thành Linh Tàn Tạ. Linh lực trắng bạc của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là ánh sáng cứu rỗi, mà là một lưỡi dao sắc bén đang xé nát những mảnh hồn cuối cùng của nó. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như chính bản thân mình đang phải chịu đựng sự tra tấn đó.

Linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả siết chặt lấy hình ảnh mờ ảo của Thành Linh Tàn Tạ, không ngừng ép buộc, không ngừng "thanh tẩy". Nhưng thay vì được "thanh tẩy", hình ảnh tòa thành bắt đầu rung lắc dữ dội, không phải là sự rung chuyển của sự biến đổi tích cực, mà là sự run rẩy của một sinh linh đang hấp hối. Những vết nứt to lớn hơn, sâu hơn bắt đầu xuất hiện trên những bức tường ảo ảnh, lan nhanh như mạng nhện. Màu sắc của nó, vốn đã xám xịt và mục nát, giờ đây càng trở nên đen tối hơn, u ám hơn, như thể đang bị hút cạn đi mọi sinh khí, mọi hy vọng cuối cùng.

Tiếng rắc rắc yếu ớt, như tiếng thủy tinh vỡ vụn, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mặc dù không ai khác nghe thấy. Đó là tiếng vỡ nứt của linh hồn, của ý chí tồn tại. Tần Mặc siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt dõi theo Thành Linh Tàn Tạ với sự đau đớn tột cùng. Hắn hiểu rằng, Thiên Diệu Tôn Giả không phải đang cứu rỗi, mà là đang giết chết nó, một lần nữa. Hắn đang phá hủy bản chất cuối cùng, bản chất mà Thành Linh đã cố gắng bảo vệ bằng cách chấp nhận sự mục nát.

"Không! Ngươi đang giết nó! Ngươi đang phá hủy bản chất cuối cùng của nó!" Tần Mặc không thể kìm nén được, nhưng lời nói lại vang lên trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh phát ra từ đôi môi, mà là tiếng gào thét của linh hồn hắn, kết nối với nỗi đau của Thành Linh Tàn Tạ. Hắn muốn lao lên, muốn ngăn cản, nhưng hắn biết, trong khoảnh khắc này, bất kỳ hành động nào cũng chỉ là vô ích, thậm chí có thể gây nguy hiểm cho chính hắn. Hắn phải giữ bình tĩnh, phải chứng kiến, để tất cả mọi người cùng chứng kiến hậu quả kinh hoàng của sự cưỡng ép.

Tô Lam, nàng đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng mở to trong sự kinh hãi. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, vẻ mặt nàng trắng bệch. Nàng có thể không cảm nhận được nỗi đau sâu sắc như Tần Mặc, nhưng nàng thấy rõ sự tàn phá đang diễn ra. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, nhưng bàn tay lại run rẩy. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm nhăn nhó, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự bất lực và buồn bã. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự, và giờ đây, nó lại tái diễn ngay trước mắt ông. Ông thở dài một tiếng, nặng nề như một tảng đá đè nặng lên trái tim.

"Đây... đây không phải là thanh tẩy..." Lục Vô Trần thốt lên khẽ, giọng nói run rẩy. "Đây là tra tấn..."

Mộ Dung Tĩnh, nàng đã quỳ sụp xuống từ trước, giờ đây che miệng, đôi vai run bần bật. Nàng gần như nôn mửa trước cảnh tượng khủng khiếp. Mọi giáo điều, mọi niềm tin của nàng đang sụp đổ, tan vỡ hoàn toàn. Nàng đã từng ngưỡng mộ Thiên Diệu Tôn Giả, từng tin vào con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây, hành động của hắn không khác gì một tên đồ tể đang tàn sát một sinh linh vô tội. Những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn rơi trên gò má nàng, không chỉ vì nỗi đau của Thành Linh Tàn Tạ, mà còn vì sự vỡ nát của chính tâm hồn nàng.

Các tu sĩ khác, những người đang theo dõi với đủ loại cảm xúc, từ hy vọng đến tò mò, giờ đây lộ rõ vẻ bàng hoàng và phẫn nộ. Ban đầu, một số người còn nuôi hy vọng rằng Thiên Diệu Tôn Giả có thể thực sự "cải tạo" Thành Linh Tàn Tạ, biến nó thành một minh chứng cho triết lý của họ. Nhưng khi linh lực "thanh tẩy" trắng bạc kia càng siết chặt, hình ảnh tòa thành càng trở nên tan nát, thê lương, mọi hy vọng đều tan biến. Thay vào đó là một cảm giác ghê tởm, một sự phản đối kịch liệt dấy lên trong lòng họ. Họ cảm nhận được sự bất thường, sự sai trái trong hành động đó. Mùi tro bụi, mùi mục nát nồng nặc hơn, không phải từ Thành Linh Tàn Tạ, mà từ chính không khí bị bóp méo bởi linh lực tàn bạo của Thiên Diệu.

Phái đoàn tu sĩ dao động bắt đầu xì xào, tiếng rì rầm ngày càng lớn. "Đây là cái gọi là thăng tiến sao?" một người thì thầm. "Chẳng phải đang hủy diệt nó sao?" một người khác phụ họa. Sự hoài nghi đã trở thành sự phẫn nộ, sự sợ hãi đã chuyển thành sự khinh bỉ. Họ nhìn Thiên Diệu Tôn Giả với ánh mắt đầy chất vấn, không còn sự tôn kính như trước. Phái đoàn phe Thiên Diệu, những người vẫn cố gắng giữ vững lập trường, cũng bắt đầu cảm thấy bất an. Một số người lảng tránh ánh mắt, một số khác cúi đầu, không dám đối mặt với sự thật đang bày ra trước mắt. Ngay cả Trần Trưởng Lão, người vốn luôn trung thành và cố chấp, khuôn mặt ông cũng tái mét. Ông có thể cảm nhận được sự sai l��m, nhưng vẫn cố gắng tìm lý lẽ để bào chữa trong tâm trí mình.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ chứng kiến. Từng vết nứt, từng mảnh vỡ của Thành Linh Tàn Tạ đều như khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không nói, nhưng ý chí của hắn, sự thấu cảm của hắn, đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Hắn biết, khoảnh khắc này, đã đến lúc mọi thứ phải được phơi bày rõ ràng.

Cuối cùng, sau một thời gian dài đằng đẵng như vô tận, linh lực trắng bạc của Thiên Diệu Tôn Giả cũng dần dần tiêu tán, rút đi như một làn sương mù bị xua tan bởi ánh nắng. Bầu không khí căng thẳng dịu đi đôi chút, nhưng lại để lại một sự nặng nề, một nỗi bi thương bao trùm khắp quảng trường. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ của Vô Tính Thành giờ đây dường như cũng trở nên ảm đạm hơn, không còn chút ấm áp nào.

Hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ hiện ra, nhưng không còn là một bóng ma mờ nhạt như trước, mà là một tàn tích tan nát hơn bao giờ hết. Nó gần như biến thành tro bụi, chỉ còn là một bóng hình mờ ảo đến mức khó nhận ra, run rẩy và yếu ớt đến thảm thương. Những vết nứt chằng chịt, sâu hoắm đã xé toạc linh hồn nó, biến nó thành một khối đổ nát không thể cứu vãn. Nỗi đau và sự suy yếu tột độ của nó lan tỏa khắp quảng trường, một luồng khí lạnh lẽo, tuyệt vọng dâng lên, ngay cả những người không có năng lực của Tần Mặc cũng cảm nhận được sự mất mát to lớn, một bi kịch không thể nói thành lời. Mùi mục nát giờ đây không còn thoang thoảng mà trở nên nồng nặc, gai người, như mùi của một xác chết đã phân hủy.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng sững sờ, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn chút uy nghiêm nào, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ và một sự không thể tin vào những gì mình vừa gây ra. Hắn đã cố gắng "thanh tẩy", nhưng kết quả lại là sự hủy diệt hoàn toàn. Hắn định nói gì đó, đôi môi hắn mấp máy, nhưng rồi im bặt, không thể thốt ra lấy một lời. Ngay cả bản thân hắn cũng không thể tự lừa dối mình nữa. Hành động của hắn không phải là cứu rỗi, mà là một nhát dao cu��i cùng đâm vào linh hồn đã mục nát.

Tần Mặc bước lên một bước, giọng nói của hắn vang lên, trầm ấm nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, xuyên thẳng vào tâm can của mỗi người. Hắn không cần phải lớn tiếng, vì mỗi lời hắn nói ra đều là sự thật trần trụi, là bản án cho một triết lý sai lầm.

"Ngươi không thanh tẩy, ngươi hủy diệt," Tần Mặc nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả. "Ngươi không tái tạo, ngươi giết chết. Đây không phải là thăng tiến, đây là sự mục nát do cưỡng ép! Ngươi đã cướp đi quyền được là chính nó của vạn vật! Ngươi đã tước đoạt sự lựa chọn cuối cùng của một linh hồn chỉ muốn được bình yên!"

Lời nói của Tần Mặc vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng chuông cảnh tỉnh dội vào tai mỗi tu sĩ. Chúng không phải là những lời hùng hồn, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời tuyên ngôn. Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại thêm một bước, đôi mắt hắn thất thần. Hắn đã luôn tin rằng kẻ yếu không có quyền tồn tại, nhưng giờ đây, chính hành động của hắn lại chứng minh rằng, sự cưỡng ép "thăng tiến" còn tàn bạo hơn cả sự yếu đuối.

Các tu sĩ phe Thiên Diệu, những người vẫn còn cố gắng bám víu vào niềm tin cũ, giờ đây cũng cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt của Tần Mặc, cũng không dám nhìn vào tàn tích của Thành Linh Tàn Tạ. Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghiêm nay hoàn toàn sụp đổ, ông lão lảo đảo, may mắn được một tu sĩ trẻ đỡ lấy. Niềm tin của ông, cũng như của nhiều người khác, đã bị chấn động đến tận gốc rễ.

Các phái đoàn tu sĩ khác, những người đã chứng kiến toàn bộ quá trình, nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa kinh sợ, vừa ngưỡng mộ, vừa chất chứa sự thấu hiểu. Họ đã tận mắt chứng kiến sự thật đau lòng, rằng con đường thăng tiên cực đoan không phải là vinh quang, mà là sự hủy diệt. Mộ Dung Tĩnh, nàng quỳ sụp xuống đất, nước mắt chảy dài không ngừng, khuôn mặt tuấn tú giờ đây trắng bệch, không còn chút kiêu ngạo nào. Niềm tin của nàng đã hoàn toàn sụp đổ, và nàng cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, một sự hối hận sâu s��c.

Sự suy yếu tột độ của Thành Linh Tàn Tạ không chỉ là một bi kịch, mà còn là một nhiệm vụ cấp bách, một gánh nặng đặt lên vai Tần Mặc. Hắn biết, hắn không thể chỉ phơi bày vấn đề, mà còn phải tìm ra giải pháp. Hành động hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả đã khiến hắn trở nên cô lập hơn bao giờ hết, và có lẽ, hắn sẽ tìm đến những hành động cực đoan và nguy hiểm hơn nữa để giữ vững quyền lực đang lung lay của mình. Nhưng đồng thời, sự sụp đổ niềm tin của Mộ Dung Tĩnh và các tu sĩ khác đã mở đường cho họ chấp nhận triết lý cân bằng, tạo tiền đề cho một kỷ nguyên mới, một "Hiến Chương Cân Bằng" có thể được hình thành.

Tần Mặc nhìn vào tàn tích mờ ảo của Thành Linh Tàn Tạ, lòng hắn tràn ngập sự thấu cảm và quyết tâm. Hắn biết, lời tuyên bố của hắn về việc "giết chết" Thành Linh Tàn Tạ không chỉ là một lời buộc tội, mà còn là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ cho tất cả những kẻ vẫn còn cố chấp vào con đường sai lầm. Huyền Vực, cần một sự thay đổi. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn dắt sự thay đổi đó, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự lựa chọn, sự thấu hiểu và lòng đồng cảm với ý chí tồn tại của vạn vật.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free