Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1396: Ánh Trăng Soi Lối: Chấp Niệm Tan Biến

Ánh nắng cuối cùng của ngày dần lụi tắt, nhường chỗ cho ánh trăng dần lên cao. Vầng trăng bạc soi rọi vằng vặc khắp Thị trấn Thanh Hòa đang được tái thiết, như một lời hứa về một tương lai, dù còn nhiều giông bão, vẫn sẽ có ánh sáng dẫn đường, và những hạt giống cân bằng đã gieo trồng sẽ tiếp tục nảy mầm, bất chấp những cuồng phong.

Trong cái đêm tịch mịch ấy, Lục Vô Trần không về lại nơi trú ngụ tạm bợ của mình. Hắn tìm đến Hồ Nguyệt Ảnh, một nơi tĩnh mịch và sâu thẳm, phản chiếu vầng trăng tròn vành vạnh như một tấm gương khổng lồ giữa cõi đất. Hồ nước này, với ngôi miếu nhỏ cổ kính bên bờ được xây dựng từ gỗ và đá, cùng những cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ, giữ trọn vẻ tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan như thể được sinh ra cùng trời đất. Tiếng nước vỗ nh�� bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, như tiếng thì thầm của vũ trụ. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng sâu, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình, một khúc ca của tự nhiên. Hắn hít hà mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm, tất cả hòa quyện thành một hương thơm thanh khiết, dễ chịu, thanh tẩy tâm hồn. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, linh thiêng và tràn ngập sự sống, đặc biệt huyền ảo vào đêm trăng tròn như đêm nay.

Lục Vô Trần ngồi lặng lẽ bên bờ hồ, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khắc khổ. Mái tóc đã điểm bạc của hắn búi sơ sài, thả lỏng trên bờ vai rộng, và bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu càng khiến hắn trông tiều tụy hơn dưới ánh trăng. Đôi mắt sâu trũng của hắn, vốn chứa đựng sự chán nản và hoài nghi, giờ đây lại càng thêm u hoài khi dõi theo vầng trăng treo lơ lửng trên nền trời đêm. Trong đầu hắn, những lời lẽ hùng hồn của Tần Mặc vẫn còn văng vẳng, đối chọi gay gắt với sự giận dữ vô lý của Trần Trưởng Lão. Cuộc đối đầu ngày hôm nay không phải là một trận chiến của quyền năng hay pháp thuật, mà là một cuộc chiến của những tư tưởng, của những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực.

"Thăng tiên... Thăng tiên rốt cuộc là gì?" Hắn thì thầm, giọng nói trầm khẽ, yếu ớt, lẫn vào tiếng nước vỗ bờ. "Là sự vươn lên đến đỉnh cao, là sự siêu thoát khỏi phàm trần? Hay chỉ là một cái lồng vô hình, một chấp niệm mãi mãi giam cầm linh hồn?"

Hắn đã theo đuổi con đường này bao năm, dành cả đời để tu luyện, để tìm kiếm "vật tính" của vạn vật và ép buộc chúng phải "tiến hóa", phải "thăng hoa". Hắn từng tin rằng đó là con đường duy nhất, là định mệnh của mọi sinh linh trong Huyền Vực. Nhưng giờ đây, những lời nói của Tần Mặc, những ví dụ về bi kịch của những vật đã mất đi bản chất, những cường giả đã hóa điên vì khát vọng không đáy, tất cả như những nhát kiếm sắc bén cứa vào niềm tin sắt đá bấy lâu của hắn. Hắn nhớ về những linh kiếm đã tự hủy hoại vì không chịu nổi áp lực thăng cấp, những ngọn núi đã hóa thành tro bụi vì bị ép buộc tinh luyện linh khí đến kiệt quệ, những dòng sông đã khô cạn vì phải cung cấp sinh lực không ngừng cho các tu sĩ... Và cả những người, như chính hắn, đã trở nên mệt mỏi, trống rỗng vì mãi mãi chạy theo một mục tiêu không có điểm dừng, một đỉnh cao không tưởng.

"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói cổ xưa ấy, từng bị coi là lời nguyền rủa, giờ đây lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, như một lời cảnh báo đanh thép. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự hủy hoại nhân danh cái gọi là "thăng tiến". Sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy hắn không chỉ là sự mệt mỏi của thể xác, mà là sự kiệt quệ của linh hồn. Hắn đã từng nghĩ mình là một người mạnh mẽ, một cường giả đứng trên vạn vật, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình chỉ là một kẻ lạc lối, một con thuyền trôi dạt giữa biển cả mênh mông không lối thoát.

Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự ho��i nghi và đấu tranh nội tâm. Hắn đưa tay vốc lấy một vũng nước hồ trong vắt, để những giọt nước mát lạnh thấm vào lòng bàn tay khô ráp. Chúng chảy qua kẽ tay hắn, tựa như thời gian và những chấp niệm đang dần tuột khỏi cuộc đời hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của quá khứ, những khuôn mặt của những kẻ đã ngã xuống trên con đường truy cầu vô tận, những tiếng vọng của lời rao giảng về sự vĩ đại của thăng tiên. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy hắn, nhưng lần này, nó không còn là sự trống rỗng vô vọng, mà là một khoảng lặng cần thiết, nơi hắn có thể lắng nghe tiếng lòng mình, tiếng vọng của "vật tính" ẩn sâu trong chính bản thân hắn.

Chợt, một bước chân khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm. Không một chút xao động, không một chút áp lực, tựa như một làn gió nhẹ lướt qua. Lục Vô Trần mở mắt, quay đầu nhìn. Dưới ánh trăng bạc, một thân ảnh thanh tú xuất hiện, không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đó chính là Tần Mặc, và trên vai hắn, Tiểu Thảo đang say ng���, mái tóc bím hai bên khẽ đung đưa theo nhịp bước chân. Khuôn mặt Tần Mặc thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, giờ đây lại mang vẻ bình thản đến lạ thường, như thể hắn đã hòa mình vào chính cảnh đêm tĩnh lặng của Hồ Nguyệt Ảnh. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn của người dân Vô Tính Thành càng khiến hắn trông chân thật và gần gũi.

Tần Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến, ngồi xuống cách Lục Vô Trần một khoảng không xa. Hắn không nhìn Lục Vô Trần trực diện, mà ngước mắt nhìn vầng trăng, rồi lại nhìn mặt hồ phẳng lặng. Nhưng Lục Vô Trần biết, Tần Mặc đang cảm nhận. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Lục Vô Trần, một luồng ý chí đầy xáo động, tựa như dòng nước ngầm cuộn chảy dưới vẻ ngoài tĩnh lặng của mặt hồ. Tần Mặc không vội vàng, hắn để cho luồng xáo động ấy tự lắng xuống, để cho tâm hồn Lục Vô Trần tự tìm thấy điểm tựa trong sự yên bình của Hồ Nguyệt Ảnh. Hắn biết, lời nói của hắn ngày hôm qua đã gieo một hạt giống, và giờ là lúc để hạt giống ấy nảy mầm.

Sau một lúc im lặng thật lâu, chỉ có tiếng côn trùng đêm và tiếng nước vỗ bờ làm bạn, Lục Vô Trần mới quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự ngạc nhiên, mệt mỏi và một tia hy vọng mong manh.

"Tần Mặc," hắn cất tiếng, giọng vẫn trầm khẽ, yếu ớt, nhưng đã bớt đi phần nào sự chán nản. "Ngươi nói đúng... Con đường thăng tiên, rốt cuộc chỉ là một cái lồng vô hình. Ta đã quá mệt mỏi." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn lúc nãy, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. "Ta đã dành cả đời để truy cầu một thứ mà ta tưởng là vĩ đại, để rồi nhận ra nó chỉ dẫn đến sự kiệt quệ, sự đánh mất bản chất. Càng vươn cao, ta càng thấy mình trống rỗng. Vậy đâu là lối thoát? Đâu là ý nghĩa của cuộc đời ta nếu không phải là sự vươn lên không ngừng?"

Tần Mặc khẽ đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Thảo đang say ngủ trên vai. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó, không cần phải trở thành một thứ khác để có giá trị. Dòng chảy của ý chí tồn tại, của bản chất, đó mới là điều quan trọng nhất."

Hắn dừng lại một chút, nhìn Lục Vô Trần, rồi lại nhìn Tiểu Thảo. "Ngươi xem, Tiểu Thảo đây. Nó là một Thiên Tâm Thảo. Nó có cần phải biến thành Thần thụ mới thấy có giá trị không? Nó có cần phải trở thành một cây đại thụ cao lớn chọc trời mới được công nhận không?" Tần Mặc khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. "Nó chỉ cần là một Thiên Tâm Thảo, sống an nhiên, hấp thụ tinh hoa đất trời, mang lại sự sống cho muôn loài bằng chính bản chất giản dị của mình. Nó không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, nhưng nó lại có một ý chí tồn tại kiên cường, một 'vật tính' thuần khiết. Đó không phải là một sự vĩ đại sao? Một sự vĩ đại của sự tự do, của sự là chính mình?"

Lục Vô Trần nhìn Tiểu Thảo, rồi lại nhìn Tần Mặc. Đôi mắt sâu trũng của hắn dần hiện lên một tia sáng mới, một tia sáng của sự giác ngộ. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí trong lành của Hồ Nguyệt Ảnh tràn ngập lồng ngực, như gột rửa đi bao nhiêu bụi trần và mệt mỏi chất chứa bấy lâu. Gánh nặng trên vai hắn dường như nhẹ bẫng đi rất nhiều. Suốt bao năm, hắn luôn bị ám ảnh bởi việc phải "cao hơn", phải "mạnh hơn", phải "khác biệt". Nhưng Tần Mặc đã chỉ cho hắn thấy, đôi khi, sự vĩ đại nằm ở chính sự giản dị, ở việc chấp nhận và trân trọng bản chất vốn có. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của những chấp niệm đã từng là cả cuộc đời hắn.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua những tán cây, rải vàng trên mái ngói của Quán Trà Vọng Nguyệt. Đây là một quán trà nhỏ, yên tĩnh ở Vô Tính Thành, nơi người dân thường lui tới để thư giãn, trò chuyện và ngắm trăng, hay đơn giản chỉ để thưởng thức một tách trà thơm trong không khí trong lành. Tiếng nước chảy từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách sớm, tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây quanh quán, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng và ấm cúng. Mùi trà thơm thoang thoảng, mùi hoa nhài dịu nhẹ và mùi gỗ mộc mạc của quán trà càng làm tăng thêm cảm giác thư thái.

Tần Mặc và Tô Lam đang ngồi đối diện nhau bên một bàn trà gỗ đơn giản. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm tinh tế, và thanh kiếm cổ luôn được đeo bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Nàng đang lắng nghe Tần Mặc nói về những thách thức tiếp theo mà họ có thể phải đối mặt từ những kẻ cố chấp như Trần Trưởng Lão, gương mặt nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc hơn vào con đường mà Tần Mặc đã chọn.

Khi họ đang trò chuyện, một bóng người bước vào quán. Đó là Lục Vô Trần. Dáng vẻ hắn đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với đêm qua, không còn vẻ u hoài hay mệt mỏi. Khuôn mặt khắc khổ vẫn đó, nhưng những nếp nhăn của sự lo âu dường như đã được là phẳng đi một chút, thay vào đó là sự thanh thản, thậm chí là một nét sáng rỡ mà Tần Mặc chưa từng thấy ở hắn. Đôi mắt sâu trũng của hắn giờ đây không còn chứa đựng sự chán nản mà thay vào đó là một vẻ bình yên sâu sắc, một sự kiên định mới mẻ. Hắn không còn là một cường giả truy cầu đỉnh cao của tu luyện, mà là một người đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường của sự cân bằng và thấu hiểu.

Lục Vô Trần bước đến bàn của Tần Mặc và Tô Lam, không khí dường như cũng trở nên trong lành hơn khi hắn đến gần. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành, hiếm hoi.

"Tần Mặc, Tô Lam," hắn cất tiếng, giọng nói đã không còn yếu ớt, mà trở nên trầm ấm và rõ ràng hơn. "Ta đã tìm thấy sự bình yên của mình." Hắn nói, ánh mắt rạng rỡ. "Sau đêm qua, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ta đã nhận ra rằng, suốt bao năm, ta đã truy cầu một thứ mà ta không thực sự hiểu, một thứ chỉ mang lại sự hủy hoại và trống rỗng. Ta từng nghĩ thăng tiên là mục đích tối thượng, nhưng giờ ta hiểu, mục đích thực sự là được là chính mình, và để vạn vật cũng được là chính nó."

Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự cảm kích và kính trọng. "Ngươi đã mở mắt cho ta. Ngươi đã chỉ cho ta thấy rằng, sức mạnh không nằm ở việc vươn lên một cách mù quáng, mà nằm ở việc thấu hiểu và tôn trọng 'ý chí tồn tại', 'vật tính' của mọi thứ." Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, như tiếp thêm quyết tâm.

"Giờ ta muốn giúp những người còn lạc lối, những kẻ vẫn cố chấp với con đường cũ, để họ cũng có thể tìm lại bản chất. Ta sẽ không dùng sức mạnh để ép buộc, không dùng quyền uy để đe dọa, mà sẽ dùng lời lẽ và sự thấu hiểu. Ta sẽ dùng kinh nghiệm của chính mình, những bi kịch mà ta đã chứng kiến, để kể cho họ nghe về giá trị của sự cân bằng bản chất."

Lục Vô Trần đặt một vật lên bàn trà. Đó là thanh kiếm cổ của hắn, vật phẩm đã theo hắn suốt bao năm tháng truy cầu sức mạnh, với chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, từng là biểu tượng cho con đường tu luyện khốc liệt, cho những tranh đoạt và khao khát quyền lực. Giờ đây, nó nằm lặng lẽ trên mặt bàn trà gỗ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí bình yên của quán. Hắn nhìn thanh kiếm, không còn chút lưu luyến hay chấp niệm, như thể hắn đang từ bỏ một phần quá khứ của chính mình.

Tô Lam, người vốn sắc sảo và ít khi biểu lộ cảm xúc mạnh mẽ, lúc này cũng không khỏi bộc lộ sự ngưỡng mộ trong ánh mắt. Nàng biết rõ Lục Vô Trần đã từng là một cường giả danh tiếng đến nhường nào, và việc hắn buông bỏ chấp niệm thăng tiên, từ bỏ con đường cũ, là một sự thay đổi vĩ đại, một minh chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc.

"Lục tiền bối," Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy chân thành, "Sự giác ngộ của ngài sẽ là ngọn hải đăng cho rất nhiều người. Con đường đó, dù chông gai, nhưng lại là con đường đúng đắn nhất để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng."

Tần Mặc không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh l��n vẻ chấp thuận và thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết, sự chuyển đổi của Lục Vô Trần không chỉ là câu chuyện của riêng hắn, mà còn là một tia hy vọng mới, một bằng chứng sống động cho con đường 'cân bằng bản chất' mà Tần Mặc đã dày công kiến tạo. Lục Vô Trần, từ một cường giả mệt mỏi và hoài nghi, đã trở thành một đồng minh vững chắc, một cố vấn đầy trí tuệ, sẵn sàng dùng chính trải nghiệm của mình để hòa giải những xung đột tư tưởng, để dẫn dắt những kẻ còn lạc lối tìm về với bản chất. Đó là một bước tiến quan trọng, cho thấy rằng triết lý cân bằng không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một con đường thực sự có thể thay đổi số phận của Huyền Vực, từng linh hồn một.

Bên ngoài Quán Trà Vọng Nguyệt, ánh nắng càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng khắp Vô Tính Thành, mang theo hơi ấm và sự sống. Sự chuyển đổi của Lục Vô Trần báo hiệu rằng nhiều cường giả và tu sĩ khác cũng có thể tìm thấy con đường cân bằng, mở ra hy vọng cho việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu trong Huyền Vực. Vai trò mới của Lục Vô Trần sẽ là một công cụ quan trọng để đối phó với những kẻ cố chấp một cách hòa bình, giảm thiểu xung đột vũ trang, và gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật được là chính nó, không cần phải "lên tiên" để tìm thấy giá trị của sự tồn tại.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free