Vạn vật không lên tiên - Chương 1398: Gánh Nặng Của Kiến Tạo Giả
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng đêm bao trùm lấy Vô Tính Thành, nhưng những ánh đèn dầu vẫn rực sáng, báo hiệu một tương lai mới, nơi vạn vật được là chính nó, nơi sự cân bằng không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực đang dần được kiến tạo, từng chút một, bởi sự lựa chọn và lòng đồng cảm của mỗi linh hồn. Tần Mặc đã tìm thấy sự an ủi trong lời thì thầm của Hạ Nguyệt, trong ánh mắt kiên định của nàng, và trong sự thấu hiểu sâu sắc của Lão Khang. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng không còn cô độc.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, trải dài trên những mái ngói rêu phong của Vô Tính Thành, Tần Mặc đã đứng trên ban công tầng cao nhất của Học Viện Cân Bằng. Không khí trong lành, mát mẻ sau một đêm mưa nhẹ, mang theo mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường và cả mùi gỗ ẩm của những kiến trúc mới được dựng lên. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ những con kênh nhỏ dẫn nước vào thành, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây và tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân đang bắt đầu một ngày mới. Phía xa, khói bếp từ những ngôi nhà thấp thoáng bốc lên, mang theo mùi thức ăn dân dã, ấm cúng, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ thường. Toàn bộ Vô Tính Thành như một bức tranh sống động, nhưng không hề ồn ào hay vội vã.
Trong không khí ấy, từ sân trường phía dưới, tiếng giảng bài trầm bổng của Lục Vô Trần vẫn vang vọng, thu hút sự chú ý của Tần Mặc. Hắn nhìn xuống, nơi một nhóm nhỏ các học giả và tu sĩ, đến từ khắp Huyền Vực, đang say sưa lắng nghe. Họ không còn mang vẻ mệt mỏi, hoài nghi như những ngày đầu, mà thay vào đó là ánh mắt sáng ngời của sự khám phá, của niềm hy vọng mới. Lục Vô Trần, với vóc dáng khắc khổ ngày nào, giờ đây toát lên một vẻ thanh thoát, bình yên, đôi m��t ông sáng rực khi ông giảng giải về những chân lý mà ông từng bỏ quên.
"...Mỗi vật có một ý chí riêng, một con đường riêng. Triết lý cân bằng không phải là áp đặt một con đường mới, mà là trả lại quyền tự do lựa chọn cho vạn vật," Lục Vô Trần nói, giọng ông dù không còn hùng hồn như khi còn là một cường giả truy cầu Thăng tiên, nhưng lại chứa đựng một sức nặng của sự thấu hiểu sâu sắc. Ông dừng lại, liếc nhìn về phía Tần Mặc với một nụ cười cảm kích, như muốn nói rằng, chính Tần Mặc đã mở ra con đường này cho ông. "Chúng ta không phải là người định nghĩa sự cân bằng, mà là người cảm nhận nó, tôn trọng nó. Sự cân bằng của một dòng sông không phải là không có ghềnh thác, mà là biết cách uốn lượn, luân chuyển. Sự cân bằng của một ngọn núi không phải là không có phong hóa, mà là biết cách đứng vững qua bao biến thiên của thời gian."
Tần Mặc lắng nghe, cảm nhận sự bùng nổ của tri thức và niềm hy vọng đang lan tỏa trong Học Viện. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi. Hắn khẽ thở dài, tay vô thức vuốt ve Tiểu Thảo, đang quấn quýt bên chân hắn. Tiểu Thảo giờ đây đã không còn là một mầm cây bé nhỏ. Nó vươn cao, lá xanh mướt, những sợi dây leo mềm mại của nó rung rinh nhẹ, như đang đồng điệu với nhịp điệu của bài giảng, hay có lẽ là với chính những suy tư của Tần Mặc.
"Liệu chúng ta có đang vô tình tạo ra một con đường khác, một 'cân bằng' mà mọi người phải tuân theo?" Tần Mặc thầm nghĩ, ánh mắt trầm tư dõi xuống. Hắn nhìn thấy sự nhiệt thành của các học giả, sự khao khát được thấu hiểu của họ, và chợt nhận ra rằng, ngay cả khao khát tốt đẹp nhất cũng có thể dẫn đến sự áp đặt. Hắn đã chiến đấu để phá bỏ xiềng xích của "Thăng tiên", để vạn vật được tự do là chính nó. Nhưng nếu "cân bằng bản chất" lại trở thành một giáo điều mới, một chuẩn mực mà tất cả phải tuân theo, thì liệu có khác gì con đường cũ?
Tiểu Thảo dường như cảm nhận được sự bất an trong lòng Tần Mặc. Những sợi dây leo của nó khẽ siết nhẹ quanh cổ tay hắn, rồi nó rung rinh nhẹ nhàng, như m��t tiếng hỏi không lời. "Anh Tần Mặc, liệu có phải tất cả các vật đều muốn tìm về bản chất của mình không?" Giọng nói trong trẻo, lảnh lót của nó vang lên, nhưng không phải bằng lời, mà bằng một sự cộng hưởng trực tiếp vào ý thức của hắn, một cách giao tiếp mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Câu hỏi của Tiểu Thảo, tuy ngây thơ, nhưng lại chạm đúng vào nỗi băn khoăn sâu sắc nhất của hắn. Phải chăng, sự mong muốn tìm về bản chất cũng là một dạng ý chí, và sự dẫn dắt của hắn, dù vô tình, cũng là một dạng can thiệp?
Tần Mặc khẽ gật đầu, vuốt ve tán lá xanh mướt của Tiểu Thảo. "Có lẽ vậy, Tiểu Thảo. Nhưng liệu đó có phải là một lựa chọn thực sự tự do, hay chỉ là một con đường mà chúng ta đã mở ra, và vạn vật cảm thấy cần phải đi theo?" Hắn không thể trả lời câu hỏi ấy một cách dễ dàng, và nỗi lo lắng trong lòng hắn càng thêm sâu sắc. Hắn nhìn Lục Vô Trần, nhìn những ánh mắt say mê của các học giả, và cảm thấy gánh nặng của một người kiến tạo. Hắn đã thành công trong việc thay đổi một thế giới, nhưng liệu hắn có đang vô tình tạo ra một khuôn mẫu mới, dù là một khuôn mẫu tốt đẹp, để vạn vật phải tuân theo?
***
Chiều tà, những tia nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên mái hiên rộng của Quán Trà Vọng Nguyệt. Không khí trở nên dịu mát hơn, làn gió nhẹ lướt qua mang theo mùi trà thơm và hương hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cây đặt cạnh ao cá. Tần Mặc ngồi một mình ở góc quán, nhìn ra ao cá nhỏ, nơi những chú cá chép màu sắc đang bơi lội thanh bình. Tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhỏ dẫn vào ao, hòa cùng tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây xung quanh, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng đến lạ. Hắn day day trán, ánh mắt đầy suy tư, những câu hỏi của Tiểu Thảo và những suy ngẫm của chính hắn vẫn luẩn quẩn trong tâm trí.
Hắn ngồi đó khá lâu, cho đến khi một bóng người nhẹ nhàng lướt tới, không một tiếng động. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, lặng lẽ ngồi xuống đối diện hắn. Ông mặc chiếc áo vải thô giản dị, gương mặt khắc sâu những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh lên vẻ thông thái và sự bình yên nội tại. Ông không nói gì, chỉ nhẹ nhàng pha một ấm trà sen thơm ngát, động tác chậm rãi, điềm tĩnh như dòng nước chảy. Mùi trà sen thoang thoảng lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Tần Mặc.
"Lão Khang," Tần Mặc mở lời, giọng hắn trầm hơn bình thường, "con cảm thấy như mình đang dẫn dắt cả Huyền Vực đi theo một con đường. Ban đầu, con chỉ muốn vạn vật được là chính nó, được tự do lựa chọn. Nhưng giờ đây, khi triết lý cân bằng được chấp nhận rộng rãi, khi Học Viện Cân Bằng mọc lên khắp nơi, con lại lo sợ." Hắn ngừng lại, nhìn vào tách trà nóng đang bốc hơi nghi ngút trong tay Lão Khang. "Liệu đây có phải là tự do thực sự, hay chỉ là một sự thay thế cho con đường thăng tiên, nhưng dưới một cái tên khác? Liệu con có đang vô tình áp đặt một 'chuẩn mực' mới lên vạn vật, dù là chuẩn mực cân bằng đi chăng nữa?"
Lão Khang khẽ mỉm cười, đôi mắt ông ánh lên vẻ thấu hiểu. Ông nhẹ nhàng rót trà vào tách cho Tần Mặc, rồi đặt ấm trà xuống. "Sự cân bằng không phải là một quy tắc, Tần Mặc, mà là một sự lựa chọn. Nó không phải là một đích đến cố định, mà là một hành trình không ngừng nghỉ của sự thấu hiểu và chấp nhận. Miễn là vạn vật được tự do lựa chọn, được là chính mình, được lắng nghe ý chí tồn tại sâu thẳm nhất của chúng, đó mới là điều quan trọng nhất." Ông nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương sen thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng. "Ngươi chỉ là người soi đường, con ạ, không phải người vẽ bản đồ. Ngươi đã chỉ cho chúng sinh thấy rằng có nhiều con đường, nhiều lựa chọn hơn là chỉ một con đường Thăng tiên duy nhất. Sự lựa chọn sau đó, là của vạn vật."
"Nhưng con sợ rằng, ngay cả việc 'soi đường' cũng có thể trở thành một sự định hướng quá mạnh mẽ," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt vẫn chưa hết ưu tư. "Khi con đường 'cân bằng' trở nên quá rõ ràng, quá hấp dẫn, liệu có vạn vật nào dám đi ngược lại, dám chọn một con đường khác, dù đó là con đường bản chất của chúng? Con sợ rằng, 'ý chí tồn tại' của vạn vật sẽ bị ảnh hưởng, bị uốn nắn bởi cái bóng quá lớn của 'triết lý cân bằng' mà con đã tạo ra." Hắn biết rằng, sức ảnh hưởng của mình, dù vô tình, cũng có thể trở thành một gánh nặng, một áp lực vô hình lên những thực thể non trẻ, hay những linh hồn chưa đủ mạnh mẽ để giữ vững lập trường.
Lão Khang đặt tay lên bàn, khẽ vỗ nhẹ vào mu bàn tay Tần Mặc. "Nỗi lo của ngươi là chính đáng, và cũng là gánh nặng của một người kiến tạo. Nhưng Tần Mặc, ngươi không thể kiểm soát ý chí của vạn vật. Ngươi chỉ có thể tạo ra một không gian, một môi trường nơi chúng có thể tự do tìm kiếm. Giống như một cái cây, ngươi có thể cung cấp ánh sáng, nước và đất đai màu mỡ, nhưng nó sẽ tự quyết định cách nó vươn mình, cách nó đâm chồi nảy lộc. Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ sự tự do đó, chứ không phải định hình nó." Ông nhìn ra ao cá, nơi một chú cá chép vừa nhảy vọt lên khỏi mặt nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn, rồi lại chìm xuống. "Bản chất của sự cân bằng là sự không ngừng biến đổi, không ng��ng thích nghi. Nếu nó trở thành một giáo điều cứng nhắc, thì nó cũng đã đánh mất chính mình rồi."
Tần Mặc nhìn Lão Khang, đôi mắt hắn dần dịu đi. Lời nói của ông lão như một làn gió mát, xoa dịu những ngọn lửa bùng cháy trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, gánh nặng của hắn không phải là phải định hình mọi thứ, mà là phải bảo vệ quyền được tự do định hình của vạn vật.
***
Đêm khuya buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, phản chiếu lung linh trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh. Không khí trong lành và mát mẻ, mang theo mùi nước tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ và mùi cỏ dại ven bờ. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả và tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên, một không gian thanh tịnh, linh thiêng.
Tần Mặc một mình bước đi bên bờ hồ, lòng vẫn còn nặng trĩu những suy tư. Lời nói của Lão Khang đã làm dịu đi phần nào nỗi lo lắng, nhưng gánh nặng của người kiến tạo một kỷ nguyên mới vẫn đè nặng lên vai hắn. Hắn nhìn mặt hồ, nơi ánh trăng và bóng tối hòa quyện, không gì hoàn toàn chiếm ưu thế. Một sự cân bằng tự nhiên, mà không cần bất kỳ sự can thiệp nào.
Bỗng, một bàn tay dịu dàng nắm lấy tay hắn. Tần Mặc không cần quay đầu cũng biết đó là Hạ Nguyệt. Nàng lặng lẽ đến bên cạnh, mái tóc đen dài xõa xuống vai, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng khoác trên mình chiếc váy áo màu xanh ngọc, như hòa mình vào cảnh sắc đêm trăng. Nàng không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng dựa đầu vào vai hắn, cùng hắn ngắm ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, như một lời an ủi không cần ngôn ngữ. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang tay hắn, một dòng năng lượng dịu dàng xoa dịu những lo âu còn sót lại.
Hạ Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói nàng mềm mại như làn gió đêm, "Chàng chỉ đang cho vạn vật quyền được lựa chọn, không phải bắt chúng đi theo một con đường nào cả. Sức mạnh của cân bằng nằm ở sự tự do, Tần Mặc à. Chàng đã làm rất tốt." Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. "Chàng đã giải phóng chúng khỏi xiềng xích của Thăng tiên, đã mở ra cánh cửa cho vạn vật được lắng nghe chính mình. Đó là một thành tựu vĩ đại, Tần Mặc."
Tần Mặc khẽ thở dài, hơi ấm từ Hạ Nguyệt bao bọc lấy hắn, mang lại một cảm giác bình yên hiếm có. "Ta sợ rằng, trong nỗ lực mang lại tự do, ta lại vô tình tạo ra một nhà tù khác, một lý tưởng quá hoàn mỹ mà không phải ai cũng có thể đạt tới. Hay tệ hơn, một ngày nào đó, 'cân bằng' lại trở thành một giáo điều mới để tranh giành, để phân biệt cao thấp, như cách mà con đường Thăng tiên đã từng làm." Hắn nhìn vào đôi mắt nàng, sâu thẳm trong đó là hình ảnh của chính hắn, với những nỗi sợ hãi và gánh nặng. Hắn sợ rằng những gì hắn đã dày công kiến tạo, một ngày nào đó sẽ bị bóp méo, bị lợi dụng bởi những kẻ không thực sự hiểu ý nghĩa sâu xa của nó, hay những kẻ chỉ muốn áp đặt quyền lực dưới danh nghĩa "cân bằng".
Hạ Nguyệt siết chặt tay hắn hơn, dựa sát vào hắn. "Đó kh��ng phải là trách nhiệm của chàng để kiểm soát tương lai của mọi thứ, Tần Mặc. Trách nhiệm của chàng là gieo hạt giống, là bảo vệ những hạt giống đó trong giai đoạn đầu. Còn cây sẽ lớn lên thế nào, sẽ kết quả ra sao, điều đó tùy thuộc vào sự lựa chọn của chính cái cây và của cả mảnh đất mà nó sinh sống. Ngay cả khi có kẻ cố tình bóp méo, thì bản chất của triết lý cân bằng vẫn sẽ tồn tại trong lòng những ai thực sự thấu hiểu nó. Chàng đã cho họ một con đường để tự tìm thấy bản chất, chứ không phải một con đường để đi theo mù quáng. Đó là sự khác biệt then chốt."
Tần Mặc dựa vào Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng, và sự bình yên của Hồ Nguyệt Ảnh dần xoa dịu nỗi lòng anh. Anh nhìn vào mặt hồ, nơi ánh trăng và bóng tối hòa quyện, không gì hoàn toàn chiếm ưu thế. Hắn chợt nhận ra, chính sự đa dạng, sự chấp nhận những mâu thuẫn, những lựa chọn khác biệt mới là bản chất của sự cân bằng. Nó không phải là một sự đồng nhất, mà là sự hài hòa trong khác biệt.
"Phải rồi," Tần Mặc khẽ thì thầm, "bản chất của cân bằng là sự tự do, là quyền được là chính mình, dù đó có phải là con đường mà ta mong muốn hay không." Hắn đã quá tập trung vào việc kiến tạo, mà quên đi việc chấp nhận sự tự do thật sự của vạn vật, ngay cả khi sự tự do đó có thể dẫn đến những lựa chọn khác với những gì hắn đã định hình. Nỗi lo lắng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng đã có một tia sáng lóe lên trong tâm hồn hắn. Hắn không còn cảm thấy cô đơn trên con đường này nữa, bởi có Hạ Nguyệt, có Lão Khang, có Lục Vô Trần, và cả Tiểu Thảo cùng những thế hệ mới đang lớn lên, những người sẽ tiếp tục bảo vệ và định hình triết lý cân bằng theo cách của riêng họ.
Hắn khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt. Dưới ánh trăng vằng vặc, Hồ Nguyệt Ảnh phản chiếu bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hy vọng mới. Con đường phía trước còn rất dài, sẽ có những thử thách lớn hơn, cả từ bên ngoài – những kẻ cố chấp, những thế lực chưa chịu buông bỏ con đường cũ – và cả từ bên trong – sự thay đổi tư tưởng cần thời gian và nỗ l���c bền bỉ để củng cố và duy trì. Nhưng Tần Mặc không còn cảm thấy cô độc nữa. Hắn biết, gánh nặng của người kiến tạo không phải là gánh nặng của sự áp đặt, mà là gánh nặng của sự bảo vệ, sự thấu hiểu và sự tin tưởng vào ý chí tự do của vạn vật. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn sẽ không để nó trở thành một xiềng xích mới, mà sẽ là một cánh cửa rộng mở cho mọi linh hồn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.