Vạn vật không lên tiên - Chương 1418: Hòa Hợp Chi Chương: Vô Tính Thành, Tâm Điểm Kỷ Nguyên Mới
Đêm dần buông xuống, nuốt trọn những vạt nắng cuối cùng trên mặt hồ Nguyệt Ảnh, nhưng trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy rực rỡ, sưởi ấm tâm hồn y giữa không gian bao la của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự bao la của Huyền Vực, và nhận ra rằng con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan. Nhưng nhìn những người đồng hành bên cạnh, nhìn ánh sáng bình yên từ Vô Tính Thành đang tỏa ra, và cảm nhận sự sống động của vạn vật đang dần tìm lại bản chất, trong lòng hắn lại dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Vô Tính Thành giờ đây đã thực sự trở thành hải đăng, một ngọn đèn soi sáng cho Huyền Vực, dẫn lối cho vạn vật tìm về sự cân bằng. Tuy nhiên, ngọn hải đăng này không thể đứng vững một mình. Nó cần những người canh giữ, những người truyền bá, những người sẵn sàng đối mặt với những cơn bão vẫn còn tiềm ẩn. Kỷ nguyên hòa hợp đã khởi đầu, nhưng để duy trì nó, để biến nó thành một chân lý vĩnh cửu, sẽ cần sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tất cả. Và Tần Mặc, người kiến tạo, người lãnh đạo tinh thần, vẫn sẽ là trái tim của hành trình vĩ đại này.
Hắn đứng đó, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, để gió đêm mơn man trên mái tóc. Từng luồng khí tức thanh khiết từ Hồ Nguyệt Ảnh thấm sâu vào cơ thể, xoa dịu những mệt mỏi đã hằn sâu theo năm tháng. Hạ Nguyệt, tựa đầu vào vai hắn, hơi thở đều đặn và êm ái, như một lời khẳng định về sự bình yên mà họ đã cùng nhau kiến tạo. Tần Mặc khẽ nắm chặt bàn tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên định. Hắn biết, không chỉ có nàng, mà còn vô số sinh linh khác đang đặt trọn niềm tin vào con đường này, vào chính hắn. Đó là gánh nặng, nhưng cũng là động lực để hắn không ngừng tiến bước.
Ánh trăng dần lên cao, soi rọi vằng vặc khắp Vô Tính Thành, biến những mái nhà đơn sơ, những con đường mộc mạc thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Từ xa, tiếng chuông gió ngân nga, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của gió, của nước, của những cây cỏ dại đang vươn mình trong đêm. Chúng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần được là chính mình, được sống theo bản chất vốn có. Và đó chính là điều hắn muốn mang lại cho Huyền Vực – một quyền được sống, được tồn tại không bị áp đặt bởi những định nghĩa hay khát vọng vô độ.
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u tịch. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên những giọt sương mai còn đọng lại. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi cỏ dại và đất tươi, báo hiệu một ngày mới tràn đầy sức sống. Vô Tính Thành thức giấc, không còn vẻ tĩnh lặng của đêm khuya, mà thay vào đó là một sự hân hoan, một nhịp đập rộn ràng của những trái tim đang hướng về một sự kiện trọng đại.
Đại Điện Hòa Hợp, nơi từng là quảng trường trung tâm của Vô Tính Thành, giờ đây rực rỡ trong ánh nắng sớm. Kiến trúc của điện được thiết kế đơn giản nhưng trang trọng, với những cột gỗ chắc chắn và mái ngói cổ kính, hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên xung quanh. Ánh sáng mặt trời chiếu qua các cửa sổ lớn, tạo thành những vệt sáng dịu nhẹ trên nền đá lát sàn, nơi hàng trăm đại diện từ các tông môn, bộ tộc, và thậm chí cả các 'vật' đã hóa hình tề tựu. Tiếng nói chuyện rì rầm của họ, xen lẫn tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên và tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch nhưng không kém phần trang nghiêm. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi hoa cỏ dại ven đường, và hương trầm thanh khiết từ các đỉnh lư hương đặt trang trọng lan tỏa, phủ đầy không gian bằng một bầu không khí hân hoan, tràn đầy hy vọng và sự thống nhất.
Tần Mặc đứng ở vị trí trung tâm, trước một phiến ngọc lớn được khắc những điều khoản của 'Hiến Chương Cân Bằng'. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú với đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, cài trâm ngọc, và nàng m��c bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm. Lục Vô Trần đứng phía bên kia, khuôn mặt y giờ đây đã bớt đi phần khắc khổ, thay vào đó là sự bình yên, mãn nguyện, đôi mắt sâu trũng vẫn còn đó những nếp nhăn của tháng năm, nhưng ánh lên một thứ ánh sáng mới mẻ, đầy ý nghĩa. Tiểu Thảo, trong bộ quần áo đơn giản, vá víu nhưng sạch sẽ, cài một bông hoa dại nhỏ trên tóc, đôi mắt to tròn, đen láy, lanh lợi, đứng cạnh Tần Mặc, đôi lúc nghiêng đầu nhìn ngắm xung quanh với vẻ tò mò hồn nhiên. Lão Khang cùng các trưởng lão Vô Tính Thành đứng phía sau, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc, tràn đầy tự hào. Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, giờ đây ánh mắt đã bớt đi vẻ sắc sảo và đầy quyền lực, thay vào đó là sự trầm tư và có chút ngượng nghịu. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức tập thể của thành trì biểu hiện qua những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường, và một âm thanh vang vọng khắp đại điện. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, mặc trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô, đứng vững chãi, như một phần của thiên nhiên.
Tần Mặc nhìn bao quát một lượt, ánh mắt hắn dừng lại trên từng gương mặt, từng hình hài, cảm nhận được hàng ngàn "ý chí tồn tại" đang hòa quyện trong không gian này. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp đại điện, chứa đựng sức nặng của ngàn năm lịch sử và niềm hy vọng của một kỷ nguyên mới.
"Hôm nay, chúng ta không chỉ tuyên bố một kỷ nguyên mới, mà còn khẳng định một chân lý vĩnh cửu: giá trị của vạn vật nằm ở bản chất của chính nó, không phải ở sự truy cầu vô độ." Tần Mặc ngừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta đã từng bị cuốn vào vòng xoáy của khát vọng thăng tiên, bỏ quên bản nguyên, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt. Nhưng giờ đây, ánh sáng của sự cân bằng đã soi rọi. Chúng ta đã học được rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."
Hắn giơ tay ra, đặt nhẹ lên phiến ngọc lớn. "Huyền Vực, từ giờ, sẽ là một thế giới của sự hòa hợp, nơi mọi sinh linh đều được sống là chính mình! Không còn bị ép buộc phải từ bỏ 'vật tính' để đạt được thứ gọi là 'cảnh giới cao hơn'. Mà sẽ là một thế giới nơi mỗi ngọn cỏ, mỗi viên đá, mỗi dòng sông, mỗi sinh linh đều có quyền được tôn trọng bản chất, được tự do phát triển theo con đường riêng của mình, và cùng nhau tạo nên một bức tranh vạn vật hài hòa."
Một làn sóng xôn xao nhưng đầy phấn khởi lan khắp đại điện. Trần Trưởng Lão, sau một thoáng lưỡng lự, bước lên phía trước. Giọng nói của y giờ đây đã bớt đi vẻ hùng hồn thường thấy, thay vào đó là sự trầm tĩnh và một chút ngượng nghịu. "Thanh Vân Tông, với sự hổ thẹn của quá khứ, xin hứa sẽ tuân thủ Hiến Chương Cân Bằng, và sẽ là người tiên phong trong việc truyền bá triết lý này, để những sai lầm xưa không còn lặp lại." Y khẽ cúi đầu trước Tần Mặc, một hành động mà ít ai có thể tưởng tượng được từ một vị trưởng lão tông môn lừng lẫy như y. Hành động này không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một minh chứng sống cho sự thay đổi tận gốc rễ đang diễn ra trong tâm thức của những kẻ từng là đối thủ.
Lần lượt, các đại diện từ khắp Huyền Vực tiến lên. Họ không chỉ ký tên, mà còn đặt tay lên phiến ngọc, cảm nhận dòng năng lượng thanh khiết từ nó truyền vào, như một lời cam kết thầm lặng với "ý chí tồn tại" của Huyền Vực. Có người là tộc trưởng của các bộ tộc du mục, với làn da rám nắng và ánh mắt hoang dã, nhưng giờ đây tràn đầy sự tin tưởng. Có người là đại diện của các thành bang, với áo giáp sáng bóng và vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tôn trọng. Thậm chí có cả những 'vật' đã hóa hình, như một cây cổ thụ đã thành tinh, hay một dòng suối đã có linh hồn, chúng giao tiếp bằng những rung động tinh tế, biểu thị sự đồng thuận.
Khi tất cả hoàn tất, Tiểu Thảo khẽ nhắm mắt lại. Một ánh sáng xanh lục dịu nhẹ bắt đầu tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé của nàng, lan tỏa khắp đại điện, kết nối với mọi sinh linh. Đó là "vật tính" thuần khiết của cỏ cây, của sự sống, của sự cân bằng. Luồng khí tức ấy không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại thấm sâu vào từng ngóc ngách của tâm hồn, khiến mọi người cảm thấy bình yên đến lạ. Một cảm giác kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu vô ngôn lan truyền, như thể tất cả đang cùng hít thở chung một nhịp, cùng chia sẻ một "ý chí tồn tại" vĩ đại. Tần Mặc mỉm cười nhẹ, hắn biết, hạt giống cân bằng đã thực sự nảy mầm sâu trong lòng Huyền Vực.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mái hiên nhà gỗ đơn giản của Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây, không khí bình yên, tĩnh lặng, ấm cúng và thư thái bao trùm, hoàn toàn khác biệt với sự trang nghiêm của buổi sáng. Sau buổi lễ trọng đại, một buổi giao lưu thân mật diễn ra, mọi người cùng nhau chia sẻ trà thơm, hương hoa nhài thoang thoảng từ sân nhỏ và ao cá, và những câu chuyện của mình. Tiếng nước chảy từ ao cá róc rách, tiếng nói chuyện rì rầm, và tiếng chim hót nhẹ nhàng từ những lùm cây xung quanh, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm. Mùi gỗ ấm áp của quán trà, hòa cùng hương trà thanh tao, lan tỏa, xoa dịu mọi giác quan.
Tần Mặc ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt rạng rỡ, từng "ý chí tồn tại" đang cởi mở, chia sẻ. Hạ Nguyệt ngồi cạnh hắn, tay nàng nhẹ nhàng rót trà vào những chén ngọc bích. Nàng mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa niềm hạnh phúc khi thấy Tần Mặc và Huyền Vực tìm thấy sự bình yên. Niềm vui hiện rõ trên gương mặt nàng, một vẻ đẹp thanh tú, tựa như một đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa.
Tiểu Thảo, với sự giúp đỡ của Lục Vô Trần, dẫn dắt các sinh linh kể về hành trình tìm lại bản chất. Nàng bé nhỏ nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, có thể khiến bất cứ ai cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình. Lục Vô Trần, với khuôn mặt giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi và hoài nghi, thay vào đó là sự bình yên và mãn nguyện, gật đầu khuyến khích, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự thấu hiểu.
Cổ Kiếm Hồn, giờ không còn khát khao chém giết vô độ, xuất hiện dưới hình thái linh khí, một luồng sáng lam nhạt lượn lờ trong không trung, đôi khi ngưng tụ thành hình ảnh một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén nhưng giờ đây đã pha lẫn sự trầm ổn và thấu hiểu. "Ta từng nghĩ sức mạnh là phải hủy diệt, phải vươn tới cảnh giới vô biên." Giọng nói của y vang vọng trong tâm trí mọi người, trầm ổn và đầy uy lực, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo của sắt thép, mà thay vào đó là sự ấm áp của một ý chí đã tìm thấy mục đích mới. "Ta đã khao khát được trở thành thanh kiếm mạnh nhất, chém đứt mọi thứ, vượt qua mọi giới hạn. Ta đã từng coi thường những thứ yếu ớt, những bản chất không mang theo sức mạnh hủy diệt."
Cổ Kiếm Hồn tiếp tục, luồng sáng lam nhạt khẽ rung động. "Nhưng Tần Mặc đã cho ta thấy, sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở sự sắc bén có thể hủy diệt, mà còn là sự kiên định để bảo vệ, là ý chí để giữ gìn bản chất của ta, của những điều ta muốn gìn giữ. Ta là kiếm, và ta trân trọng sự sắc bén của mình, ta không từ bỏ nó. Nhưng ta không còn bị nó chi phối, không còn bị nó dẫn dắt vào con đường vô độ. Ta không cần phải trở thành tiên kiếm mới có giá trị. Ta có thể là một thanh kiếm bảo vệ, một thanh kiếm giữ gìn sự sống, và đó cũng là một dạng 'thăng hoa' của bản chất, một sự 'cân bằng bản chất' mà ta chưa từng nghĩ tới."
Lời của Cổ Kiếm Hồn khiến nhiều người phải suy ngẫm. Một thanh kiếm, một 'vật' thuần túy của chiến tranh và hủy diệt, giờ đây lại nói về sự bảo vệ và gìn giữ. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho triết lý của Tần Mặc.
Tiếp sau Cổ Kiếm Hồn là Linh Thú Trẻ, một con hươu nhỏ với bộ lông vàng óng, đôi mắt to tròn, trong veo, lấp lánh vẻ tò mò và ngây thơ. Nó không nói, mà phát ra những tiếng kêu líu lo, những rung động tinh tế mà chỉ Tiểu Thảo mới có thể phiên dịch một cách hoàn hảo. Tiểu Thảo mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh. "Linh Thú Trẻ nói rằng, trước đây, các anh chị của nó luôn phải cố gắng tu luyện, cố gắng biến mình thành những linh thú mạnh mẽ nhất, để không bị coi thường, không bị săn đuổi. Chúng phải học cách chiến đấu, cách ẩn nấp, cách thoát ly khỏi bản chất hiền lành của mình để tồn tại."
Nàng bé nhỏ nhìn Linh Thú Trẻ, khẽ xoa đầu nó. "Nhưng giờ đây, nó nói, Tiểu Thảo dạy chúng con lắng nghe tiếng rừng, tiếng suối, tiếng gió. Dạy chúng con cách tìm kiếm những loại cỏ thơm ngon nhất, cách vui đùa dưới ánh nắng. Con không cần phải lớn nhanh, không cần phải mạnh mẽ hơn những gì bản chất đã định. Con chỉ cần là chính con thôi. Con thích chạy nhảy trong rừng, hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự sống động của mọi vật xung quanh. Con không sợ hãi nữa, vì con biết, Huyền Vực giờ đây sẽ bảo vệ sự ngây thơ và bản chất thuần khiết của con." Tiếng kêu líu lo của Linh Thú Trẻ vang lên, như một lời khẳng định đầy vui vẻ và mãn nguyện.
Tần Mặc lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng mỉm cười. Hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc chân thật từ những câu chuyện ấy. Đó là những minh chứng sống động nhất cho công cuộc mà hắn đã dày công kiến tạo. Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt, cho thấy sự hài lòng về những kết quả ban đầu của công cuộc chuyển đổi. Tô Lam khẽ gật đầu, môi nàng khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi. "Quả nhiên, sự thay đổi phải bắt nguồn từ những điều nhỏ bé và chân thật nhất." Lục Vô Trần chỉ đơn giản là mỉm cười, ánh mắt y giờ đây đã hoàn toàn thoát khỏi bóng đêm hoài nghi, thay vào đó là sự tin tưởng và một niềm hy vọng mãnh liệt.
Tiểu Thảo dùng những rung động tinh tế để kết nối các câu chuyện, làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu giữa mọi người. Nàng không chỉ là một cô bé hồn nhiên, mà đã trở thành một cây cầu nối vô hình, giúp các sinh linh từ những bản chất khác nhau có thể thấu hiểu và đồng cảm với nhau. Quán Trà Vọng Nguyệt, trong khoảnh khắc ấy, không chỉ là nơi thưởng trà, mà đã trở thành một biểu tượng của sự hòa hợp, nơi mọi 'vật tính' đều được tôn trọng và ca ngợi.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, phủ một lớp bạc huyền ảo lên mọi vật. Trên Đài Quan Sát Vô Tính Thành, một đài quan sát nhỏ được xây dựng trên ngọn đồi cao nhất, từ đó có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố và xa hơn là Huyền Vực đang chuyển mình. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi cỏ dại, đất tươi và không khí trong lành, thanh khiết. Tiếng chuông gió ngân nga từ xa, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách vọng lên từ thung lũng, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tĩnh lặng.
Tần Mặc đứng một mình trên đài quan sát, nhìn xuống Vô Tính Thành lung linh ánh đèn, từng ngôi nhà, từng con đường đều mang một vẻ đẹp diệu kỳ dưới ánh trăng. Xa hơn nữa, những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông uốn lượn, và những khu rừng rộng lớn của Huyền Vực hiện ra mờ ảo, như một bức tranh mực tàu khổng lồ. Huyền Vực, giờ đây đã được tuyên bố là một kỷ nguyên hòa hợp. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm mãn nguyện tràn ngập tâm hồn. Hắn đã làm được. Hắn đã thực sự thay đổi một thế giới.
Hạ Nguyệt khẽ đến gần, bước chân nàng nhẹ như gió, không hề phá vỡ sự tĩnh mịch của không gian. Nàng đứng cạnh hắn, đặt tay mềm mại lên vai hắn, truyền đến một hơi ấm an ủi. Mái tóc đen dài của nàng bay nhẹ trong gió, hương hoa nhài thoang thoảng từ nàng hòa vào không khí. Nàng cũng nhìn xuống cảnh tượng hùng vĩ bên dưới, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh trăng sáng ngời.
"Anh đã làm được rồi, Mặc." Giọng nàng dịu dàng, như thì thầm, nhưng lại vang vọng trong trái tim hắn. "Huyền Vực đã tìm lại được chính mình. Vô Tính Thành đã trở thành hải đăng cho mọi sinh linh. Em biết, anh đã phải gánh vác quá nhiều."
Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn không hề có sự mệt mỏi, mà tràn đầy sự kiên định và một nỗi xa xăm khó tả. Hắn quay lại, nắm lấy bàn tay Hạ Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ nàng. "Chỉ là khởi đầu thôi, Nguyệt." Hắn nói, giọng nói trầm tĩnh, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về con đường phía trước. "Giữ gìn sự cân bằng còn khó hơn là thiết lập nó. Những tư tưởng cũ không dễ dàng biến mất. Chúng đã ăn sâu vào tâm trí, vào 'vật tính' của bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu 'vật'. Sẽ vẫn còn những kẻ cố chấp, những tàn dư của quá khứ, lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để phá hoại."
Hắn dừng lại, ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. "Chúng ta đã gieo những hạt giống cân bằng, và chúng đã nảy mầm. Nhưng để chúng trở thành những cây đại thụ vững chãi, cần phải bảo vệ, nuôi dưỡng và chăm sóc không ngừng. Sẽ có những cơn bão mới, những thách thức mới không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính sự phức tạp của việc duy trì một xã hội đa dạng và luôn biến động này."
Tần Mặc siết nhẹ tay Hạ Nguyệt. "Nhưng nhìn những gì chúng ta có hôm nay... nhìn ánh sáng hy vọng đang lan tỏa khắp Huyền Vực, nhìn những 'vật tính' đang được tôn trọng, nhìn những thế hệ mới như Linh Thú Trẻ đang lớn lên trong sự tự do và hòa hợp..." Hắn ngừng lại, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. "Anh tin chúng ta sẽ làm được. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sẽ đến để bảo vệ kỷ nguyên hòa hợp này, để Vô Tính Thành thực sự là hải đăng vĩnh cửu cho vạn vật."
Hạ Nguyệt tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự kiên định. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta. Và dù cho có bao nhiêu khó khăn, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Nàng nói, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu thương, như một lời cam kết thầm lặng. Họ đứng đó, dưới ánh trăng vằng vặc, hai bóng hình hòa vào làm một, trở thành biểu tượng sống động cho niềm hy vọng và sự kiên cường giữa một thế giới đang hồi sinh. Kỷ nguyên hòa hợp đã chính thức bắt đầu, và Tần Mặc, cùng với những người đồng hành của mình, đã sẵn sàng cho hành trình mới, một hành trình vĩ đại hơn, đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng nghỉ để biến giấc mơ cân bằng thành một chân lý vĩnh cửu cho Huyền Vực.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.