Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1433: Mạch Khoáng Nóng Hổi: Lời Thì Thầm Từ Biên Giới

Ánh trăng tiếp tục rải bạc khắp thôn làng, soi sáng những con đường nhỏ, những mái nhà tranh, và cả những tâm hồn đang tìm thấy sự cân bằng. Huyền Vực đang thay đổi, không phải bằng những cuộc chiến khốc liệt, mà bằng những hành động nhỏ bé của sự đồng cảm, của sự thấu hiểu. Di sản của Tần Mặc, giờ đây, không còn là của riêng hắn, mà đã trở thành dòng chảy sinh mệnh, chảy mãi qua các thế hệ, bảo vệ thế giới này khỏi nguy cơ “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”

***

Chiều muộn, tại Quán Trà Vọng Nguyệt, không gian vẫn ngập tràn hương trà hoa nhài dịu nhẹ, quyện với mùi gỗ trầm ấm của ngôi nhà. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân như một bản hòa tấu bất tận, điểm xuyết thêm bởi tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây sau vườn, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ lùng. Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, chén trà ngọc bích trong tay Tần Mặc còn vương hơi ấm, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần ngả màu cam tím qua khung cửa sổ. Hắn vẫn còn chìm đắm trong những suy tư về Mộc Lan, về tương lai của Huyền Vực, và về những hạt giống hy vọng mà hắn đã gieo trồng.

Lão Khang, sau khi cùng Tần Mặc trở về từ Dòng Sông Lặng, cũng ngồi cạnh, nhấp từng ngụm trà nóng. Khuôn mặt ông lão hiền từ, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi ưu tư mà chỉ những người từng trải qua bao thăng trầm mới có thể thấu hiểu. Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Hạ Nguyệt, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy khe khẽ: “Mộc Lan đã làm rất tốt, Tần Mặc. Di sản của chúng ta đang được tiếp nối theo cách ta mong muốn, con bé đã thể hiện một sự thấu hiểu sâu sắc về ý chí tồn tại, không chỉ riêng của dòng sông mà còn của cả hệ sinh thái xung quanh.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài sân, nơi những đóa hoa nhài trắng muốt đang hé nở, tỏa hương thơm ngát trong làn gió nhẹ. “Đúng vậy, Lão Khang. Cái cách con bé lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng cả tâm hồn, để hiểu được nỗi đau của dòng nước, sự mệt mỏi của cây cỏ, và cả sự hoảng loạn của những sinh vật nhỏ bé bị mắc kẹt trong ô nhiễm... Đó mới là điều đáng quý. Nó đã không dùng sức mạnh để ép buộc, mà dùng sự đồng cảm để dẫn dắt, để chữa lành. Đó là minh chứng sống động nhất cho triết lý cân bằng.” Hắn nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng sự tự hào sâu sắc. Hắn nhớ lại cảm giác khi cảm nhận ý chí tồn tại của dòng sông khi Mộc Lan bắt đầu công việc của mình – từ một dòng chảy uất ức, thở than, dần dần trở nên thanh thoát, vui vẻ, như một sinh linh được giải thoát khỏi gánh nặng.

Hạ Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay nàng khẽ đặt lên tay Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, đối với hắn, niềm vui lớn nhất không phải là quyền năng tối thượng, mà là nhìn thấy triết lý của mình được đón nhận, được phát triển và mang lại sự bình yên cho vạn vật. “Mộc Lan đã thực sự trưởng thành. Có lẽ, giờ đây, chúng ta có thể yên tâm hơn phần nào, Tần Mặc.” Nàng nói, giọng dịu dàng, như muốn xoa dịu những lo lắng tiềm ẩn trong lòng hắn.

Nhưng Lão Khang lại khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi ông lão có chút gượng gạo. “Yên tâm thì có, nhưng không thể hoàn toàn buông bỏ, Hạ Nguyệt à. Dòng chảy của thế giới không bao giờ ngừng lại. Nó luôn vận động, luôn thay đổi. Sẽ luôn có những hạt giống mới của tham vọng, dù nhỏ bé, chờ đợi để nảy mầm. Con người, vạn vật, ai cũng có ý chí tồn tại, và đôi khi, ý chí ấy bị chi phối bởi những ham muốn vật chất, những khát khao vượt lên trên bản chất của mình. Ngay cả khi chúng ta đã dẹp bỏ được con đường thăng tiên mù quáng, thì sự truy cầu vật chất, quyền lực vẫn có thể trở thành một dạng 'thăng tiên' mới, một dạng phá vỡ cân bằng khác.” Ông lão vuốt nhẹ chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại như nhìn thấu những điều xa xăm.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe lời Lão Khang. Hắn cảm nhận được sự thật trong từng lời nói ấy. Giống như Dòng Sông Lặng, ban đầu chỉ là một sự ô nhiễm nhỏ, một sự thiếu ý thức của con người, nhưng nếu không được giải quyết kịp thời, nó có thể lan rộng, biến thành một thảm họa lớn hơn. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của đất trời, của không khí, của những ngọn núi xa xăm, tất cả đều đang ở trong một trạng thái cân bằng mong manh. Một sự thay đổi nhỏ cũng có thể tạo ra những gợn sóng lớn. “Ông nói đúng, Lão Khang. Sự cân bằng không phải là một đích đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ. Chúng ta không thể ngủ quên trên chiến thắng. Những hạt giống của tham vọng, chúng ẩn mình sâu trong lòng vạn vật, trong tâm trí con người. Chúng ta cần phải cảnh giác, không phải để đàn áp, mà để dẫn dắt, để giúp vạn vật hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của mình.”

Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn. Hắn biết, trách nhiệm của mình không phải là để chiến đấu với mọi thách thức, mà là để đảm bảo rằng Huyền Vực có đủ những người như Mộc Lan, những người hiểu được giá trị của sự đồng cảm và cân bằng, để tự mình đối mặt với những thử thách mới. Lão Khang khẽ mỉm cười, gật đầu tán thành. Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đầy tin tưởng và thấu hiểu. “Con đã làm được nhiều điều vĩ đại, Tần Mặc. Và giờ đây, con đang gieo trồng những người vĩ đại khác. Đó chính là di sản bền vững nhất.”

Bóng tối dần bao trùm Quán Trà Vọng Nguyệt, nhưng ngọn đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ra ánh sáng vàng ấm áp, xua đi màn đêm. Tiếng nước chảy vẫn róc rách, tiếng chim hót đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm rỉ rả. Một cảm giác bình yên nhưng không kém phần cảnh giác bao trùm không gian. Tần Mặc biết, dù cho hiện tại Vô Tính Thành và các vùng lân cận đang sống trong sự cân bằng, thì ở những nơi xa xôi, nơi tư tưởng cũ vẫn còn ảnh hưởng, những hạt giống tham vọng kia sẽ không ngừng nảy mầm, dưới những hình thái mới mẻ và khó lường hơn. Hắn cảm nhận một sự bất an tinh tế đang lan tỏa từ phía chân trời xa xăm, một lời thì thầm của đất đá, một tiếng vọng của khát khao...

***

Ở một nơi xa xôi hơn, tại Thị Trấn Biên Thùy, không khí hoàn toàn khác biệt. Thị trấn này nằm chênh vênh giữa những ngọn núi đá hiểm trở, gần biên giới phân chia các vùng đất, nơi luật lệ đôi khi chỉ là những lời nói gió bay, và sức mạnh mới là lẽ phải. Kiến trúc nơi đây thô sơ, chủ yếu là những ngôi nhà gỗ và tường đá xám xịt, với những bức tường rào bảo vệ dựng lên một cách tạm bợ, như một biểu tượng cho sự mong manh của trật tự.

Chiều tà, những đám mây đen kịt từ phía núi đá đổ xuống, mang theo những cơn mưa nhỏ lất phất, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Dù vậy, khu chợ của thị trấn vẫn ồn ào và náo nhiệt. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng the thé hòa lẫn với tiếng súng săn vang vọng từ những khu rừng rậm rạp xung quanh – một âm thanh quen thuộc của vùng biên gi���i. Mùi gỗ ẩm mục, mùi da thú mới lột, mùi khói bếp cay nồng, và cả mùi mồ hôi chua loét của những người phu khuân vác, tất cả quyện vào nhau tạo nên một thứ mùi đặc trưng, bán hoang dã.

Tại một góc chợ tồi tàn, dưới mái hiên xiêu vẹo của một quán rượu nhỏ, Vân Du Khách đang khoa trương kể chuyện cho một nhóm người địa phương. Hắn ta, với dáng người phong trần, chiếc áo vải thô đã sờn rách, và cái gánh hàng hóa nặng trĩu trên lưng, trông không khác gì một thương nhân bình thường, nhưng đôi mắt tinh ranh, nhanh nhẹn lại cho thấy sự khôn ngoan và khả năng nắm bắt thông tin đáng gờm. Hắn ta vừa đặt gánh xuống, vừa dùng chiếc khăn lau vội những giọt mồ hôi trên khuôn mặt lấm lem bụi đường, nhưng giọng nói thì vẫn hăng hái, tràn đầy phấn khích.

“Này các ngươi có biết không,” Vân Du Khách hạ giọng, tạo vẻ bí hiểm, dù giọng hắn vẫn đủ lớn để thu hút sự chú ý của những người xung quanh. “Ta vừa nghe được một tin động trời! Một mỏ khoáng sản quý hiếm, một mỏ linh thạch chưa từng thấy, vừa được phát hiện ở v��ng đất chết gần biên giới phía Tây kia kìa! Nghe nói, nó nằm ngay trên đường phân định ranh giới của hai vùng, và có khả năng khai thác ra loại linh thạch cấp cao, tinh khiết gấp bội lần những gì chúng ta từng thấy!”

Lời của Vân Du Khách như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay lập tức, những lời xì xào, bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Ánh mắt của những người nghe đều sáng lên vẻ tham lam và phấn khích.

Một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi nhưng lại bừng lên vẻ háo hức, tiến tới gần. Hắn ta là Linh Thạch Khai Khoáng, một kẻ chuyên đi tìm kiếm và khai thác các mỏ khoáng sản nhỏ lẻ, nhưng chưa bao giờ thực sự gặp được vận may lớn. “Thật sao? Vân Du Khách, ngươi không nói đùa chứ? Linh thạch cấp cao ư? Vậy thì đây là cơ hội ngàn vàng! Ai sẽ là người đầu tiên đặt tay vào nó đây? Ai sẽ là người sở hữu mỏ khoáng sản đó? Chắc chắn sẽ giàu to!” Hắn ta xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau, vẻ mặt đầy tham vọng, như đã nhìn thấy những khối linh thạch lấp lánh chồng chất trước m��t.

Tuy nhiên, không phải ai cũng tỏ ra hào hứng như vậy. Một ông lão với khuôn mặt sạm nắng, đôi tay thô ráp đầy vết chai sần, thân hình rắn chắc dù đã tuổi cao, bước ra từ đám đông. Ông là Thôn Trưởng Làng Đá, một ngôi làng nhỏ nằm gần khu vực biên giới, nơi người dân sống dựa vào việc khai thác đá và làm nông nghiệp. Râu tóc ông bạc trắng, đôi mắt đầy kinh nghiệm nhìn chằm chằm vào Vân Du Khách, chứa đựng sự lo lắng rõ rệt. Ông nắm chặt cây gậy gỗ trong tay, giọng nói trầm khàn, mang theo sự thận trọng của người đã trải qua nhiều biến cố. “Nằm gần biên giới… e rằng không phải là chuyện tốt lành gì. Vùng đất ấy vốn hoang vu, hiểm trở, từ xưa đã là nơi tranh chấp. Sợ rằng lại gây ra những rắc rối không đáng có, những cuộc chiến tranh giành quyền lợi, phá vỡ sự bình yên mà chúng ta vừa mới có được.”

Một thôn dân khác, một người đàn ông chất phác với vẻ mặt tò mò, xen lẫn chút phấn khích, chen vào: “Nhưng nếu đó là linh thạch quý hiếm thật, chẳng phải chúng ta sẽ có cơ hội đổi đời sao? Cả đời ta chỉ biết đào đá, chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày nhìn thấy linh thạch cấp cao!”

Một thôn nữ trẻ tuổi, với khuôn mặt hiền lành, lại tỏ ra lo lắng hơn. Nàng nắm chặt vạt áo, nhìn về phía Thôn Trưởng Làng Đá: “Thôn trưởng nói đúng. Tiền bạc thì quý thật, nhưng sự bình yên mới là điều quan trọng nhất. Cầu mong mọi sự bình an, đừng để những người tu sĩ lại vì tham lam mà gây ra chiến tranh.”

Vân Du Khách cười hì hì, xua tay. “Ha ha, lo lắng gì chứ? Có tiền là có tất cả! Chỉ cần chúng ta nhanh chân hơn kẻ khác, chiếm được phần lớn mỏ khoáng sản này, thì chẳng ai dám làm gì chúng ta cả!” Hắn ta nói, đôi mắt lấp lánh vẻ tính toán, nhìn về phía những ngọn núi mờ sương, nơi hắn ta tin rằng có một kho báu đang chờ đợi. Tin tức cứ thế lan truyền, mỗi lời kể lại càng thêm phần thêu dệt, thổi bùng lên ngọn lửa tham vọng và khao khát làm giàu trong lòng những con người nơi biên giới hoang dã ấy. Không ai để ý rằng, từ lòng đất sâu thẳm, một ý chí tồn tại cổ xưa đang dần bị lay động, một tiếng thở dài vô hình của đất đá đang vang vọng trong hư không.

***

Đêm đã xuống sâu, bao trùm Quán Trà Vọng Nguyệt bằng một màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng đã lên cao, rải một lớp bạc mỏng lên mái hiên và mặt ao cá, tạo nên những dải sáng lấp lánh huyền ảo. Tiếng nước chảy róc rách vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, nó như một khúc hát ru cho những tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu ngọt, mang lại cảm giác thư thái đến lạ.

Tần Mặc, Hạ Nguyệt, và Lão Khang vẫn ngồi bên bàn trà, nhưng không khí đã trở nên trầm lắng hơn. Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe không chỉ những âm thanh quen thuộc của đêm tối, mà còn là những rung động tinh tế từ xa xăm. Hắn cảm nhận một sự hỗn loạn đang dần hình thành, một làn sóng của những ham muốn, những toan tính đang cuộn trào từ phía chân trời.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt một cuộn giấy nhỏ lên bàn. Đó là bức thư mà nàng đã cử người đưa tin đáng tin cậy đến các vùng biên giới đ��� thu thập thông tin. Nàng nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. “Tin tức đã đến rồi, Tần Mặc. Người đưa tin vừa trở về. Người ta nói có một mỏ khoáng sản quý hiếm vừa được phát hiện ở biên giới phía Tây, gần làng Hắc Thạch. Các thế lực đã bắt đầu xôn xao tranh giành, không chỉ những người nhỏ lẻ mà cả những gia tộc lớn ở các vùng lân cận cũng đã cử người đến điều tra.” Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ ưu tư, những lo ngại về sự bình yên đang bị đe dọa.

Lão Khang vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại. “Biên giới phía Tây… nơi còn ảnh hưởng nhiều bởi tư tưởng cũ, nơi mà sự tham lam và khao khát sức mạnh vẫn còn âm ỉ. Đây sẽ là một thử thách lớn cho sự cân bằng mà chúng ta đã dày công xây dựng. Một mỏ khoáng sản quý hiếm, đặc biệt là linh thạch cấp cao, có thể khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất của con người.” Ông lão thở dài, tiếng thở mang nặng sự lo lắng. Ông hiểu rằng, dù cho Vô Tính Thành đã trở thành biểu tượng của sự cân bằng, thì những vùng đất xa xôi kia vẫn còn chìm đắm trong những tư tưởng cũ kỹ, nơi mà "vật tính" của vạn vật thường bị bóp méo để phục vụ cho tham vọng thăng tiến cá nhân.

Tần Mặc vẫn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, hắn đang lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận được “ý chí tồn tại” của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự háo hức, tham lam, và khao khát mãnh liệt từ phía con người, những làn sóng năng lượng hỗn loạn đang hướng về phía mỏ khoáng sản. Nhưng hơn thế, hắn còn cảm nhận được một thứ khác, một thứ rung động yếu ớt nhưng đầy bi ai từ chính lòng đất nơi mỏ khoáng sản được phát hiện.

Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự trầm tư khó tả. “Không chỉ là tiếng nói của con người, ta còn nghe thấy tiếng lòng của đất đá. Chúng đang lo sợ… và cũng đang ‘thức tỉnh’ trước sự tham lam. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ là sự yên bình, tĩnh lặng, giờ đây đang bị khuấy động, bị lay chuyển bởi những dục vọng ngoại lai. Chúng đang than khóc, đang phản kháng, theo cách riêng của mình.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự buồn bã sâu sắc. Hắn biết, một khi ý chí tồn tại của đất đá bị tổn thương, hệ quả sẽ khó lường.

Hạ Nguyệt và Lão Khang nhìn Tần Mặc, hiểu rằng hắn đang cảm nhận được điều mà người thường không thể. Sự “thức tỉnh” của khoáng sản, của đất đá, không phải là điều tốt lành. Nó báo hiệu rằng, ngay cả những vật thể tưởng chừng vô tri cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi ý định của con người, và cần được đối xử với sự đồng cảm, như cách Mộc Lan đã làm với dòng sông. Mỏ khoáng sản quý hiếm này sẽ không chỉ là một cuộc tranh chấp tài nguyên, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về việc liệu vạn vật có được phép giữ gìn bản chất của mình, hay sẽ bị ép buộc phải phục vụ cho những tham vọng ích kỷ của con người.

Tần Mặc đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Hắn là người gác cổng, là người bảo vệ cho “Chân Lý Thất Lạc”. Hắn biết, hắn không thể mãi mãi tự mình can thiệp vào mọi vấn đề. Huyền Vực cần phải học cách tự giải quyết những thách thức của mình. Đây sẽ là một thử thách thực sự đầu tiên cho thế hệ kế cận trong kỷ nguyên cân bằng, một cơ hội để họ áp dụng triết lý mà hắn đã gieo trồng. Hắn sẽ quan sát, sẽ hướng dẫn thầm lặng, nhưng phần lớn trách nhiệm sẽ thuộc về những người như Mộc Lan, những người trẻ tuổi với trái tim đầy đồng cảm và sự thấu hiểu về “ý chí tồn tại” của vạn vật.

Ánh trăng vẫn lấp lánh trên ao cá, như một đôi mắt bạc đang dõi theo. Trong cái yên tĩnh của đêm, Tần Mặc biết, một làn sóng mới đang nổi lên, một làn sóng của những hạt giống tham vọng đang rục rịch nảy mầm, đe dọa sự cân bằng mong manh của Huyền Vực. Nhưng hắn cũng tin tưởng, rằng di sản của hắn, những hạt giống của sự đồng cảm và thấu hiểu, cũng sẽ nảy mầm mạnh mẽ, để bảo vệ thế giới này khỏi nguy cơ “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free