Vạn vật không lên tiên - Chương 1435: Mạch Khoáng Nóng, Đối Thoại Lạnh: Hạt Giống Xung Đột
Sau đêm trăng thanh tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi những hạt giống hy vọng được gieo cấy trong tâm trí thế hệ kế cận, thời gian trôi đi tựa như dòng suối nhỏ len lỏi qua khe đá. Mấy ngày sau, khi ánh bình minh chưa kịp xua tan màn sương dày đặc giăng mắc trên những ngọn núi đá vôi, Mộc Lan cùng Lâm Phong và Tiểu Hoa đã khởi hành. Hành trình của họ không dài, nhưng chứa đựng trọng trách lớn lao: đối diện với thực tại khắc nghiệt của một Huyền Vực vẫn còn vương vấn những tàn dư của khát vọng vô độ.
Họ tìm đến Mỏ Linh Thạch, hay còn gọi là Hang Động Cửu U, một vết nứt sâu hoắm trên vách núi đá sừng sững, tựa như một vết thương chưa lành của đại địa. Không khí tại cửa hang đã đặc quánh sự lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi của đất đá và khoáng vật, xen lẫn mùi mồ hôi chua chát của những người lao động. Tiếng cuốc chim va vào đá vang vọng khô khốc, tiếng xe đẩy chở linh thạch ì ạch trên đường ray tạm bợ, cùng với những lời thúc giục cộc lốc của người quản đốc, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và mệt mỏi của sự khai thác. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo lủng lẳng bên trong hang chỉ đủ soi rõ những gương mặt lấm lem bụi bặm, những thân hình vạm vỡ nhưng oằn mình vì công việc nặng nhọc.
Mộc Lan, với dáng vẻ thanh thoát và ánh mắt kiên định, dẫn đầu bước vào. Trang phục đơn giản nhưng toát lên vẻ tự tin và trí tuệ của nàng, khác biệt hẳn với sự nặng nề của những người thợ mỏ đang cật lực làm việc. Lâm Phong theo sau, khí chất hăng hái của một thanh niên tuấn tú, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của hang động. Tiểu Hoa nép mình sau lưng Lâm Phong, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, vẻ mặt lanh lợi, nhưng cũng không giấu nổi chút lo lắng trước khung cảnh xa lạ và căng thẳng này.
Ngay khi nhóm Vô Tính Thành vừa đặt chân qua ngưỡng cửa hang, một bóng người vạm vỡ, làn da sạm nắng, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy sự từng trải của một người thợ mỏ lâu năm, đứng chắn ngang lối đi. Đó là Trương Đại Cương, trưởng nhóm thợ mỏ, người đã được cử đến đây để quản lý công việc khai thác. Hắn cao lớn, thân hình rắn chắc như tảng đá, trên người vẫn còn vương vấn bụi đất và mồ hôi. Ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy vẻ hoài nghi và bất mãn khi nhìn thấy ba người lạ, đặc biệt là sự thanh thoát có phần “khác người” của Mộc Lan. Tiếng cuốc chim bỗng chốc im bặt, không khí trong hang trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Hàng chục ánh mắt lấm lem bụi bặm, mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác, đổ dồn về phía họ.
Mộc Lan hít một hơi thật sâu, giọng nói của nàng vang lên rõ ràng, bình tĩnh giữa sự tĩnh lặng đột ngột của hang động. “Xin chào các vị. Chúng tôi đến từ Vô Tính Thành, muốn bàn bạc về việc khai thác mạch khoáng này.”
Trương Đại Cương nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt chai sạn. Hắn nhìn Mộc Lan từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ coi thường, như thể nàng là một cô gái yếu đuối lạc vào chốn thợ thuyền. “Vô Tính Thành? Ha, những kẻ rỗi hơi chỉ biết nói chuyện trời trăng mây gió. Các người đến đây làm gì? Đây là đất của chúng tôi, mạch khoáng này đã được gia tộc chúng tôi phát hiện từ lâu. Các người đến đây làm gì?” Giọng hắn thô kệch, mang theo sự mệt mỏi và bực dọc của một người phải đối mặt với công việc nặng nhọc ngày qua ngày. Những người thợ mỏ khác, sau lưng hắn, cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy vẻ không thiện cảm.
Lâm Phong định lên tiếng phản bác, nhưng Mộc Lan khẽ lắc đầu, ra hiệu cho hắn giữ im lặng. Nàng hiểu rằng, đối với những người đã quen với cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt, những lời nói hoa mỹ hay triết lý cao siêu đều trở nên vô nghĩa. Điều quan trọng là phải chạm đến được bản chất của vấn đề, và hơn hết là sự tôn trọng.
“Chúng tôi hiểu sự vất vả của các vị,” Mộc Lan tiếp lời, giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Nhưng mạch khoáng này không chỉ đơn thuần là tài nguyên. Nó có ‘ý chí tồn tại’ riêng của mình, một sự sống thầm lặng đang ngủ vùi trong lòng đất. Nếu chúng ta khai thác vô độ, không quan tâm đến sự cân bằng của nó, không chỉ mạch khoáng sẽ cạn kiệt, mà còn có thể gây ra những hậu quả khôn lường cho vùng đất này, thậm chí là tai họa khó lường.”
Trương Đại Cương nghe vậy thì bật cười lớn, tiếng cười khô khốc của hắn vang vọng khắp hang động, càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Ý chí tồn tại? Cô nương, chúng tôi là thợ mỏ, chúng tôi cần miếng ăn, cần tiền để nuôi gia đình. Đá thì chỉ là đá thôi, đào lên bán lấy tiền! Đó là ‘ý chí’ duy nhất mà chúng tôi quan tâm! Những thứ mơ hồ như ‘ý chí’ hay ‘cân bằng’ đó không thể cho chúng tôi no bụng được!”
Một vài người thợ mỏ khác cũng hùa theo, cười vang, ánh mắt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất mãn. Đối với họ, những lời của Mộc Lan chẳng khác nào lời nói của những kẻ giàu có, không hiểu được nỗi khổ của người nghèo. Tiền bạc là trên hết, đó là chân lý đơn giản mà họ đã sống và làm việc dựa trên nó suốt bao năm qua. Linh Thạch Khai Khoáng, một thợ mỏ có thân hình vạm vỡ, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, đôi mắt mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự thực dụng, thô bạo lên tiếng: “Đúng vậy! Chúng tôi đã đổ biết bao mồ hôi, thậm chí là máu để tìm ra mạch khoáng này, để đào được từng viên linh thạch. Giờ các người đến đây nói về ‘ý chí’ của đá ư? Thật nực cười!”
Mộc Lan không nao núng trước thái độ bất kính của họ. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng. Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho những lời phản đối, cho sự hoài nghi và cả sự coi thường. “Chúng tôi không phủ nhận công sức của các vị, và chúng tôi cũng không muốn tước đoạt miếng cơm manh áo của ai. Chúng tôi chỉ muốn tìm một con đường khai thác mà không làm tổn hại đến bản chất của mạch khoáng, không gây ra sự mất cân bằng. Chúng tôi đã nghiên cứu về lịch sử của vùng đất này, về những ‘ý chí’ vật chất từng tồn tại ở đây. Chúng tôi tin rằng, có một cách để các vị vẫn có thể mưu sinh, mà vẫn giữ được sự trường tồn của mạch khoáng, để nó không bị cạn kiệt, không biến thành phế tích vô tri.”
Lâm Phong bước lên một bước, ánh mắt hắn lộ rõ sự khó chịu. “Các vị không thể cứ khai thác một cách bừa bãi như thế được! Đã có rất nhiều tiền lệ cho thấy, sự khai thác vô độ đã dẫn đến những tai họa khủng khiếp. Các vị không cần phải ‘thăng tiên’ từ những viên đá này, nhưng cũng đừng để nó biến thành nguyên nhân khiến vùng đất này suy tàn.”
Trương Đại Cương lại cười khẩy, giọng điệu càng thêm phần thách thức. “Thanh niên, cậu nói nghe hay đấy. Nhưng tai họa nào? Chúng tôi chỉ thấy tiền bạc đang chảy vào túi, cuộc sống của chúng tôi đang tốt lên. ‘Thăng tiên’ hay không, đó là chuyện của các đại tu sĩ. Chúng tôi chỉ là những người phàm tục, chỉ biết làm công việc của mình. Các người nếu không đến đây để đưa ra giải pháp thực tế, thì đừng làm phiền công việc của chúng tôi nữa.” Hắn quay lưng lại, ra hiệu cho những người thợ mỏ tiếp tục công việc. Tiếng cuốc chim lại vang lên lốc cốc, tạo thành một bức tường âm thanh, như muốn nhấn chìm mọi lời nói của Mộc Lan.
Tiểu Hoa, chứng kiến cảnh tượng này, khẽ kéo tay áo Mộc Lan, gương mặt cô bé lộ rõ vẻ lo lắng và thất vọng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng việc truyền tải triết lý cân bằng lại khó khăn đến vậy.
Mộc Lan vẫn đứng đó, ánh mắt nàng dõi theo Trương Đại Cương và những người thợ mỏ đang cắm cúi làm việc. Nàng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng ẩn sâu trong những con người này, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự cứng nhắc, sự cố chấp ăn sâu vào tâm trí họ. Đối với họ, lợi ích trước mắt là tất cả. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một cuộc đối thoại đơn thuần, mà là một cuộc chiến của những tư tưởng, của những quan điểm sống đối lập. Giải pháp sẽ không thể đến ngay lập tức, mà cần sự kiên trì, sự thấu hiểu và có lẽ là cả những bằng chứng cụ thể. Nàng quay sang Lâm Phong và Tiểu Hoa, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi. “Chúng ta sẽ quay lại. M���ch khoáng này đang ‘kêu gào’, và chúng ta không thể làm ngơ.”
Trong khi cuộc đối thoại tại cửa hang đang đi vào bế tắc, cách đó không xa, ẩn mình sau một tảng đá lớn được bao phủ bởi rêu phong và tán lá cây cổ thụ, Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Nơi họ ẩn nấp là một khu vực núi đá hoang sơ, không khí mát mẻ và gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng trong hang động.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, như đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình. Hắn không cần phải nhìn, không cần phải nghe bằng tai, bởi vì hắn có thể cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ đang giằng xé từ sâu trong lòng đất của mạch khoáng. Đó là một sự bất an mơ hồ, một nỗi sợ hãi bị cạn kiệt, bị biến đổi một cách cưỡng bức. Hắn cảm nhận được những làn sóng năng lượng hỗn loạn, như những tiếng than khóc thầm lặng của những viên linh thạch đang bị bóc tách khỏi mạch nguồn, bị ép buộc rời xa bản chất nguyên thủy của chúng. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự cố chấp, tham lam từ phía Trương Đại Cương và những người thợ mỏ, một khát vọng vật chất mạnh mẽ đến mức che mờ đi mọi sự thấu hiểu. Bên cạnh đó, hắn còn cảm nhận được sự thất vọng, sự kiên trì và một chút tuyệt vọng len lỏi trong tâm trí Mộc Lan, một cô gái trẻ đang cố gắng gieo những hạt giống của sự cân bằng vào một mảnh đất cằn cỗi của tư tưởng cũ.
Hạ Nguyệt ngồi cạnh hắn, mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng của nàng nay buông xõa trên vai, đôi mắt trong veo của nàng cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay Tần Mặc, siết nhẹ, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn. “Họ không hiểu được triết lý của chúng ta, chàng à. Sẽ rất khó khăn, đúng không?” Giọng nàng khẽ khàng, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc.
Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ trầm tư, nhưng cũng đầy kiên định. Hắn nhìn về phía mỏ khoáng, nơi Mộc Lan và nhóm bạn đang dần rời đi, dáng vẻ của họ có chút nặng nề, nhưng không hề khuất phục. “Con đường cân bằng không phải là con đường dễ đi, Hạ Nguyệt. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và cả sự hy sinh. Những người như Trương Đại Cương đã quen với việc nhìn nhận vạn vật như những công cụ, những tài nguyên để khai thác. Họ chưa từng được dạy cách lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, chưa từng được nuôi dưỡng bởi triết lý của sự hòa hợp. Đối với họ, ‘thăng tiên’ là mục tiêu, và mọi thứ đều phải phục vụ cho mục tiêu đó, kể cả việc biến những viên đá vô tri thành vật phẩm tăng cường sức mạnh.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Mộc Lan. “Nhưng đây là bài học mà họ phải tự mình vượt qua. Chúng ta đã gieo những hạt giống, và giờ là lúc những hạt giống đó phải tự mình nảy mầm, tự mình đứng vững trước giông bão. Mộc Lan và thế hệ của con bé, chúng có sự đồng cảm, có kiến thức, và quan trọng nhất là có niềm tin vào con đường mà chúng ta đã mở ra. Thách thức này sẽ là phép thử cho triết lý cân bằng, cho khả năng của thế hệ kế cận.”
Hạ Nguyệt gật đầu, siết nhẹ tay hắn một lần nữa, như muốn khẳng định sự đồng lòng của nàng. “Chàng nói đúng. Nhưng ta vẫn lo lắng. Sự cứng nhắc của những tư tưởng cũ quá lớn. Liệu chúng có thể thay đổi được không?”
Tần Mặc khẽ thở dài, một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những sợi tóc mai của hắn. “Thay đổi là một quá trình. Không ai có thể ép buộc vạn vật thay đổi bản chất của chúng, cũng như không thể ép buộc con người thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí họ. Điều chúng ta có thể làm là gieo hạt giống của sự lựa chọn, của sự thấu hiểu. Mộc Lan đang làm điều đó. Con bé đang cho vạn vật, và cả con người, quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’ bằng mọi giá. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Chúng ta đã thấy điều đó. Và giờ, thế hệ trẻ phải tìm cách ngăn chặn nó, bằng một con đường khác, một con đường mang tính nhân văn hơn.”
Hắn siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, ánh mắt vẫn dõi về phía mỏ khoáng, nơi cuộc đối thoại đang đi vào bế tắc, và những tiếng cuốc chim lại vang lên đều đều, lạnh lùng. Hắn biết, sự bế tắc trong cuộc đối thoại ban đầu này chỉ là khởi đầu. Việc giải quyết tranh chấp mỏ khoáng sẽ phức tạp và kéo dài, có thể dẫn đến những xung đột lớn hơn. Thái độ hoài nghi và coi thường của Trương Đại Cương đối với triết lý cân bằng cho thấy tư tưởng cũ vẫn còn ăn sâu và sẽ là trở ngại lớn cho thế hệ trẻ. Và hơn cả, ‘ý chí’ bất an của khoáng sản mà Tần Mặc cảm nhận được, gợi ý rằng việc khai thác thiếu thận trọng sẽ gây ra những hậu quả không lường trước, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của những người thợ mỏ.
Tần Mặc không can thiệp, không bước ra khỏi nơi ẩn mình. Hắn vẫn là ‘người gác cổng’ thầm lặng, tin tưởng vào thế hệ kế cận. Ánh nắng ban ngày đã bắt đầu chiếu rọi xuống những ngọn núi, xua đi phần nào màn sương, nhưng không thể xua tan đi màn sương mù của những tư tưởng cũ kỹ đang bao phủ tâm trí con người. Cuộc hành trình để lắng nghe tiếng gọi từ lòng đất, để tìm kiếm sự cân bằng, chỉ mới bắt đầu, và những bước chân đầu tiên của thế hệ trẻ đã vấp phải những tảng đá của sự cố chấp. Nhưng Tần Mặc biết, họ sẽ không dừng lại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.