Vạn vật không lên tiên - Chương 1438: Dấu Vết Cũ: Rạn Nứt Từ Biên Giới
Dòng Suối Tinh Lộ vẫn miệt mài chảy trôi, mang theo những tinh hoa của đất trời, những ký ức ngàn năm của Huyền Vực, và cả những hy vọng mong manh về một kỷ nguyên cân bằng. Chiếc thuyền nhỏ chở Mộc Lan, Lâm Phong và Tiểu Hoa đã khuất dạng sau khúc quanh, để lại phía sau một khoảng không gian vắng lặng, chỉ còn lại tiếng gió rì rào và mùi hương thảo mộc thoảng nhẹ. Tần Mặc vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía xa, nơi chân trời nhuộm một màu lam tím của buổi chiều tà. Hắn không cần phải dùng đến thần niệm hay linh lực để biết rằng con đường phía trước của những người trẻ không hề bằng phẳng. Hắn cảm nhận được những gợn sóng đầu tiên của thử thách đang cuộn trào từ phương xa, nơi những tư duy cũ kỹ còn bám rễ sâu bền.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự trầm tư lẫn niềm tin. Di sản mà hắn để lại không phải là những pháp thuật kinh thiên động địa, không phải là những bảo vật vô giá, mà là một triết lý, một con đường. Và giờ đây, những người trẻ đang bước đi trên con đường ấy, tự mình đối mặt với bão giông. Tần Mặc biết, Trương Đại Cương và những kẻ cố chấp sẽ không dễ dàng chấp nhận ‘Hòa Âm Của Đất’. Thậm chí, ‘ý chí tồn tại’ của chính mỏ khoáng, thứ mà họ đang cố gắng bảo vệ, cũng có thể phản ứng bất ngờ, tùy thuộc vào cách con người đối xử với nó, tùy vào những vết sẹo mà nó đã phải chịu đựng trong hàng thế kỷ. Hắn đã buông bỏ, không phải là thờ ơ, mà là tin tưởng. Tin tưởng vào sức mạnh của tuổi trẻ, vào sự kiên cường của những tâm hồn đã được gột rửa bởi triết lý cân bằng. Nụ cười nhẹ nở trên môi Tần Mặc, một nụ cười ẩn chứa sự trầm tư của một người đã trải qua vạn vật, nhưng cũng tràn đầy hy vọng vào tương lai. Hắn đã gieo hạt, đã vun trồng, và giờ là lúc chứng kiến những hạt giống ấy vươn mình mạnh mẽ, đối mặt với bão giông.
***
Sáng sớm hôm sau, tại Quán Trà Vọng Nguyệt, không khí vẫn bình yên như bao ngày. Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà gỗ đơn giản, nơi từng thớ gỗ cổ kính toát lên vẻ trầm mặc, nhuốm màu thời gian. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, nơi những chú cá vàng bơi lội ung dung, tạo thành những gợn sóng lăn tăn. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, hòa quyện với tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách quen đang thưởng thức trà sớm, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu mọi muộn phiền, như muốn xua tan mọi lo toan của thế tục. Mùi trà thơm dịu nhẹ thoảng trong không khí, quyện lẫn với hương hoa nhài thanh khiết từ giàn hoa leo cạnh cửa sổ, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu đến lạ kỳ, như ôm ấp lấy mọi giác quan.
Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đối diện với ao cá. Hắn nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng, như thể đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình, một lời thì thầm từ tận sâu thẳm vũ trụ. Không phải là những âm thanh vật lý thông thường, mà là “hòa âm” của Huyền Vực, những rung động tinh tế của “ý chí tồn tại” đang lan tỏa khắp không gian, chạm đến từng tế bào trong cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu lắng của Vô Tính Thành, nơi mỗi viên đá, mỗi ngọn cỏ, mỗi giọt sương mai đều sống đúng với bản chất của mình, không bị ép buộc, không bị vặn vẹo bởi những khát vọng hư ảo. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một gợn sóng nhỏ, một vết nứt li ti đang hình thành ở một nơi xa xôi, một vết nứt không đến từ “tâm” của Huyền Vực – nơi triết lý cân bằng đã bén rễ sâu sắc, mà đến từ “biên giới”, nơi những tư duy cũ kỹ, cố chấp, những niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên vô độ vẫn còn ngự trị, như những bức tường thành vững chãi chắn ngang dòng chảy của thời đại.
Hạ Nguyệt ngồi đối diện hắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, buông xõa trên bờ vai thon thả. Đôi mắt trong veo của nàng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng Tần Mặc. Nàng khẽ khàng rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh nhã của trà hoa cúc, lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí. Nàng đặt chén trà trước mặt Tần Mặc, rồi dịu dàng đặt bàn tay mình lên tay hắn. Lòng bàn tay nàng ấm áp, mềm mại, truyền đi một dòng nhiệt lượng an ủi, như một lời động viên không lời, một sự sẻ chia thầm lặng mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận. Nàng biết, Tần Mặc đang lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai phàm tục, mà bằng cả linh hồn, bằng cả sự cảm nhận tinh tế về “ý chí tồn tại” của vạn vật, về những biến động dù nhỏ nhất đang diễn ra trong thế giới này.
“Một vết nứt nhỏ… không phải từ tâm, mà từ biên giới,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ vọng về từ cõi tịch mịch. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng ánh mắt nội tâm của hắn đang dõi theo những con sóng vô hình của “ý chí tồn tại” đang xô dạt từ phương xa, mang theo những thông điệp về sự căng thẳng, sự cố chấp, và cả sự đau đớn thầm lặng của đ���t trời nơi ấy. Hắn cảm nhận được sự mâu thuẫn, sự giằng xé giữa hai luồng tư tưởng, như hai dòng sông đang chảy ngược chiều, chuẩn bị va chạm.
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay hắn, ánh mắt nàng ánh lên một tia lo lắng, nhưng cũng đầy kiên định. Nàng nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá cây, nơi cuộc sống vẫn bình lặng tiếp diễn, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của sự cân bằng. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc trải qua quá nhiều biến động, quá nhiều hy sinh để mang lại sự cân bằng này cho Huyền Vực. Giờ đây, khi gánh nặng đã được san sẻ cho thế hệ trẻ, nàng vẫn không khỏi băn khoăn, không khỏi lo lắng cho con đường mà họ đang bước đi.
“Họ sẽ tìm được con đường, phải không?” Hạ Nguyệt hỏi, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt, một sự tin tưởng tuyệt đối vào những người đã được Tần Mặc dẫn lối. Nàng tin vào Mộc Lan, vào Lâm Phong, vào Tiểu Hoa, và vào những người trẻ khác của Vô Tính Thành. Nàng tin vào di sản của Tần Mặc, vào triết lý mà hắn đã gieo tr��ng.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như một sự khẳng định vô hình. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Mộc Lan kiên định, với ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu; Lâm Phong đầy nhiệt huyết, với thanh kiếm như một lời thề bảo vệ; và Tiểu Hoa ngây thơ nhưng vững vàng, với nụ cười hồn nhiên như ánh ban mai, hiện lên rõ nét. Hắn đã trao cho họ không chỉ một triết lý, một con đường, mà còn là niềm tin. Niềm tin rằng họ có thể lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật, tin rằng họ có thể là cầu nối giữa con người và tự nhiên, giữa những tư duy cũ kỹ và một kỷ nguyên mới của sự cân bằng. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng, đầy rẫy chông gai và thử thách, nhưng hắn tin rằng họ sẽ vượt qua. Giống như dòng Suối Tinh Lộ, dù gặp ghềnh đá sỏi, dù phải uốn mình qua những khúc cua hiểm trở, vẫn kiên nhẫn chảy trôi, cuối cùng cũng tìm được lối ra biển cả, hòa mình vào đại dương bao la. Khoảnh khắc đó, Quán Trà Vọng Nguyệt dường như trở thành một điểm tựa vững chắc, một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy đầy biến động của Huyền Vực. Tần Mặc vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền, lắng nghe, cảm nhận, và tin tưởng, phó thác tương lai vào bàn tay của thế hệ kế cận.
***
Trong khi Tần Mặc đang lắng nghe những gợn sóng từ phương xa, Mộc Lan và nhóm của nàng đã đặt chân đến biên giới mỏ khoáng, một vùng đất xa xôi nằm sâu trong lòng Huyền Vực. Nơi đây, không khí hoàn toàn tương phản với sự bình yên của Vô Tính Thành, như thể họ vừa bước vào một thế giới khác, một thế giới của sự hỗn loạn và bóc lột. Giữa trưa, mặt trời treo cao, đổ xuống những tia nắng gay gắt, thiêu đốt cả vùng đất, khiến không khí trở nên khô nóng, khó chịu. Gió bụi cuồn cuộn thổi lên từ những sườn núi bị khai thác trơ trụi, như những cơn bão cát nhỏ, táp vào mặt, mang theo mùi đất đá khô khốc và một chút vị kim loại nồng, gắt. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ là một bức tranh hoang tàn và xám xịt, một cảnh tượng đau lòng của sự tàn phá. Những vết sẹo sâu hoắm, rộng lớn do việc khai thác lộ thiên để lại, như nh��ng vết thương nham nhở, không bao giờ lành lặn trên cơ thể của ngọn núi, minh chứng cho sự tham lam của con người. Đất đá vụn vỡ, cây cối cằn cỗi, không một bóng chim, không một dấu hiệu của sự sống, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ.
Mộc Lan, Lâm Phong và Tiểu Hoa đứng trước khu vực khai thác, trang phục tuy đơn giản, bằng vải thô nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, như một làn gió mát giữa sa mạc khô cằn. Ánh mắt Mộc Lan quét qua những cảnh tượng hoang tàn, nàng cảm nhận được “ý chí tồn tại” của ngọn núi đang rên rỉ, đang kêu than trong câm lặng, một tiếng kêu mà chỉ những người có trái tim đồng cảm mới có thể nghe thấy. Nàng cảm nhận được sự mất mát, sự đau đớn của đất đá khi bị bóc lột một cách tàn nhẫn, không chút tôn trọng, như một sinh linh bị rút cạn sinh lực.
Trước mặt họ là Trương Đại Cương, một người đàn ông vạm vỡ, dáng người to lớn, với khuôn mặt chai sạn vì nắng gió và ánh mắt sắc lạnh, đầy vẻ hoài nghi và cố chấp, như thể y đã trải qua hàng ngàn trận chiến với thiên nhiên. Y mặc bộ trang phục thô cứng, nhuốm màu bụi đất, toát lên vẻ ngang tàng, bất cần, một vẻ gì đó rất bản năng và nguyên thủy. Bên cạnh y là nhóm thợ mỏ, những người đàn ông với khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên những nếp nhăn của sự vất vả, quần áo cũ kỹ, dính đầy bụi bẩn, đang miệt mài với những chiếc cuốc, xẻng nặng trịch. Tiếng cuốc chim lách cách va vào đá, tiếng thở dốc nặng nhọc của họ, tiếng xe cút kít chở quặng vang lên liên tục, tạo nên một bản hợp xướng hỗn tạp của sự nhọc nhằn, bóc lột và sự tàn phá. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, một sự đối lập rõ rệt giữa vẻ điềm tĩnh, thanh thoát của nhóm Mộc Lan và sự thô ráp, hầm hố, đầy vẻ lo âu của những người thợ mỏ và Trương Đại Cương.
“Chúng tôi đến đây để đề xuất một cách khai thác bền vững hơn, ‘Hòa Âm Của Đất’…” Mộc Lan bắt đầu nói, giọng nàng trầm ấm, cố gắng giữ sự điềm tĩnh và ôn hòa, như một dòng suối mát len lỏi qua khe đá. Nàng giơ tay, định ra hiệu cho Trương Đại Cương và nhóm thợ mỏ dừng lại công việc nặng nhọc của mình, lắng nghe những điều nàng muốn nói. Nàng muốn giải thích, muốn cho họ thấy rằng có một con đường khác, một con đường mà vạn vật đều có thể cùng tồn tại và phát triển hài hòa, một con đường không cần phải đánh đổi bằng sự tàn phá. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Trương Đại Cương, không hề né tránh, thể hiện sự chân thành và kiên định, như một lời mời gọi đến sự thấu hiểu.
Nhưng Trương Đại Cương không hề có ý định lắng nghe. Y khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy khinh miệt quét qua Mộc Lan và những người trẻ tuổi, như thể họ chỉ là những đứa trẻ ngây thơ không hiểu chuyện đời. Y cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ chế giễu, bỡn cợt. “Vớ vẩn! Đất đá thì biết gì mà hòa âm? Chỉ có sức mạnh và mồ hôi mới ra được khoáng sản! Mấy cái triết lý rỗng tuếch của các ngươi không có giá trị ở đây!” Giọng y ồm ồm, vang vọng giữa không gian khô cằn, át đi cả tiếng cuốc xẻng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Y quay sang, ra lệnh cho một nhóm thợ mỏ: “Chúng mày cứ làm việc đi! Đừng để mấy đứa nhóc con này làm xao nhãng!”
Những người thợ mỏ nhìn nhau, ánh mắt bối rối, lưỡng lự. Họ đã nghe những lời đồn đại về Vô Tính Thành, về triết lý cân bằng mà Tần Mặc đã mang lại, nhưng những khái niệm đó quá xa vời, quá lạ lẫm so với cuộc sống mưu sinh vất vả, ngày qua ngày đối mặt với hiểm nguy và sự đói nghèo của họ. Họ lưỡng lự, một bên là mệnh lệnh của Trương Đại Cương, một bên là sự tò mò về những điều Mộc Lan đang nói, về một “cách khác” mà họ chưa từng nghĩ đến.
Lâm Phong tiến lên một bước, khí chất hăng hái của một tu sĩ trẻ tuổi, với đồng phục tông môn màu xanh lam, toát ra rõ rệt. Y cầm chặt chuôi kiếm bên hông, bàn tay nắm chặt, nhưng không có ý định rút kiếm. Ánh mắt y đầy vẻ nghiêm túc, pha chút thiếu kiên nhẫn trước sự cố chấp của Trương Đại Cương. Y đã chứng kiến sự tàn phá của việc khai thác vô độ không chỉ ở đây mà còn ở nhiều nơi khác, và y không thể chấp nhận được sự bảo thủ này. “Ngươi không hiểu rằng sự khai thác vô độ sẽ làm tổn hại đến cả vùng này sao? Chẳng lẽ ngươi không thấy những vết sẹo này trên thân ngọn núi? Chẳng lẽ ngươi không nghe thấy tiếng rên rỉ của đất đá khi bị bóc lột? Ngươi đang hủy hoại chính tương lai của mình, của con cháu ngươi!” Giọng Lâm Phong vang lên mạnh mẽ, cố gắng lay động những con người đang bị che mắt bởi lợi ích trước mắt, bởi những thói quen cũ kỹ.
Trương Đại Cương nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt chai sạn, như thể y đang nghe một câu chuyện cười. Y hất hàm, ánh mắt đầy vẻ thách thức, pha chút ngạo mạn. “Tương lai cái gì? Chúng ta làm theo cách cha ông để lại, bao đời nay vẫn thế! Đất này là của chúng ta, chúng ta muốn đào thế nào thì đào! Không cần mấy cái triết lý hoa mỹ của các ngươi! Mau cút đi! Đừng có cản trở việc làm ăn của chúng ta!” Y vung tay, ra hiệu đuổi Mộc Lan và nhóm của nàng đi, như xua đuổi những kẻ phiền phức.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lanh lợi, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng nhiên khẽ kéo áo Mộc Lan, bàn tay nhỏ bé siết chặt. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự giận dữ trong “ý chí tồn tại” của ngọn núi, một sự giận dữ âm ỉ đang tích tụ, không phải chỉ vì bị khai thác, mà còn vì sự thiếu tôn trọng, sự vô tâm của con người. Nàng biết, lời nói lúc này dường như không thể lay chuyển được những tảng đá trong lòng Trương Đại Cương, những tảng đá đã bị tôi luyện bởi sự cố chấp và thói quen.
Mộc Lan hít một hơi sâu, nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, như một đóa sen vươn mình giữa bùn lầy. Nàng biết rằng, đối với những người đã quen với lối tư duy cũ, đã bị che mắt bởi lợi ích, thì lời nói suông khó có thể thuyết phục. Nàng nhìn Trương Đại Cương, nhìn những người thợ mỏ mệt mỏi với ánh mắt cảm thông, và cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại trên những vết sẹo nham nhở của ngọn núi, nơi “ý chí tồn tại” đang gào thét trong câm lặng. Nàng hiểu rằng, thử thách này sẽ khó khăn hơn nàng tưởng, không chỉ là thuyết phục con người, mà còn là hàn gắn những vết thương của đất trời. Họ không thể ép buộc ai thay đổi, nhưng họ có thể cho họ thấy một con đường khác, một con đường mà vạn vật đều có thể cùng tồn tại và phát triển hài hòa. Họ sẽ không từ bỏ, nhưng rõ ràng, cách tiếp cận ban đầu đã không hiệu quả. Mộc Lan khẽ gật đầu với Lâm Phong và Tiểu Hoa, ra hiệu rút lui. Những lời nói đầu tiên đã thất bại, nhưng đó không phải là dấu hiệu của sự thua cuộc, mà là một bài học. Họ sẽ trở lại, với một chiến lược mới, với một cách tiếp cận sâu sắc hơn, bởi vì họ tin rằng, ý chí của đất trời sẽ lên tiếng.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Vô Tính Thành bằng những gam màu rực rỡ từ cam, tím đến hồng, Quán Trà Vọng Nguyệt lại chìm vào một không khí tĩnh lặng và trầm tư hơn, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng ánh sáng và bóng tối. Ánh nắng chiều tà xuyên qua mái hiên, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ trên mặt bàn gỗ, nơi những vân gỗ hiện rõ như những dòng sông thời gian, mang theo một vẻ đẹp u hoài nhưng cũng đầy ấm áp. Tiếng nước chảy từ ao cá vẫn róc rách đều đặn, như một nhịp điệu của thời gian, của sự vĩnh hằng, xoa dịu mọi giác quan. Mùi trà thơm vẫn thoảng nhẹ trong không khí, quyện lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa chiều thoáng qua, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ, một sự bình yên sâu lắng mà chỉ Vô Tính Thành mới có thể mang lại.
Tần Mặc, sau nhiều giờ chìm đắm trong sự lắng nghe, trong việc kết nối với “ý chí tồn tại” của Huyền Vực, cuối cùng cũng mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó, có một tia suy tư sâu sắc, một sự thấu hiểu về những gì vừa diễn ra ở phương xa. Hắn đã cảm nhận được sự thất vọng của Mộc Lan và nhóm, sự nặng nề trong “ý chí tồn tại” của họ khi đối mặt với bức tường cố chấp, cứng rắn của Trương Đại Cương. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một điều khác, một điều quan trọng hơn: sự cứng cỏi, không hề khuất phục của “ý chí tồn tại” của mỏ khoáng. Nó đang chịu đựng sự khai thác, sự bóc lột, nhưng nó không hề cam chịu. Nó đang “rên rỉ”, đang “kháng cự” một cách thầm lặng, như một sinh linh bị tổn thương nhưng vẫn giữ lấy bản chất cốt lõi của mình, không để bị vặn vẹo. Tần Mặc biết, sự kháng cự ấy không phải là sự nổi loạn bùng nổ, mà là một sự phản ứng tự nhiên, một lời cảnh báo thầm lặng mà chỉ những ai thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu mới có thể cảm nhận được.
“Sự cứng đầu của con người… và sự kiên nhẫn của đất trời,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như một lời nhận định sâu sắc về bản chất của thế gian, về sự đối lập giữa ý chí của con người và ý chí của vạn vật. Hắn đưa tay nhấc chén trà đã nguội, nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị chát nhẹ của trà hòa quyện với vị ngọt của hoa cúc, lưu lại nơi đầu lưỡi một dư vị khó tả, một sự phức tạp tương tự như những gì hắn đang cảm nhận. Hắn nghĩ về Trương Đại Cương, về những người thợ mỏ. Họ không phải là kẻ xấu, không phải l�� những kẻ muốn hủy hoại thế giới. Họ chỉ đang bị mắc kẹt trong vòng xoáy của thói quen, của sự mưu sinh, của một lối tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức qua nhiều thế hệ, được truyền từ đời này sang đời khác. Thay đổi những điều đó không thể chỉ bằng lời nói suông, không thể chỉ bằng những lý lẽ khô khan.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai Tần Mặc, ngón tay nàng khẽ vuốt ve tấm áo vải thô của hắn. Bàn tay nàng ấm áp, mềm mại, truyền đi một cảm giác an ủi, như muốn xoa dịu những suy tư đang giằng xé trong lòng hắn, như một lời trấn an rằng hắn không hề đơn độc. Nàng cũng nhìn ra khung cảnh hoàng hôn đang buông xuống, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, để lại một khoảng không gian chìm trong bóng tối. “Họ sẽ không từ bỏ, đúng không?” Nàng hỏi, giọng nàng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một sự kiên định không hề lay chuyển, như một lời khẳng định cho chính mình và cho Tần Mặc.
Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và niềm tin vững chắc. “Không. Họ sẽ không từ bỏ.” Hắn biết, thất bại đầu tiên này không phải là điểm dừng, mà là một bài học quý giá. Nó sẽ buộc Mộc Lan và nhóm phải suy nghĩ sâu sắc hơn, phải tìm kiếm những cách tiếp cận khác, những phương pháp tinh tế hơn để “giao tiếp” với “ý chí tồn tại” của cả con người – những người còn cố chấp, và mỏ khoáng – thứ đang âm thầm kêu than. Hắn cảm nhận được sự kiên cường trong tâm hồn Mộc Lan, sự quyết tâm đang bùng cháy dù bị từ chối. Hắn biết, họ sẽ trở lại, không phải bằng lời nói suông, mà bằng hành động, bằng sự chứng minh thực tế về giá trị của “Hòa Âm Của Đất”, bằng cách để chính ý chí của đất trời lên tiếng.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ trên tấm màn nhung đen. Không gian Quán Trà Vọng Nguyệt chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách và hơi thở đều đặn của Tần Mặc, như một nhịp điệu của sự sống. Hắn v���n ngồi đó, nhấp chén trà nguội, ánh mắt dõi về phía xa, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Thử thách đầu tiên đã đến, và đó mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà thế hệ trẻ của Vô Tính Thành sẽ phải tự mình bước đi, tự mình tìm kiếm con đường, để chứng minh rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” là một lời cảnh báo, và “cân bằng bản chất” là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tồn tại và phát triển hài hòa. Tần Mặc đã gieo hạt, và giờ là lúc chờ đợi những hạt giống ấy đâm chồi, nảy lộc, vươn mình mạnh mẽ vượt qua mọi bão giông của thế gian.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.