Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 519: Dấu Vết Cổ Xưa: Lục Vô Trần Phá Giải Nguy Cơ

Bình minh đầu tiên của ngày mới tại Di Tích Cổ Tiên không mang theo sự tươi sáng và mát lành như những nơi khác. Sau một đêm an giấc không trọn vẹn dưới bóng đá tảng khổng lồ, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Hắc Phong đón ánh mặt trời gay gắt đang rọi thẳng vào những tàn tích cổ xưa. Gió sa mạc vẫn không ngừng rít lên, mang theo những hạt cát mịn li ti va vào những khối đá đổ nát, tạo nên thứ âm thanh khô khốc, u ám, như tiếng thở dài của thời gian. Mùi cát bụi khô khan, xen lẫn chút hương vị của đá cổ đã phong hóa ngàn năm, lẩn quất trong không khí.

Tần Mặc ngồi xếp bằng trong hốc đá, đôi mắt đen láy khép hờ, nhập định. Hắn lắng nghe. Không phải nghe bằng tai phàm tục, mà bằng “ý chí tồn tại” của chính mình, để thấu triệt những rung động nhỏ nhất của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được, không khí nơi đây nặng nề hơn bao giờ hết, không chỉ bởi cái nắng chói chang hay sự tĩnh mịch của sa mạc, mà còn bởi những luồng “ý chí bị đồng hóa” đang không ngừng lan tỏa. Chúng tựa như những sợi tơ vô hình, bền chặt và lạnh lẽo, bện vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ, bao phủ lấy từng ngóc ngách của Di Tích Cổ Tiên. Những luồng ý chí này không mang theo sự đa dạng, phong phú của từng cá thể, mà là một sự đồng điệu đến đáng sợ, một mục đích duy nhất, sắc lạnh.

"Ý chí của những kẻ truy đuổi... chúng như một dòng chảy lớn, nhưng lại thiếu đi sự tự do của dòng suối nhỏ," Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn sự trầm tư. Hắn thấy được sự khác biệt cốt lõi giữa ý chí của một dòng sông tự do uốn lượn theo địa hình, và một con kênh nhân tạo bị ép buộc phải đi theo một hướng định sẵn. Cả hai đều mạnh mẽ, đều có thể cuốn trôi mọi vật cản, nhưng một bên mang linh hồn, một bên chỉ là công cụ.

Lục Vô Trần, lúc này đã không còn vẻ mệt mỏi như ngày trước, đang cặm cụi trải tấm bản đồ thô sơ lên mặt đất. Ngón tay khắc khổ của hắn lướt trên những đường nét gập ghềnh, những chấm phá mơ hồ biểu thị các tàn tích. Hắn ngẩng đầu, nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tập trung. "Đó là bản chất của phe thăng tiên. Chúng muốn đồng hóa tất cả, biến vạn vật thành một phần của 'đạo' mà chúng đã định ra." Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự sắc bén của một kẻ đã trải qua vô vàn gian truân. "Chúng không chỉ muốn vạn vật 'thăng tiên' theo cách của chúng, mà còn muốn vạn vật phải 'nghĩ' theo cách của chúng, 'hành động' theo cách của chúng. Những ý chí đó, chúng đã bị bóp méo, bị biến thành một bộ phận của một ý chí khổng lồ hơn, của Thiên Diệu Tôn Giả." Hắn thở dài, nhưng không phải vì chán nản, mà vì thấu hiểu nỗi bi kịch ẩn chứa trong đó.

Hắc Phong, nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tàn tích đổ nát bên ngoài, vẻ cảnh giác hiện rõ. Ngay cả một thần thú như nó cũng cảm nhận được sự bất thường, sự "ép buộc" vô hình đang lan tràn khắp không gian.

"Vậy làm sao chúng ta có thể tránh được một dòng chảy lớn như thế?" Tần Mặc hỏi, câu hỏi không chỉ là về hành động, mà còn về triết lý. Làm sao một dòng suối nhỏ có thể tồn tại khi bị một con sóng thần nuốt chửng?

Lục Vô Trần chậm rãi vuốt phẳng tấm bản đồ. Trên khuôn mặt khắc khổ, một tia sáng trí tuệ lóe lên. "Dòng chảy lớn thì dễ nhận biết, dễ bị phát hiện. Nhưng những khe nứt nhỏ, những dòng chảy ngầm... đó mới là nơi chúng ta có thể tìm thấy con đường." Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những khu vực không mấy nổi bật, nằm sâu trong lòng các tàn tích hoặc ẩn khuất sau những cồn cát lớn. "Đội tuần tra của Thiên Diệu Tôn Giả, với 'ý chí đồng hóa' mạnh mẽ như vậy, sẽ có xu hướng đi theo những con đường đã được định sẵn, những tuyến tuần tra hiệu quả nhất để kiểm soát. Chúng ta sẽ đi ngược lại."

Tần Mặc gật đầu. Hắn hiểu. Dòng chảy lớn, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng sẽ có những điểm mù, những nơi nó không thể chạm tới hoặc không coi trọng. Vạn vật, dù có bị ép buộc đến đâu, vẫn sẽ cố gắng tìm kiếm những khe hở để giữ lại chút bản chất của mình. Đó chính là hy vọng. Lục Vô Trần đã nhìn thấy điều đó, không phải bằng năng lực cảm ứng "ý chí tồn tại" như hắn, mà bằng kinh nghiệm phong phú, bằng sự thấu hiểu về bản chất của chiến tranh và sự vận hành của các thế lực. Sự chán nản từng bao trùm lấy Lục Vô Trần giờ đây đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự sắc bén, một mục đích mới. Hắn không còn là một tu sĩ lạc lõng, mà là một chiến lược gia, một người dẫn đường đầy kinh nghiệm. Cảm giác nóng rát của nắng sa mạc bắt đầu lan tỏa, nhưng trong hốc đá, một bầu không khí của sự chuẩn bị và quyết tâm đang dần hình thành.

Khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Di Tích Cổ Tiên, biến cảnh vật thành một màu vàng rực đến chói mắt, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Hắc Phong rời khỏi hốc đá. Họ tiến sâu vào một khu vực khe núi sâu, nơi những tàn tích cổ đại đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung đá vĩ đại. Gió mạnh hơn, rít qua các khe đá và công trình đổ nát, mang theo tiếng hú lạnh lẽo. Không khí khô cằn đến mức mỗi hơi thở đều cảm thấy như đang hít vào cát bụi.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn không ngừng quét qua môi trường xung quanh, không phải để nhìn, mà để cảm nhận. Hắn cảm ứng được những điểm có “ý chí bị đồng hóa” mạnh nhất, những nơi mà luồng ý chí tập trung đến mức gần như cô đặc. Đó là những vị trí chiến lược, những con đường chính yếu mà đội tuần tra của Thiên Diệu Tôn Giả có thể đã đi qua hoặc đang ẩn nấp. Sự hiện diện của Thiên Diệu Tôn Giả trong khu vực này mạnh mẽ hơn hắn tưởng, cho thấy hắn đang tích cực tìm kiếm thứ gì đó, có thể là "chân lý thất lạc" mà Tần Mặc cũng đang hướng tới, hoặc chính là hắn, kẻ dám thách thức con đường "thăng tiên vô độ".

Lục Vô Trần đi ngay phía sau Tần Mặc, ánh mắt sắc bén của hắn tập trung vào từng chi tiết nhỏ nhất trên mặt đất. Hắn cúi người, chạm nhẹ ngón tay vào một dấu chân mờ nhạt trên lớp cát mỏng, rồi lại lướt qua một vết xước mảnh trên phiến đá cổ. Dáng người gầy gò của hắn trở nên linh hoạt lạ thường, không còn chút dáng vẻ uể oải, chán nản nào của những ngày đầu. Mỗi bước đi, hắn đều như đang đọc một cuốn sách vô hình, cuốn sách được viết bằng những dấu vết của thời gian và của kẻ thù. Hắn nhận ra sự bất thường trong cách bố trí các dấu vết.

"Chúng không chỉ đi qua đây," Lục Vô Trần đột ngột lên tiếng, giọng hắn trầm nhưng dứt khoát. Hắn chỉ vào một khu vực cát bị xới tung nhẹ, nhưng lại không có dấu hiệu của việc nghỉ ngơi hay dừng chân. "Có vẻ như chúng đã dừng lại, nhưng lại cố tình xóa dấu vết theo một cách... quá hoàn hảo." Hắn nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự kinh nghiệm và mưu trí.

Tần Mặc khẽ cau mày, nhìn về phía Lục Vô Trần chỉ. Với năng lực của mình, hắn có thể cảm nhận được sự xáo trộn của "ý chí tồn tại" tại khu vực đó, một sự xáo trộn có chủ đích, không phải do ngẫu nhiên. "Quá hoàn hảo?"

"Đúng vậy," Lục Vô Trần khẳng định. "Dấu vết của một cuộc tuần tra thông thường, dù cẩn trọng đến mấy, cũng sẽ có sự ngẫu nhiên nhất định. Một vài viên đá bị xê dịch vô tình, một vài dấu chân lún sâu hơn mức cần thiết, một chút linh khí bị rò rỉ ra ngoài khi tu sĩ thi triển pháp quyết để xóa bỏ. Nhưng những dấu vết này, chúng giống như được sắp đặt để dẫn dụ." Hắn dừng lại, nhìn xung quanh, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng khối đá, từng cồn cát. "Chúng muốn ta nghĩ rằng chúng đã đi qua và xóa dấu vết, để ta mất cảnh giác, hoặc để ta đi theo một hướng sai lầm."

Hắc Phong, vẫn giữ sự cảnh giác cao độ, khẽ cụp tai xuống, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những nơi mà Lục Vô Trần vừa chỉ. Bản năng của thần thú cũng mách bảo nó một điều gì đó bất thường. Tiếng gió rít qua khe đá như một lời cảnh báo, mang theo cảm giác căng thẳng, hồi hộp. Nhiệt độ cao của buổi trưa sa mạc như thiêu đốt, nhưng cả ba đều không bận tâm. Tâm trí của họ hoàn toàn tập trung vào việc giải mã những tín hiệu ẩn chứa trong không gian khô cằn và cô độc này. Lục Vô Trần đã hoàn toàn bước ra khỏi cái bóng của sự chán nản, hắn đang dùng toàn bộ kinh nghiệm và trí tuệ của mình để đối phó với mối hiểm nguy cận kề. Sự nhạy bén này là vô giá, và Tần Mặc cảm thấy may mắn khi có một đồng minh như vậy. Đây không chỉ là một cuộc hành trình khám phá, mà còn là một cuộc chiến của những bộ óc, của những ý chí.

Buổi chiều tại Di Tích Cổ Tiên mang theo một vẻ đẹp hoang tàn và hùng vĩ. Nắng vẫn còn nóng bức, nhưng gió đã mạnh hơn, thổi tung những lớp cát mịn màng, tạo nên những dải lụa vàng óng ả trôi lượn trên mặt đất. Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã tìm đến một vùng tàn tích rộng lớn, nơi những bức tường thành đổ nát và những tượng đài khổng lồ nằm rải rác như những bộ xương của một nền văn minh đã chết. Bầu không khí nơi đây căng thẳng hơn bao giờ hết, như thể mọi ngóc ngách đều có thể ẩn chứa một mối hiểm nguy.

Dưới bóng râm của một cột đá bị gãy, Lục Vô Trần dùng một cành cây khô để vẽ lên cát một sơ đồ đơn giản. Những đường nét nhanh gọn, dứt khoát, biểu thị các tuyến tuần tra mà hắn phỏng đoán, các điểm ẩn nấp tự nhiên và đặc biệt là những "điểm giao thoa" mà hắn đã nhận ra.

"Đội tiền trạm của Thiên Diệu Tôn Giả rất giỏi về trận pháp ẩn nấp," Lục Vô Trần nói, giọng hắn tràn đầy sự tự tin, không còn chút nào của sự hoài nghi trước đây. Hắn dùng cành cây chỉ vào một vài điểm trên sơ đồ. "Chúng sẽ không phục kích ở những nơi lộ liễu, những nơi dễ bị phát hiện bằng cảm ứng linh khí thông thường. Mà là ở những điểm giao thoa giữa 'không' và 'có', nơi linh khí dao động bất thường. Đó là những khe hở trong không gian, những điểm yếu tự nhiên của di tích này, nơi chúng có thể giăng bẫy mà không bị phát hiện dễ dàng."

Tần Mặc lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn dõi theo từng nét vẽ của Lục Vô Trần. Hắn nhắm hờ mắt, cảm nhận. Đúng như lời Lục Vô Trần nói, tại những điểm đó, hắn cảm nhận được một sự dao động kỳ lạ của "ý chí tồn tại" của không gian. Nó không phải là sự rung động tự nhiên của đất đá, của gió cát, mà là một sự "bóp méo", một sự can thiệp có chủ đích, tạo nên những ảo ảnh về linh khí, về không gian.

"Ta cảm nhận được sự dao động đó," Tần Mặc khẽ nói, gật đầu xác nhận. "Nó giống như một sự bóp méo, không phải tự nhiên. Giống như không gian ở đó đang bị ép buộc phải trở nên khác đi, để che giấu một thứ gì đó."

"Chính xác," Lục Vô Trần khẳng định, ánh mắt hắn sáng rực lên vì được Tần Mặc xác nhận. "Chúng ta sẽ đi theo con đường này, tránh xa những điểm đó. Dù khó khăn hơn, phải luồn lách qua những tàn tích đổ nát, những cồn cát cao, nhưng chắc chắn an toàn." Hắn vẽ một đường cong uốn lượn, né tránh tất cả những điểm "giao thoa" mà hắn đã chỉ ra.

Hắc Phong khẽ cụp tai, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như muốn hỏi ý kiến. Tần Mặc nhìn nó, rồi lại nhìn Lục Vô Trần, gật đầu dứt khoát. "Cứ theo kế hoạch của ngươi."

Không một lời nói thêm, không một chút do dự. Đó là sự tin tưởng tuyệt đối được xây dựng qua những khoảnh khắc sinh tử. Lục Vô Trần lập tức cất tấm bản đồ, dẫn đầu. Hắc Phong đi ngay sau hắn, đôi khi hơi nhón chân lên để nhìn trước. Tần Mặc là người cuối cùng, giữ khoảng cách vừa phải, vừa để quan sát, vừa để đề phòng bất trắc. Họ di chuyển một cách cẩn trọng nhất c�� thể, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Mỗi bước chân đều được đặt xuống nhẹ nhàng, tránh xa những tảng đá lỏng lẻo hay những dốc cát dễ đổ. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào, nhưng không thể át đi sự tĩnh lặng đáng sợ của chính họ. Những luồng linh khí mờ ảo, những sự "dao động bóp méo" mà Lục Vô Trần đã chỉ ra, giờ đây trở nên rõ ràng hơn trong cảm nhận của Tần Mặc, như những cái bẫy vô hình đang chờ chực. Thiên Diệu Tôn Giả quả thực rất tinh vi, hắn không chỉ dùng vũ lực, mà còn dùng cả trí tuệ và sự xảo quyệt để kiểm soát Di Tích Cổ Tiên. Tuy nhiên, hắn đã đánh giá thấp kinh nghiệm và sự sắc bén của Lục Vô Trần, và năng lực độc đáo của Tần Mặc. Sự phối hợp ăn ý này đã giúp họ vượt qua nguy hiểm một cách ngoạn mục, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời Di Tích Cổ Tiên, biến những tàn tích đổ nát thành một bức tranh hùng vĩ và bi tráng, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong cuối cùng cũng dừng lại trên một đỉnh tàn tích cao. Gió đã dịu hơn, chỉ còn những làn gió nhẹ mơn man qua khuôn mặt. Mùi cát bụi khô khan vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang cảm giác ngột ngạt mà thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng.

Từ vị trí này, họ có thể nhìn rõ toàn cảnh khu vực mà Lục Vô Trần đã dự đoán là nơi phục kích. Dưới ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn, Tần Mặc cảm nhận được những luồng linh khí mờ ảo vẫn còn vương vấn ở đó, những sự "dao động bóp méo" mà hắn đã nhận ra. Chúng như những sợi khói vô hình, uốn lượn và tan biến chậm rãi, là tàn dư của một trận pháp ẩn nấp tinh vi, hoặc của những "ý chí bị đồng hóa" đang chờ chực. Nếu không có sự phân tích của Lục Vô Trần và năng lực cảm ứng của Tần Mặc, họ chắc chắn đã rơi vào cái bẫy đó.

Lục Vô Trần nhìn xuống khu vực đó, đôi mắt sâu trũng của hắn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay chán nản, mà thay vào đó là sự mãn nguyện, một chút tự hào khó che giấu. Hắn quay sang nhìn Tần Mặc, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi.

"Chúng ta đã thành công. Chúng không hề hay biết," Lục Vô Trần nói, giọng hắn nhẹ bẫng, như trút bỏ được gánh nặng vô hình. Từ khi bước chân vào Di Tích Cổ Tiên, hắn luôn cảm thấy một áp lực nặng nề, một sự hoài nghi về giá trị của bản thân trong một thế giới mà hắn từng cho là đã không còn chỗ cho mình. Nhưng giờ đây, hắn đã chứng minh được.

Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn ánh lên sự tán thưởng chân thành. "Ngươi đã làm rất tốt, Lục Vô Trần. Kinh nghiệm và sự nhạy bén của ngươi là vô giá. Nếu không có ngươi, chúng ta đã không thể vượt qua một cách an toàn như vậy." Lời nói của Tần Mặc không phải là sự khách sáo, mà là sự thật hiển nhiên. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí tồn tại", nhưng để giải mã những dấu vết, những cạm bẫy tinh vi của kẻ địch, cần phải có một trí tuệ và kinh nghiệm như Lục Vô Trần.

Lục Vô Trần cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi ấy như xua đi một phần bóng tối đã đeo bám hắn bao năm. "Có lẽ... ta vẫn còn chút giá trị." Hắn nhìn vào lòng bàn tay đã chai sạn của mình, nơi từng nắm giữ quyền lực và sự khát khao thăng tiên, giờ đây lại đang tìm thấy ý nghĩa trong một con đường hoàn toàn khác. Xung đột nội tâm giữa sự chán nản và việc tìm lại mục đích, khẳng định giá trị bản thân, đã được xoa dịu đi rất nhiều sau thành công này. Hắn đã thấy rằng, không phải mọi thứ đều phải hướng về "thăng tiên" mới có giá trị.

"Mọi vật đều có giá trị của nó, Lục Vô Trần," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc, những lời mà người dân Vô Tính Thành thường nói. "Quan trọng là ngươi có nhận ra nó hay không. Ngươi, với kinh nghiệm và trí tuệ của mình, chính là một 'vật' quý giá trong cuộc hành trình này. Không cần phải 'thăng tiên' để trở nên vĩ đại."

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như tán đồng lời nói của chủ nhân. Nó cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm và niềm hy vọng đang len lỏi trong lòng Lục Vô Trần.

Họ nghỉ ngơi trên đỉnh tàn tích, nhìn ánh hoàng hôn dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm đầy sao. Lục Vô Trần quan sát khu vực phục kích từ xa thêm một lúc, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm lại được niềm tin vào chính mình, vào khả năng của mình. Sự phát triển này báo hiệu Lục Vô Trần sẽ trở thành một cố vấn chiến lược quan trọng, không chỉ về kinh nghiệm tu luyện mà còn về khả năng phân tích tình hình. Bản chất tinh vi và sự kiểm soát chặt chẽ của Thiên Diệu Tôn Giả đối với các khu vực quan trọng đã được phơi bày, cho thấy cuộc đối đầu sắp tới sẽ vô cùng khó khăn, nhưng khả năng của Tần Mặc trong việc 'đọc' ý chí bị đồng hóa, kết hợp với trí tuệ của Lục Vô Trần, sẽ là một lợi thế quan trọng. Di Tích Cổ Tiên vẫn còn ẩn chứa nhiều bí mật và cạm bẫy, đòi hỏi sự cẩn trọng và phối hợp cao độ, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc hơn vào con đường phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free