Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 522: Bóng Ma Thăng Tiên: Lời Thì Thầm Của Bản Chất

Dưới ánh mặt trời gay gắt của Di Tích Cổ Tiên, Hẻm Núi Cát Bay hiện ra như một vết nứt khổng lồ trên tấm thảm vàng úa của đất trời. Những vách đá dựng đứng, cao vút, bị hàng vạn năm gió bụi bào mòn, giờ đây mang những hình thù kỳ dị, như những tượng đài câm lặng của một thời đại đã mất. Tiếng gió rít gào không ngừng, như một bản trường ca bi tráng của sa mạc, hòa cùng tiếng cát bay xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng khắc nghiệt mà hùng vĩ. Không khí khô nóng, mang theo mùi cát bụi đặc trưng, bao trùm lấy mọi giác quan, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Đây là một nơi hoang vắng, hiểm nguy, nơi sự sống dường như bị đày ải đến tận cùng của giới hạn.

Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đang cẩn trọng băng qua con đường hẹp nhất của hẻm núi, nơi những vách đá gần như chạm vào nhau, chỉ để lại một lối đi đủ rộng cho một người và một linh thú lớn. Lục Vô Trần đi trước, thân hình khắc khổ, gầy gò, lưng hơi còng vì gánh nặng của tuổi tác và những năm tháng mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu trũng của hắn vẫn ánh lên vẻ tinh anh. Hắn giơ cao tấm bản đồ da thú cổ, đôi tay đã chai sần vì gió sương khẽ run khi cố gắng giữ nó ổn định trước những cơn gió tạt ngang. Từng ký hiệu mờ nhạt trên bản đồ được hắn quét qua bằng ánh mắt sắc bén, cố gắng khớp chúng với địa hình gồ ghề xung quanh. Đôi khi, hắn phải dùng tay che mắt để tránh cát bụi táp vào, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không rời khỏi mục tiêu.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa giữa sa mạc, bước đi nặng nề ngay sau Lục Vô Trần. Đôi cánh uy dũng của nó, vốn có thể xé gió bay lượn trên bầu trời, giờ đây phải cụp lại sát thân để tránh những hạt cát sắc lạnh va đập. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ thấp giọng, tiếng gầm như một lời cảnh báo, một sự khó chịu trước sự khắc nghiệt của môi trường, nhưng cũng là một lời khẳng định về sự hiện diện và sẵn sàng bảo vệ. Bản năng của một thần thú mách bảo nó rằng nơi đây ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, không chỉ từ tự nhiên mà còn từ những điều vô hình khác. Hắc Phong, vốn đã quen với những vùng đất đầy linh khí, giờ đây cảm thấy một sự bức bối khó tả khi linh khí trong khu vực này trở nên hỗn loạn và mỏng manh.

Tần Mặc đi ngay sau Hắc Phong, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi ngăm nắng, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn, giờ đây bị gió thổi tung, bám đầy những hạt cát mịn màng. Trang phục đơn giản, vải thô màu nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, nhưng lại có vẻ phù hợp đến lạ với khung cảnh hoang tàn này. Hắn cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đang vây lấy đồng đ��i mình, từ từng thớ thịt căng cứng trên lưng Hắc Phong cho đến hơi thở nặng nhọc của Lục Vô Trần. Một sự đồng cảm sâu sắc dấy lên trong lòng hắn, xen lẫn với một trách nhiệm nặng nề. Hắn biết, con đường này không chỉ là thử thách thể chất, mà còn là thử thách của ý chí.

"Con đường này... thật sự hiểm trở hơn ta nghĩ." Lục Vô Trần thở dốc, giọng nói trầm và yếu ớt hơn hẳn so với lúc trước, như tiếng gió thoảng qua kẽ đá. Hắn quay đầu lại, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt đầy cảnh giác. "Nhưng theo bản đồ, nó sẽ đưa chúng ta tránh được các khu vực tuần tra chính của Thiên Diệu Tôn Giả. Dù khó khăn, nhưng đây là lựa chọn duy nhất để giữ an toàn." Hắn tin vào tấm bản đồ, tin vào những ký hiệu cổ xưa đã được bảo toàn qua hàng ngàn năm. Những người đã vẽ tấm bản đồ này, chắc chắn đã phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết và hiểu biết sâu sắc về Di Tích Cổ Tiên.

Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn quét qua những vách đá cao ngất, rồi lại nhìn về phía trước, nơi con đường dường như không có điểm kết thúc. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của những tảng đá, của những hạt cát, của cả ngọn gió đang rít gào. Chúng không hề than vãn, không hề phàn nàn về sự khắc nghiệt, mà chỉ tồn tại, kiên cường chống chọi với thời gian. "Cứu được một chút sức lực, dù là nhỏ nhất, cũng đáng giá," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường. Hắn đưa tay che mặt khỏi những hạt cát táp vào, cảm nhận sự nóng rát trên làn da. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều như một hòn đá được ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư trong lòng Lục Vô Trần. "Mỗi bước đi của chúng ta đều mang một ý nghĩa, Lục huynh. Không chỉ là đến đích, mà còn là học hỏi từ chính hành trình này." Hắn thầm nghĩ, mỗi hạt cát, mỗi tảng đá ở đây đều có một câu chuyện, một ý chí tồn tại riêng, và việc lắng nghe chúng chính là một phần của con đường.

Hắc Phong lại khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực đảo qua lại, như một người lính gác mẫn cán. Nó cảm nhận được sự mệt mỏi của chủ nhân, nhưng cũng cảm nhận được quyết tâm không lay chuyển của Tần Mặc. Mặc dù không thể hiểu hết những gì Tần Mặc nói, nhưng nó có thể cảm nhận được ý chí mạnh mẽ ẩn sâu trong lời nói ấy. Nó biết, chủ nhân của nó đang dẫn dắt họ đến một nơi quan trọng, một nơi sẽ vén màn những bí mật đã bị chôn vùi từ lâu. Sức nóng của mặt trời vẫn thiêu đốt, và những cơn gió vẫn không ngừng quất vào họ, nhưng dưới sự dẫn đường của tấm bản đồ cổ và sự kiên định của Tần Mặc, họ vẫn tiếp tục tiến về phía trước, từng bước một, xuyên qua lòng Hẻm Núi Cát Bay khắc nghiệt.

Sau khi băng qua một đoạn hẻm núi hiểm trở hơn, nơi những vách đá dường như muốn nghiền nát mọi thứ đi qua, cả ba bất ngờ bước vào một khu vực kỳ lạ. Không khí đột ngột thay đổi, một cách gần như siêu thực. Tiếng gió sa mạc vẫn còn đó, nhưng không còn rít gào dữ dội, mà trở nên u ám hơn, như một tiếng vọng mơ hồ từ xa xăm, thì thầm những bí mật cổ xưa. Cát bụi vẫn bay, nhưng dường như chuyển động chậm hơn, lơ lửng trong không trung một cách bất thường, tạo nên một màn sương mờ ảo. Những tàn tích đổ nát xung quanh, vốn đã bị thời gian và gió cát vùi lấp, giờ đây hiện lên rõ nét một cách kỳ lạ, như đang sống lại, những đường nét kiến trúc cổ xưa hiện ra sắc sảo đến kinh ngạc, tưởng chừng như chỉ vừa mới sụp đổ.

Mùi đá cổ phong hóa, đặc trưng của những di tích lâu đời, xen lẫn với một mùi hương liệu nhàn nhạt, khó tả, khiến không khí trở nên tĩnh mịch và khô cằn, nhưng lại có một sự 'nặng' khó tả, như bị thời gian nén lại. Ánh sáng mờ ảo, không rõ nguồn gốc, chiếu rọi từ trên cao xuống, tạo cảm giác siêu thực, như thể họ đã bước vào một chiều không gian khác, một khoảng khắc bị đóng băng giữa dòng chảy vĩnh cửu của thời gian.

Hắc Phong, đang đi phía trước, đột nhiên khựng lại. Toàn thân nó run rẩy, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên từng sợi, đôi mắt đỏ rực giờ đây mở to, ánh lên vẻ cảnh giác và một chút sợ hãi. Nó cúi thấp đầu, gầm gừ khẽ, tiếng gầm của nó nghe như một lời cảnh báo trầm thấp, đầy uy lực nhưng cũng ẩn chứa sự bất an. Đôi mắt vàng rực của nó nhìn chằm chằm về phía trước, nơi eo núi mở rộng ra một chút, hé lộ một khung cảnh mờ ảo.

Tần Mặc và Lục Vô Trần cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Một luồng khí tức khác lạ, cổ xưa và mạnh mẽ, bao trùm lấy họ, khiến toàn thân như bị một áp lực vô hình đè nén. Cảm giác này không phải là đau đớn, mà là một sự choáng ngợp trước dòng chảy của thời gian.

Từ sâu trong eo núi, một cảnh tượng không tưởng hiện ra. Một nhóm tu sĩ hùng mạnh, ước chừng khoảng mười người, đang tiến lại gần. Trang phục của họ lộng lẫy, binh khí và pháp bảo trên tay sáng chói, phát ra những luồng linh quang mạnh mẽ, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng. Từng bước chân của họ nặng nề, dứt khoát, nhưng lại không hề tạo ra một âm thanh nào. Tất cả đều diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ, như một đoạn phim quay chậm không tiếng động, một ảo ảnh sống động được chiếu lại từ quá khứ. Họ di chuyển chậm rãi, uy nghi, gương mặt mỗi người đều toát lên vẻ kiêu ngạo và tự tin, ánh mắt lạnh lùng, chỉ tập trung vào mục tiêu duy nhất – con đường thăng tiên.

Lục Vô Trần, dù là một tu sĩ kỳ cựu đã trải qua nhiều hiểm nguy, cũng không khỏi kinh ngạc trước cảnh tượng này. Hắn vội vàng kéo Tần Mặc và Hắc Phong ẩn nấp sau một tảng đá lớn, nơi những đường nét phong hóa đã tạo thành một hốc sâu đủ để che giấu ba người.

"Cẩn thận!" Lục Vô Trần thì thầm, giọng hắn đầy kinh ngạc và hoài nghi, gần như không thể tin vào mắt mình. "Đây không phải là thực... hay là?" Hắn chưa bao giờ chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ đến vậy, một vết tích thời gian sống động đến mức dường như có thể chạm vào. Sự mệt mỏi ban nãy đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự căng thẳng và tò mò.

Tần Mặc không nói gì, chỉ nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một điều gì đó mà người khác không thể nghe thấy. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lấp lánh một thứ ánh sáng khác thường, như thể chúng vừa nhìn thấy, hoặc 'nghe' thấy một chân lý nào đó. Hắn nhìn chằm chằm vào nhóm tu sĩ đang dần tiến lại gần, vẻ mặt trầm tư.

"Họ... họ đến từ rất lâu rồi," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như một lời khẳng định đầy bí ẩn. "Không phải là người sống, cũng không phải là linh hồn. Đây là... một tiếng vọng, một ký ức của Di Tích Cổ Tiên. Một khoảng khắc bị đóng băng, tái hiện lại." Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại từ những hình ảnh mờ ảo đó, nhưng đó là một ý chí đã bị biến dạng, bị bóp méo bởi dòng chảy của thời gian và bởi một điều gì đó còn sâu sắc hơn. Hắn biết, đây không phải là một hiểm nguy vật chất, mà là một cơ hội để hắn 'lắng nghe' quá khứ, để thấu hiểu hơn về con đường 'thăng tiên vô độ' mà thế giới này đã đi qua.

Nhóm tu sĩ thăng tiên, những hình ảnh mờ ảo từ quá khứ, uy nghi đi ngang qua chỗ ẩn nấp của Tần Mặc và Lục Vô Trần. Dưới ánh sáng kỳ lạ của khu vực thời gian bị bóp méo này, binh khí và pháp bảo trên tay họ phát ra linh quang chói mắt, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Những thanh kiếm sắc bén, những chiếc pháp bảo tinh xảo, từng chi tiết đều hiện lên rõ nét, mang theo vẻ đẹp của sự quyền uy và sức mạnh. Mùi kim loại sắc lạnh lẩn quất trong không khí, xen lẫn với linh khí nồng đậm nhưng vô tri, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của chúng.

Tần Mặc tập trung lắng nghe, đôi mắt đen láy của hắn nhắm hờ, rồi lại mở ra, ánh lên một sự thấu thị khác thường. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn 'nghe' thấy. Hắn nghe thấy tiếng kêu gọi ban đầu của những binh khí đó, tiếng khát khao được chém, được bảo vệ, được tồn tại theo bản chất của chúng. Một thanh kiếm vốn muốn được rèn giũa để trở nên sắc bén, không phải để hủy diệt bừa bãi, mà để thực hiện sứ mệnh của một vũ khí. Một chiếc pháp bảo vốn muốn được kết nối với linh khí thiên địa, không phải để phô trương sức mạnh, mà để bảo vệ sự cân bằng. Ý chí tồn tại nguyên thủy của chúng, dù yếu ớt, vẫn còn đó, là một tiếng vọng từ rất xa xưa.

Nhưng giờ đây, những tiếng nói trong trẻo ấy đã bị thay thế bởi một 'ý chí' duy nhất, lạnh lẽo và vô tri. Đó là một sự đồng hóa, một sự tước đoạt bản chất cốt lõi. Những binh khí ấy không còn 'muốn' gì cho riêng mình nữa. Chúng chỉ còn một mục đích duy nhất, khắc sâu vào tận cùng vật tính của mình: 'phục vụ thăng tiên', 'trở thành công cụ'. Chúng không còn là chính mình, không còn là những thực thể có ý chí riêng biệt, mà chỉ là những phần mở rộng của khát vọng chủ nhân, những cỗ máy vô tri được điều khiển bởi một mục tiêu vĩ đại và đầy tham vọng. Chúng lấp lánh linh quang, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, trống rỗng, như những chiếc vỏ đẹp đẽ không còn chứa đựng linh hồn. Tần Mặc cảm nhận được một sự đau đáu, một nỗi buồn sâu sắc dâng trào trong lòng. Hắn cảm thấy thương xót cho những vật thể vô tri đó, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình để theo đuổi một mục tiêu không phải của chúng.

Lục Vô Trần, nấp sau tảng đá, quan sát vẻ mặt Tần Mặc. Hắn thấy sự đau đáu hiện rõ trong ánh mắt Tần Mặc, rồi sau đó là một sự kiên định đến lạ thường. Hắn không thể 'nghe' được những gì Tần Mặc nghe, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, sự rung động trong linh hồn hắn. Lục Vô Trần vốn đã chán nản với con đường tu luyện của mình, đã hoài nghi về ý nghĩa của việc thăng tiên. Giờ đây, hắn như nhìn thấy một phần của sự thật mà bấy lâu nay hắn tìm kiếm.

"Chúng... không còn 'muốn' nữa." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm thấp, nghẹn ngào, như đang nói với chính mình hơn là với Lục Vô Trần. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của tảng đá gần đó, như muốn tìm kiếm sự kết nối với bản chất nguyên thủy, với sự tồn tại thuần khiết. "Chúng chỉ là 'công cụ'. Ý chí ban đầu của chúng đã bị nghiền nát, thay thế bằng mục đích của chủ nhân. Một thanh kiếm không còn muốn chém theo bản năng của mình, một pháp bảo không còn muốn bảo vệ theo ý chí của mình. Tất cả chỉ để phục vụ cho sự thăng tiến của kẻ khác."

Lục Vô Trần nghe Tần Mặc nói, đôi mắt hắn ánh lên một sự phức tạp. Hắn nhớ lại những năm tháng tu hành của mình, nhớ lại những linh bảo mà hắn từng sở hữu, từng dùng. Chúng cũng từng có ý chí, từng có khát khao riêng, nhưng rồi dưới áp lực của việc tu luyện, của việc phải đạt được cảnh giới cao hơn, chúng dần dần trở thành những công cụ vô tri, bị hắn điều khiển theo ý muốn của mình. Hắn chưa bao giờ nghĩ về điều đó sâu sắc đến vậy. "Ý chí... bị đánh cắp..." Lục Vô Trần nói, giọng hắn gần như là một lời tự thú. Hắn đã từng là một phần của hệ thống đó, đã từng vô tình làm điều tương tự với những linh vật, linh bảo của mình. Sự mệt mỏi và hoài nghi trong hắn dường như càng sâu sắc hơn, nhưng không phải là sự chán nản, mà là sự thấu hiểu.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, khẽ rên rỉ. Tiếng rên rỉ của nó không phải vì sợ hãi, mà như một sự đồng cảm, một sự khó chịu bản năng trước sự mất mát bản chất. Nó cũng là một sinh linh, cũng có ý chí tồn tại riêng của mình. Nó cảm nhận được sự trống rỗng từ những hình ảnh tu sĩ kia, một sự trống rỗng đến từ việc đánh mất đi linh hồn của vạn vật. Đ��i mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc, như muốn nói rằng nó hiểu, nó ủng hộ con đường mà hắn đang đi. Nó biết, Tần Mặc sẽ không bao giờ tước đoạt ý chí của nó, hay của bất kỳ sinh linh nào khác.

Tần Mặc siết chặt tay, cảm giác thô ráp của tảng đá dưới lòng bàn tay dường như truyền cho hắn thêm sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự sống của tảng đá, sự kiên cường của nó, khác hẳn với sự trống rỗng của những binh khí kia. Đây chính là bằng chứng sống động nhất, một lời cảnh báo không lời từ quá khứ, về cái giá phải trả cho sự truy cầu thăng tiên vô độ. Những vết tích thời gian này, những 'ký ức' của Di Tích Cổ Tiên, không chỉ là những hình ảnh đơn thuần, mà là những lời nhắn nhủ, những bài học bị lãng quên. Chúng củng cố thêm niềm tin sắt đá của Tần Mặc vào con đường 'cân bằng bản chất', con đường mà hắn tin rằng sẽ cứu lấy Huyền Vực khỏi sự diệt vong.

Sau khi nhóm tu sĩ ảo ảnh đã đi xa, biến mất vào sâu trong eo núi, không khí dị thường bao trùm khu vực này dần tan biến. Tiếng gió sa mạc lại trở về với nhịp điệu rít gào quen thuộc, cát bụi lại bay lượn nhanh hơn, và những tàn tích cổ xưa lại trở về với vẻ đổ nát mờ ảo vốn có của chúng. Tuy nhiên, vết tích của sự kiện vừa rồi vẫn còn đọng lại trong tâm trí Tần Mặc và Lục Vô Trần, không phải là một ảo ảnh tan biến, mà là một chân lý khắc sâu. Mùi cát bụi khô nóng và mùi đá cổ phong hóa lại rõ ràng hơn, nhưng giờ đây chúng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bị lãng quên và một tương lai đầy biến động.

Tần Mặc và Lục Vô Trần lặng lẽ rời khỏi chỗ ẩn nấp, bước ra giữa eo núi. Tần Mặc nhìn về hướng nhóm tu sĩ biến mất, ánh mắt hắn đầy suy tư, nhưng cũng tràn đầy kiên định. Hắn đã chứng kiến một sự thật đau lòng, một bằng chứng không thể chối cãi về sự tha hóa của con đường thăng tiên vô độ. Sự kiện này như một lời cảnh báo trực tiếp từ 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà họ đang tìm kiếm, một lời nhắc nhở về hiểm họa khi 'ý chí tồn tại' của vạn vật bị tước đoạt.

Hắn quay sang Lục Vô Trần, người đang nhìn hắn với một vẻ mặt đầy thấu hiểu. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm và sự từng trải của một tu sĩ lâu năm, đã cảm nhận được sự bất thường của cảnh tượng, và quan trọng hơn, đã nhìn thấy được sự đau đáu và sau đó là sự kiên định trong ánh mắt Tần Mặc. Hắn không thể 'nghe' được như Tần Mặc, nhưng hắn đã 'thấy' được những gì Tần Mặc cảm nhận.

"Con đường thăng tiên của họ... không phải là sự tiến hóa, mà là sự tước đoạt." Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo một chút bi tráng. Hắn quét mắt qua những tàn tích cổ xưa xung quanh, như thể muốn chúng cũng lắng nghe lời hắn nói. "Tước đoạt bản chất, tước đoạt ý chí. Cả binh khí và pháp bảo, những thứ được tạo ra để hỗ trợ sự sống, cuối cùng cũng chỉ là vật vô tri, rỗng tuếch, không còn linh hồn. Chúng trở thành công cụ, phục vụ một mục tiêu duy nhất, và mất đi tự do được là chính mình." Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí sau khi ảo ảnh biến mất, nhưng sự lạnh lẽo trong lòng hắn lại càng tăng lên, khi nghĩ về số phận c��a vạn vật nếu con đường này tiếp tục.

Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, ánh mắt phức tạp. Những lời của Tần Mặc đã chạm đến tận cùng những hoài nghi mà hắn đã ôm ấp bấy lâu. "Ta từng thấy nhiều thứ... chiến tranh, đổ nát, những kẻ truy cầu sức mạnh đến điên cuồng," hắn nói, giọng yếu ớt nhưng đầy chân thành. "Nhưng chưa bao giờ ta 'nghe' được sâu sắc như vậy, chưa bao giờ thấu hiểu được tận cùng sự mất mát mà con đường đó gây ra. Ngươi... đã đúng. Đó là một sự 'đồng hóa', không phải 'thăng hoa'. Linh khí bị hút cạn, ý chí bị bóp méo, bản chất bị tước đoạt... tất cả chỉ để phục vụ cho một cái gọi là 'tiên lộ' viển vông." Hắn đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự tin tưởng và đồng cảm sâu sắc. Bàn tay hắn thô ráp, nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh tinh thần. "Ta đã từng chán nản, đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây ta đã hiểu. Ngươi không chỉ là người dẫn đường, Tần Mặc, ngươi còn là người mở mắt cho ta."

Tần Mặc quay lại nhìn Lục Vô Trần, nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi hắn, xua đi phần nào vẻ trầm tư. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Lục Vô Trần, một sự ủng hộ vô hình nhưng đầy mạnh mẽ. "Và nếu vạn vật đều như vậy, Lục huynh... thì thế giới sẽ không còn là thế giới nữa." Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của eo núi, mang theo một trọng lượng của chân lý. "Khi mọi thứ đều bị tước đoạt bản chất, mọi thứ đều bị đồng hóa để trở thành công cụ cho một mục tiêu duy nhất, thì sự đa dạng, sự phong phú của tồn tại sẽ biến mất. Một thế giới không có ý chí riêng, không có bản chất riêng, chỉ còn lại sự trống rỗng và vô hồn." Hắn siết chặt tay, ánh mắt quét qua những tàn tích cổ xưa, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai mình, nhưng cũng một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào Tần Mặc, bộ lông mềm mại của nó cọ vào hông hắn, như một lời động viên không lời. Tiếng gầm gừ nhẹ nhàng của nó giờ đây nghe như một sự an ủi, một lời khẳng định về lòng trung thành và sự hiểu biết. Nó cũng đã chứng kiến, và nó cũng đã cảm nhận được sự mất mát đó.

Cả ba đứng đó, giữa sự hoang tàn của Di Tích Cổ Tiên, nhưng trong lòng họ lại tràn đầy sự kiên định và một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự kiện vừa rồi không chỉ là một vết tích thời gian, mà là một lời cảnh tỉnh. Thiên Diệu Tôn Giả và phe của hắn đang đi trên con đường 'đồng hóa' vạn vật, tin rằng đó là cách duy nhất để thăng tiên. Nhưng Tần Mặc đã nhìn thấy sự thật, và hắn biết rằng cuộc đối đầu tư tưởng giữa hắn và Thiên Diệu Tôn Giả là không thể tránh khỏi. Các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực ngày càng nghiêm trọng, đòi hỏi họ phải hành động nhanh hơn, quyết đoán hơn. Tấm bản đồ cổ trong tay Lục Vô Trần, giờ đây không chỉ là một lối đi, mà là một con đường dẫn đến sự thật, một lời hứa về việc tìm lại 'cân bằng bản chất' cho vạn vật, để thế giới không còn là một thế giới bị tước đoạt. Họ đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi, cùng nhau, với 'ý chí tồn tại' của ri��ng mình, và với niềm tin vào 'cân bằng bản chất' của vạn vật.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free