Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 532: Ký Ức Phong Trần: Tiếng Vọng Huyết Thệ Cổ Xưa

Họ cùng Hắc Phong bước vào tiền sảnh, ánh sáng vàng cam bao phủ lấy họ, như thể Di Tích Cổ Tiên đang chào đón những kẻ lữ hành đã giải thoát cho một phần của nỗi đau cổ xưa. Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc hơn, một sự đồng điệu trong tâm hồn, cùng nhau tiếp tục hành trình khám phá những bí mật sâu kín nhất của Huyền Vực.

Không gian tiền sảnh rộng lớn hơn họ tưởng rất nhiều, tựa như một tòa đại điện cổ xưa mà ngay cả những thư tịch hiếm hoi cũng chưa từng ghi chép lại đầy đủ. Những cột đá khổng lồ, sừng sững vươn lên giữa không trung, chạm khắc những hoa văn phức tạp đã phai mờ theo dòng chảy vĩnh cửu của thời gian và những hạt cát bụi vô tận. Chúng không đơn thuần là cột trụ đỡ lấy trần nhà, mà dường như là những pho tượng sống, mỗi đường nét đều kể một câu chuyện thầm lặng, dù đã bị phong hóa nặng nề đến mức chỉ còn là những đường nét mờ ảo, không rõ hình thù. Tuy nhiên, qua từng vết nứt, từng mảng rêu phong bám trụ, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, một vẻ uy nghiêm đã từng ngự trị nơi đây.

Bức tường cao vút tưởng chừng vô tận, hòa mình vào bóng tối phía trên, nơi ánh sáng vàng cam từ những khe hở trên trần không thể vươn tới. Chúng được bao phủ bởi những bức phù điêu tinh xảo, dù đã mờ nhạt nhưng vẫn toát lên một khí chất cổ kính và quyền uy. Tần Mặc cảm giác như mỗi viên đá, mỗi phiến tường đều mang trong mình một linh hồn, một ý chí tồn tại mãnh liệt, đang chờ đợi được lắng nghe, được thấu hiểu. Không khí nơi đây mang một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với hành lang bi thương vừa rồi; nó tĩnh mịch, khô cằn, nhưng không còn là sự đau khổ dày vò, mà là một sự trầm lắng đầy suy tư, như thể hàng ngàn câu chuyện đang chờ được kể, được giải mã. Mùi cát bụi khô khan và đá phong hóa vẫn còn, nhưng đã dịu nhẹ hơn, nhường chỗ cho một thứ hương vị cổ kính, thanh khiết, đôi khi phảng phất chút hương liệu bí ẩn từ các nghi lễ xa xưa, tựa như một lời mời gọi từ quá khứ.

Trung tâm đại điện là một bệ đá tròn lớn, bề mặt đã nhẵn bóng qua bao đời chạm khắc và phong hóa. Nó trống rỗng, dường như là nơi để một thứ gì đó đã không còn, nhưng vẫn giữ lại một sức hút kỳ lạ, một sự trống vắng đầy ý nghĩa. Ánh sáng chiều tà xuyên qua những khe hở trên trần, tạo nên những vệt sáng vàng cam huyền ảo, chiếu rọi lên những bức phù điêu, làm nổi bật lên từng chi tiết nhỏ, như những ngón tay vô hình đang chỉ lối. Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua những kẽ hở bên ngoài, nhưng khi lọt vào trong đại điện, nó dịu đi, chỉ còn là những âm thanh u trầm, mang theo hơi nóng của sa mạc bên ngoài, đối lập với sự mát mẻ lạ thường bên trong lòng di tích.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang qua từng góc của đại điện. Nó vẫn cảnh giác cao độ, không hoàn toàn thoải mái trước luồng năng lượng cổ xưa đang cuồn cuộn nơi đây, nhưng sự gầm gừ của nó đã không còn vẻ hoảng sợ như trước, mà thay vào đó là một sự cảnh báo thầm lặng, một bản năng bảo vệ mạnh mẽ hướng về phía Tần Mặc. Con sói khổng lồ cọ nhẹ đầu vào chân Tần Mặc, một cử chỉ khẳng định sự trung thành, như muốn nhắc nhở hắn rằng nó vẫn luôn ở bên.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, chậm rãi đảo mắt qua từng chi tiết của đại điện. Sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt y, nhưng không còn là sự chán nản hoài nghi, mà thay vào đó là một sự kinh ngạc chân thành. Y đã từng đọc qua vô số thư tịch cổ, đã từng nghiên cứu về những di tích và nền văn minh đã mất, nhưng chưa bao giờ y lại được tận mắt chứng kiến một nơi mang đậm dấu ấn lịch sử và bi kịch đến vậy. Những nếp nhăn trên trán y hằn sâu hơn, không phải vì lo âu, mà vì sự tập trung cao độ vào từng chi tiết kiến trúc, từng đường nét phù điêu.

"Nơi này... có lẽ là khu vực cốt lõi," Lục Vô Trần khẽ thì thầm, giọng trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa sự kinh ngạc. Y đưa tay vuốt nhẹ lên một phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận những rung động nhỏ bé truyền qua đầu ngón tay. "Năng lượng cổ xưa quá mạnh, Tần Mặc... dường như nó đang tự kể chuyện. Một câu chuyện mà không cần lời."

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được điều đó rõ hơn ai hết. Vô số ý chí tồn tại đang bao trùm lấy hắn, không còn là những tiếng than khóc hỗn loạn, mà là một bản trường ca trầm hùng, một lời tự sự sâu lắng. Hắn cảm thấy đầu óc mình hơi nặng trĩu, nhưng tinh thần lại vô cùng tập trung. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng điều hòa tâm trí. Mùi hương liệu cổ xưa phảng phất quanh hắn trở nên rõ nét hơn, như một lời thì thầm từ quá khứ, mời gọi hắn đi sâu hơn vào dòng chảy ký ức.

Hắn tiến đến một trong những cột đá khổng lồ gần bệ đá trung tâm, nơi ánh sáng vàng cam chiếu rọi rõ ràng nhất. Lòng bàn tay hắn đặt nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo, những ngón tay khẽ vuốt ve những vết chạm khắc đã phai mờ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng rung động truyền qua cơ thể hắn, không phải là linh lực, mà là một dòng chảy ký ức, một ý chí tồn tại mãnh liệt của chính công trình kiến trúc này.

"Ta nghe thấy..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng gió sa mạc u trầm. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây căng thẳng, lộ rõ sự tập trung cao độ. "Một dòng chảy... Không còn là tiếng kêu than, mà là một lời tự sự... một lời thổn thức từ sâu thẳm của thời gian."

Cơ thể Tần Mặc khẽ rung lên, một luồng năng lượng vô hình tỏa ra từ hắn, hòa quyện với ý chí của cột đá. Hắc Phong cảnh giác đứng sát bên, hơi cúi thấp người, đôi mắt đỏ rực không rời chủ nhân. Lục Vô Trần lùi lại một bước, ánh mắt dõi theo Tần Mặc với sự tôn kính và một chút lo lắng. Y biết, Tần Mặc đang đi sâu vào một vùng đất mà không một tu sĩ nào có thể chạm tới, một vùng đất của ký ức và bản chất tồn tại. Y có thể cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng cổ xưa, nhưng không thể thấu hiểu ��ược thông điệp mà Tần Mặc đang tiếp nhận.

Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng chảy ký ức tuôn trào, mạnh mẽ và cuồn cuộn như thác lũ. Hắn không nhìn thấy bằng mắt thường, mà là cảm nhận, thấu hiểu bằng chính ý chí tồn tại của mình. Đầu tiên, là những hình ảnh rực rỡ, sống động của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", một thời đại hoàng kim mà ngay cả những thư tịch cổ nhất cũng chỉ dám mơ hồ nhắc đến. Hắn thấy những tòa thành cổ đại tráng lệ, được xây dựng từ những loại linh thạch quý hiếm, lấp lánh dưới ánh mặt trời rực rỡ. Những tông môn hùng mạnh vươn cao, với hàng vạn tu sĩ cùng nhau luyện hóa linh khí, truy cầu con đường thăng tiên. Hắn nhìn thấy những tu sĩ phi thăng, thân thể phát sáng, vượt qua thiên kiếp, bay lên chín tầng trời, để lại sau lưng những tiếng reo hò chiến thắng vang vọng khắp thiên địa. Linh vật khắp nơi biến đổi, mang hình hài uy dũng, phi phàm, trở thành những chiến hữu đắc lực hoặc linh sủng được tôn thờ. Mùi linh khí dồi dào, thanh khiết tràn ngập không gian, hòa quyện với mùi hương liệu từ những nghi lễ cổ xưa, tạo nên một bầu không khí huy hoàng, tràn đầy hy vọng và khát vọng vươn lên.

Nhưng rồi, dòng chảy ký ức bắt đầu chuyển hướng, từ những hình ảnh huy hoàng sang những bức tranh u ám, bi thảm. Một cách chậm rãi, rồi tăng tốc đột ngột, Tần Mặc chứng kiến mặt trái của sự truy cầu thăng tiên vô độ. Hắn thấy những vật thể, vốn dĩ có bản chất riêng, bị "khai linh" quá mức, bị ép buộc phải tu luyện, phải tiến hóa theo ý muốn của con người. Những thanh kiếm, vốn chỉ khao khát được chém, giờ đây bị linh lực biến thành những con quái vật kim loại khát máu, mất đi sự tinh khiết ban đầu. Những tòa thành, vốn chỉ muốn che chở con người, lại bị cưỡng ép hấp thụ linh khí, biến thành những pháo đài sống, rồi dần dần biến dạng, mục nát từ bên trong vì không thể chịu đựng được gánh nặng của sự "tiến hóa" phi tự nhiên.

Những sinh linh, những con thú, những loài cây, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự "thăng tiên". Chúng bị ép buộc tiến hóa, bị thay đổi bản chất, và rồi trở nên méo mó, đau khổ. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau tột cùng của chúng, những tiếng kêu than thầm lặng của ý chí tồn tại bị bóp méo, bị cưỡng đoạt. Hình ảnh các vật thể bị biến dạng hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn, những mảnh giáp trụ cong vênh, những bức tường thành nứt nẻ, những con sông biến thành dòng dung nham chảy xiết, tất cả đều mang theo một nỗi thống khổ không lời.

Sự mất cân bằng ngày càng trầm trọng. Linh khí trở nên hỗn loạn, thiên địa gầm thét, rồi tai họa ập đến. Những thành phố từng rực rỡ giờ đây chìm trong biển lửa và tro tàn. Bầu trời chuyển sang màu đỏ máu, những vết nứt khổng lồ xé toạc mặt đất. Tiếng reo hò chiến thắng đã bị thay thế bằng tiếng kêu đau đớn, tiếng đổ vỡ, tiếng gào thét tuyệt vọng. Mùi linh khí dồi dào biến thành mùi máu tanh nồng, mùi tro tàn khét lẹt, bao trùm lấy tất cả. Tần Mặc cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén lên ngực, một nỗi bi thương sâu sắc thấm vào tận xương tủy. Hắn rung động, đôi khi nhăn mặt vì những hình ảnh đau khổ tột cùng, nhưng vẫn kiên định lắng nghe, không bỏ sót một mảnh ký ức nào. Năng lượng từ cơ thể hắn toát ra, kết nối sâu sắc hơn với di tích, như thể hắn đang trở thành một phần của dòng chảy lịch sử bi tráng ấy.

Và rồi, giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Tần Mặc nhìn thấy một nhóm người. Họ không phải là những tu sĩ hùng mạnh, không mang theo hào quang phi thăng, mà là những hiền giả, với đôi mắt đầy trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu sắc. Họ mặc những bộ y phục đơn giản, đứng giữa đống đổ nát, nhìn ngắm thế giới đang suy tàn. Khuôn mặt họ đầy vẻ trầm tư, hằn sâu những vết tích của sự lo lắng và nỗi buồn vô hạn. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của họ, một ý chí nặng nề nhưng vô cùng kiên định. Họ đã thấy, họ đã biết trước tai họa sẽ ập đến khi vạn vật đều muốn thành tiên mà không giữ được bản chất. Họ đã chứng kiến sự sụp đổ của một thời đại vì khát vọng vô độ.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc thấy họ đưa ra một quyết định đau đớn. Không phải là chiến đấu, không phải là trốn chạy, mà là một sự hy sinh tột cùng.

"Họ... họ đã thấy," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói khô khốc, như thể cổ họng hắn nghẹn lại vì quá nhiều cảm xúc. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng nước mắt đã lăn dài trên gò má thanh tú. Hắn cảm nhận được sự bi tráng của khoảnh khắc ấy, sự lựa chọn nghiệt ngã của những con người vĩ đại. "Họ đã biết trước tai họa... Một sự hy sinh... để phong ấn tất cả lại... phong ấn cả nơi này... để bảo vệ những gì còn sót lại của Huyền Vực."

Cơ thể Tần Mặc run lên bần bật. Hắn cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, không phải của riêng hắn, mà là nỗi đau của hàng ngàn sinh linh, của cả một thế giới. Sự hy sinh này không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một lời tuyên thệ bằng máu, một bản hùng ca bi tráng của những kẻ dám đối mặt với sự thật phũ phàng và đưa ra quyết định khó khăn nhất. Hắn cảm nhận được rằng, chính những hiền giả này, với sự hiểu biết sâu sắc về ý chí tồn tại và bản chất của vạn vật, đã nhận ra rằng con đường thăng tiên vô độ sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn. Và để ngăn chặn nó, họ đã chọn một con đường khác, một con đường của sự từ bỏ và phong ấn. Hắn nín thở, lắng nghe những lời thề thốt không thành tiếng, những lời ước nguyện cuối cùng của họ.

Trong phút chốc, toàn bộ năng lượng từ cơ thể Tần Mặc như bị rút cạn. Dòng chảy ký ức ngừng lại đột ngột, để lại trong tâm trí hắn một khoảng trống mênh mông, nhưng cũng đầy ắp những hình ảnh và cảm xúc. Hắn mở choàng mắt, hơi thở dồn dập, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy sự thấu hiểu sâu sắc. Khuôn mặt hắn tái nhợt, mái tóc đen nhánh bết lại vì mồ hôi, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia sáng kiên định chưa từng thấy. Sự kiệt sức rõ ràng hiện hữu trên từng thớ thịt, nhưng tinh thần hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã chứng kiến bi kịch của quá khứ, và giờ đây, hắn hiểu rõ hơn về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai mình.

Lục Vô Trần, người vẫn đứng cách đó vài bước, nhìn Tần Mặc với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Y đã thấy Tần Mặc rung động, đã thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hắn, và giờ đây, y cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Tần Mặc. Một nỗi buồn sâu sắc, một sự bi tráng mới mẻ đã bao trùm lấy thiếu niên Vô Tính Thành. Y biết, Tần Mặc đã thấy điều gì đó kinh hoàng, điều gì đó đã thay đổi hắn mãi mãi.

Không nói một lời, Lục Vô Trần chậm rãi tiến đến bệ đá trung tâm, nơi Tần Mặc vừa rời khỏi. Ngón tay y lướt nhẹ trên bề mặt đá nhẵn bóng, rồi dừng lại ở một vết khắc mờ mịt, gần như vô hình. Đó là một biểu tượng cổ xưa, chỉ có thể được nhận ra bởi những người có kiến thức sâu rộng về những thư tịch đã thất lạc từ hàng vạn năm. Trong mắt y, vết khắc đó dường như phát sáng yếu ớt, phản chiếu lại ánh sáng vàng cam từ trần nhà, như một lời nhắc nhở về những gì vừa được hé lộ.

"Họ đã thấy," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khản đặc, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân. Hắn quay sang nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt đong đầy sự bi thương nhưng cũng chứa đựng một ý chí sắt đá. "Họ đã chứng kiến thế giới suy tàn vì khát v���ng thăng tiên vô độ... Họ đã chọn cách phong ấn chính mình, cả nơi này, để bảo vệ những gì còn sót lại của Huyền Vực. Đó là một 'Huyết Thệ Phong Ấn'..."

Lục Vô Trần khẽ rùng mình. Ngón tay y vẫn run rẩy lướt trên vết khắc. Y đã từng đọc về những truyền thuyết xa xưa, về những phong ấn vĩ đại được tạo ra bằng chính sinh mệnh và linh hồn của những hiền giả, nhưng chưa bao giờ y tin rằng chúng là sự thật. Giờ đây, đứng trước bằng chứng không thể chối cãi, y cảm thấy toàn thân mình lạnh toát.

"Không thể nào..." Lục Vô Trần thì thầm, giọng y lạc đi vì quá đỗi kinh ngạc, không còn vẻ mệt mỏi như trước, mà thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ. Y dùng linh lực vuốt ve vết khắc, một luồng ánh sáng mờ ảo lóe lên từ biểu tượng cổ xưa, chiếu rọi khuôn mặt khắc khổ của y, làm nổi bật lên từng nếp nhăn và sự sửng sốt trong đôi mắt sâu trũng. "Đây là... 'Thiên Cổ Huyết Thệ'. Chỉ có những hiền giả cổ xưa nhất, những người đã đạt đến cảnh giới thấu hiểu bản chất của vạn vật, mới có thể biết đến thuật này. Họ đã dùng chính linh hồn và xương máu của mình để tạo ra phong ấn này. Di Tích Cổ Tiên không phải là một ngôi mộ, mà là một lăng mộ sống, một lời cảnh báo vĩnh cửu... một lời cảnh báo về cái giá của sự truy cầu thăng tiên vô độ."

Tần Mặc gật đầu, sự bi thương hiện rõ trong mắt, nhưng cũng có một sự kiên định mới. Hắn đã hiểu. Di tích này không chỉ là một tàn tích của một nền văn minh đã mất, mà là một minh chứng hùng hồn cho "Thiên Đạo Cảnh Báo", một lời răn đe được tạo ra từ sự hy sinh tột cùng. Cái giá của sự "thăng tiên vô độ" không chỉ là sự mất mát của bản chất vạn vật, mà là sự hủy diệt của cả một thế giới.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể nó cũng cảm nhận được sự vĩ đại và bi tráng của khoảnh khắc này.

Tần Mặc và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Giữa họ không cần quá nhiều lời. Lục Vô Trần, từ một cố vấn tri thức đầy hoài nghi, giờ đây đã trở thành một đồng minh tư tưởng kiên định. Y đã thấy rõ giá trị trong con đường của Tần Mặc, và niềm tin cũ kỹ vào sự vươn lên vô điều kiện đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "cân bằng bản chất". Y hiểu rằng, những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là một cuộc cách mạng trong tu luyện, mà là sự cứu rỗi cho cả Huyền Vực, một nỗ lực để ngăn chặn bi kịch "Thiên Cổ Huyết Thệ" lặp lại.

Di Tích Cổ Tiên được phong ấn bởi "Huyết Thệ Phong Ấn", một minh chứng cho sự hy sinh lớn lao và quyết tâm của các hiền giả cổ đại, ám chỉ rằng "Chân Lý Thạch Bi" mà họ đang tìm kiếm có thể là một phần của lời thề hoặc một bản ghi chép chi tiết hơn về nó. Sự hiểu biết sâu sắc về lý do phong ấn sẽ củng cố quyết tâm của Tần Mặc, chuẩn bị cho cuộc đối đầu tư tưởng với Thiên Diệu Tôn Giả, người vẫn mù quáng tin vào con đường thăng tiên vô độ. Lục Vô Trần, giờ đây, không chỉ là một kho tàng kiến thức, mà còn là một người đồng hành thấu hiểu, sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Tần Mặc trên con đường đầy chông gai phía trước.

Tần Mặc bước đến bệ đá, đặt tay lên đó, cảm nhận những rung động cuối cùng của ký ức, của sự hy sinh. Hắn biết, họ đang đến rất gần với những bí mật cốt lõi, những chân lý đã bị chôn vùi. Và hắn, Tần Mặc của Vô Tính Thành, sẽ là người hé lộ chúng, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free