Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 548: Hành Trình Qua Mộ Cát: Dấu Vết Thư Viện Lãng Quên

Cái lạnh của sa mạc về đêm dường như trở nên buốt giá hơn, không khí căng thẳng bao trùm. Ngọn lửa trại vẫn tí tách cháy, nhưng không đủ để xua tan cảm giác bị theo dõi, bị đe dọa. Tần Mặc quay lại nhìn vào bóng tối vô tận của sa mạc, nơi ánh mắt kia đã biến mất, nhưng sự hiện diện của nó vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của họ sẽ không còn là một cuộc hành trình đơn thuần nữa, mà là một cuộc chạy trốn, một cuộc đối đầu không ngừng với kẻ thù vô hình, kẻ thù đang cố gắng chôn vùi sự thật. Con đường đến Thiên Nhãn Các, nơi Thiên Sách Lão Nhân đang chờ đợi, sẽ không hề bằng phẳng. Sự mất cân bằng của Huyền Vực đang ngày càng nghiêm trọng, và Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu hành động.

Bình minh hé rạng, xua đi những bóng đêm lạnh lẽo của Sa Mạc Huyết Nguyệt, nhưng không thể xua tan sự căng thẳng trong lòng ba lữ khách. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới nhuộm đỏ những cồn cát trải dài vô tận, biến chúng thành những ngọn sóng lửa cuồn cuộn đến chân trời. Gió sa mạc bắt đầu rít gào, mang theo những hạt cát mịn li ti quất vào mặt, rát bỏng. Tần Mặc cưỡi trên lưng Hắc Phong, đôi mắt đen láy không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh. Hắn không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của kẻ theo dõi, nhưng cảm giác bị dò xét từ đêm qua vẫn còn lởn vởn, như một lưỡi dao vô hình kề sát cổ.

Lục Vô Trần bước đi bên cạnh, dáng người gầy gò của y hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng cảnh giác. Tuy nhiên, đôi mắt y vẫn ánh lên sự kiên định. Y không có được năng lực cảm nhận ý chí tồn tại như Tần Mặc, nhưng kinh nghiệm giang hồ và sự nhạy bén của một tu sĩ lâu năm đã cho y biết rằng nguy hiểm vẫn đang rình rập. Y không ngừng kiểm tra dấu chân trên cát, lắng nghe tiếng gió, và quan sát từng biến động nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Bàn tay y vẫn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.

“Sa mạc này... ý chí của nó đang dần mục rữa. Sự mất cân bằng ngày càng nghiêm trọng,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm thấp, khẽ lay động không khí khô nóng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Tiếng gió rít qua tai hắn giờ đây không chỉ là âm thanh của tự nhiên, mà là tiếng than vãn của những vật thể vô tri. Những cồn cát, những khối đá kỳ dị bị phong hóa, những cây xương rồng cằn cỗi đang hấp hối – tất cả đều phát ra một tần số yếu ớt, đầy tuyệt vọng. Cái khát khao tồn tại của chúng đang bị bào mòn bởi sự khắc nghiệt đến cực điểm của môi trường, và một thứ gì đó khác, vô hình nhưng mạnh mẽ hơn, đang đẩy chúng đến bờ vực của sự lụi tàn. Đó là một sự suy yếu không tự nhiên, một vết thương đang mưng mủ trên bản chất tồn tại cốt lõi của vạn vật.

Lục Vô Trần thở dài, tiếng thở của y khô khốc như chính không khí nơi đây. “Ta cũng cảm nhận được sự bất thường. Nắng nóng gay gắt hơn, gió mạnh hơn, và những ốc đảo nhỏ mà ta từng biết trên bản đồ đều đã biến mất, chỉ còn lại những vũng cát lún chết chóc. Các linh thú cũng trở nên hung hãn và điên loạn hơn, chiến đấu lẫn nhau vì từng giọt nước, từng mẩu thịt khô.” Y dừng lại, ánh mắt xa xăm quét qua những đỉnh cát đang lấp lánh dưới nắng. “Chúng ta đã đi khá xa khỏi Di Tích Cổ Tiên. Dù chưa thấy bóng dáng kẻ bám đuôi, nhưng ta vẫn cảm thấy một luồng khí tức khó chịu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ qua chúng ta. Hắn là một kẻ cẩn trọng, hắn sẽ không ra tay vội vã, nhưng hắn chắc chắn sẽ theo dõi, tìm kiếm điểm yếu.”

Hắc Phong, dưới lưng Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như để hưởng ứng lời của Lục Vô Trần. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự cảnh giác. Lông trên gáy nó vẫn chưa hoàn toàn xẹp xuống kể từ đêm qua. Nó dường như cảm nhận được điều gì đó trong không khí, một sự bất an vô hình mà con người khó lòng nhận ra. Mỗi bước chân của nó trên cát đều thận trọng, như sợ dẫm phải một cái bẫy vô hình nào đó.

Tần Mặc xoa nhẹ đầu Hắc Phong, rồi lại nhắm mắt. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng than vãn của cát đá, mà còn nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt của những con bọ cánh cứng chôn mình dưới cát, tiếng lá xương rồng khô héo vỡ vụn trong gió, tiếng hơi thở nặng nhọc của những sinh vật nhỏ đang cố gắng bám trụ vào sự sống. Tất cả đều chìm trong một sự tuyệt vọng chung. Hắn nghĩ về lời cảnh báo từ cổ ngữ: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Phải chăng đây chính là hậu quả? Sự truy cầu cực đoan đã bòn rút sinh lực của cả một thế giới, khiến bản chất tồn tại của vạn vật bị méo mó, mục ruỗng? Gánh nặng của tri thức này đè nặng lên vai Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy mình như đang gánh vác một phần của sự suy tàn của cả Huyền Vực. Hắn không biết liệu bản thân có đủ sức để thay đổi điều gì không, nhưng hắn biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nắng trưa lên cao, thiêu đốt mọi thứ. Hơi nóng bốc lên từ mặt cát khiến không khí trở nên méo mó, tạo ra những ảo ảnh lung linh. Mùi cát bụi khô khan, xen lẫn mùi tanh nồng của một xác linh thú đã khô quắt cách đó không xa, phả vào mũi, khiến cổ họng khô rát. Tần Mặc cảm thấy mỗi hơi thở đều như hít vào lửa. Hắn biết, trong môi trường khắc nghiệt này, kẻ theo dõi có thể ẩn mình rất kỹ. Họ có thể là những tu sĩ có công pháp ẩn nấp, hoặc là những linh thú được Thiên Diệu Tôn Giả phái đi. Sự bí ẩn đó càng làm tăng thêm áp lực.

“Chúng ta cần phải tìm một nơi để nghỉ chân và tiếp nước,” Lục Vô Trần nói, giọng y khàn đặc. Y lấy ra một tấm bản đồ cổ đã ố vàng, cẩn thận mở ra. “Theo bản đồ, phía trước sẽ có một ốc đảo tên là Thanh Phong, nhưng với tình trạng sa mạc hiện tại, ta không dám chắc nó còn tồn tại.” Y chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng một cụm cây cọ và một dòng suối. “Hoặc là chúng ta phải mạo hiểm đi thẳng đến Thiên Nhãn Các, nhưng quãng đường đó còn rất xa và đầy hiểm nguy. Có lẽ chúng ta nên tìm một lối đi khác, một nơi nào đó ít người chú ý hơn.”

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết Lục Vô Trần đang lo lắng cho sự an nguy của họ, cũng như sự thành bại của nhiệm vụ. “Ta hiểu. Cứ đi theo hướng này một chút nữa. Ta cảm thấy một luồng ý chí tồn tại rất yếu ớt, nhưng lại vô cùng kiên cường, không bị ảnh hưởng bởi sự mục rữa chung của sa mạc. Nó không phải là của một sinh vật sống, mà là của... đá.” Hắn nói, đôi mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Nó giống như một lời thì thầm từ rất xa xưa, đang cố gắng chỉ dẫn chúng ta.”

Lục Vô Trần nhíu mày, không thể hiểu được cảm nhận của Tần Mặc, nhưng y đã đặt niềm tin vào năng lực độc đáo của thiếu niên Vô Tính Thành. “Nếu vậy, thì chúng ta sẽ đi theo ngươi. Hãy cẩn trọng.” Y siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt không rời khỏi phía trước, nơi những cồn cát đỏ rực đang ẩn chứa vô vàn bí ẩn và hiểm nguy. Hành trình của họ giờ đây không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn giữa lòng sa mạc đang hấp hối.

***

Từng bước, từng bước, đoàn lữ khách tiếp tục hành trình xuyên qua biển cát đỏ rực. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm cả chân trời một màu vàng cam rực rỡ, nhưng cái nóng vẫn chưa hề dịu bớt. Gió sa mạc vẫn rít gào, tạo ra những âm thanh ai oán như tiếng khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Hắc Phong vẫn kiên trì bước đi, thỉnh thoảng lại gầm gừ thấp, đôi tai vểnh cao, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất.

Sau nhiều giờ di chuyển theo một tín hiệu mờ nhạt mà Tần Mặc cảm nhận được, họ bất ngờ phát hiện một vùng đất hoàn toàn khác biệt trong lòng sa mạc khắc nghiệt – Thung Lũng Mộ Cát. Từ xa, nó hiện ra như một vết sẹo xám xịt, một hố sâu hun hút nằm giữa những cồn cát đỏ thẫm. Nơi đây là một mê cung của những cột đá và tảng đá khổng lồ, cao vút, sắc nhọn, trông như những bia mộ cổ xưa sừng sững giữa không gian bao la. Màu sắc của đá là một màu xám tro u ám, tương phản hoàn toàn với màu đỏ rực của cát sa mạc, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị và đầy ám ảnh.

Hắc Phong khựng lại, chân nó cào cào trên cát, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự do dự. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm mang theo một chút lo lắng, không muốn bước vào nơi có vẻ kỳ lạ và nguy hiểm này. Lục Vô Trần cũng ngạc nhiên đến sững sờ. Y đã từng đi qua Sa Mạc Huyết Nguyệt nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến hay nhìn thấy một nơi như thế này. Trên tấm bản đồ cổ mà y đang cầm, vùng đất này cũng chỉ là một khoảng trống, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào.

“Đây là đâu? Trên bản đồ cổ không hề nhắc đến một nơi như thế này. Nó giống như một nghĩa địa của đá...” Lục Vô Trần thì thầm, giọng y đầy vẻ hoài nghi và cảnh giác. Y rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh hoàng hôn, tạo nên một vệt sáng chói mắt. Y quan sát kỹ lưỡng từng khối đá, từng khe nứt, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống hoặc nguy hiểm tiềm ẩn.

Tần Mặc chậm rãi xuống khỏi lưng Hắc Phong, bàn chân trần của hắn chạm vào lớp cát mịn và mát lạnh hơn so với bên ngoài. Hắn tiến lại gần một tảng đá xám xịt, cao lớn như một tòa tháp nhỏ, và nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực “nghe ý chí tồn tại” của mình.

Ngay lập tức, một dòng ý niệm cổ xưa, tĩnh mịch và sâu lắng tràn vào tâm trí hắn. Những tảng đá này không hề chết. Chúng đang “ngủ”, một giấc ngủ kéo dài hàng vạn năm, nhưng ý chí tồn tại của chúng vẫn còn nguyên vẹn, mạnh mẽ và kiên cường một cách đáng kinh ngạc, không hề bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu chung của Huyền Vực. Chúng mang một vẻ đẹp trầm mặc, chứa đựng sự uyên bác của thời gian, như những người gác đền im lặng của một bí mật bị lãng quên.

“Chúng không chết... chúng chỉ đang ngủ. Và chúng đang che giấu thứ gì đó rất lâu đời,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nhẹ bẫng như một làn gió, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn kỳ lạ. Hắn cảm nhận được mùi đá cũ, bụi bặm của thời gian, xen lẫn một hương vị kim loại lạ lẫm, như mùi của khoáng chất ẩn sâu trong lòng đất. Bầu không khí ở đây âm u, tĩnh mịch đến đáng sợ, nhưng cũng phảng phất một sự linh thiêng, cổ kính mà hắn chưa từng cảm nhận được ở bất cứ nơi nào khác trên Sa Mạc Huyết Nguyệt. Gió rít qua các khe đá, tạo ra những âm thanh ai oán, như tiếng than vãn của những linh hồn cổ xưa, hoặc như những lời thì thầm của quá khứ.

Lục Vô Trần vẫn cảnh giác, nhưng ánh mắt y đã bớt đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là sự tò mò và một chút kinh ngạc. Y đã chứng kiến Tần Mặc làm những điều không tưởng, và y biết rằng năng lực của thiếu niên này vượt xa mọi hiểu biết thông thường. Y theo sát Tần Mặc, từng bước chân đều cẩn trọng, như sợ làm gián đoạn sự tĩnh mịch của nơi này. Y không thể nghe được "ý chí tồn tại", nhưng y có thể cảm nhận được sự khác biệt của Thung Lũng Mộ Cát. Nơi đây không có vẻ hoang tàn, mục rữa như bên ngoài sa mạc, mà mang một vẻ đẹp u buồn, cổ kính, như một nghĩa địa linh thiêng được bảo tồn qua thời gian.

Hắc Phong, sau một hồi do dự, cũng chậm rãi bước vào thung lũng. Nó vẫn gầm gừ khẽ, nhưng không còn vẻ sợ hãi hay lo lắng như ban đầu, mà thay vào đó là sự thận trọng và tò mò. Nó đi sát bên Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó như một bức tường bảo vệ vững chắc.

Tần Mặc tiếp tục đi sâu vào mê cung đá, bàn tay hắn không ngừng chạm vào các tảng đá, cảm nhận dòng chảy ý niệm cổ xưa của chúng. Hắn cảm thấy như chúng đang giao tiếp với hắn, đang "hướng dẫn" hắn, từng chút một, đi sâu hơn vào bí mật của nơi này. Mỗi bước chân, hắn đều cảm nhận được sự hiện diện của thời gian, của những câu chuyện đã bị lãng quên, của một nền văn minh cổ đại nào đó đã từng tồn tại ở đây, được bảo vệ bởi những "người gác đền" bằng đá này.

Ánh hoàng hôn đỏ rực dần lùi về phía tây, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo hơi ẩm lạ lùng, không giống với không khí khô nóng bên ngoài sa mạc. Những cột đá cao vút giờ đây chỉ còn là những bóng đen khổng lồ, tạo nên một khung cảnh càng thêm âm u và huyền bí. Tần Mặc cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm trong lòng, một sự thôi thúc muốn khám phá, muốn vén màn bí mật của Thung Lũng Mộ Cát này. Hắn biết, nơi đây ẩn chứa một điều gì đó vô cùng quan trọng, một mảnh ghép khác của "chân lý thất lạc" mà hắn đang tìm kiếm.

Sự khác biệt của Thung Lũng Mộ Cát so với phần còn lại của Sa Mạc Huyết Nguyệt là một lời khẳng định hùng hồn rằng nơi này không tầm thường. Nó không bị sự suy yếu của Huyền Vực ảnh hưởng, nó vẫn giữ được bản chất cốt lõi của mình. Điều này khiến Tần Mặc tin rằng, những gì ẩn chứa bên trong sẽ là một nguồn tri thức thuần khiết, không bị vẩn đục bởi sự cuồng tín thăng tiên.

***

Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thung Lũng Mộ Cát, chỉ còn ánh sáng yếu ớt của trăng non le lói qua khe hở giữa những khối đá khổng lồ, tạo ra những mảng sáng tối huyền ảo. Gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo tiếng than vãn não nề, như lời ca của một thế giới đã ngủ quên. Mùi ẩm mốc từ sâu trong lòng đất, xen lẫn hương liệu cổ xưa đã phai nhạt theo thời gian, phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và cổ kính của nơi này.

Tần Mặc, dẫn đầu, vẫn không ngừng chạm tay vào những tảng đá, để năng lực “nghe ý chí tồn tại” của hắn dẫn lối. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng và mạnh mẽ đang dẫn dắt hắn đến một điểm cụ thể. Lục Vô Trần theo sát phía sau, ánh mắt y không ngừng quét qua bóng tối, cảnh giác với mọi nguy hiểm có thể ập đến. Y cảm nhận được một sự nặng nề trong không khí, một sự uy hiếp vô hình nhưng rất thực, như thể nơi đây đang bảo vệ một bí mật tối cao, không muốn bất cứ kẻ ngoại lai nào xâm phạm. Hắc Phong, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm, gầm gừ cảnh giác, thân hình to lớn của nó chắn ngang giữa Tần Mặc và bóng tối mịt mùng.

Cuối cùng, sau một hồi dò dẫm, Tần Mặc dừng lại trước một khe nứt lớn giữa hai khối đá khổng lồ. Khe nứt này không lộ liễu, mà được che giấu một cách khéo léo bởi những dây leo khô héo, những tảng đá nhỏ và một lớp ngụy trang tự nhiên tinh vi, hòa mình vào màu sắc xám tro của thung lũng. Nếu không có sự dẫn dắt của Tần Mặc, chắc chắn không ai có thể phát hiện ra nó.

“Ở đây rồi... Ý chí của những tảng đá này... chúng đang bảo vệ một nơi. Một Thư Viện Cổ,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn tràn đầy sự chắc chắn pha lẫn một chút hưng phấn. Hắn đưa tay chạm vào lớp ngụy trang, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa mờ nhạt từ bên trong. Một trận pháp cổ xưa đã suy yếu, nhưng vẫn còn đó, như một lớp màn chắn vô hình, bảo vệ lối vào khỏi sự xâm nhập của thời gian và những kẻ tò mò. Sự tồn tại của trận pháp này càng khẳng định tầm quan trọng và sự cổ kính của nơi mà họ sắp bước vào.

Một luồng khí tức lạnh lẽo, cổ xưa phả ra từ bên trong khe nứt, khiến không khí càng thêm nặng nề. Đó không phải là cái lạnh của gió sa mạc, mà là cái lạnh của thời gian, của những tri thức đã bị phong ấn hàng thiên niên kỷ. Nó mang theo một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực cổ và những loại thảo mộc dùng để bảo quản sách, một mùi hương mà Tần Mặc đã từng ngửi thấy trong những thư viện cổ kính nhất của Vô Tính Thành, nhưng ở đây, nó đậm đặc và tinh khiết hơn rất nhiều.

Lục Vô Trần tiến lại gần, ánh mắt y dán chặt vào khe nứt. Y không thể nhìn xuyên qua lớp ngụy trang hay cảm nhận được linh khí, nhưng y tin vào Tần Mặc. “Một Thư Viện Cổ... Vậy ra, những lời đồn về những thư viện bị lãng quên trong lòng sa mạc là có thật. Nhưng tại sao nó lại được che giấu kỹ đến vậy, và tại sao bản đồ cổ lại không hề ghi chép?” Y tự hỏi, giọng y đầy suy tư. Y biết, một nơi được bảo vệ cẩn mật như thế này chắc chắn chứa đựng những bí mật động trời, những tri thức mà thế giới bên ngoài đã quên lãng.

Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Bản đồ chỉ là những gì con người biết. Còn vạn vật... chúng có cách riêng để cất giữ ký ức và bảo vệ chân lý của mình. Trận pháp này đã tồn tại rất lâu, nó đã trở thành một phần của ý chí tồn tại của những tảng đá xung quanh. Nó yếu đi không phải vì bị phá hủy, mà vì thời gian, nhưng tinh túy của nó vẫn còn.” Hắn nói, tay hắn nhẹ nhàng lướt trên bề mặt đá, như đang xoa dịu một sinh vật đang ngủ say. Hắn cảm nhận được ý chí của trận pháp, nó không mang theo sự hung hãn, mà là một sự cảnh báo, một sự bảo vệ mang tính tự nhiên, không muốn bị quấy rầy.

Hắc Phong lúc này đã áp sát khe nứt, cái mũi to lớn của nó khịt khịt, hít hà mùi hương cổ xưa từ bên trong. Nó không gầm gừ nữa, mà phát ra một tiếng kêu khe khẽ, như đang tò mò, hay thậm chí là... phấn khích. Nó cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết, khác hẳn với sự mục rữa của sa mạc.

Tần Mặc biết, bước chân vào khe nứt này không chỉ là bước vào một thư viện cổ, mà là bước vào một thế giới tri thức bị phong ấn, một phần của lịch sử Huyền Vực đã bị xóa bỏ. Nguy hiểm và cơ hội song hành. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngừng theo dõi họ, và việc phát hiện ra nơi này có thể khiến họ trở thành mục tiêu lớn hơn nữa. Nhưng sự thôi thúc tìm kiếm "chân lý thất lạc", để hiểu rõ hơn về bi kịch của Huyền Vực, đã vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Hắn phải vào trong. Hắn phải biết những gì đã bị che giấu. Có thể, Vô Danh Khách mà Thiên Sách Lão Nhân đã nhắc đến đang ở trong m��t nơi như thế này, chờ đợi kẻ có thể "nghe" được tiếng nói của vạn vật.

“Chúng ta vào thôi,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết đoán. Hắn không cần dùng sức mạnh để phá vỡ trận pháp, mà dùng năng lực của mình để giao tiếp với ý chí của nó, nhẹ nhàng "thuyết phục" nó mở ra. Từng chút một, lớp ngụy trang và những dây leo khô héo co lại, để lộ ra một lối đi hẹp, tối tăm và sâu hun hút. Luồng khí tức cổ xưa từ bên trong ào ra mạnh mẽ hơn, mang theo một cảm giác nặng nề, nhưng cũng đầy mời gọi.

Lục Vô Trần gật đầu, siết chặt kiếm. Y biết, từ giây phút này, hành trình của họ sẽ bước sang một trang mới, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn nhiều khám phá hơn. "Ta sẽ đi trước," y nói, nhưng Tần Mặc đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai y, ra hiệu từ chối.

Tần Mặc nhìn sâu vào bóng tối của lối vào. Hắn biết, trong đó có thể là kho tàng tri thức vô giá, nhưng cũng có thể là những cạm bẫy cổ xưa, những lời nguyền đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ. Nhưng hắn không hối hận. Gánh nặng của chân lý, và hy vọng về một con đường cân bằng cho Huyền Vực, đang thúc đẩy hắn bước tiếp. Với Hắc Phong trung thành bên cạnh và Lục Vô Trần kiên định phía sau, Tần Mặc hít một hơi thật sâu, bước chân đầu tiên vào bóng tối của Thư Viện Cổ bị lãng quên, nơi ẩn chứa những bí mật của vạn vật và những mảnh vỡ của Chân Lý Thạch Bi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free