Vạn vật không lên tiên - Chương 554: Bí Mật Cấm Khu: Lộ Trình Cổ Tiên
Ánh sáng ban mai xuyên qua những lỗ hổng của Thư Viện Cổ, nhảy múa trên nền đá phong hóa, vẽ nên những vệt sáng vàng cam yếu ớt trong không gian tịch mịch. Sau một đêm dài đắm chìm trong dòng ký ức bi tráng của Vô Danh Khách, tâm trí Tần Mặc nặng trĩu nhưng lại sáng tỏ hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu, không chỉ về bi kịch của một kỷ nguyên đã qua, mà còn về gánh nặng của một người đã cô độc gánh vác chân lý trong hàng ngàn năm. Sự hy sinh thầm lặng ấy, sự chờ đợi khắc khoải ấy, đã chạm đến tận cùng trái tim hắn, thắp lên một ngọn lửa trách nhiệm thiêng liêng.
Vô Danh Khách, với tấm thân gầy gò, xương xẩu dưới lớp áo choàng cũ kỹ, chậm rãi đứng dậy. Mỗi cử động của y đều như một tiếng thở dài của thời gian, nặng nề và mệt mỏi. Song, trong ánh mắt đã mờ đục lại ánh lên một tia sáng kiên định, một ngọn lửa hy vọng đã được thổi bùng sau hàng ngàn năm tro tàn. Y nhìn Tần Mặc, khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua đôi môi khô khốc. Đó không phải là nụ cười của niềm vui, mà là của sự giải thoát, của một gánh nặng sắp được sẻ chia.
Lục Vô Trần đứng bên cạnh, ánh mắt y không còn sự chán nản, hoài nghi hay mệt mỏi cố hữu. Thay vào đó là một sự bừng tỉnh, một khao khát tìm kiếm con đường mới. Hắn đã không thể nghe được toàn bộ dòng ký ức, nhưng những mảnh vụn cảm xúc, những rung động ý chí từ Tần Mặc và Vô Danh Khách đã đủ để lay động tận cùng tâm hồn y. Y đã nhận ra rằng sự bế tắc của mình không phải do y không đủ tài năng, mà là do y đã đi trên một con đường vốn đã lệch lạc. Y hít một hơi thật sâu, không khí khô khan, mang theo mùi cát bụi cổ xưa lấp đầy lồng ngực, như một luồng sinh khí mới đang chảy vào cơ thể đã kiệt quệ của mình. Hắc Phong, vẫn trung thành và cảnh giác, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn nhắc nhở rằng nó vẫn ở đây, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào.
"Đã đến lúc rồi." Vô Danh Khách cất tiếng, giọng y vẫn trầm mặc, khàn đặc, nhưng không còn sự mệt mỏi vô vọng của trước đó, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm có. Y đã chờ đợi quá lâu, cô độc quá lâu, và giờ đây, gánh nặng đó cuối cùng đã có thể được chia sẻ. Y chậm rãi quay người, bước về phía một góc khuất của Thư Viện Cổ, nơi những giá sách cao vút như những cột đá cổ thụ, xếp chồng lên nhau, che khuất ánh sáng. Tần Mặc và Lục Vô Trần đi theo y, bước chân nhẹ nhàng trên nền đá lạnh lẽo. Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và công trình đổ nát từ bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng u hoài của thời gian. Bên trong thư viện, không khí tĩnh mịch đến lạ lùng, chỉ có tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới bước chân và tiếng thở đều đều của ba người. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và đặc biệt là mùi giấy cũ, mực và gỗ mục nồng nặc từ hàng vạn quyển sách cổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian bí ẩn và trầm mặc. Bầu không khí nơi đây cô độc, nhưng không còn là sự cô độc của tuyệt vọng, mà là của sự chờ đợi, của một bí mật sắp được hé lộ.
Họ dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ, không phải là một bức tường thông thường, mà là một cánh cửa đá nặng nề, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Bề mặt cánh cửa phủ đầy rêu phong xanh xám, những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo dòng chảy của thời gian, gần như không thể nhận ra, như những vết sẹo của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Chúng tĩnh lặng, nhưng Tần Mặc, với khả năng 'nghe ý chí tồn tại' của mình, có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đang cuộn chảy bên dưới, bảo vệ những gì ẩn chứa bên trong.
"Đây là nơi ta đã cất giữ những bí mật đã bị lãng quên, những lời cảnh báo không ai muốn nghe." Vô Danh Khách nói, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa đá. "Một khu vực cấm, không phải ai cũng có thể bước vào." Giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một chút tự hào, một chút u hoài. Hắn biết, để bảo vệ nơi này, Vô Danh Khách đã phải trả giá bằng cả cuộc đời, bằng sự cô độc và sự lãng quên.
Lục Vô Trần nhìn chằm chằm vào cánh cửa, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Nơi này... có lẽ còn cổ xưa hơn cả những thư tịch bên ngoài." Y thốt lên, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng thiêng liêng của nơi đây. Y đã từng là một tu sĩ kiêu hãnh, tự cho mình là người hiểu biết, nhưng giờ đây, trước những gì Vô Danh Khách đã tiết lộ và những gì y đang chứng kiến, y cảm thấy mình nhỏ bé và vô tri đến nhường nào. Niềm kiêu hãnh cũ kỹ đã dần tan biến, nhường chỗ cho sự khiêm nhường và khao khát tìm kiếm chân lý.
Tần Mặc bước đến gần cánh cửa đá, ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự kiên định. Hắn đưa tay chạm vào lớp rêu phong lạnh buốt, cảm nhận 'ý chí tồn tại' của cánh cửa. Nó không phải là một vật vô tri, mà là một thực thể đã trải qua hàng ngàn năm, đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số kỷ nguyên, và giờ đây, nó đang bảo vệ một bí mật tối thượng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của nó, sự kiên trì của nó, và cả sự chờ đợi của nó. "Tôi... tôi đã sẵn sàng, tiền bối." Tần Mặc nhẹ giọng đáp, lời nói của hắn trầm bổng như tiếng gió sa mạc, mang theo sự thấu cảm sâu sắc. Hắn biết, đây không chỉ là một cánh cửa, mà là một ranh giới, một ngưỡng cửa dẫn đến một phần lịch sử bị lãng quên, một chân lý cần được phơi bày. Hắn cảm nhận được gánh nặng trên vai mình, nhưng cũng cảm nhận được một ý chí mạnh mẽ đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn.
Vô Danh Khách không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Y đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy đặt lên một phù văn đã gần như biến mất trên cánh cửa. Ngay lập tức, phù văn đó bỗng phát sáng yếu ớt, một ánh sáng xanh nhạt lờ mờ, rồi lan tỏa ra các phù văn xung quanh, tạo thành một mạng lưới ánh sáng huyền ảo trên bề mặt đá. Ánh sáng đó nhấp nháy, rồi dần tắt, như một sinh mệnh cổ xưa đang thức tỉnh. Một tiếng "ken két" nặng nề vang lên, cánh cửa đá khổng lồ từ từ cọ xát vào nền đất, tiếng ma sát rít lên chói tai, vang vọng khắp không gian. Từng chút một, một khe hở hẹp dần lộ ra, để lộ một không gian tối tăm, bí ẩn bên trong. Không khí ẩm lạnh từ bên trong tràn ra, mang theo một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi cát bụi khô khan bên ngoài, mà là mùi đất ẩm, đá cổ và một hương thơm nhàn nhạt khó tả của những vật phẩm cổ xưa. Đó là mùi của thời gian, của sự vĩnh hằng, và của những bí mật đã bị phong ấn.
***
Bên trong cánh cửa đá, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Đó là một không gian rộng lớn đến khó tin, cao vút và trải dài đến tận cùng tầm mắt, vượt xa mọi tưởng tượng của Tần Mặc và Lục Vô Trần. Những giá sách khổng lồ, được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, đã hóa đá theo thời gian, sừng sững như những vách núi dựng đứng, chất đầy những cuộn văn tự, bản đồ, và vô số vật phẩm cổ xưa khác. Tất cả đều được bao bọc bởi những tầng năng lượng phong ấn mờ ảo, như những tấm màn sương mỏng tang, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể phát quang nhỏ lẻ được gắn trên trần và tường. Ánh sáng đó chỉ đủ để nhìn thấy những hình bóng mờ ảo của các giá sách và vật phẩm, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ, vừa u hoài, vừa đầy bí ẩn.
Không khí ở đây đặc quánh một sự cổ xưa mà Tần Mặc chưa từng cảm nhận được trước đây. Đó là sự cổ xưa của hàng vạn năm, của những kỷ nguyên đã biến mất, của những nền văn minh đã chìm vào quên lãng. Mỗi hạt bụi trong không gian này dường như đều mang theo một câu chuyện, một ý chí tồn tại của quá khứ. Tiếng vọng của bước chân dội lại trong không gian rộng lớn, tĩnh mịch, thi thoảng có tiếng giấy cũ sột soạt do gió lùa nhẹ từ khe hở cánh cửa, hoặc có lẽ là do sự dịch chuyển của chính dòng năng lượng cổ xưa. Mùi đất ẩm, đá cổ và hương thơm nhàn nhạt khó tả từ những vật phẩm cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, khiến tâm trí người ta như lạc vào một giấc mơ xa xưa.
Lục Vô Trần ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt y lướt qua hàng ngàn giá sách cao vút, rồi lại nhìn xuống những cuộn văn tự xếp chồng chất, dường như vô tận. Y thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự choáng ngợp và một chút tuyệt vọng. "Quá nhiều... làm sao có thể tìm được thứ chúng ta cần trong biển cả này?" Giọng y khẽ khàng, như một tiếng gió thoảng qua. Y đã từng nghĩ rằng mình đã đối mặt với đủ mọi thứ trong cuộc đời, nhưng trước sự vĩ đại và bí ẩn của cấm khu này, y cảm thấy mình nhỏ bé và vô lực đến nhường nào. Y đã từng là một tu sĩ kiên cường, nhưng giờ đây, y chỉ là một kẻ phàm trần đang đối mặt với những bí mật của vĩnh hằng.
Vô Danh Khách đứng bên cạnh, ánh mắt y nhìn sâu vào những giá sách, như nhìn vào chính cuộc đời mình. "Những ghi chép này quá cổ xưa, ngôn ngữ đã thất truyền, và chúng được bảo vệ bởi ý niệm của những người từng tin vào chúng." Y nói, giọng vẫn trầm mặc nhưng đầy kiên nhẫn. "Chỉ những ai có thể thấu hiểu bản chất mới có thể giải mã." Lời của y như một lời nhắc nhở, một lời hướng dẫn cho Tần Mặc, khẳng định vai trò độc nhất vô nhị của hắn trong hành trình này. Y biết, đây không phải là nơi để dùng sức mạnh hay trí tuệ phàm tục để tìm kiếm, mà là nơi để dùng tâm hồn và sự đồng cảm.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hắn không nhìn bằng mắt thường, mà cảm nhận bằng 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn lắng nghe. Ngay lập tức, một dòng thông tin hỗn loạn nhưng mãnh liệt ập đến tâm trí hắn. Hắn nghe thấy những tiếng thì thầm, những lời nguyện cầu, những nỗi sợ hãi, những hy vọng, và cả những tiếng gào thét tuyệt vọng của vạn vật trong một kỷ nguyên đã qua. Đó là những 'ý chí tồn tại' đã bị phong ấn trong từng cuộn văn tự, từng tấm bản đồ, từng vật phẩm cổ xưa. Chúng không phải là ngôn ngữ, mà là những cảm xúc thuần túy, những bản chất nguyên thủy, những dấu vết của sự sống và cái chết. Hắn cảm nhận được sự đau khổ của một thân cây khi bị ép buộc phải biến đổi, sự tuyệt vọng của một con sông khi dòng chảy của nó bị cưỡng đoạt, sự biến dạng của một ngọn núi khi linh khí của nó bị rút cạn. Hắn nghe thấy tiếng than khóc của vạn vật khi chúng mất đi bản chất của mình, khi chúng bị ép buộc phải truy cầu một con đường không thuộc về chúng. "Tôi... tôi nghe được những tiếng thì thầm... từ rất xa xưa." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm bổng, như đang giao tiếp với một thế giới vô hình. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm hồn hắn lại đang mở ra, đón nhận dòng chảy của quá khứ.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên một chút, đôi mắt đỏ rực quét khắp không gian, như muốn bảo vệ Tần Mặc khỏi những dòng ý niệm hỗn loạn đang ập đến. Nó là một con sói thông minh, dù không thể hiểu ngôn ngữ con người, nhưng nó có thể cảm nhận được sự dao động của cảm xúc, sự mãnh liệt của 'ý chí tồn tại' đang bao trùm lấy chủ nhân của nó. Nó biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thứ gì đó vĩ đại và nguy hiểm.
Tần Mặc từ từ bước sâu vào cấm khu, mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động đến những bí mật đang ngủ yên. Hắc Phong đi theo sát hắn, cái bóng khổng lồ của nó in lên nền đá, tạo thành một bức tranh vừa uy dũng, vừa bí ẩn. Lục Vô Trần, dù có chút choáng ngợp và hoang mang trước sự rộng lớn và bí ẩn của nơi đây, cũng không kìm được tò mò mà đi theo. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm hồn, một khao khát được hiểu, được khám phá, được tìm thấy một con đường mới cho chính mình. Y đã từng là một kẻ hoài nghi, nhưng giờ đây, y đã bắt đầu tin vào những điều phi thường. Y tin vào Tần Mặc, tin vào khả năng độc đáo của hắn, và tin vào những chân lý đã bị lãng quên. Cấm khu này, với tất cả sự cổ xưa và bí ẩn của nó, đang dần trở thành một ngôi đền của tri thức, nơi những câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của y đang chờ đợi.
***
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy cấm khu, chỉ còn lại tiếng Tần Mặc lật nhẹ các cuộn văn tự đã ố vàng, gần như tan rữa, và tiếng 'ý chí tồn tại' vọng trong tâm trí hắn. Hắn di chuyển chậm rãi giữa các giá sách, đôi khi dừng lại, nhắm mắt, và đặt tay lên một cuộn văn tự hoặc bản đồ. Hắn không thể đọc trực tiếp những ngôn ngữ cổ xưa đã thất truyền, nhưng khả năng 'nghe ý chí tồn tại' của hắn cho phép hắn cảm nhận được 'ý niệm' và 'khát khao' của những người đã viết ra chúng, những 'vật tính' đã bị phong ấn trong từng trang giấy, từng tấm bản đồ.
Mỗi khi hắn chạm vào một cuộn văn tự, một dòng chảy của cảm xúc và thông tin hỗn loạn ập đến tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi của một hiền giả cổ đại khi chứng kiến vạn vật biến dạng vì truy cầu thăng tiên vô độ, sự tuyệt vọng của một vị tiên nhân khi nhận ra con đường mình đang đi là một sai lầm, và cả sự kiên trì của những người đã cố gắng cảnh báo thế gian. Mùi giấy cổ, bụi, và một hương vị kim loại nhẹ từ những vật phẩm phong ấn nồng nặc trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác cổ xưa và huyền bí của nơi đây.
Vô Danh Khách đứng cách đó không xa, ánh mắt y dõi theo từng cử động của Tần Mặc, chứa đựng sự kỳ vọng và lo lắng. Y biết, đây là một quá trình vô cùng khó khăn và nguy hiểm, bởi vì 'ý chí tồn tại' của những người cổ đại đã tạo ra những ghi chép này không phải lúc nào cũng rõ ràng hay dễ hiểu. Chúng chứa đựng nỗi đau, sự hối tiếc, và cả sự điên loạn của một kỷ nguyên đã sụp đổ. "Ngươi cảm nhận được gì, Tần Mặc?" Vô Danh Khách khẽ hỏi, giọng y khàn đặc, không muốn làm gián đoạn sự tập trung của hắn.
Tần Mặc vẫn nhắm mắt, khuôn mặt hắn căng thẳng, nhưng đôi mày khẽ nhíu lại, như đang cố gắng sắp xếp những dòng thông tin hỗn loạn trong tâm trí. "Những nỗi sợ hãi... những lời cảnh báo... và cả sự tuyệt vọng." Hắn đáp, giọng trầm bổng, như đang tự nói chuyện với chính mình. "Nhưng cũng có... một con đường. Một con đường được che giấu, bị lãng quên, nhưng vẫn tồn tại." Hắn cảm nhận được sự tương phản rõ rệt giữa những lời cảnh báo bi thảm và một tia hy vọng mỏng manh. Những người cổ đại đã không chỉ ghi lại bi kịch, mà còn để lại những dấu vết, những chỉ dẫn cho một con đường khác, một con đường cân bằng hơn. Hắn cảm thấy mình như một người thám hiểm đang dò dẫm trong một mê cung của tri thức, mỗi bước đi đều có thể dẫn đến m���t khám phá vĩ đại hoặc một vực sâu không đáy.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt y đầy kinh ngạc và thán phục. Y không thể nghe được những gì Tần Mặc đang nghe, nhưng y có thể cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ hắn, một luồng năng lượng bí ẩn đang cuộn chảy. Y đã từng nghĩ rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt được sự vĩnh hằng, nhưng giờ đây, y đã nhận ra rằng có những sức mạnh còn vĩ đại hơn cả linh lực, những tri thức còn sâu sắc hơn cả những công pháp thần thông. "Thật không thể tin được... những thứ này đã tồn tại suốt ngần ấy năm..." Y thốt lên, giọng nói khẽ khàng, như thể đang nói với chính mình. Y cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong mình, một sự phá vỡ những xiềng xích của niềm tin cũ kỹ. Sự chán nản và hoài nghi đã từng đeo bám y giờ đây đã dần tan biến, nhường chỗ cho một khao khát cháy bỏng được tìm kiếm và hiểu biết. Y đã nhận ra rằng cuộc đời không phải là một chuỗi ngày vô nghĩa, mà là một hành trình khám phá không ngừng nghỉ.
Tần Mặc di chuyển chậm rãi giữa các kệ, đôi khi dừng lại, nhắm mắt, và đặt tay lên một cuộn văn tự hoặc bản đồ. Hắn tập trung sức mạnh tinh thần để 'lắng nghe'. Hắc Phong ngồi yên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quan sát mọi thứ xung quanh, như một hộ vệ trung thành. Nó cảm nhận được sự quan trọng của khoảnh khắc này, và sự căng thẳng đang bao trùm lấy chủ nhân của nó.
Khi Tần Mặc chạm vào một cuộn bản đồ cổ xưa, hắn cảm nhận được một luồng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ hơn hẳn những cái khác, như một tiếng gọi vang vọng từ quá khứ. Luồng ý chí này không chỉ chứa đựng nỗi sợ hãi hay lời cảnh báo, mà còn là một sự hướng dẫn rõ ràng, một lời chỉ đường. Hắn cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kết nối hắn với cuộn bản đồ đó, kéo hắn về phía nó. Hắn biết, đây chính là thứ hắn cần tìm. Tâm trí hắn như được khai mở, những hình ảnh mơ hồ bắt đầu hiện lên, những kiến trúc hùng vĩ, những cảnh tượng bi tráng, những dòng sông linh khí đã cạn khô, và một cái tên vang vọng trong tâm hồn hắn: Lạc Nhật Cung.
***
Không khí trong cấm khu dường như trở nên cô đặc hơn, căng thẳng hơn khi Tần Mặc cuối cùng dừng lại trước một cuộn bản đồ đã ố vàng, gần như tan rữa. Nó nằm khuất sau những cuộn văn tự khác, như một bí mật đã được chôn giấu cẩn thận nhất. Khi hắn chạm vào, một luồng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ hơn hẳn những cái khác ập đến, không còn là những tiếng thì thầm hỗn loạn, mà là một dòng chảy thông tin rõ ràng, sắc nét. Luồng ý chí này mang theo sự cô độc, sự tiếc nuối của những người đã từng sinh sống ở đó, và một lời cảnh báo về sự sụp đổ. Hương thơm cổ xưa của giấy và mực càng đậm đặc hơn, như một minh chứng cho tuổi đời vĩnh cửu của nó. Ánh sáng mờ ảo trong cấm khu giờ đây như tập trung vào tấm bản đồ Tần Mặc đang cầm, tạo thành một vầng hào quang yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sáng chói, như những vì sao vừa được khai mở. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng giờ đây toát lên một vẻ kiên định và quyết đoán. Hắn nhìn Vô Danh Khách và Lục Vô Trần, giọng nói của hắn trầm bổng, mang theo sự chắc chắn. "Tôi tìm th���y rồi... một trong những nơi mà 'Thiên Đạo Cảnh Báo' từng được cất giữ. Lạc Nhật Cung."
Khi Tần Mặc nói ra cái tên đó, trong tâm trí hắn hiện lên những hình ảnh mơ hồ nhưng vô cùng sống động: một cung điện trôi nổi giữa không trung, được xây dựng từ những tảng đá linh thiêng, ánh vàng rực rỡ như mặt trời lặn. Đó là một nơi đã từng phồn thịnh, từng là biểu tượng của sự truy cầu thăng tiên, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một di tích đổ nát, chìm trong sự cô độc và bi tráng. Hắn cảm nhận được rằng Lạc Nhật Cung không chỉ là một địa điểm, mà là một nhân chứng sống cho bi kịch của kỷ nguyên Hiền Giả, một nơi chứa đựng mảnh ghép đầu tiên của Chân Lý Thạch Bi, và cũng là một lời nhắc nhở về hậu quả của sự truy cầu vô độ.
Vô Danh Khách khẽ gật đầu, ánh mắt y đầy thỏa mãn và nhẹ nhõm. Nụ cười nhạt nhòa lại xuất hiện trên đôi môi khô khốc, nhưng lần này, nó mang theo một chút vui sướng, một chút hy vọng. "Ngươi đã không phụ sự chờ đợi của ta. Đó là một trong những mảnh ghép đầu tiên." Giọng y vẫn trầm mặc, nhưng không còn sự nặng nề của quá khứ, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm có. Y đã chờ đợi quá lâu, cô độc quá lâu, và giờ đây, sự chờ đợi đó đã được đền đáp.
Lục Vô Trần nhìn tấm bản đồ trong tay Tần Mặc, ánh mắt y rực sáng. Không còn sự hoài nghi hay chán nản, chỉ còn lại sự phấn khích và quyết tâm. "Lạc Nhật Cung... một nơi huyền thoại. Vậy là, chúng ta có một hướng đi!" Y thốt lên, giọng nói tràn đầy năng lượng, khác hẳn với sự mệt mỏi thường thấy. Y đã từng coi Lạc Nhật Cung là một truyền thuyết xa vời, một biểu tượng của sự kiêu ngạo của những người truy cầu tiên đạo. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một mục tiêu cụ thể, một điểm đến cho hành trình tìm kiếm chân lý mới của y. Sự thay đổi trong tư tưởng của y đã gần như hoàn tất, y đã sẵn sàng từ bỏ con đường cũ và dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mới, cùng với Tần Mặc.
Tần Mặc cẩn thận gỡ cuộn bản đồ xuống, đặt nó lên một mặt bàn đá cổ đã phong hóa. Hắn nhẹ nhàng trải nó ra, để lộ những đường nét, những phù hiệu cổ xưa mà chỉ hắn mới có thể giải mã thông qua 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, một vị trí được đánh dấu bằng một phù văn đặc biệt, nơi mà hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ nhất. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách cúi xuống nhìn, ánh mắt họ đầy quyết tâm. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như muốn nói rằng nó đã sẵn sàng cho chuyến đi.
Con đường phía trước vẫn còn đầy thử thách và hiểm nguy. Lạc Nhật Cung, với tất cả sự cổ xưa và bí ẩn của nó, chắc chắn sẽ không dễ dàng để tiếp cận. Việc giải mã 'chân lý thất lạc' cũng sẽ đòi hỏi Tần Mặc phải phát triển sâu hơn khả năng 'ý chí tồn tại' của mình, phải đối mặt với những bí mật mà có thể còn đáng sợ hơn cả những gì hắn đã chứng kiến. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang tự mãn với sức mạnh của mình, không hề hay biết rằng những mầm mống của sự thay đổi đã nảy nở, và sự mất cân bằng của Huyền Vực đang ngày càng nghiêm trọng hơn, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đến. Nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Vô Danh Khách đã trao cho hắn ngọn đuốc chân lý, và Lục Vô Trần, giờ đây đã trở thành một đồng minh vững chắc, đã bắt đầu bước theo ánh sáng đó. Một hành trình mới đã bắt đầu, mang theo hy vọng và gánh nặng của cả một thế giới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.