Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 577: Vết Sẹo Ngàn Năm: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị

Gió vẫn rít gào, quấn quýt lấy vạt áo bào xanh lam của Mộ Dung Tĩnh, nhưng nàng không còn cảm thấy cái lạnh lẽo của Sa Mạc Huyết Nguyệt nữa. Ánh trăng máu đỏ rực như một con mắt khổng lồ trên nền trời đêm, đổ xuống Di Tích Cổ Tiên một thứ ánh sáng huyễn hoặc, u ám. Nàng đã chứng kiến không ít những biến động linh khí từ nơi này, nhưng luồng tri thức cổ đại vừa rồi, nó mang theo một nỗi bi thương đến tột cùng, một sự thật đang gào thét đòi được công nhận. Sự hỗn loạn, sự hủy diệt, và rồi, một ý chí kiên cường, bất khuất, vừa trỗi dậy mạnh mẽ từ sâu thẳm di tích. Đó không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là sự thức tỉnh của một chân lý, một lời thề.

Nàng đã nghe Thiên Diệu Tôn Giả nói nhiều về sự thấp kém của vạn vật vô tri, về sự vĩ đại của con đường thăng tiên, về việc cần phải “khai linh” chúng để chúng đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng những gì nàng cảm nhận được từ Tần Mặc, từ Di Tích Cổ Tiên, lại đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Một bức tranh đầy đau đớn, nơi sự truy cầu thăng tiên cực đoan đã biến vạn vật thành những thứ không còn là chính nó, những thứ bị vặn vẹo, méo mó trong cơn điên loạn. Mộ Dung Tĩnh, người từng tự hào về dòng máu tinh khiết, về truyền thừa vĩ đại của Thiên Nhãn Các, giờ đây cảm thấy một sự bẽ bàng, một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu nàng có đang đi trên vết xe đổ của những kẻ cuồng tín năm xưa?

“Tần Mặc… rốt cuộc ngươi đã tìm thấy gì?” Nàng tự hỏi, giọng nói nàng hòa vào tiếng gió rít, mang theo một sự khẩn thiết chưa từng có. Thanh kiếm bên hông nàng, vốn là một bảo vật gia truyền, giờ đây như đang rung lên cùng nhịp đập với trái tim nàng, không phải vì khát máu, mà vì một sự thôi thúc khó tả. Nàng không còn có thể đứng ngoài cuộc được nữa. Sự thật, dù có tàn khốc đến đâu, cũng phải được phơi bày. Mộ Dung Tĩnh siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt nàng sắc lạnh, kiên định. Bóng nàng lao đi, nhanh như một tia chớp, xuyên qua màn đêm Sa Mạc Huyết Nguyệt, hướng thẳng về phía Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng những bí mật ngàn đời đang dần hé mở. Mỗi bước chân của nàng, dù nhanh nhẹn, nhưng lại mang một sự nặng nề của định mệnh, của một lời thề không nói. Nàng sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời, không màng đến những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước, cũng không màng đến sự phán xét của thế gian.

***

Bên trong Di Tích Cổ Tiên, ánh nắng ban trưa chói chang, gay gắt, thiêu đốt mọi thứ. Những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tư��ng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, tạo nên một khung cảnh siêu phàm nhưng cũng đầy bi tráng. Gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng than khóc của ngàn năm về trước. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi xen lẫn tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy không gian. Tất cả tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc.

Tần Mặc, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Hắc Phong đã tiến sâu vào một khu vực chưa từng được khám phá của di tích. Họ dừng chân trước một bệ đá cổ, trên đó là một phiến đá lớn, đen thẫm, với bề mặt xoắn vặn kỳ dị như thể nó đã phải chịu đựng một nỗi tra tấn kinh hoàng. Dù vậy, từ phiến đá vẫn phát ra một luồng năng lượng bi thương, mãnh liệt, khiến cho không khí xung quanh như đặc quánh lại.

Thiên Sách Lão Nh��n, với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt tinh anh sau cặp kính lão, khẽ thở dài: “Đây là ‘Bia Đoạn Hồn’… một tàn tích của thời kỳ thăng tiên cực thịnh, nơi vô số sinh linh đã tự nguyện ‘thoát ly bản chất’ để vươn tới cảnh giới hư vô.” Giọng y trầm mặc, chứa đựng sự nặng nề của ngàn năm tri thức.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, nhìn chằm chằm vào phiến đá đen. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa linh khí thông thường. “Năng lượng này… nó không phải linh khí, nó là sự đau đớn, sự vặn vẹo của ý chí!” Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy, như đang đối diện với một cơn ác mộng kinh hoàng. Sự hỗn loạn của năng lượng này, nó hoàn toàn khác biệt với bất kỳ thứ gì hắn từng trải nghiệm. Không phải sự thanh tịnh của linh lực, cũng không phải sự hung tàn của ma khí, mà là một sự biến chất đau đớn, một tiếng gào thét câm lặng.

Tần Mặc bước đến gần hơn. Hắn không có linh căn, không thể cảm nhận linh lực như Lục Vô Trần, nhưng hắn lại có thể nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật. Từ phiến đá đen thẫm này, hắn nghe thấy hàng ngàn, hàng vạn tiếng than khóc, tiếng gào rú của những ý chí bị cưỡng ép, bị bóp méo. Nó không phải là một tiếng động vật lý, mà là một dòng chảy cảm xúc, một làn sóng ký ức ập thẳng vào tâm trí hắn, mạnh mẽ đến mức khiến hắn choáng váng.

Hắn cảm nhận một lực hút mạnh mẽ từ phiến đá, giống như tiếng than khóc của vạn vật đang gọi tên hắn, đang cầu xin hắn lắng nghe. Lực hút ấy không thể cưỡng lại, nó lôi kéo ý thức hắn vào sâu thẳm bên trong phiến đá, nơi thời gian và không gian như bị xóa nhòa. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn thân hắn khẽ run lên, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Hắc Phong, đứng cạnh hắn, khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào phiến đá, cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, sẵn sàng lao vào bảo vệ chủ nhân.

Thiên Sách Lão Nhân thấy Tần Mặc rơi vào trạng thái kỳ lạ, liền vội vàng nhắc nhở: “Tần Mặc, cẩn thận! ‘Bia Đoạn Hồn’ chứa đựng những ký ức hỗn loạn nhất của kỷ nguyên trước!” Nhưng lời cảnh báo của y đã quá muộn. Ý chí của Tần Mặc đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy cuồng loạn ấy.

***

Tần Mặc thấy mình đứng giữa một không gian vô định, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen, nơi thời gian trôi đi không theo quy luật. Hắn đang ở trong Ký Ức Cộng Hưởng, chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng của ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị’.

Ban đầu, khung cảnh hiện ra thật tráng lệ, hùng vĩ. Hắn thấy các tông môn hân hoan “khai linh” vạn vật. Những ngọn núi sừng sững, vốn chỉ là những khối đá vô tri, dưới tác động của thuật pháp cổ xưa, đã biến thành những Thần Sơn uy nghi, linh khí bốc lên cuồn cuộn như mây khói, từng tảng đá như biết thở, biết rung động. Những dòng sông hiền hòa, chảy qua những cánh đồng phì nhiêu, dưới sự khai linh của các cường giả, đã hóa thành những Tiên Lộ lấp lánh, nước chảy mang theo ánh sáng bạc, cá tôm biến thành linh ngư, tiên thú. Các khu rừng cổ thụ, vốn chỉ là những thân cây mục nát, nay lại vươn lên cao vút, cành lá tỏa ra ánh sáng lục bảo, từng chiếc lá như có ý thức, biết hát, biết nhảy múa. Hắn thấy những linh thú hoang dã, vốn chỉ biết sống theo bản năng, nay được ban cho trí tuệ, được nâng cấp thành Tiên Thú, với bộ lông óng ánh, sừng hươu tỏa sáng, đôi mắt chứa đựng sự thông tuệ.

Các tu sĩ cổ đại hò reo vang dội, khuôn mặt họ tràn ngập sự tự mãn và kiêu ngạo. “Chỉ có thăng tiên mới là vĩnh hằng!” Một giọng nói hùng hồn vang vọng khắp không gian, “Bản chất tầm thường phải bị vứt bỏ! Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới chỉ có những sinh linh cao quý, những vật chất đã được ‘khai linh’ đến cực hạn!” Hắn nghe thấy tiếng cười đắc thắng, tiếng tụng niệm kinh văn cổ xưa, và cả tiếng reo hò của những sinh linh mới được “khai linh”, chúng tin rằng mình đang được ban tặng một cơ hội vĩ đại để vĩnh cửu, để thoát ly khỏi cái vòng luân hồi tầm thường. Một niềm tin sắt đá, mù quáng, lan tỏa khắp nơi, bao trùm cả một kỷ nguyên.

Nhưng rồi, khung cảnh bắt đầu biến chất, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược. Ánh sáng dần phai tàn, thay vào đó là một thứ màu xám xịt, u ám. Những Thần Sơn uy nghi bắt đầu run rẩy, linh khí không còn bốc lên mà bị hút ngược vào lòng đất, biến thành những vực sâu thăm thẳm, nơi tiếng gào thét của ý chí bị giam cầm vang vọng. Các Tiên Lộ lấp lánh dần cạn kiệt, nước sông biến thành bùn lầy khô cạn, rồi nứt nẻ, để lộ ra những xương trắng của linh ngư, tiên thú đã chết. Chúng không thể duy trì trạng thái "thăng tiên" quá lâu, cái bản chất bị ép buộc đã phản phệ lại chính chúng.

Tần Mặc chứng kiến sự sụp đổ của một Linh Thú Sơn Mạch, nơi từng là biểu tượng của sự hùng vĩ và sức sống. Các linh thú ở đó, vì bị cưỡng ép khai linh và thăng tiên, đã bị hút cạn sinh lực. Chúng không thể trở về bản chất ban đầu, cũng không thể hoàn toàn thành tiên. Thân thể chúng biến thành những cái vỏ rỗng tuếch, ý chí chúng bị vặn vẹo, điên loạn, gào thét trong vô vọng, cuối cùng tan biến vào hư vô, chỉ còn lại những cái xác khô kiệt, khổng lồ, nằm vắt vẻo trên những đỉnh núi hoang tàn, một khung cảnh bi tráng đến tột cùng.

Những Thạch Trụ cao vút, từng được ca ngợi là kiên định, là vững chãi, nay biến thành những khối đá biết “ăn thịt” linh khí. Chúng không còn là Thạch Trụ, mà là những thực thể dị biến, thân thể chúng nứt nẻ, từ đó vươn ra những xúc tu đá nhọn hoắt, găm vào bất cứ sinh vật nào đến gần để hút lấy sinh mệnh. Ý chí của chúng, vốn dĩ là sự kiên định, nay trở thành một sự tham lam vô độ, một nỗi đói khát không ngừng. Tiếng rắc rắc của đá vỡ, tiếng gào thét của những nạn nhân bị chúng nuốt chửng, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng.

Tần Mặc nhìn thấy những Cổ Kiếm Hồn, từng là những thanh kiếm mang ý chí chiến đấu kiên cường, nay lại biến thành những quỷ khí hút máu. Chúng không còn phân biệt được chính tà, chỉ còn lại một khát khao duy nhất: hút cạn sinh mệnh của vạn vật để duy trì cái gọi là “thăng tiên” của chính mình. Những lưỡi kiếm sắc bén, từng tỏa ra ánh sáng chính nghĩa, giờ đây lấp lánh màu máu tươi, tiếng rít gào của chúng như tiếng khóc than của hàng triệu linh hồn bị chúng nuốt chửng.

Và rồi, hắn chứng kiến những vùng đất phì nhiêu, những cánh đồng xanh mướt, dưới sự tàn phá của việc khai linh vô độ và sự biến chất của vạn vật, đã dần dần khô cằn, nứt nẻ, biến thành một Sa Mạc Huyết Nguyệt mênh mông, đỏ rực như máu. Từng hạt cát nơi đây đều thấm đẫm bi kịch, thấm đẫm nỗi đau của những sinh linh đã bị hy sinh cho một giấc mộng hão huyền. Mùi tanh nồng của máu và đất chết phảng phất trong không khí, ám ảnh khứu giác hắn. Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng của những sinh linh bị cưỡng ép ‘thoát ly bản chất’, sự điên loạn của những kẻ mù quáng chạy theo ‘tiên đạo’.

Tần Mặc không thể can thiệp, hắn chỉ có thể chứng kiến, cảm nhận mọi nỗi đau và bi kịch ấy. Ý chí của hắn bị thử thách đến cực hạn, bị kéo căng đến mức tưởng chừng như sắp đứt gãy. Từng mảnh ký ức, từng nỗi đau, từng tiếng gào thét đều khắc sâu vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự cô độc của những sinh linh đã bị bỏ rơi, bị lãng quên trong cơn điên loạn của kỷ nguyên thăng tiên.

Trong khoảnh khắc tột cùng của sự hỗn loạn, Tần Mặc nghe thấy một tiếng thì thầm yếu ớt, nhưng lại vang vọng khắp không gian ký ức: “Chúng ta đã sai… tất cả đã sai…” Đó là tiếng nói của một linh hồn cổ xưa, một ý chí đã chứng kiến toàn bộ bi kịch, một ý chí đã hối hận tột cùng, nhưng đã quá muộn để thay đổi. Tiếng thì thầm ấy, nó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim Tần Mặc, khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở.

Cảnh tượng cuối cùng mà hắn nhìn thấy là một thế giới hoang tàn, đổ nát, nơi không còn sự sống, không còn bản chất. Chỉ còn lại những tàn tích méo mó, những ý chí vặn vẹo, gào thét trong vô vọng, mãi mãi bị giam cầm trong sự biến chất mà chúng đã tự tạo ra. Đó không phải là thăng tiên, đó là địa ngục.

***

Tần Mặc giật mình tỉnh dậy, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh, đôi mắt hắn đỏ ngầu và chứa đầy sự kinh hoàng. Hắn thở hổn hển, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài vô tận. Tầm nhìn của hắn mờ đi, mọi thứ xung quanh xoay tròn, và hắn cảm thấy một sự buồn nôn dữ dội trào lên từ dạ dày.

“Tần Mặc! Huynh sao rồi?” Lục Vô Trần vội vàng đỡ lấy hắn, khuôn mặt hắn đầy vẻ lo lắng. Hắn có thể cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng và những mảnh vỡ cảm xúc kinh hoàng đang tỏa ra từ Tần Mặc, khiến hắn rùng mình. Dù không trực tiếp trải nghiệm, nhưng dư chấn của ký ức ấy vẫn đủ để làm hắn cảm thấy sợ hãi tột độ.

Thiên Sách Lão Nhân cũng tiến đến, đặt tay lên vai Tần Mặc, ánh mắt y đầy vẻ đồng cảm. “Chuyện gì đã xảy ra, Tần Mặc? Ngươi đã thấy gì?”

Tần Mặc cố gắng trấn tĩnh, giọng nói hắn run rẩy, khàn đặc: “Họ… họ đã tự hủy hoại mình! Không phải thăng tiên, mà là biến chất… biến thành những thứ không phải họ!” Hắn kể lại những cảnh tượng kinh hoàng mà hắn đã chứng kiến, về sự hân hoan ban đầu, về sự biến chất đau đớn, về tiếng gào thét của những ý chí bị vặn vẹo, về sự hoang tàn của một thế giới đã bị hy sinh cho một giấc mộng hão huyền. Từng lời nói của hắn đều mang theo sự đau đớn, sự kinh hoàng không thể diễn tả.

Lục Vô Trần lắng nghe từng lời, khuôn mặt hắn tái nhợt. Hắn đã từng là một tu sĩ mù quáng chạy theo con đường thăng tiên. Hắn đã từng tin rằng “khai linh” là con đường duy nhất để vươn tới sự vĩ đại. Nhưng những gì Tần Mặc vừa kể, nó đã giáng một đòn chí mạng vào mọi niềm tin cũ của hắn. “Thật đáng sợ… ta từng suýt đi theo con đường đó… Cảm ơn huynh, Tần Mặc.” Hắn cúi đầu, lòng tràn đầy sự hối hận và lòng biết ơn sâu sắc. Giờ đây, mọi hoài nghi về con đường của Tần Mặc đã hoàn toàn tan biến. Hắn đã thấy được sự thật tàn khốc, và hắn không bao giờ muốn nhìn thấy nó lặp lại.

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt y nhìn về phía phiến đá đen thẫm, đầy vẻ suy tư. “Đây là lý do vì sao ‘Chân Lý Thất Lạc’ tồn tại. Những kẻ cuồng tín của kỷ nguyên trước đã bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo, đã mù quáng tin vào một ảo ảnh vĩnh cửu. Và cái giá phải trả là sự hủy diệt của bản chất, sự biến chất của cả một thế giới.” Y quay sang nhìn Tần Mặc, giọng nói y trầm hẳn xuống, nh��ng lại đầy sự kiên định: “Chúng ta phải tìm ‘Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa’ trước khi quá muộn. Nơi đó chứa đựng chìa khóa để cân bằng lại thế giới, để ngăn chặn bi kịch này lặp lại.”

Tần Mặc đứng dậy, dù thân thể hắn vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn đã không còn sự kinh hoàng, thay vào đó là một ý chí kiên định đến tột cùng. Hắn đã chứng kiến sự thật tàn khốc nhất, và hắn sẽ không bao giờ cho phép nó lặp lại. Gánh nặng của “chân lý thất lạc” giờ đây không chỉ là một khái niệm, mà là một trải nghiệm đau đớn, một lời thề không lời. Hắc Phong, như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn đầy sự trung thành và an ủi. Lục Vô Trần gật đầu ủng hộ, ánh mắt hắn cũng tràn đầy quyết tâm. Thiên Sách Lão Nhân nhìn về phía trước, nơi sa mạc trải dài vô tận, với vẻ mặt đầy suy tư, nặng trĩu những lo toan cho tương lai của Huyền Vực.

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả Di Tích Cổ Tiên bằng một thứ ánh sáng u ám, bi tráng. Gió sa mạc mạnh dần, mang theo những hạt cát sắc lạnh, như muốn xóa nhòa đi mọi dấu vết của quá khứ. Nhưng những gì Tần Mặc đã chứng kiến sẽ không bao giờ bị xóa nhòa. Nó sẽ là kim chỉ nam, là ngọn lửa cháy bỏng trong tim hắn, thúc đẩy hắn tìm kiếm con đường cân bằng cho Huyền Vực.

***

Đêm đã khuya, không khí trở nên lạnh lẽo và gió mạnh hơn, thổi tung những hạt cát mịn màng trên các cồn cát cao vút. Trên một cồn cát riêng biệt, cách Di Tích Cổ Tiên một khoảng khá xa, Mộ Dung Tĩnh đứng lặng lẽ, thân ảnh nàng hòa mình vào bóng đêm thăm thẳm. Nàng đã đến đây từ trước khi Tần Mặc và đồng bọn tới, nhưng nàng chọn ẩn mình, quan sát. Nàng đã cảm nhận được luồng năng lượng tri thức cổ xưa mãnh liệt bùng nổ từ di tích, và sau đó là sự lắng xuống đột ngột. Nhưng điều khiến nàng chú ý không phải là sự bùng nổ hay lắng xuống, mà là những dư âm còn sót lại: một sự bi thương tột cùng, một sự hủy diệt không thể tưởng tượng, và rồi, một ý chí kiên cường, bất khuất vừa trỗi dậy mạnh mẽ đến đáng sợ.

Ý chí ấy, nó không hề hùng vĩ hay lẫm liệt, nhưng lại mang một sự chân thật, một sự quyết tâm không thể lay chuyển, như một cây cỏ nhỏ bé vươn mình giữa bão táp sa mạc. Nó khác hẳn với sự kiêu ngạo, sự tự mãn của những cường giả thăng tiên mà nàng từng biết. Nó như một lời thề im lặng, một cam kết đau đớn.

Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ý chí kia. Nàng không thể nghe được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng với tu vi và trực giác nhạy bén của một tu sĩ hàng đầu, nàng vẫn có thể cảm nhận được những rung động mạnh mẽ của ý thức, của cảm xúc từ xa. Nàng cảm nhận được nỗi đau, sự hối hận, và cả một niềm hy vọng mong manh. Đây không còn là sự nghi ngờ mơ hồ nữa. Đây là một mối đe dọa thực sự đối với niềm tin mà nàng và Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng. Nhưng đồng thời, nó cũng là một lời giải đáp, một cánh cửa hé mở đến một chân lý lớn hơn.

Nàng mở mắt, đôi mắt nàng giờ đây không còn sự phức tạp hay giằng xé. Chỉ còn lại sự sắc lạnh và quyết đoán. “Đây không còn là sự nghi ngờ… đây là mối đe dọa thực sự. Tần Mặc… rốt cuộc ngươi đã tìm thấy gì?” Nàng thì thầm, giọng nói nàng khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường không gì lay chuyển được. Nàng biết, những gì Tần Mặc đã chứng kiến, nó có thể thay đổi cả Huyền Vực.

Thanh kiếm bên hông nàng, vốn đã cùng nàng trải qua vô số trận chiến, giờ đây như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới, một ý chí mới. Mộ Dung Tĩnh không chần chừ thêm nữa. Nàng siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên quyết tâm, rồi không một tiếng động, nàng lao thẳng về phía Di Tích Cổ Tiên, nơi ánh trăng máu vẫn đổ xuống, nhuộm đỏ những tàn tích cổ xưa. Mỗi bước chân của nàng đều vững vàng, dứt khoát, như thể nàng đang bước trên con đường định mệnh đã được an bài. Nàng sẽ không còn đứng ngoài cuộc. Nàng sẽ đến gần hơn, sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời, không màng đến những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước, cũng không màng đến sự phán xét của thế gian. Con đường này có thể dẫn nàng đến sự cô độc tột cùng, nhưng đó là con đường duy nhất để nàng tìm thấy sự thật, và có thể, là cứu rỗi Huyền Vực khỏi số phận nghiệt ngã đang chờ đợi.

***

Tần Mặc, với đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi kinh hoàng của ký ức, hướng tầm mắt về phía Sa Mạc Huyết Nguyệt. Hắn biết, bi kịch mà hắn vừa chứng kiến không phải là quá khứ đã ngủ yên. Nó là lời cảnh báo, là một vết sẹo ngàn năm, và những dấu hiệu suy tàn mà Chân Lý Thạch Bi đã ghi lại đang dần tái hiện trong hiện tại. Hắn phải tìm 'Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa' để ngăn chặn nó, để tìm kiếm một con đường cân bằng. Và, hắn cảm nhận được, một ánh mắt đang dõi theo hắn từ trong bóng tối sa mạc, một ý chí mạnh mẽ đang hướng về phía di tích, như một thanh kiếm đã được rút khỏi vỏ, sẵn sàng đối mặt với chân lý. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không hề dễ dàng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free