Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 580: Vô Vọng Chi Đạo: Tranh Luận Giữa Hai Tâm Hồn

Gió sa mạc vẫn thổi, mang theo hơi nóng của bình minh, nhưng trong lòng Tần Mặc, một niềm hy vọng mới đã bừng lên, sáng rõ như ánh mặt trời đang chiếu rọi lên những tàn tích cổ xưa. Hắn lặng lẽ dõi theo bóng dáng Mộ Dung Tĩnh, không một lời níu giữ, không một thanh âm vang vọng. Nàng đứng trên cồn cát cao, thân hình thanh thoát tựa tiên tử giữa phong ba, mái tóc đen nhánh tung bay trong gió sớm. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm nàng, một sự bàng hoàng và hoài nghi đã phá vỡ bức tường kiêu hãnh bấy lâu. Nàng không còn là một ngọn núi băng sừng sững, mà là một mặt hồ phẳng lặng vừa bị ném một viên đá, dù chỉ là gợn sóng nhỏ nhưng đủ để làm xao động cả mặt nước sâu thẳm.

Mộ Dung Tĩnh từ từ thu kiếm, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự dứt khoát. Thanh kiếm quang hoa lóe lên rồi chìm vào vỏ, như chính những hoài nghi đang được nàng cất giấu sâu thẳm. Nàng không nói một lời, ánh mắt phức tạp còn vương vấn sự hoài nghi và tò mò, lướt qua Tần Mặc và Lục Vô Trần lần cuối. Ánh mắt ấy không còn vẻ đối đầu gay gắt, mà thay vào đó là sự trầm tư, như đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa, một bí ẩn đã chôn vùi dưới lớp cát thời gian. Nàng đã nghe thấy những lời Tần Mặc nói, đã cảm nhận được một phần bi kịch từ "ký ức cộng hưởng", và những điều ấy đã gieo vào tâm trí nàng một hạt giống mang tên "chân lý thất lạc". *Vạn vật được là chính nó...* Câu nói đó ám ảnh nàng, làm lung lay niềm tin sắt đá về con đường "thăng tiên" mà nàng đã theo đuổi từ thuở sơ khai tu đạo. Nàng đã dành cả đời để truy cầu sức mạnh, để vươn tới cảnh giới cao siêu, nhưng giờ đây, một giọng nói khác lại vang lên, thì thầm về một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường ít hào nhoáng hơn, nhưng có lẽ chân thật hơn, an bình hơn. Nàng cần thời gian, cần không gian để tự mình tìm kiếm câu trả lời, để kiểm chứng xem liệu những lời Tần Mặc nói có phải là một ảo ảnh mê hoặc, hay thật sự là con đường cứu rỗi cho Huyền Vực đang đứng trước bờ vực suy tàn.

Với một động tác dứt khoát, Mộ Dung Tĩnh hóa thành một luồng sáng, nhanh chóng biến mất vào đường chân trời, bỏ lại sau lưng những tàn tích cổ xưa và những con người đang chìm trong suy tư. Tần Mặc nhìn theo, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. Hắn biết, Mộ Dung Tĩnh sẽ không dễ dàng chấp nhận một triết lý đi ngược lại toàn bộ hệ thống tín ngưỡng của Huyền Vực. Nhưng hắn cũng tin rằng, hạt giống đã được gieo, và rồi một ngày nào đó, nó sẽ nảy mầm. Hắn quay sang Lục Vô Trần, người vẫn còn đứng đó, thân hình gầy gò hơi run rẩy, ánh mắt xa xăm như vẫn còn chìm đắm trong biển ký ức và những lời cảnh báo. Lục Vô Trần khẽ thở dài, hơi thở nặng nề mang theo biết bao trăn trở của một kiếp người đã trải qua quá nhiều biến cố và ảo vọng. Những nếp nhăn trên khuôn mặt hắn dường như càng sâu hơn, nhưng trong ánh mắt sâu trũng ấy, Tần Mặc không còn thấy sự trống rỗng hay chán nản, mà là một tia sáng mới, một ngọn lửa hy vọng vừa được nhóm lên.

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, chậm rãi tiến lại gần. “Đứa trẻ này, tâm tư phức tạp nhưng không phải là kẻ mù quáng. Hy vọng nàng sẽ tìm thấy con đường của mình.” Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự khôn ngoan của người từng trải. Hắc Phong, vẫn lặng lẽ nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, giờ đây khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn theo hướng Mộ Dung Tĩnh vừa biến mất, rồi lại quay về phía Tần Mặc, như thể đang chờ đợi một hiệu lệnh, một quyết định. Tần Mặc khẽ vỗ đầu Hắc Phong, rồi quay sang Lục Vô Trần. “Chúng ta đi thôi, Lục huynh. Hãy tìm một nơi để nghỉ ngơi và tiếp tục cuộc đàm đạo.” Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, một sự trấn an cho tâm hồn đang xao động của Lục Vô Trần. Lục Vô Trần gật đầu, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy. Hắn không nói gì, nhưng bước chân hắn đã trở nên vững vàng hơn, không còn sự nặng nề, lê lết như trước. Họ cùng Thiên Sách Lão Nhân và Hắc Phong rời khỏi Di Tích Cổ Tiên, bỏ lại sau lưng những bức tường đổ nát, những tượng đài phong hóa, và cả những dấu vết của một thời đại bi tráng đã chìm vào quên lãng. Ánh bình minh dần lên cao, nhuộm đỏ cả một vùng sa mạc rộng lớn, hứa hẹn một ngày mới đầy nắng và gió, nhưng cũng mở ra một hành trình mới, một cuộc tìm kiếm mới cho chân lý của tồn tại.

***

Hành trình qua sa mạc dưới ánh mặt trời gay gắt quả là một thử thách. Cát vàng trải dài vô tận, lấp lánh như vô số hạt kim cương dưới bức màn ánh sáng chói chang, phản chiếu sức nóng thiêu đốt lên không trung. Gió mang theo những hạt bụi mịn, táp vào mặt, tạo nên cảm giác khô rát. Ngay cả Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền dày dặn, cũng phải khẽ thở dốc dưới cái nóng dữ dội. Mùi cát bụi khô khan, xen lẫn mùi đá phong hóa từ những ngọn núi xa xăm, tràn ngập không khí. Sau một quãng đường dài, khi mặt trời đã đứng bóng, họ cuối cùng cũng tìm thấy một quán trà nhỏ nằm giữa ốc đảo mờ ảo, tựa như một điểm dừng chân của những lữ khách lạc lối giữa biển cát mênh mông.

Quán trà được dựng lên từ những tấm vải thô sờn cũ, màu sắc đã bạc phếch theo thời gian và mưa nắng sa mạc. Bên trong, vài chiếc bàn gỗ đơn sơ và những chiếc ghế đẩu thấp được sắp xếp lộn xộn. Một lò nung nhỏ bằng đất nung được đặt ở một góc, lửa liu riu cháy, làm ấm nồi nước đang bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi trà thảo mộc thoang thoảng, dễ chịu. Không khí bên trong quán tuy vẫn nóng bức nhưng dịu hơn nhiều so với bên ngoài, mang lại một cảm giác bình yên tạm thời, một sự an ủi nhỏ nhoi giữa sự khắc nghiệt của sa mạc. Tiếng gió sa mạc vẫn rít nhẹ bên ngoài, nhưng bên trong quán, chỉ có tiếng nước sôi lục bục và vài tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những lữ khách khác đang ghé chân.

Tần Mặc chọn một góc yên tĩnh nhất, ngồi xuống cùng Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân. Hắc Phong tự giác tìm một chỗ râm mát bên ngoài, nằm phục xuống, cảnh giác quan sát xung quanh. Một cô bé phục vụ với khuôn mặt rám nắng, đôi mắt to tròn, mang đến ba chén trà nóng hổi. Hương trà thảo mộc lan tỏa, mang theo một chút vị đắng nhưng lại có tác dụng giải nhiệt tuyệt vời. Lục Vô Trần khẽ nâng chén trà, hơi nóng từ chén phả lên khuôn mặt khắc khổ của hắn, làm mờ đi những nếp nhăn sâu thẳm. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, rồi chậm rãi đặt chén xuống, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tập trung vào một điểm vô định nào đó.

“Tần huynh,” Lục Vô Trần lên tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng chất chứa một sự thôi thúc không thể kìm nén. “Ta đã thấy sự trống rỗng trong con đường cũ của mình. Những gì huynh đã cho ta thấy trong ‘ký ức cộng hưởng’... nó đã phơi bày một sự thật tàn khốc mà ta đã cố tình lãng quên, hoặc chưa bao giờ dám đối mặt.” Hắn ngừng lại, thở dài một tiếng nặng nề, như trút bỏ gánh nặng ngàn năm. “Nếu không phải là ‘thăng tiên’ – cái mục tiêu tối thượng mà ta và vô số tu sĩ khác đã dành cả đời để truy cầu – vậy thì mục đích của tu luyện là gì? Chỉ để tồn tại ngắn ngủi như phàm nhân, rồi tan biến vào cát bụi sao? Chẳng lẽ, tất cả những nỗ lực, những gian khổ mà chúng ta đã trải qua đều vô nghĩa?”

Câu hỏi của Lục Vô Trần không chỉ là một thắc mắc cá nhân, mà là tiếng lòng của biết bao tu sĩ trong Huyền Vực, những người đã bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên đến mức quên đi bản chất thực sự của sự sống. Tần Mặc lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn hiểu rõ nỗi giằng xé trong Lục Vô Trần, bởi đó cũng là câu hỏi mà hắn đã phải đối mặt khi bắt đầu con đường của mình.

“Lục huynh,” Tần Mặc đáp lời, giọng nói không nhanh không chậm, mỗi từ đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. “Tu luyện không phải để ‘trở thành’ thứ gì đó vĩ đại hơn, cao siêu hơn bản chất của mình. Nó không phải là một cuộc đua để vươn tới một cảnh giới hư ảo, nơi mà ngươi phải từ bỏ chính mình để hòa nhập vào một thứ gọi là ‘tiên đạo’.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vạn vật. “Tu luyện, suy cho cùng, là để ‘được là’ chính mình một cách trọn vẹn nhất. Để hiểu rõ bản chất của ngươi, trân trọng nó, và sống đúng với nó. Để một ngọn cỏ được là ngọn cỏ mạnh mẽ nhất, một con suối được là con suối trong lành nhất, một ngọn núi được là ngọn núi vững chãi nhất. Và một con người, được là một con người với tất cả những ưu và khuyết điểm, với tất cả những khát khao và giới hạn của bản thân.”

Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo ánh lên vẻ đồng tình sâu sắc. “Tần Mặc nói không sai. Trong các thư tịch cổ mà ta đã nghiên cứu, có nhắc đến việc các cường giả thời ‘Thăng Tiên Thị Trị’ đã ép buộc thiên địa linh vật ‘thăng cấp’, biến chúng thành những thực thể không còn giữ được bản chất ban đầu. Một thanh kiếm vốn chỉ muốn được sắc bén để chém phá tà ma, lại bị ép phải hấp thụ linh khí để trở thành ‘tiên khí’, rồi mất đi ý chí ban đầu, trở thành một vật vô tri chỉ biết hấp thụ và phóng thích năng lượng. Một con thú vốn chỉ muốn tự do rong ruổi, lại bị cường giả ‘khai linh’ để có thể tu hành, rồi cuối cùng bị tha hóa, trở thành một cỗ máy chiến tranh không cảm xúc.” Ông thở dài, giọng nói chứa đựng sự bi thương. “Họ tin rằng đó là sự tiến hóa, sự thăng hoa, nhưng cuối cùng chỉ mang lại sự tha hóa và hủy diệt. ‘Ý chí tồn tại’ của vạn vật bị bẻ cong, bị ép buộc, và điều đó đã dẫn đến sự mất cân bằng trầm trọng, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của ‘Đại Hoang Tàn Kỷ’.”

Lục Vô Trần lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn dần trở nên sáng rõ hơn. Hắn nhớ lại những bi kịch mà Tần Mặc đã cho hắn chứng kiến, những sinh linh bị biến chất, bị đau khổ bởi sự truy cầu mù quáng của cường giả. Hắn nhớ lại nỗi chán nản, sự trống rỗng trong chính mình khi hắn không thể tiếp tục con đường thăng tiên, khi hắn cảm thấy mình đã trở thành một thực thể không còn ý nghĩa. Phải chăng, hắn cũng đã từng là một trong số những sinh linh bị tha hóa ấy, chỉ vì đã cố gắng ép buộc bản thân phải trở thành một thứ không phải là chính mình? Hắn nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Thiên Sách Lão Nhân, một luồng suy nghĩ mạnh mẽ cuộn trào trong tâm trí.

“Vậy thì, tu luyện là để tìm lại chính mình, để củng cố ‘vật tính’ của bản thân, không phải để vượt qua nó?” Lục Vô Trần hỏi lại, giọng nói đã không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự khao khát tìm kiếm chân lý. “Để một thanh kiếm được sắc bén nhất, một con thú được hoang dã nhất, một con người được chân thật nhất, đúng với bản chất ban đầu của mình?”

Tần Mặc gật đầu. “Đúng vậy. ‘Thăng tiên’ không phải là mục đích, mà là một con đường. Nhưng con đường đó đã bị vặn vẹo, bị biến chất bởi sự tham lam và sự thiếu hiểu biết của kẻ truy cầu. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, khi mọi thứ đều bị ép buộc phải từ bỏ bản chất để vươn tới một cảnh giới hư ảo, thế giới sẽ không còn là thế giới nữa. Nó sẽ trở thành một cỗ máy vô hồn, một nơi mà ‘ý chí tồn tại’ bị chà đạp, và sự cân bằng tự nhiên bị phá vỡ hoàn toàn.” Hắn khẽ nhấp chén trà, ánh mắt trầm tư. “Mục đích của tu luyện, theo ta, là để đạt được sự hài hòa hoàn hảo giữa bản thân và vũ trụ, để mỗi vật, mỗi sinh linh đều có thể sống trọn vẹn với ‘vật tính’ của mình, đạt đến cực hạn của sự tồn tại nguyên bản đó. Đó mới là chân lý.”

Cuộc tranh luận tại quán trà nhỏ bé giữa sa mạc không chỉ là sự trao đổi tri thức, mà còn là sự chuyển hóa sâu sắc trong tâm hồn Lục Vô Trần. Hắn nhận ra rằng, sự trống rỗng mà hắn đã cảm thấy không phải vì hắn yếu đuối hay mất đi ý chí, mà là vì hắn đã đi sai đường, đã cố gắng ép buộc bản thân phải trở thành một thứ không phải là mình. Hắn đã bị mắc kẹt trong ảo mộng về "thăng tiên", đã quên mất ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Giờ đây, những lời của Tần Mặc, được xác nhận bởi trí tuệ cổ xưa của Thiên Sách Lão Nhân, đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho hắn. Ánh nắng chói chang bên ngoài quán trà vẫn rọi xuống sa mạc, nhưng trong lòng Lục Vô Trần, một tia sáng dịu nhẹ đã bừng lên, soi rọi lối đi cho những bước chân tiếp theo.

***

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, nhuộm vàng cả một vùng trời, họ rời khỏi quán trà và tiếp tục hành trình. Lục Vô Trần, với tâm trí đã sáng tỏ hơn, dẫn họ đến một ốc đảo gần đó, một nơi được gọi là Ốc Đảo Thanh Phong, nơi hắn từng ghé qua trong những năm tháng lang bạt. Đúng như tên gọi, ốc đảo này mang đến một cảm giác mát mẻ, dễ chịu đến lạ thường sau cái nóng thiêu đốt của sa mạc. Gió nhẹ luồn qua những tán lá cọ xanh tốt, tạo nên những tiếng xào xạc rì rào như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi nước trong lành từ giếng nước ngọt và hương cây cỏ tươi mát lan tỏa trong không khí, xua tan đi mùi cát bụi khô khan. Vài chiếc lều trại đơn sơ được dựng lên, cùng với tiếng lạc đà kêu vang vọng từ xa, tạo nên một bức tranh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt của sa mạc bên ngoài.

Họ tìm một góc yên tĩnh dưới bóng râm của một cây chà là cổ thụ, nơi ánh sáng chiều dịu nhẹ chiếu xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền cát. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới gốc cây, đôi mắt vẫn tinh anh, nhưng cơ thể đã thả lỏng hơn. Lục Vô Trần ngồi xuống, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt hắn đã gần như tan biến, thay vào đó là sự kiên định, sự thanh thản chưa từng thấy. Hắn nâng một cành lá cọ khô, khẽ vuốt ve những đường vân trên đó, như đang cảm nhận "vật tính" của chính nó.

“Ta hiểu rồi, Tần huynh.” Lục Vô Trần khẽ nói, giọng nói không còn trầm khàn mà đã trở nên rõ ràng, mạnh mẽ hơn. “Tu luyện… là để sống chân thật với bản chất của mình. Để một cây là cây, kiên cường bám rễ vào lòng đất. Để một hòn đá là đá, vững chãi chịu đựng phong ba. Và để một con người là người, sống trọn vẹn với cảm xúc, với lý trí, với ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản của mình.” Hắn ngước mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt rực sáng một niềm tin mãnh liệt. “Không phải chạy theo hư danh ‘thăng tiên’, không phải biến chất để trở thành một thứ không phải mình. Mà là đạt đến cực hạn của ‘là chính mình’ đó. Để mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có thể phát huy tối đa tiềm năng nội tại, sống một cuộc đời ý nghĩa nhất, đúng với bản chất nhất.”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chứa đựng sự tán thưởng và thấu hiểu. “Đúng vậy, Lục huynh. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Vì chúng ta đã quên mất giá trị của việc tồn tại theo cách nguyên bản nhất, quên mất vẻ đẹp của sự đa dạng, của sự cân bằng tự nhiên. Chúng ta đã cố gắng biến mọi thứ thành một bản sao lý tưởng duy nhất, mà không nhận ra rằng, chính sự khác biệt, sự độc đáo của từng ‘vật tính’ mới làm nên sự sống động của Huyền Vực này.”

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu liên tục, ánh mắt ông rạng rỡ. “Thật đúng là ‘chân lý thất lạc’ đã được tìm thấy. Lục Vô Trần, ngươi đã vượt qua được ảo vọng lớn nhất của thế gian. Đây không chỉ là sự thức tỉnh của một cá nhân, mà là một hy vọng lớn cho Huyền Vực.” Ông nhìn Tần Mặc, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp. Ông đã từng lo lắng cho tương lai của Huyền Vực, đã từng tuyệt vọng khi chứng kiến sự mù quáng của các cường giả. Nhưng giờ đây, với Tần Mặc và những người đã được hắn cảm hóa, ông thấy một con đường mới, một khả năng mới.

Lục Vô Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây thẳng tắp, vững chãi, không còn vẻ còng lưng của một người mang gánh nặng ngàn năm. Hắn tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt kiên định, không hề dao động. “Tần huynh,” hắn nói, giọng điệu trang trọng nhưng tràn đầy nhiệt huyết. “Ta nguyện cùng huynh đi trên con đường này. Ta có thể không còn truy cầu sức mạnh, không còn theo đuổi cảnh giới ‘thăng tiên’ như trước. Nhưng ta có kiến thức. Ta đã dành hàng ngàn năm để nghiên cứu các di tích cổ, các thư tịch thất truyền. Ta biết về những nơi có thể ẩn giấu ‘Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa’, nơi mà ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản của Huyền Vực được bảo tồn. Hãy để ta góp sức, để ta dùng tri thức của mình để giúp huynh tìm lại ‘chân lý thất lạc’, để cân bằng lại Huyền Vực này.”

Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng ấm áp. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự tin tưởng và chấp thuận sâu sắc. Hắc Phong, nằm dưới gốc cây, khẽ gầm gừ một tiếng nhẹ, như một lời chào đón đối với đồng đội mới. Ánh sáng chiều tà bao trùm ốc đảo, nhuộm đỏ những tán lá cọ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Lục Vô Trần, từ một kẻ chán nản, đã tìm thấy ý nghĩa mới của cuộc đời mình. Hắn không còn là một tu sĩ lạc lối, mà là một tri thức gia, một người bảo vệ chân lý. Với sự góp sức của hắn, con đường tìm kiếm "Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa" của Tần Mặc giờ đây không còn đơn độc, mà đã có thêm một người đồng hành đầy trí tuệ và quyết tâm. Mộ Dung Tĩnh, dù vẫn còn ở phía xa, vẫn đang quan sát, và rồi một ngày nào đó, nàng có thể cũng sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất. Huyền Vực đang mất cân bằng, Thiên Diệu Tôn Giả đang chờ đợi, nhưng Tần Mặc giờ đây đã có thêm những cánh tay, những khối óc để cùng hắn đối mặt với những thử thách sắp tới. Con đường phía trước còn gian nan, nhưng niềm hy vọng đã bừng sáng rực rỡ dưới ánh hoàng hôn nơi ốc đảo Thanh Phong.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free