Vạn vật không lên tiên - Chương 589: Bậc Thềm Ốc Đảo: Lời Chào Của Kẻ Giữ Ký Ức
Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua những khe đá đổ nát, mang theo hơi nóng hầm hập cùng mùi cát bụi khô khan đặc trưng của Di Tích Cổ Tiên. Bóng đêm đã rút đi, nhường chỗ cho vầng dương rực lửa bắt đầu nung chảy từng thớ đất, từng viên đá cổ kính. Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, bóng tối của quá khứ vẫn còn vương vấn, những vọng âm hủy diệt từ thời Thăng Tiên Thị Trị vẫn văng vẳng bên tai, như một khúc khải huyền bi tráng không ngừng vang vọng, đánh thức nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất về sự mục nát của ý chí, về cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ.
Hắn từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò lung lay như ngọn nến trước gió, nhưng đôi mắt đen láy đã không còn vẻ hoảng loạn. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, thiêu đốt nỗi ám ảnh, biến chúng thành động lực. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma mị, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, dùng cái mũi to lớn cọ vào má chủ nhân. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm hồn Tần Mặc, và bằng bản năng của loài thú hoang dã, nó muốn xua tan những bóng ma đang ám ảnh hắn. Tần Mặc khẽ vỗ vào đầu Hắc Phong, như một lời trấn an, không chỉ cho nó mà còn cho chính bản thân mình.
Lục Vô Trần bước đến, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn lo âu, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự chán nản thường trực. Hắn đỡ lấy vai Tần Mặc, cảm nhận được sự lạnh lẽo lan tỏa từ cơ thể thiếu niên.
"Tần Mặc, đệ có sao không?" Lục Vô Trần hỏi, giọng nói trầm khàn, mang theo sự quan tâm chân thành. Hắn đã từng chứng kiến sự suy thoái của linh khí, sự biến chất của một số sinh linh ở thời đại của mình, nhưng những gì Tần Mặc vừa trải qua, những "vọng âm" từ quá khứ, đã khiến hắn nhận ra rằng sự thật còn bi thảm hơn vạn lần. Những câu chuyện cảnh báo mà hắn từng nghe, từng coi là lời đồn đại huyễn hoặc, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng qua lời kể của Tần Mặc.
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, cảm nhận được sự đỡ đần từ Lục Vô Trần. Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Trần, đôi môi khẽ mấp máy: "Không sao, chỉ là... quá nặng nề." Hắn hít một hơi sâu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh kinh hoàng đang bủa vây. "Nó không chỉ là một sự kiện lịch sử, Lục huynh. Nó là một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu vào linh hồn của toàn bộ Huyền Vực. Cái gọi là 'Thiên Đạo Cảnh Báo', cái 'Chân Lý Thạch Bi' mà chúng ta từng biết, chỉ là một lời nhắc nhở yếu ớt. 'Nguồn Gốc Sụp Đổ'... đó mới là tiếng gầm thét thực sự của lịch sử, là minh chứng sống động nhất cho sự hủy diệt bản chất."
Thiên Sách Lão Nhân, sau khi nhặt lại cặp kính và đeo lên, đôi mắt tinh anh sau tròng kính vẫn ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Lão lão bước đến gần, bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên những trang sách mục nát mà Tần Mặc vừa tiếp xúc. "Lão phu... đã dành cả đời để nghiên cứu lịch sử, nhưng chưa bao giờ... chưa bao giờ dám nghĩ rằng chân lý lại bi tráng đến nhường này." Giọng lão lão nghẹn lại, chứa đựng sự hối tiếc và một nỗi sợ hãi không tên. "Ta từng nghĩ rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để thoát khỏi giới hạn của phàm trần, là mục tiêu tối thượng mà vạn vật đều phải hướng tới. Nhưng giờ đây, ta mới hiểu... Con đường lên tiên, cũng có thể là con đường mất đi chính mình, là con đường hủy diệt cả thế giới." Lão lão nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng. "Vậy 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' đó... chúng ta phải tìm nó ở đâu? Nó có phải là một địa điểm cụ thể không?"
Tần Mặc trầm ngâm một lát, ánh mắt lướt qua những tàn tích đổ nát xung quanh. "Vô số ý chí vặn vẹo đã dẫn ta đến một hình ảnh. Một khối đá khổng lồ, không phải là bia đá, mà là một vết sẹo của thế giới, nơi sự hủy diệt bản chất đã xảy ra. Nó không phải là một địa điểm dễ dàng tìm thấy, có lẽ nó đã bị che giấu hoặc bị lãng quên một cách cố ý. Nhưng... ý chí của vạn vật nơi đây, dù mục nát, vẫn khao khát được kể lại câu chuyện đó, khao khát được cảnh báo. Chúng dẫn ta đến một hướng... về phía rìa sa mạc, nơi có thể còn sót lại những dấu vết cổ xưa khác." Hắn chỉ tay về phía chân trời, nơi những đụn cát vàng óng ánh kéo dài vô tận, nhưng ở một phía xa hơn, một màu xanh lam nhạt mơ hồ hiện ra, như một ảo ảnh. "Một ốc đảo... Ta cảm nhận được ở đó có một sự sống bền bỉ, khác biệt, và có lẽ, một phần của ký ức đã bị lãng quên."
Hắc Phong khẽ rúc vào lòng Tần Mặc, như một lời đồng tình. Nó cúi mình xuống, ra hiệu cho chủ nhân và những người bạn leo lên lưng nó. Tiếng hú dài của Hắc Phong vang vọng trong Di Tích Cổ Tiên, như một lời từ biệt với những linh hồn vặn vẹo đang than khóc, và một lời chào đón với hành trình mới đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
"Vậy thì, chúng ta đi!" Lục Vô Trần kiên định nói, gánh nặng trong lòng hắn vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ngọn lửa quyết tâm mới. "Đệ đã vén màn bí mật này, Tần Mặc. Chúng ta sẽ cùng đệ đi đến cùng."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, đôi mắt tinh anh nhìn về phía chân trời. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Nhưng lần này, chúng ta sẽ lắng nghe."
Tần Mặc nhẹ nhàng leo lên lưng Hắc Phong, cảm nhận được sự vững chãi và ấm áp từ bộ lông đen tuyền của nó. Hắn quay đầu nhìn lại Di Tích Cổ Tiên, nơi những ký ức kinh hoàng vẫn còn vương vấn trong từng hạt bụi. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một hành trình dài hơn, một cuộc đối đầu không chỉ với các thế lực bên ngoài mà còn với chính niềm tin mù quáng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Gánh nặng của chân lý, gánh nặng của trách nhiệm, giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy của thiếu niên Vô Tính Thành. Hắn phải tìm ra "Nguồn Gốc Sụp Đổ", không chỉ để hiểu lịch sử, mà còn để ngăn chặn một bi kịch tương tự tái diễn, trước khi "Thiên Diệu Tôn Giả" và những kẻ có tư tưởng tương tự lặp lại sai lầm của tiền nhân, đẩy Huyền Vực vào vực thẳm hủy diệt. Hắc Phong cất bước, những tiếng chân mạnh mẽ vang lên trên nền cát, đưa nhóm người rời khỏi Di Tích Cổ Tiên, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một ốc đảo xanh mát đang chờ đợi.
***
Hắc Phong phi nhanh trên những đụn cát trải dài vô tận, như một con linh thú của sa mạc, không hề mệt mỏi dưới ánh nắng chói chang. Suốt mấy canh giờ, cảnh vật xung quanh chỉ là một màu vàng đơn điệu của cát và đá, thi thoảng điểm xuyết những bụi cây sa mạc khô cằn. Cái nóng oi ả và khô hạn khiến không khí như đặc quánh lại, cảm giác như mọi sự sống đều bị hút cạn. Mùi cát bụi theo gió bay vào mũi, tạo cảm giác ngột ngạt. Tiếng gió rít qua tai không ngừng, mang theo sự cô độc và hoang vắng.
Tần Mặc nhắm hờ mắt, cố gắng loại bỏ những tạp âm từ bên ngoài, lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính mình và của những sinh linh nhỏ bé đang cố gắng tồn tại trong môi trường khắc nghiệt này. Hắn nghe thấy tiếng kêu yếu ớt của một loài côn trùng sa mạc đang đào hang sâu dưới cát để trốn tránh cái nóng, tiếng thì thầm của một nhánh xương rồng khao khát từng giọt nước hiếm hoi, và cả sự im lặng nặng nề của những hòn đá đã nằm đây hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu mùa cát đổi thay. Chúng không có ý chí "thăng tiên", chỉ có ý chí "tồn tại", và chính sự đơn giản ấy lại mang một vẻ đẹp bi tráng, một sự kiên cường không thể lay chuyển.
Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân ngồi phía sau, đều im lặng. Họ không có năng lực như Tần Mặc để cảm nhận sâu sắc đến vậy, nhưng cái không khí u ám từ Di Tích Cổ Tiên vẫn còn vương vấn trong lòng họ. Sự thật về "Nguồn Gốc Sụp Đổ" đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin mà họ đã xây dựng suốt cuộc đời. Lục Vô Trần thỉnh thoảng lại thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm, dường như đang suy ngẫm về những năm tháng tu luyện của chính mình, liệu hắn có từng vô tình góp phần vào sự "biến dạng" nào đó của vạn vật hay không. Thiên Sách Lão Nhân thì vẫn ôm chặt chồng sách, đôi lúc lại mở ra một cuốn, lướt mắt qua những dòng chữ cổ, như muốn tìm kiếm một manh mối, một lời giải đáp cho những gì Tần Mặc đã tiết lộ.
"Những ốc đảo trên sa mạc này... thường được các thư tịch cổ nhắc đến như những điểm dừng chân hiếm hoi của các lữ khách và tu sĩ cổ xưa," Thiên Sách Lão Nhân phá vỡ sự im lặng, giọng lão khàn đi vì khô họng. "Chúng là những pháo đ��i sống, nơi nước và sự sống tụ hội, chống lại sự tàn phá của cát bụi. Có lẽ, những người còn sống sót sau đại họa, đã chọn những nơi như vậy để ẩn mình, để truyền lại những lời cảnh báo."
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt quét qua những đụn cát. "Ở rìa thế giới tu luyện, nơi linh khí mỏng manh, vạn vật khó có thể đạt được cảnh giới cao. Nhưng chính vì thế, chúng lại giữ được bản chất nguyên thủy của mình. Không có sự truy cầu vô độ, không có sự cưỡng ép 'khai linh' đến mức biến chất. Người dân nơi đây, họ sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng chân thật, không bị vặn vẹo bởi tham vọng 'thăng tiên'." Giọng hắn có chút chua xót, bởi hắn đã từng sống trong thế giới nơi tham vọng ấy là tất cả.
Tần Mặc mở mắt. Hắn đã cảm nhận được sự thay đổi. Mặc dù vẫn còn ở giữa sa mạc, nhưng một luồng khí mát lành hơn, mang theo hơi ẩm và mùi của thực vật, đã len lỏi vào không khí. Ở phía chân trời, màu xanh lam nhạt đã rõ ràng hơn, không còn là ảo ảnh. Đó là một ốc đảo, một chấm xanh biếc giữa biển cát vàng rực lửa, như một viên ngọc quý được thiên nhiên ban tặng.
"Chúng ta đã đến," Tần Mặc khẽ nói, chỉ tay về phía trước. "Ốc Đảo Thanh Phong."
Khi họ đến gần, cảnh tượng hiện ra thật bình yên và sống động. Khác hẳn với sự hoang tàn của Di Tích Cổ Tiên, Ốc Đảo Thanh Phong tràn đầy sức sống. Một giếng nước trong lành chảy róc rách không ngừng, tạo thành một hồ nước nhỏ xanh biếc. Xung quanh hồ, những cây chà là vươn cao, tán lá xum xuê xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên những bóng mát rợp cả một góc. Một vài lều trại đơn sơ được dựng lên bằng vải thô và gỗ mục, tạo thành một thị trấn nhỏ nhưng ấm cúng. Tiếng gió nhẹ, tiếng lá cọ xào xạc, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng lạc đà kêu trầm đục từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi nước, cây cỏ tươi mát đã xua tan đi cái ngột ngạt của cát bụi, mang đến một cảm giác dễ chịu và sảng khoái.
Hắc Phong giảm tốc độ, bước chân nhẹ nhàng hơn khi tiến vào ốc đảo. Người dân ở đây không quá đông đúc, họ đều là những người dân thường, làm nghề chăn nuôi lạc đà, buôn bán nhỏ, hoặc đơn giản là những lữ khách dừng chân. Khuôn mặt họ chai sạn bởi nắng gió sa mạc, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hiền lành và bình dị. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của họ, những khát khao đơn giản: được sống yên bình, được có đủ nước uống, được bảo vệ gia đình khỏi những hiểm nguy của sa mạc. Không có ai trong số họ khao khát "thăng tiên", không có ai muốn vươn tới những cảnh giới xa vời, mà chỉ muốn giữ lấy cái "vật tính" cơ bản nhất của con người: được tồn tại và sống hạnh phúc. Điều này khiến Tần Mặc cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, một sự đối lập hoàn toàn với những "vọng âm" hủy diệt mà hắn vừa trải qua.
Nhóm Tần Mặc đi thẳng đến một quán trà nhỏ nằm dưới tán một cây chà là cổ thụ. Quán được dựng đơn sơ bằng vài tấm bạt và cọc gỗ, nhưng trông rất sạch sẽ và ngăn nắp. Một vài chiếc bàn gỗ thấp và những tấm thảm cũ kỹ được trải ra để khách ngồi. Dù là giữa trưa, nhưng không khí trong quán lại khá mát mẻ nhờ bóng cây và làn gió nhẹ luồn qua. Mùi trà thơm nhẹ nhàng, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi khói thoang thoảng từ bếp lửa, tạo nên một cảm giác ấm cúng lạ thường, một nơi trú ẩn an toàn sau hành trình dài dưới cái nắng sa mạc.
"Chúng ta sẽ nghỉ chân ở đây," Tần Mặc nói, giọng hắn đã trở lại bình thường, dù vẫn còn chút trầm tư. "Có lẽ, chúng ta sẽ tìm được thông tin hữu ích." Hắc Phong ngoan ngoãn nằm xuống một g��c khuất, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát xung quanh.
Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân cũng xuống khỏi lưng Hắc Phong. Lục Vô Trần nhìn quanh quán trà, khẽ thở ra. "Cuộc sống ở đây tuy khắc nghiệt, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng. Ta tự hỏi, liệu họ có biết gì về những câu chuyện cổ xưa không?"
Thiên Sách Lão Nhân gật gù, ánh mắt lão dừng lại ở một ông lão đang ngồi phía sau quầy pha trà. "Những vùng đất xa xôi, biệt lập như thế này, đôi khi lại là nơi lưu giữ những ký ức cổ xưa nhất, những điều mà các thư viện lớn ở trung tâm Huyền Vực đã quên lãng hoặc cố tình che giấu."
Tần Mặc không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã dán chặt vào ông lão pha trà. Ông lão tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng quắc và sâu thẳm, ẩn chứa một sự từng trải hiếm có. Bộ đồ vải thô giản dị của ông ta không có gì đặc biệt, nhưng cách ông ta pha trà lại toát lên một vẻ điềm tĩnh, ung dung, như thể mọi sự vội vã của thế gian đều không thể chạm tới ông. Ông ta không nhìn Tần Mặc, nhưng Tần Mặc lại có cảm giác như một ánh mắt vô hình đang quan sát mình, một ánh nhìn thấu suốt mọi điều. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, nhưng lại vô cùng bình lặng từ ông lão, như một tảng đá nằm sâu dưới lòng đất, không hề xao động trước bão táp.
***
Nhóm Tần Mặc chọn một bàn trống gần góc quán. Tần Mặc vẫn không rời mắt khỏi ông lão pha trà. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một cảm giác rằng người này không hề tầm thường. Khi ông lão đặt xuống bàn một ấm trà nóng hổi cùng bốn chiếc chén nhỏ, Tần Mặc quyết định đi tới. Hắn bước đến quầy, ánh mắt không chút né tránh đối diện với ông lão.
Ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi ông ta, nhưng không hề có sự ngạc nhiên.
"Chờ ngươi đã lâu, kẻ mang theo vọng âm của quá khứ." Giọng nói của ông lão trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Tần Mặc như tiếng chuông ngân. Mỗi từ ngữ đều mang theo một sức nặng, một ý nghĩa sâu xa mà Tần Mặc chưa thể nắm bắt hết.
Tần Mặc giật mình. Hắn không hề che giấu sự kinh ngạc của mình. "Làm sao... làm sao ông biết?" Hắn cảnh giác lùi lại một bước nhỏ, trái tim đập nhanh hơn. Ngay cả Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân ở phía xa cũng bất giác nín thở, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Vô Danh Khách.
Ông lão khẽ nhấp một ngụm trà, động tác ung dung như thể câu hỏi của Tần Mặc không hề làm ông ta bận tâm. "Vọng âm từ ngàn xưa, không dễ dàng tan biến. Đặc biệt là khi chúng được nghe bởi một linh hồn thấu hiểu." Ông ta đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Tần Mặc. "Ngươi mang theo gánh nặng của lịch sử, thiếu niên. Ta cảm nhận được sự mục nát của ý chí, sự vặn vẹo của bản chất, và cả tiếng thét câm lặng của vạn vật bị cưỡng ép... tất cả đều dính chặt vào ngươi, như một dấu ấn không thể xóa nhòa."
Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân lập tức đứng dậy, bước nhanh đến gần Tần Mặc.
"Lão trư���ng, ngài là ai?" Thiên Sách Lão Nhân hỏi, giọng lão run run, tràn đầy sự tò mò và kính trọng. Ông lão này dường như biết nhiều hơn bất kỳ ai mà họ từng gặp.
Ông lão mỉm cười hiền từ. "Ta chỉ là một lão già pha trà vô danh trên Ốc Đảo Thanh Phong này thôi. Người đời gọi ta là Vô Danh Khách."
"Vô Danh Khách..." Lục Vô Trần lẩm bẩm, cảm thấy một sự quen thuộc mơ hồ trong cái tên này, như thể hắn đã từng nghe thấy nó trong những câu chuyện cổ xưa, nhưng không tài nào nhớ ra.
Tần Mặc hít một hơi sâu, sự cảnh giác dần được thay thế bằng một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn cảm thấy rằng người này chính là mảnh ghép mà hắn đang tìm kiếm. "Vô Danh Khách... liệu ông có biết về 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' không?" Hắn hỏi, giọng nói khẽ run lên.
Vô Danh Khách lại nhấp một ngụm trà. "Nguồn Gốc Sụp Đổ... đó không phải là một địa điểm, thiếu niên, mà là một vết thương, một khái niệm. Nó là nơi sự thật bị chôn vùi, nơi bản chất bị hủy diệt, và nơi tiếng nói của Thiên Đạo bị bóp méo. Ngươi đã cảm nhận được nó, đúng không?"
Tần Mặc gật đầu mạnh mẽ. "Con đã cảm nhận được những vọng âm của sự hủy diệt, những linh hồn vặn vẹo. Con thấy sự mù quáng của những kẻ quyền lực, những 'Thiên Diệu Tôn Giả' của thời đại đó, đã dẫn dắt thế giới vào vực thẳm."
Vô Danh Khách khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua thời gian. "Đúng vậy. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Những kẻ truy cầu vô độ đã quên mất rằng, sự tồn tại của vạn vật là một bản giao hưởng hài hòa. Khi một âm thanh trở nên quá lớn, nó sẽ phá vỡ cả bản nhạc. 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' là bản nhạc bị phá vỡ đó."
"Vậy... làm sao để tìm được nó?" Tần Mặc hỏi, lòng tràn đầy mong chờ. "Làm sao để hiểu rõ hơn về chân lý thất lạc này, để ngăn chặn bi kịch tái diễn?"
Vô Danh Khách nhìn Tần Mặc một cách sâu sắc. "Chỉ những người 'hiểu được tiếng nói của sự mục nát' mới có thể chạm tới nó. Ngươi, với năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của vạn vật, chính là người được chọn. Nhưng hãy nhớ, 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' không phải là một con đường trải hoa hồng. Nó là một cánh cửa dẫn đến sự thật kinh hoàng hơn, ẩn chứa những hiểm nguy không lường. Không chỉ là nguy hiểm từ những tàn tích, mà còn từ những 'linh hồn vặn vẹo' vẫn còn tồn tại, và cả những kẻ đang cố gắng che giấu sự thật."
Thiên Sách Lão Nhân xen vào, giọng lão đầy lo lắng. "Lão trượng, những 'linh hồn vặn vẹo' đó... liệu chúng có còn sức mạnh để gây hại không? Và những kẻ đang che giấu sự thật là ai?"
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu. "Sức mạnh của chúng không nằm ở tu vi, mà ở sự ám ảnh, sự biến dạng. Chúng là minh chứng sống cho hậu quả của 'thăng tiên vô độ'. Còn những kẻ che giấu sự thật... chúng là những kẻ được hưởng lợi từ sự mù quáng, những kẻ không muốn chân lý được phơi bày. Giống như những 'Thiên Diệu Tôn Giả' của thời hiện tại, chúng sẽ làm mọi cách để bảo vệ quyền lực và niềm tin sai lệch của mình."
Tần Mặc nắm chặt tay, quyết tâm càng thêm vững vàng. "Con sẽ không lùi bước. Con phải tìm ra 'Nguồn Gốc Sụp Đổ', phải hiểu rõ chân lý thất lạc, để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực." Hắn nhìn Vô Danh Khách, ánh mắt cầu khẩn. "Xin Vô Danh Khách chỉ dẫn cho con. Ông có vẻ đã chờ đợi con, có lẽ ông là một trong những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc' mà con từng nghe nói đến?"
Vô Danh Khách mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. "Ngươi đã cảm nhận đúng. Ta không phải là một 'Thủ Hộ Giả' theo nghĩa đen, nhưng ta là một 'Kẻ Giữ Ký Ức'. Và ta đã chờ đợi một linh hồn như ngươi, một người có thể lắng nghe tiếng nói của vạn vật, để truyền lại những gì đã bị lãng quên." Ông ta chỉ tay về phía một con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi ốc đảo, ẩn mình sau những lùm cây chà là rậm rạp. "Con đường đến 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' không nằm trên những tấm bản đồ. Nó nằm trong chính tiếng nói của vạn vật, trong những vết sẹo của thế giới. Hãy đi theo con đường đó, vượt qua Đầm Lầy Khô Hạn, và ngươi sẽ tìm thấy một 'cánh cửa'. Nhưng hãy nhớ, cánh cửa đó chỉ mở ra cho những ai thực sự hiểu được ý nghĩa của sự cân bằng, và sẵn sàng đối mặt với sự thật dù nó có kinh hoàng đến đâu."
Lời của Vô Danh Khách như một tia sáng dẫn đường trong màn đêm. Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng vừa được san sẻ, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè lên vai hắn. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Lục Vô Trần, có Thiên Sách Lão Nhân, và giờ đây, có cả sự chỉ dẫn của Vô Danh Khách, kẻ giữ ký ức của Huyền Vực.
Ánh mặt trời đã dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời sa mạc. Tiếng gió vẫn hát khúc ca muôn đời, nhưng giờ đây, trong tai Tần Mặc, nó không còn chỉ là tiếng than khóc của quá khứ, mà còn là lời thì thầm của hy vọng, của một con đường mới đang mở ra. Hắn nhìn về phía con đường mòn mà Vô Danh Khách đã chỉ, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Chân lý thất lạc đang chờ đợi, và hắn, Tần Mặc của Vô Tính Thành, sẽ là người vén màn bí mật đó.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.