Vạn vật không lên tiên - Chương 591: Kỷ Nguyên Sụp Đổ: Lời Cảnh Báo Từ Vạn Vật
Lời nói của Vô Danh Khách vẫn còn vang vọng trong không gian, như những gợn sóng lan tỏa trên mặt hồ tĩnh lặng. Ánh trăng đổ dài trên con đường mòn đã khuất bóng y, nhưng dường như, mỗi bước chân của y đều để lại một dấu ấn vô hình, một sự khơi gợi sâu sắc trong lòng Tần Mặc. Hắn đã hiểu, nhưng sự hiểu biết ấy không mang lại sự an yên, mà thay vào đó là một gánh nặng mới, một trách nhiệm lớn lao hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ là hành trình khám phá, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng với những kẻ mù quáng bởi khát vọng thăng tiên.
Quay trở lại quán trà, không khí như đặc quánh lại bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Tần Mặc chậm rãi quay ngư���i, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự trầm tư. Y không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả, đã trao cho hắn một sự ủy thác vô hình. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân vẫn còn chìm trong suy tư, khuôn mặt họ phản chiếu sự bàng hoàng khi những mảnh ghép chân lý bắt đầu hiện rõ. Hắc Phong, linh thú trung thành, rên khẽ một tiếng, dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai chủ nhân.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, rồi hướng về phía Vô Danh Khách. Ông lão vẫn đứng đó, dáng vẻ phong trần nhưng đầy uy nghi, như một pho tượng cổ xưa của thời gian. Y quay lại, ánh mắt thâm trầm quét qua từng người trong nhóm, rồi dừng lại ở Tần Mặc. Một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khóe môi y, không phải nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của gánh nặng và của một niềm hy vọng mong manh. Y không ngồi xuống ngay, mà đi chậm rãi đến bên chiếc lò nung, tiếng than hồng nổ lép bép trong không gian tĩnh mịch. Y châm thêm một ít củi khô, lửa bùng lên, soi rõ những nếp nhăn h��n sâu trên khuôn mặt khắc khổ của y.
"Ngươi đã nghe được tiếng thì thầm của gió, Tần Mặc," Vô Danh Khách bắt đầu, giọng y trầm bổng như những làn gió sa mạc đêm. Y vẫn đứng đó, lưng quay về phía nhóm Tần Mặc, như đang đối thoại với chính những ký ức xa xăm của mình. "Nhưng còn tiếng gào thét của một thế giới sắp sụp đổ thì sao?"
Lời nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt sự tĩnh lặng, xuyên thẳng vào tâm can của Tần Mặc. Tiếng gào thét… hắn có thể cảm nhận được. Sự hỗn loạn, sự đau đớn, những mảnh vỡ của ý chí tồn tại bị vặn vẹo, tất cả đều hiện hữu trong tâm trí hắn mỗi khi hắn chạm vào những vết tích của "Nguồn Gốc Sụp Đổ". Hắn nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi bụi cát khô và một chút hương trà thoang thoảng. Trong không gian mờ ảo của quán trà, hắn cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực, nhìn xuống vực sâu của quá khứ, nơi những bi kịch đã diễn ra.
Vô Danh Khách chậm rãi quay người lại, ánh mắt y nhìn thẳng vào Tần Mặc, không một chút né tránh, như thể y đang truyền tải toàn bộ gánh nặng của một kỷ nguyên đã qua. "Vào thời đại đó, khát vọng thăng tiên không chỉ là một con đường, mà là một cơn đại hồng thủy." Y nói, giọng y đầy những uẩn khúc. "Vạn vật đều hướng lên, phá vỡ xiềng xích bản chất của mình, mong muốn trở thành thứ không phải chúng."
Y ngồi xuống, không vội vã, mà từ tốn, như một người kể chuyện sắp sửa vén màn bí mật của một câu chuyện nghìn năm. Y đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên ấm trà đang bốc khói nghi ngút. Hơi ấm từ ấm trà lan tỏa vào lòng bàn tay y, như thể y đang nắm giữ một phần của thời gian. Lục Vô Trần ngồi đối diện, khuôn mặt gầy gò của y hiện rõ sự lo âu, ánh mắt dán chặt vào Vô Danh Khách, như sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ dù chỉ một lời. Thiên Sách Lão Nhân, với cặp kính đã trễ xuống sống mũi, vội vàng lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ và cây bút lông, sẵn sàng ghi chép. Ngay cả Hắc Phong cũng gục đầu xuống, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong bóng tối, lắng nghe một cách chăm chú. Không khí nóng bức ban ngày đã dịu đi, nhưng giờ đây, một sự lạnh lẽo vô hình dường như đang len lỏi vào từng ngóc ngách của quán trà, không phải cái lạnh của sa mạc đêm, mà là cái lạnh của những ký ức bi thương đang được khơi gợi. Mùi trà thơm lừng, mùi khói thoang thoảng và mùi bụi cát đặc trưng của sa mạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ, nơi ranh giới giữa hiện tại và quá khứ trở nên mờ nhạt. Tần Mặc vẫn trầm tư, hắn không chỉ nghe lời nói của Vô Danh Khách bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ ý chí tồn tại của mình, như một cỗ máy cộng hưởng đang hòa điệu với những rung động của lịch sử. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những "linh hồn vặn vẹo" mà hắn đã cảm nhận được ở 'Nguồn Gốc Sụp Đổ' lại hiện lên, rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, những gì Vô Danh Khách sắp kể không chỉ là một câu chuyện, mà là một lời cảnh báo, một sự tiên tri về một tương lai có thể lặp lại.
Đêm đã xuống, ánh trăng mờ nhạt cố gắng xuyên qua lớp lều vải, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền cát. Bên ngoài, đêm sa mạc lạnh dần, gió thổi mạnh hơn, mang theo những hạt cát mịn màng va vào vách lều, tạo nên tiếng xào xạc đều đặn, như tiếng thì thầm của một bí mật cổ xưa. Vô Danh Khách không vội vàng. Y nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn thấy những cảnh tượng của hàng vạn năm về trước.
"Thuở hồng hoang, Huyền Vực vốn là một chốn thanh bình," Y bắt đầu, giọng y giờ đây như một dòng sông cuồn cuộn chảy qua những triền đá thời gian. "Vạn vật sống thuận theo bản chất, cây cối vươn mình đón nắng, dòng sông luân chuyển nuôi dưỡng sự sống, chim thú tự do bay lượn trên bầu trời, chúa tể sơn lâm tung hoành trong rừng sâu. Chúng không truy cầu sự vĩnh hằng, không ham muốn thay đổi bản chất, chỉ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc của chính mình. Nhưng rồi, tham vọng đã trỗi dậy. Một số kẻ mạnh mẽ, những kẻ được gọi là Tiên Hiền, đã khám phá ra con đường thăng tiên, con đường biến đổi bản chất để vĩnh cửu."
Vô Danh Khách dừng lại, ánh mắt y giờ đây như xuyên thấu qua Tần Mặc, nhìn vào tận cùng linh hồn hắn. "Ban đầu, đó là một con đường đầy hứa hẹn, một sự mở rộng giới hạn của sinh mệnh. Nhưng rồi, nó biến thành một cơn cuồng phong, một dịch bệnh của khát vọng. Khi một vài Tiên Hiền thăng thiên thành công, những kẻ khác bắt đầu noi theo. Rồi toàn bộ Huyền Vực bị cuốn vào vòng xoáy đó. Khát vọng thăng tiên không còn là một lựa chọn cá nhân, mà trở thành một tín ngưỡng, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi tồn tại."
Y đưa ngón tay gầy guộc của mình lên mặt bàn, chậm rãi vẽ những đường nét uốn lượn, như thể đang phác họa lại một thế giới đang vặn vẹo. "Những ngọn núi, vốn là biểu tượng của sự vững chãi, lại khát khao bay lượn trên không trung. Chúng cố gắng thay đổi 'vật tính' của mình, ép buộc những khối đá khổng lồ phải thoát ly khỏi mặt đất. Ban đầu, chúng có thể nhấc mình lên, trôi dạt như những hòn đảo bay trên bầu trời, được vạn vật ngưỡng vọng. Nhưng rồi, bản chất của đất đá không cho phép chúng tồn tại mãi mãi ở trạng thái phi tự nhiên đó. Chúng mất đi sự vững chãi, trở thành những tảng đá khổng lồ vô định, cuối cùng lại rơi xuống, nghiền nát mọi thứ bên dưới, tạo thành những hố sâu không đáy, những vết sẹo vĩnh viễn trên mặt đất."
Mỗi lời Vô Danh Khách nói ra đều như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Tần Mặc. Hắn nhắm mắt lại, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để tập trung năng lực "ý chí tồn tại" của mình. Hắn không chỉ nghe lời kể, hắn còn "nghe" được những tiếng than khóc của những ngọn núi đã bị vặn vẹo, tiếng rạn nứt của đá tảng khi chúng cố gắng phá vỡ bản chất, tiếng đổ sập kinh hoàng khi chúng rơi xuống. Một cảm giác đau đớn, hỗn loạn ập đến, như thể chính hắn đang trải qua sự biến dạng đó.
"Dòng sông muốn hóa rồng," Vô Danh Khách tiếp tục, giọng y đầy bi tráng. "Chúng không muốn chỉ là dòng nước chảy xuôi, mà khao khát được trở thành sinh linh uy mãnh, bay lượn trên trời cao. Chúng dồn ép 'vật tính' của mình, biến đổi dòng chảy, cuộn trào nhấn chìm cả lục địa trong những trận hồng thủy kinh hoàng, như thể đó là sự trả thù cho sự giam cầm. Nhưng rồng nước, dù uy mãnh đến đâu, cũng không thể thoát ly bản chất của nước. Cuối cùng, chúng chỉ còn là một vũng lầy cạn khô, mang theo sự tức giận và tuyệt vọng của một khát vọng không thành. Nước đọng lại, thối rữa, không còn khả năng nuôi dưỡng sự sống, chỉ còn lại sự mục nát và khô cằn."
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của dòng nước, sự phẫn nộ của những con sông bị ép buộc từ bỏ dòng chảy tự nhiên. Hắn thấy những vùng đất từng trù phú bị nhấn chìm, những sinh linh vô tội bị cuốn trôi trong cơn thịnh nộ của những dòng sông đã mất đi bản chất. Đó là một sự hủy diệt không phải do thiên tai, mà do chính sự tham lam của vạn vật.
"Không chỉ núi và sông," Vô Danh Khách ngước nhìn lên trần lều, như thể những hình ảnh đó đang hiện hữu trên đó. "Những cây cổ thụ vạn năm, vốn là trụ cột của sinh linh, lại muốn hóa người, muốn có tri giác, có cảm xúc. Chúng cố gắng thoát ly khỏi rễ, khỏi đất mẹ, nhưng rồi chỉ biến thành những hình hài méo mó, những sinh vật nửa cây nửa người, không còn là cây, cũng chẳng thể là người. Chúng sống trong đau đớn, trong sự giằng xé giữa hai bản chất, cuối cùng khô héo và mục rữa, chỉ còn lại những thân cây vặn vẹo, những linh hồn bị mắc kẹt trong nỗi thống khổ vĩnh viễn."
Lục Vô Trần thốt lên một tiếng kinh hãi, khuôn mặt y tái mét. "Thật đáng sợ... Một thế giới như vậy thì còn ý nghĩa gì? Chúng ta... chúng ta đang làm gì vậy?" Giọng y run rẩy, những lời nói như thoát ra từ một nỗi sợ hãi sâu thẳm. Y đã từng là một tu sĩ, từng theo đuổi con đường thăng tiên, từng mơ về sự siêu việt. Nhưng giờ đây, những gì Vô Danh Khách kể đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của y. Y nhìn xuống đôi tay mình, như thể đang nhìn thấy những dấu vết của một tội lỗi tiềm tàng.
Thiên Sách Lão Nhân, với cây bút lông vẫn đang lướt trên trang giấy, dừng lại đột ngột. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại sau cặp kính. "Những ghi chép cổ đại... có nhắc đến những điều tương tự... về 'Kỷ Nguyên Hỗn Loạn'... nhưng mơ hồ hơn nhiều. Chúng thường bị coi là những câu chuyện thần thoại, những lời cảnh báo cường điệu. Nhưng ông lão này... ông ta đã trải qua nó? Hay ông ta đã nghe được những tiếng nói của quá khứ?" Giọng Thiên Sách Lão Nhân đầy sự kinh ngạc và một chút hoài nghi. Ông, một người luôn tin vào tri thức ghi chép, giờ đây đang đối mặt với một sự thật vượt xa mọi cuốn sách.
Hắc Phong rên khẽ, đôi tai cụp xuống, đôi mắt đỏ rực giờ đây ánh lên vẻ bất an tột độ. Nó dụi đầu mạnh hơn vào chân Tần Mặc, như thể muốn tìm kiếm sự an ủi, hoặc muốn cảnh báo về một mối hiểm nguy vô hình đang cận kề. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, khẽ vuốt ve. Hắn cũng cảm nhận được sự đau đớn đó, sự hỗn loạn đó, không chỉ từ lời kể của Vô Danh Khách mà còn từ chính những "ý chí tồn tại" mà hắn đang "nghe" được. Hắn nhận ra, đây chính là "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà hắn đang tìm kiếm. Nó không phải là một lời nguyền, mà là hậu quả tất yếu của sự tham lam và mù quáng, là tiếng than khóc của một thế giới bị vặn vẹo đến tận cùng bản chất.
Vô Danh Khách gật đầu nhẹ, như xác nhận suy nghĩ của Thiên Sách Lão Nhân. "Vạn vật không còn là chính nó," Y khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi mệt mỏi của hàng vạn năm lịch sử. "Chúng mất đi bản chất, mất đi ý nghĩa tồn tại ban đầu, chỉ còn là những cái xác không hồn bị điều khiển bởi khát vọng hư vô, một thứ 'tiến hóa' giả tạo. Chúng ta gọi đó là 'Kỷ Nguyên Vặn Vẹo', thời kỳ mà ngay cả khái niệm 'ý chí tồn tại' cũng bị bóp méo, bị cưỡng ép phải phục tùng một mục đích duy nhất: thăng tiên." Y dùng ngón tay gầy guộc của mình vẽ thêm những hình thù méo mó lên mặt bàn, những hình ảnh của sự đổ nát, của sự biến dạng. Không khí trong quán trà càng lúc càng trở nên nặng nề, mang theo sự lạnh lẽo của đêm sa mạc, cùng với nỗi sợ hãi và kinh hoàng đang bao trùm lấy tâm trí của những người lắng nghe. Ánh trăng bên ngoài lờ mờ, như không dám chiếu rọi vào sự thật tàn khốc mà Vô Danh Khách đang hé lộ.
Sâu trong đêm, không khí sa mạc đã trở nên lạnh giá, từng cơn gió rít mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát nhỏ li ti va vào vách lều, tạo thành một bản giao hưởng khô khốc của sự hoang t��n. Ngọn lửa trong lò nung đã tàn, chỉ còn lại những đốm than đỏ rực leo lét, hắt lên khuôn mặt Vô Danh Khách một ánh sáng u tối, khiến những nếp nhăn trên mặt y càng thêm hằn sâu, như những vết khắc của thời gian và bi kịch.
Vô Danh Khách chậm rãi đặt chén trà đã cạn xuống bàn, tiếng chạm nhẹ vang lên trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Y ngẩng đầu, ánh mắt thâm trầm quét qua từng gương mặt, dừng lại ở Tần Mặc, như thể đang cân nhắc một điều gì đó vô cùng trọng đại.
"Và giờ đây, ta lại thấy những dấu hiệu ấy," Y nói, giọng y không còn bi tráng như trước, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị, một lời cảnh báo vang vọng. "Những ngọn núi bị xẻ thịt để lấy linh thạch, những dòng sông bị ép buộc chuyển dòng, những con thú bị cưỡng ép biến hình thành những linh thú cấp cao hơn. Những thành trì, vốn là nơi trú ngụ của con người, lại muốn trở thành thần binh, muốn sở hữu sức mạnh hủy diệt để bảo vệ chính nó một cách cực đoan. Ngay cả những ký ức, những cảm xúc cũng bị thao túng, bị ép buộc phải trở thành ngu���n năng lượng cho sự thăng tiến."
Vô Danh Khách đứng dậy, dáng vẻ y tuy gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một khí chất uy nghiêm đến lạ thường. Y bước đến bên cửa lều, kéo tấm vải che, để lộ ra bầu trời đêm sâu thẳm, nơi ánh trăng treo cao, lạnh lẽo, chiếu rọi xuống sa mạc mênh mông, như một ánh mắt chứng kiến vô tận của tạo hóa. "Lịch sử, Tần Mặc, luôn có xu hướng lặp lại nếu không có kẻ nào đủ dũng khí để phá vỡ vòng luân hồi của khát vọng." Y nói, giọng y như hòa vào tiếng gió sa mạc, mang theo một nỗi chua xót. "Những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả hiện tại, những kẻ đang rao giảng về sự 'khai linh', về sự 'tiến hóa' một cách mù quáng, đang dẫn dắt Huyền Vực đi trên chính con đường mà kỷ nguyên cổ đại đã từng bước qua. Chúng tin rằng mình đang mở ra một kỷ nguyên huy hoàng, nhưng thực chất, chúng đang đẩy thế giới này đến bờ vực thẳm của sự hủy diệt lần thứ hai."
Vô Danh Khách quay lại, nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt y rực cháy một tia hy vọng mong manh nhưng cũng đầy áp lực. "Ngươi đã nghe được ti��ng than vãn của thế giới. Ngươi đã cảm nhận được sự mục nát từ bên trong. Ngươi có đủ dũng khí để thay đổi nó không? Hay ngươi sẽ để nó chìm vào sự hủy diệt một lần nữa, để những 'linh hồn vặn vẹo' tiếp tục gào thét trong nỗi đau vĩnh cửu?"
Lời chất vấn của Vô Danh Khách như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm can Tần Mặc. Mọi nỗi kinh hoàng, mọi sự đồng cảm, mọi gánh nặng mà hắn đã cảm nhận được từ "Nguồn Gốc Sụp Đổ", từ lời kể của Vô Danh Khách, giờ đây dồn nén lại, biến thành một ý chí sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành chỉ biết lắng nghe và thấu hiểu. Giờ đây, hắn là người mang trong mình trách nhiệm của cả một thế giới.
Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn lại toát ra một khí chất kiên định đến lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự trầm tư hay lo lắng, mà thay vào đó là một ánh sáng rực rỡ của quyết tâm. Hắn nắm chặt tay, những khớp xương khẽ kêu lên ken két, như thể đang nghiền nát mọi nỗi sợ hãi, mọi sự do dự.
"Nếu đó là định mệnh của ta," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân, như một lời thề nguyền. "Thì ta sẽ không lùi bước. Thế giới này sẽ không sụp đổ dưới chân ta, không một lần nào nữa!"
Lời tuyên bố của Tần Mặc như một tiếng chuông báo hiệu, xua tan đi không khí u ám, mang đến một tia hy vọng giữa màn đêm sa mạc lạnh giá. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc với sự kinh ngạc tột độ, nhưng cũng xen lẫn sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Họ nhận ra rằng, gánh nặng mà Tần Mặc đang gánh vác không phải là của riêng hắn, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời hưởng ứng, một sự đồng lòng với chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây không còn vẻ bất an, mà thay vào đó là sự cảnh giác và trung thành tuyệt đối.
Vô Danh Khách nhìn Tần Mặc, khóe môi y khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt y vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, nhưng cũng rạng rỡ một tia hy vọng mãnh liệt. Y biết rằng, mình đã tìm thấy người kế thừa, người có thể vén màn chân lý thất lạc và mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực. Con đường dẫn đến "Nguồn Gốc Sụp Đổ" không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc hành trình vào lòng quá khứ, vào tận cùng của sự thật. Và nơi đó, chắc chắn sẽ ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn, những bằng chứng về "Kỷ Nguyên Vặn Vẹo", và có thể cả "Chân Lý Thạch Bi" mà Tần Mặc đang tìm kiếm. Ánh trăng vẫn treo cao, lạnh lẽo, nhưng trong quán trà nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên, bùng cháy trong trái tim của một thiếu niên mang sứ mệnh cứu rỗi cả một thế giới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.