Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 619: Lời Thề Giữa Cát Bụi: Con Đường Cân Bằng

Sau khi Thiên Diệu Tôn Giả cùng tùy tùng khuất dạng trong làn sương mù ảo diệu, Di Tích Cổ Tiên chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió sa mạc rít qua những khe đá cổ, lượn lờ giữa những tòa kiến trúc đổ nát, tựa như lời than khóc của vạn vật trước sự tàn khốc của thời gian và những chân lý bị lãng quên. Ánh nắng ban ngày vẫn chói chang, rọi thẳng xuống những phiến đá phong hóa, làm nổi bật những hoa văn phức tạp đã nhạt nhòa, nhưng không khí lại mang theo một sự nặng nề vô hình, một cảm giác chờ đợi, như thể tất cả đang nín thở dõi theo những gì sắp diễn ra. Mùi cát bụi khô khan, xen lẫn hơi ẩm của đá cổ và một thứ hương vị lạ lẫm, nhàn nhạt, tựa như mùi thời gian phai tàn, vương vấn trong không gian, nhắc nhở về sự hiện hữu của quá khứ.

Tần Mặc đứng đó, giữa tâm điểm của sự kiện, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định đến lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu những tàn tích đổ nát xung quanh, nhưng lại như nhìn thấu cả ngàn năm lịch sử. Hắn đã chứng kiến sự phản ứng từ chối, phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, và cả sự sụp đổ nội tâm của Mộ Dung Tĩnh. Áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai hắn, không chỉ là lời tuyên chiến từ một Tôn Giả hùng mạnh, mà còn là gánh nặng của một con đường mới, chưa từng có tiền lệ. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa đại dương vô vọng.

Hắn khẽ thở dài, hơi thở hòa vào không khí khô nóng, như một sự khẳng định về sự tồn tại của mình giữa vòng xoáy định mệnh này. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lần lượt lướt qua Mộ Dung Tĩnh đang quỵ gối, đôi vai run rẩy, qua Lục Vô Trần đang đứng thẳng tắp, ánh mắt rực lửa, rồi dừng lại ở Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, những người đang nhìn hắn với sự suy tư sâu sắc.

"Lời cảnh báo không phải để tranh cãi," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn bình thản, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng khó tả, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của Di Tích Cổ Tiên, "mà để hành động. Thiên Diệu Tôn Giả có thể phủ nhận, nhưng chân lý không thể bị chôn vùi mãi mãi. Ta sẽ không chỉ nói, ta sẽ tìm ra bằng chứng, những bằng chứng không thể phủ nhận, để vạch trần chân lý bị che giấu, để thức tỉnh những linh hồn đang lạc lối."

Những lời của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định sắt đá, như những phiến đá cổ kính đã trường tồn qua bao thiên niên vạn đại. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Khát vọng cân bằng, khát vọng cho vạn vật được là chính nó, đã ăn sâu vào tâm hồn hắn, trở thành lẽ sống.

Lục Vô Trần bước đến, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự kiên cường và niềm hy vọng mới. Hắn đứng bên cạnh Tần Mặc, như một bức tường thành vững chãi, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

"Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên chiến," Lục Vô Trần nói, giọng nói của hắn mạnh mẽ và dứt khoát, vang vọng giữa những tàn tích, xua tan đi phần nào sự tĩnh mịch, "hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để tiêu diệt chúng ta. Nếu muốn bảo vệ Huyền Vực, bảo vệ cái gọi là 'vật tính' mà ngươi đã nói, chúng ta phải có hành động. Ta nguyện theo ngươi, Tần Mặc, đến cùng trời cuối đất để tìm kiếm chân lý đó. Dù phải trả giá bằng sinh mệnh, ta cũng không hối hận. Ta đã quá mệt mỏi với cuộc truy cầu vô tận vào hư vô, con đường ngươi chỉ ra, là con đường mà ta nguyện theo đuổi."

Hắn khẽ siết chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía Tần Mặc, như một lời thề nguyện không thể lay chuyển. Niềm tin mà Tần Mặc đã gieo vào hắn, về một con đư���ng cân bằng, về một ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, đã hoàn toàn thay thế những giáo điều cứng nhắc, những ảo vọng hão huyền về sự thăng tiên vô độ. Lục Vô Trần đã sẵn sàng chiến đấu, không phải vì danh vọng hay sức mạnh, mà vì một lý tưởng cao cả hơn.

Mộ Dung Tĩnh, vẫn còn quỵ gối trên nền đá lạnh lẽo, thân hình nàng run rẩy khẽ khàng, như chiếc lá trước cơn bão. Nàng đã nghe thấy những lời của Tần Mặc và Lục Vô Trần, nhưng tâm trí nàng vẫn còn đang quay cuồng trong một mớ hỗn độn. Niềm tin bấy lâu nay nàng coi là lẽ sống, là mục đích tu luyện, đã hoàn toàn sụp đổ trước những bằng chứng không thể chối cãi từ Chân Lý Thạch Bi. Cả thế giới quan của nàng đã bị đảo lộn, để lại một khoảng trống rỗng lớn trong tâm hồn. Sự hối hận về những hành động trong quá khứ, sự đau khổ khi nhận ra sự thật kinh hoàng, đang giằng xé nàng. Nàng không biết phải tin vào điều gì, phải đi theo con đường nào. Ánh mắt nàng vô hồn, nhìn về phía xa xăm, nơi những cồn cát trải dài vô tận.

Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ, mùi rượu nồng hòa vào mùi cát bụi, tạo nên một sự tương phản lạ lùng. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt thâm trầm, chứa đựng vô vàn suy nghĩ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự lặp lại của lịch sử, và giờ đây, hắn cảm nhận được một tia hy vọng mong manh từ chàng thiếu niên Vô Tính Thành này.

"Sự kiên định của ngươi," Vô Danh Khách khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, "là thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả sợ hãi nhất. Hắn không sợ sức mạnh, hắn sợ sự thức tỉnh. Con đường ngươi chọn, là con đường mà nhiều người đã từng mơ ước, nhưng không ai đủ dũng khí để đi đến cùng." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, "Huyền Vực này đã quá lâu chìm trong giấc mộng thăng tiên, giấc mộng đó đã trở thành ác mộng, ăn mòn đi bản chất của vạn vật."

Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, cũng gật đầu đồng tình. Ông ôm chặt chồng sách cũ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những trang giấy đã ngả vàng, trong những dòng chữ đã phai mờ của quá khứ.

"Lời cảnh báo đã được nói ra," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng ông mang theo vẻ ưu tư, nhưng cũng xen lẫn một tia hy vọng, "Giờ đây, chỉ còn hành động. Lịch sử đã lặp lại, và chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một tai họa mới, hoặc một kỷ nguyên mới. Quyết định của ngươi, Tần Mặc, sẽ định đoạt số phận của Huyền Vực."

Tần Mặc nhìn từng người một, ánh mắt hắn chứa đựng sự thấu hiểu và lòng biết ơn. Hắn biết, hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những con người đã từng lạc lối, đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây đã chọn tin tưởng vào một con đường khác, một con đường tuy mờ mịt nhưng chứa đựng ánh sáng chân lý. Tô Lam, đứng lặng lẽ phía sau hắn, ánh mắt nàng kiên định, là điểm tựa tinh thần vững chắc. Hắc Phong, chú sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh lơ lửng bên cạnh, như những thực thể của quá khứ và cảm xúc, cùng Tần Mặc chứng kiến khoảnh khắc trọng đại này.

Sự kiện vừa rồi, cùng với những lời tuyên bố của Tần Mặc, đã đẩy cuộc đối đầu tư tưởng giữa hắn và Thiên Diệu Tôn Giả lên một tầm cao mới, từ tranh cãi suông đã chuyển sang hành động cụ thể. Con đường tìm kiếm bằng chứng, tìm kiếm chân lý, giờ đây đã được vạch ra, dù còn mờ mịt và đầy rẫy hiểm nguy.

***

Trong sự tĩnh lặng vẫn bao trùm Di Tích Cổ Tiên, nhưng giờ đây không còn là sự tĩnh lặng của cái chết mà là của sự suy tư, Tần Mặc bắt đầu phác thảo kế hoạch sơ bộ của mình. Ánh nắng ban ngày vẫn gay gắt, nhưng những cơn gió sa mạc mang theo hơi nóng đã dịu đi đôi chút, như một dấu hiệu của sự chuyển mình, dù chỉ là rất nhỏ. Không khí vẫn khô cằn, mùi cát bụi vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, có một thứ gì đó mới mẻ, một tia hy vọng, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của di tích cổ xưa này.

"Chân Lý Thạch Bi này," Tần Mặc chậm rãi nói, hắn khẽ vuốt ve bề mặt thô ráp của khối đá cổ, cảm nhận năng lượng yếu ớt nh��ng kiên cường tỏa ra từ nó, "nó chỉ là một phần. Ta tin rằng còn có những mảnh khác, hoặc những ghi chép cổ xưa bị lãng quên, nằm rải rác khắp Huyền Vực. Những vết tích của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không thể chỉ dừng lại ở đây. Chúng ta cần tìm chúng, tập hợp chúng lại, để chân lý được phơi bày một cách toàn diện nhất."

Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại lóe lên một sự quyết đoán. Hắn biết, việc tìm kiếm này sẽ chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng đó là con đường duy nhất để đối chọi lại với niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Hắn muốn không chỉ đưa ra một lời cảnh báo, mà là một bức tranh toàn cảnh, không thể chối cãi.

Vô Danh Khách nhấp thêm một ngụm rượu, đôi mắt thâm trầm của hắn nhìn Tần Mặc, rồi lướt qua những tàn tích đổ nát. Hắn đã sống đủ lâu, đã đi đủ xa để biết rằng Huyền Vực này ẩn chứa vô số bí mật bị chôn vùi.

"Có một số truyền thuyết về... những Thạch Bi khác," Vô Danh Khách khàn giọng nói, lời hắn thốt ra như những tiếng vọng từ quá khứ xa xăm, "Ch��ng được cho là nằm ở những nơi xa xôi, bị phong ấn hoặc bảo vệ bởi các thế lực cổ xưa. Một trong số đó có thể liên quan đến 'Thiên Nhãn Các' hoặc 'Thiên Cung'... Đó là những nơi mà ngay cả các Tôn Giả hùng mạnh cũng khó lòng đặt chân tới, những nơi mà thời gian và không gian dường như bị bóp méo, nơi mà các thực thể cổ xưa canh giữ những bí mật từ thưở hồng hoang. Những truyền thuyết đó, từ lâu đã bị coi là những câu chuyện cổ tích, những ảo ảnh của quá khứ, nhưng giờ đây, ta tự hỏi, liệu có phải chúng là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn?"

Thiên Sách Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác của mình, cũng bổ sung thêm. Ông cẩn thận lật giở một trang sách cũ kỹ, đôi mắt tinh anh lướt qua những dòng chữ đã mờ nhạt.

"Thư tịch cổ của ta cũng từng nhắc đến một 'Hồ Nguyệt Ảnh'," ông nói, giọng ông trầm ấm và kiên nhẫn, như một người thầy đang truyền đạt kiến thức, "một nơi mà ánh trăng có thể phản chiếu quá khứ, nơi những ký ức của vạn vật được lưu giữ dưới đáy hồ. Hoặc những 'Rừng Nguyên Sinh Bất Tận' nơi cây cối ghi nhớ vạn vật, mỗi thân cây là một cột mốc thời gian, mỗi chiếc lá là một trang sử. Đó có thể là những manh mối quan trọng, những địa điểm mà 'vật tính' nguyên thủy vẫn còn được bảo tồn, chưa bị ô nhiễm bởi sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Những nơi đó, có lẽ, chính là chìa khóa để giải mã những bí ẩn còn lại của 'Thiên Đạo Cảnh Báo'."

Những lời của Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân như mở ra một bức tranh rộng lớn hơn về Huyền Vực, một thế giới không chỉ có những Tôn Giả và tông môn hùng mạnh, mà còn có những vùng đất bí ẩn, những chân lý bị lãng quên, chờ đợi được khám phá. Tần Mặc lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm, mà còn là khám phá, là đối mặt với những hiểm nguy và bí ẩn chưa từng được biết đến.

Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt nàng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng đã là một lời khẳng định về sự ủng hộ vững chắc. Nàng thầm nghĩ, con đường này không phải là con đường mà một người có thể đi một mình.

Mộ Dung Tĩnh, vẫn còn quỵ gối cách đó không xa, đã lặng lẽ đứng dậy từ lúc nào. Thân hình nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đôi mắt nàng không còn hoàn toàn trống rỗng nữa. Nàng đã nghe thấy những lời bàn bạc của Tần Mặc và những người khác, về những Chân Lý Thạch Bi khác, về những bí mật cổ xưa. Niềm tin cũ của nàng đã sụp đổ, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn, nhưng những lời nói ấy đã gieo vào nàng một hạt giống mới – hạt giống của sự nghi vấn và khát khao tìm kiếm sự thật.

"Tất cả những gì ta tin tưởng... đều là dối trá sao?" nàng thều thào, giọng nói yếu ớt, tựa như đang nói với chính mình, với những mảnh vỡ của niềm tin đã tan tành, "Không... ta phải tìm hiểu... Ta phải tự mình tìm kiếm... chân lý thực sự..."

Nàng không nhìn ai, chỉ lặng lẽ quay lưng lại, từng bước chân nặng nề rời khỏi nhóm người. Bóng dáng nàng mảnh mai, yếu ớt, dần khuất sau một cột đá đổ nát, biến mất vào mênh mông Di Tích Cổ Tiên. Nàng không nói một lời từ biệt, không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn nàng, một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, một cuộc hành trình đơn độc để tìm lại chính mình, để tìm kiếm một chân lý không bị che đậy bởi những giáo điều và ảo vọng. Sự rời đi của nàng, dù lặng lẽ, nhưng lại mang một sức nặng lớn, như một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến tư tưởng của Tần Mặc đã bắt đầu tạo ra những vết nứt sâu sắc trong niềm tin của những kẻ đã từng là đối thủ.

Tần Mặc nhìn theo bóng lưng Mộ Dung Tĩnh, không giữ nàng lại. Hắn hiểu sự giằng xé trong nàng. Đôi khi, sự thức tỉnh đau đớn cần một không gian riêng, một hành trình riêng để tìm lại chính mình. Hắn biết, nàng sẽ không trở thành kẻ thù, nhưng liệu nàng có thể trở thành một đồng minh? Thời gian sẽ trả lời. Hắn cũng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên cho những kẻ dám thách thức hắn. Mộ Dung Tĩnh, với vị trí từng có, có thể trở thành một điệp viên nội bộ, hoặc tự mình khám phá ra những bí mật khác, dù con đường đó sẽ vô cùng hiểm nguy.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ những cồn cát xa xăm, đổ bóng dài lên những tàn tích đổ nát của Di Tích Cổ Tiên, Tần Mặc và những người đồng hành còn lại chuẩn bị rời đi. Tiếng gió sa mạc rít mạnh hơn, mang theo những hạt cát mịn, lướt qua khuôn mặt họ, như muốn cuốn trôi đi mọi dấu vết của sự sống, của những cuộc tranh luận và những lời thề nguyện. Ánh nắng ban ngày vẫn chói chang, nhưng không khí đã dịu đi một chút, báo hiệu một đêm sa mạc lạnh lẽo sắp tới. Cảm giác của một hành trình mới sắp bắt đầu, một hành trình đầy bất định nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Hắc Phong đã đứng dậy, thân hình khổng lồ của nó toát lên vẻ uy dũng. Bộ lông đen tuyền của nó như hấp thụ ánh sáng cuối ngày, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang qua những tàn tích xung quanh, sẵn sàng lao về phía trước bất cứ lúc nào. Cổ Phù Linh lơ lửng bên cạnh Tần Mặc, lá bùa giấy ố vàng khẽ rung động trong gió, như một sinh vật yếu ớt đang tìm kiếm sự bảo vệ. U Linh Mộng Cảnh thì mờ ảo hơn, như một làn sương lung linh, lặng lẽ theo sau, thấu hiểu mọi cảm xúc và ký ức đang dệt nên trong không gian này.

Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đỏ rực đang từ từ khuất dạng sau những cồn cát. Nơi đó, Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn vừa biến mất, mang theo sát ý và sự thù hận. Hắn biết, đó không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có những hành động quyết liệt và tàn nhẫn để trấn áp hắn, có thể là ám sát hoặc tấn công trực diện vào những điểm yếu của Tần Mặc và những người đi theo hắn.

Hắn quay lại nhìn Tô Lam, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân. Mỗi người một vẻ, một tâm trạng, nhưng ánh mắt họ đều chứa đựng sự kiên định và tin tưởng. Tô Lam, với vẻ đẹp thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng cạnh hắn như một kiếm khách sẵn sàng chiến đấu. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt rực lửa, đã tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc đời mình. Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, với sự uyên bác và thâm trầm của họ, sẽ là nguồn thông tin và định hướng quý giá trong hành trình sắp tới.

"Con đường phía trước sẽ đầy chông gai," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng giữa tiếng gió rít, "những nguy hiểm rình rập, những cám dỗ và những kẻ thù hùng mạnh sẽ không ngừng tìm cách ngăn cản chúng ta. Nhưng chúng ta không đơn độc. Chân lý sẽ được phơi bày, và Huyền Vực này sẽ tìm lại được sự cân bằng vốn có của nó."

Lục Vô Trần gật đầu kiên quyết. "Ta đã sẵn sàng, Tần Mặc. Mọi nỗ lực, mọi hiểm nguy, ta nguyện cùng ngươi gánh vác."

Tô Lam chỉ khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông, ánh mắt nàng nói lên tất cả sự ủng hộ và quyết tâm. Nàng tin tưởng Tần Mặc, tin tưởng vào con đường hắn đã chọn, dù cho con đường ấy có phải chống lại cả thiên hạ.

Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân trao đổi một cái nhìn, trong đó chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng có niềm tin. Họ biết, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu, và Tần Mặc chính là người dẫn đường cho kỷ nguyên đó.

Không chần chừ thêm nữa, Tần Mặc gật đầu, ra hiệu. Hắc Phong khẽ gầm nhẹ một tiếng uy dũng, rồi chậm rãi bước đi, dẫn đường. Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân cùng các linh vật đồng hành, theo sau. Họ rời khỏi Di Tích Cổ Tiên, bước vào màn đêm đang buông xuống trên sa mạc mênh mông, hướng về một tương lai bất định, nhưng tràn đầy quyết tâm. Bóng tối dần nuốt chửng những tàn tích cổ xưa, và những hình bóng kiên cường ấy cũng dần chìm vào màn đêm, mang theo hy vọng và gánh nặng của cả một thế giới. Cuộc hành trình tìm kiếm chân lý, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free