Vạn vật không lên tiên - Chương 640: Chân Tâm Thức Tỉnh: Tiếng Vọng Từ Bình Minh Thăng Tiên
Thiên Nhãn Các chìm trong sự tĩnh lặng sau cơn bão lời nói, nhưng dư âm của nó vẫn còn vọng mãi trong tâm khảm mỗi người. Tần Mặc và những đồng minh thân cận đã lui về một căn mật thất ẩn mình sâu trong lòng Thiên Nhãn Các, nơi hương trà thảo mộc dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi giấy cũ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, khác hẳn với sự náo động vừa qua. Căn phòng được kiến tạo từ gỗ lim đen quý hiếm, ánh sáng từ những ngọn đèn lồng cổ xưa hắt xuống, tạo nên những vệt sáng tối huyền ảo, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, kín đáo.
Lục Vô Trần ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, dáng người gầy gò của hắn in hằn lên nền trời mây mù bao phủ. Đôi mắt sâu trũng, từng ánh lên vẻ mệt mỏi và hoài nghi, giờ đây lại mang một sự vô định, như thể tâm trí hắn đang phiêu du giữa những tầng mây ký ức. Khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn không chỉ vì tuổi tác mà còn vì nỗi lo âu, sự dày vò nội tại. Hắn không nói, chỉ đơn thuần nhìn ra xa xăm, mặc cho tiếng gió nhẹ lướt qua mái ngói xám của Thiên Nhãn Các, mang theo hơi lạnh của buổi sớm mai. Những lời lẽ đầy khinh miệt và uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn văng vẳng bên tai, đối chọi gay gắt với hình ảnh Huyền Thiên Chấn Linh Đài biến dạng, mục ruỗng mà Tần Mặc đã phơi bày. Hai luồng tư tưởng, một bên là niềm tin sắt đá vào sự thăng tiên tuyệt đối, một bên là chân lý đau lòng về sự biến chất của vật tính, đang giằng xé nội tâm hắn đến tận cùng.
Tần Mặc, ngồi đối diện, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Hắn không cần nhìn, không cần nghe, bởi 'ý chí tồn tại' của Lục Vô Trần đang truyền đến hắn một làn sóng hỗn loạn, dữ dội hơn bất kỳ cơn bão nào. Đó không phải là sự phẫn nộ hay sợ hãi, mà là một sự vỡ vụn, một sự sắp xếp lại của toàn bộ nhận thức. Năng lực độc đáo của Tần Mặc cho phép hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi tơ cảm xúc, từng mảng ký ức đang trỗi dậy trong lòng vị tiền bối từng là cường giả thăng tiên này. Hắn biết, khoảnh khắc này, Lục Vô Trần không chỉ đang đối mặt với lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả hay bằng chứng của hắn, mà còn đang đối mặt với chính bản thân mình, với toàn bộ niềm tin đã xây dựng nên cuộc đời hắn.
Thấy sự trầm mặc kéo dài, Tần Mặc đặt chén trà xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh mịch. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng. "Tiền bối, tâm của ngài đang bất an."
Lục Vô Trần khẽ giật mình, như thoát khỏi một giấc mộng dài. Hắn quay đầu lại, đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng vào Tần Mặc. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực gầy gò, mang theo cả sự mệt mỏi của hàng ngàn năm tích tụ. "Bất an... không chỉ là bất an. Là sự hỗn loạn của cả một đời tin tưởng... bị lay chuyển." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, mỗi từ thốt ra đều như nén lại bao nhiêu cảm xúc. "Ta đã từng coi con đường thăng tiên là chân lý duy nhất, là mục đích tối thượng mà vạn vật phải truy cầu. Ta đã hy sinh tất cả, bỏ lại mọi thứ phía sau, để đạt được cái gọi là 'vĩnh hằng'." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Tô Lam đang nắm chặt chuôi kiếm, Vô Danh Khách đang tựa lưng vào tường với vẻ phong trần, và Thiên Sách Lão Nhân đang vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc. "Nhưng khi đứng trên đỉnh cao đó, ta lại cảm thấy trống rỗng. Cái trống rỗng ấy, ta đã tự lừa dối mình rằng đó là sự 'siêu thoát', là 'thanh tịnh' của người đã buông bỏ phàm trần."
Tần Mặc không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất của Lục Vô Trần, là lúc hắn tự mình đối diện với bóng tối trong tâm hồn. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc sảo, cũng trầm mặc. Nàng có thể không cảm nhận được 'ý chí tồn tại' như Tần Mặc, nhưng nàng thấu hiểu sự giằng xé của một người đã dành cả đời để theo đuổi một lý tưởng, để rồi nhận ra lý tưởng đó có thể là một ảo ảnh. Nàng nhớ lại lời của Tần Mặc, rằng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," và giờ đây nàng thấy nó đang hiện hữu trong chính tâm hồn Lục Vô Trần. Vô Danh Khách khẽ gật đầu, y đã từng chứng kiến quá nhiều kẻ như Lục Vô Trần, khao khát đến độ đánh mất chính mình. Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ thở dài, dường như đã lường trước được điều này từ lâu. Ông đã thấy lịch sử lặp lại quá nhiều lần.
Lục Vô Trần lại nhìn ra cửa sổ, ánh mắt như xuyên qua lớp mây mù, về một quá khứ xa xăm. "Lời của Thiên Diệu Tôn Giả... hắn nói ta yếu đuối, thiếu ý chí cầu tiến. Hắn nói sự biến dạng mà ngươi phơi bày chỉ là do 'vật tính' không đủ mạnh mẽ để thăng hoa. Ta đã từng nghĩ như vậy. Ta đã từng tin, nếu vật nào đó không thể thăng tiên, đó là do nó không xứng đáng, không đủ kiên cường." Giọng hắn dần trở nên chua chát. "Nhưng... nhưng khi ngươi dùng Chân Lý Thạch Bi, phơi bày nỗi đau của Huyền Thiên Chấn Linh Đài, ta đã cảm nhận được một thứ gì đó... rất quen thuộc. Cái cảm giác bị xé rách, bị cưỡng ép vượt qua giới hạn của bản thân, cái sự mục ruỗng từ bên trong... đó là cái giá của sự 'thăng hoa' mà ta đã từng ca tụng."
Hắn nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt của buổi sớm. Trong tâm trí Lục Vô Trần, thời gian như quay ngược về hàng ngàn năm trước, về những ngày đầu hắn bước chân vào Thanh Vân Tông.
***
Mây mù bao phủ đỉnh Thanh Vân, nơi Thanh Vân Tông tọa lạc. Những dãy núi trùng điệp chìm trong sương khói, chỉ có những ngọn tháp cổ kính, mái ngói xanh lam nhạt, lấp ló ẩn hiện như những giấc mơ. Gió mạnh rít qua các khe đá, mang theo mùi hương của cây tùng bách ngàn năm và hơi ẩm của đất trời. Tiếng chuông chùa trầm hùng vang vọng khắp núi non, như lời hiệu triệu cho những kẻ khao khát sức mạnh và sự vĩnh hằng. Đây là nơi Lục Vô Trần đã dành trọn tuổi thanh xuân, nơi hắn bắt đầu con đường tu luyện mà hắn tin là con đường duy nhất dẫn đến chân lý.
Hắn nhớ lại bản thân mình, một tu sĩ trẻ tuổi với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt bừng bừng nhiệt huyết. Lúc đó, hắn tin tưởng tuyệt đối vào lời dạy của tông môn: thăng tiên là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, để đạt đến cảnh giới vô thượng. Mọi thứ khác đều là phù du, là xiềng xích trói buộc. Hắn đã tu luyện không ngừng nghỉ, từ bỏ mọi niềm vui đời thường, mọi sự cám dỗ của thế giới phàm tục. Hắn ngồi thiền dưới thác nước lạnh giá, luyện công trong hang động âm u, đọc hàng ngàn cuốn điển tịch cổ xưa. Mỗi khi đạt được một cảnh giới mới, cảm giác sức mạnh dâng trào trong huyết mạch khiến hắn tin rằng mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu tối thượng.
Hắn đã từng là một thiếu niên yêu thích tiếng chim hót mỗi buổi sáng, mê đắm sắc hoa nở rộ trên sườn núi. Hắn từng có những người bạn đồng môn cùng nhau chia sẻ chén rượu dưới ánh trăng. Nhưng tất cả, dần dần, đều bị gạt bỏ. "Những thứ ấy chỉ là ràng buộc, là yếu đuối!" Hắn tự nhủ. "Chỉ có sức mạnh và sự thăng hoa mới là vĩnh cửu." Hắn nhắm mắt, hình ảnh những khuôn mặt thân quen dần trở nên mờ nhạt, những tiếng cười nói vui vẻ bị thay thế bởi tiếng gió rít bên tai, tiếng linh lực vận chuyển trong cơ thể. Hắn trở thành một cỗ máy tu luyện, một người chỉ biết đến một mục đích duy nhất.
"Ta đã từng tin, thăng tiên là tất cả. Cố gắng, hy sinh, bỏ lại sau lưng mọi thứ... Nhưng đến khi đứng trên đỉnh cao, chỉ còn lại sự trống rỗng." Lời nói của Lục Vô Trần vang vọng trong căn phòng mật thất, giờ đây hòa cùng với những ký ức đang tuôn trào trong tâm trí hắn.
Hắn nhớ lại cái ngày hắn đột phá cảnh giới cuối cùng, cái ngày hắn cảm nhận được sự kết nối với thiên địa, cảm giác như có thể chạm tới những vì sao. Hắn đã đứng trên đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Tông, nơi không khí loãng và mây mù bao phủ quanh năm. Ánh sáng chói chang của mặt trời buổi sớm xuyên qua màn sương, chiếu rọi lên thân ảnh đơn độc của hắn. Mọi người đều ca tụng hắn là kỳ tài ngàn năm có một, là niềm tự hào của tông môn. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi mọi ước mơ đã thành hiện thực, khi mục tiêu cả đời đã đạt được, hắn lại cảm thấy một sự vô vị đến tột cùng.
"Tiếng chuông chùa từng mang ý nghĩa thanh tịnh, giờ chỉ là âm thanh vô hồn. Linh khí dồi dào, nhưng tâm ta lại khô cằn." Hắn nói, giọng mang theo sự tiếc nuối và xót xa. Hắn nhớ rõ cảm giác đó. Tiếng chuông buổi sớm, từng là biểu tượng của sự bình yên và giác ngộ, giờ đây chỉ là một tiếng động vật lý, không còn chạm đến được linh hồn hắn. Dù linh khí trong cơ thể cuộn trào, dồi dào đến mức có thể lay chuyển cả thiên địa, nhưng nội tâm hắn lại như một sa mạc khô cằn, không một giọt nước, không một chút sự sống. Hắn đã trở thành một cường giả, một người có thể ngạo thị thiên hạ, nhưng lại mất đi khả năng cảm nhận vẻ đẹp của thế giới, mất đi sự đồng cảm, mất đi chính bản chất của một sinh linh.
Khi nhìn thấy Huyền Thiên Chấn Linh Đài biến dạng, hắn đã nhận ra. Cái sự trống rỗng mà hắn cảm thấy, cái sự vô vị khi đạt đến đỉnh cao, không phải là dấu hiệu của sự siêu thoát, mà là dấu hiệu của sự biến chất. Hắn đã ép buộc 'vật tính' của chính mình, ép buộc bản thân phải vượt quá giới hạn tự nhiên, để rồi mất đi cái vốn có, cái chân thật nhất. Hắn đã trở thành một phiên bản méo mó của chính mình, giống như pháp khí kia, bị biến dạng bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn đã từng nghĩ rằng sự trống rỗng ấy là một dấu hiệu của sự vĩ đại, của việc vượt lên trên mọi cảm xúc phàm tục. Nhưng giờ đây, nhờ Tần Mặc, hắn hiểu rằng đó là một lời cảnh báo, một tiếng kêu cứu từ chính 'vật tính' của hắn, đang oằn mình dưới gánh nặng của sự truy cầu vô độ.
Hắn đã dành hàng ngàn năm để tìm kiếm một ý nghĩa mới, một sự bù đắp cho cái khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Hắn đã đi khắp Huyền Vực, chứng kiến biết bao cảnh đời, biết bao sinh linh. Hắn đã thấy sự tàn phá của chiến tranh, sự mục ruỗng của những nơi bị ép buộc 'khai linh', và sự vô vọng của những kẻ mù quáng chạy theo ảo ảnh thăng tiên. Hắn đã nhìn thấy những cái giá phải trả của sự "tiến bộ" mà Thiên Diệu Tôn Giả đang rao giảng. Những nếp nhăn trên khuôn mặt hắn, mái tóc bạc màu, không chỉ là dấu vết của thời gian, mà còn là minh chứng cho sự dày vò, cho cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Hắn đã từng muốn từ bỏ tất cả, muốn chìm vào quên lãng, bởi hắn không tìm thấy lối thoát. Nhưng rồi, Tần Mặc xuất hiện, mang theo một chân lý khác, một con đường khác.
***
Lục Vô Trần mở mắt. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng vẫn chiếu rọi căn phòng mật thất, nhưng giờ đây, trong đôi mắt hắn không còn sự vô định hay mệt mỏi. Thay vào đó là một tia sáng của sự thanh thản, pha lẫn chút nuối tiếc, nhưng quan trọng hơn là sự kiên định mới mẻ. Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt giao nhau. "Ta đã hiểu..." Giọng hắn không còn yếu ớt, mà mang một sự rõ ràng, dứt khoát. "Cái trống rỗng ta cảm nhận không phải là cuối cùng của con đường, mà là sự cảnh báo. Cảnh báo rằng ta đã đi sai hướng, đã ép buộc chính mình vượt quá bản chất."
Một nỗi đau xót dâng lên trong lòng hắn khi hắn nhận ra mình đã lãng phí bao nhiêu năm tháng quý giá, đã đánh đổi bao nhiêu thứ để theo đuổi một ảo ảnh. Hắn đã là một trong những kẻ mạnh nhất, nhưng cũng là một trong những kẻ lạc lối nhất. Hắn từng tự hào về sự 'siêu việt' của mình, nhưng giờ đây hắn thấy đó chỉ là một sự méo mó, một vết thương sâu hoắm trong 'vật tính' của chính mình. Sự bi tráng của quá khứ, sự vinh quang giả tạo, tất cả như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí hắn, để rồi tan biến như sương khói.
Lục Vô Trần đứng dậy, dáng người gầy gò của hắn thẳng hơn một chút. Hắn bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và cảm kích. "Ngươi đã cho ta thấy, không cần phải thăng tiên mới có ý nghĩa. Ta đã đi khắp Huyền Vực, đã chứng kiến sự suy tàn, nhưng ta đã không thể gọi tên được nguyên nhân sâu xa của nó. Ta đã nhìn thấy những kẻ tu sĩ trở nên lạnh lùng, vô cảm, nhưng ta đã tự lừa dối mình rằng đó là sự 'thanh tịnh' của kẻ đã thoát tục." Hắn hít một hơi sâu, không khí mát mẻ của Thiên Nhãn Các lấp đầy phổi, mang theo mùi giấy cũ và trà thảo mộc, những mùi hương của tri thức và sự an yên. "Ta đã mất đi bản chất của mình, giống như Huyền Thiên Chấn Linh Đài. Nhưng giờ đây, ta muốn tìm lại 'vật tính' của chính mình, và giúp ngươi bảo vệ những 'vật tính' khác."
Lời nói của Lục Vô Trần không phải là một lời thề hùng hồn, mà là một lời tuyên bố từ tận đáy lòng, một sự giác ngộ sau hàng ngàn năm lạc lối. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tần Mặc, một hành động mà ít ai dám nghĩ rằng một cường giả từng ngạo thị thiên hạ lại có thể làm. Đó không phải là sự hạ mình, mà là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người đã chỉ đường cho hắn.
Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ lấy Lục Vô Trần, ánh mắt hắn kiên định, pha chút ấm áp. "Tiền bối không bao giờ mất đi bản chất của mình, chỉ là bị che lấp. Giờ đây, ngài đã tìm lại được nó." Giọng nói của Tần Mặc vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Hắn hiểu rằng, sự giác ngộ của Lục Vô Trần không chỉ là một chiến thắng cho bản thân vị tiền bối này, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến tư tưởng chống lại Thiên Diệu Tôn Giả. Một người từng là cường giả thăng tiên, từng là biểu tượng của con đường cực đoan, giờ đây lại đứng về phía chân lý của sự cân bằng, đây chính là bằng chứng sống động nhất, mạnh mẽ nhất.
Tô Lam tiến lên một bước, đôi mắt phượng của nàng sáng ngời. Nàng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành, thể hiện sự đồng cảm và vui mừng cho Lục Vô Trần. Vô Danh Khách khẽ nhấp một ngụm rượu từ bầu của mình, ánh mắt trầm tư nhưng cũng hiện lên vẻ tán thưởng. Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, chậm rãi gật đầu. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Lục Vô Trần, ngươi đã lắng nghe được tiếng vọng của chính mình."
Sự giác ngộ của Lục Vô Trần như một luồng gió mới thổi vào liên minh của Tần Mặc. Hắn không chỉ là một cường giả với sức mạnh to lớn, mà còn là một cố vấn vô giá, người am hiểu tường tận con đường thăng tiên và những cạm bẫy của nó. Kinh nghiệm đau khổ của hắn sẽ là bài học quý báu, giúp Tần Mặc thấu hiểu sâu hơn về thế giới tu luyện và những kẻ đã lạc lối. Hắn sẽ là một ví dụ sống, một bằng chứng mạnh mẽ có thể cảm hóa những tu sĩ khác đang chán nản hoặc bắt đầu hoài nghi con đường thăng tiên.
"Vậy thì, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm." Lục Vô Trần nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, tràn đầy quyết tâm. "Con đường phía trước chắc chắn sẽ gian nan, nhưng ta sẽ không bao giờ để cái trống rỗng đó nuốt chửng ta một lần nữa. Ta sẽ dùng kinh nghiệm của mình để phơi bày sự thật, để bảo vệ những 'vật tính' khác khỏi số phận mà ta đã từng trải qua."
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, cuộc đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ mù quáng khác sẽ ngày càng gay gắt. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ coi Lục Vô Trần, một cựu cường giả thăng tiên đã quay lưng lại với hắn, là một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết. Nhưng giờ đây, liên minh của Tần Mặc đã mạnh mẽ hơn, không chỉ về sức mạnh mà còn về niềm tin và sự thấu hiểu. Sự giác ngộ của Lục Vô Trần đã củng cố thêm ý chí của họ, thắp lên ngọn lửa hy vọng trong cuộc chiến tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực. Bình minh ngày hôm nay, không chỉ là sự khởi đầu của một ngày mới, mà còn là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật được quyền lựa chọn số phận của mình, nơi không ai bị ép buộc phải "cao hơn" mà đánh mất đi bản chất của mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.