Vạn vật không lên tiên - Chương 665: Kỷ Luật Huyết Ma: Cuộc Chạm Trán Với Binh Đoàn Tha Hóa
Quyết định đã được đưa ra. Một trận chiến lớn, một cuộc đối đầu trực diện với sự tha hóa đang chờ đợi phía trước, và Tần Mặc cùng liên minh của hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Sương mù độc hại bốc lên từ mặt đầm lầy, đặc quánh và lạnh lẽo như một tấm màn tang bao phủ vạn vật. Nó không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn mang theo một mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy, xác chết mục rữa và một thứ khí độc chua loét, khơi gợi cảm giác ghê tởm từ tận sâu thẳm tâm can. Những cây cối chết khô, trơ trọi cành lá như những bộ xương khẳng khiu, đứng sừng sững giữa màn sương, tạo nên một khung cảnh âm u, ẩm ướt đ���n rợn người. Ánh sáng yếu ớt từ những đốm phát quang kỳ dị, lấp lánh như những con mắt quỷ dữ, rải rác đây đó, càng khiến không gian thêm phần ma mị, chết chóc.
Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động trên lớp bùn lầy nhão nhoét. Đôi mắt hắn khép hờ, nhưng năng lực “ý chí tồn tại” của hắn lại đang hoạt động đến cực hạn, khuếch tán ra xung quanh, thâm nhập vào từng hạt sương, từng thớ bùn, từng mảnh cây khô. Hắn cảm nhận được hàng vạn “ý chí tồn tại” nhỏ bé đang gào thét trong câm lặng dưới lớp bùn, những linh hồn đã bị chôn vùi, bị cưỡng ép, bị tha hóa đến mức không còn hình dạng. Cảm giác đau đớn và phẫn uất từ chúng truyền đến Tần Mặc như một làn sóng lạnh buốt, nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là một sự sắp đặt, một trật tự bất thường ẩn chứa trong dòng chảy tà khí hỗn loạn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, di chuyển sát ngay sau Tần Mặc. Mỗi bước chân của nó đều cẩn trọng, đôi khi dừng lại, hít hà không khí nặng mùi, cái mũi thính nhạy của nó cố gắng phân biệt từng tầng hương vị kinh tởm trong màn sương. Những tiếng gầm gừ khẽ khàng thoát ra từ cổ họng nó, cảnh báo về những mối nguy hiểm tiềm ẩn, những tà vật đơn lẻ đang ẩn nấp trong bóng tối. Nhưng điều lạ lùng là, những tà vật này không lao vào tấn công một cách điên loạn như thường lệ, chúng chỉ lẩn tránh, hoặc đứng yên như những bức tượng chết.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, theo sau Hắc Phong. Y không ngừng quan sát xung quanh, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kinh nghiệm. Y thì thầm, giọng nói trầm khàn, gần như bị màn sương nuốt chửng: “Thận trọng, Tần Mặc. Mùi này… có gì đó khác lạ, không chỉ là tà khí thông thường. Các luồng tà khí ở đây có vẻ được dẫn dắt, không phải tự nhiên. Ta cảm thấy một sự sắp đặt ẩn chứa, như thể có một bàn tay vô hình đang điều khiển cả môi trường này.” Lục Vô Trần từng trải qua nhiều hiểm nguy, nhưng bầu không khí tại Đầm Lầy Linh Hồn này mang đ��n một cảm giác rợn tóc gáy chưa từng có, một sự ghê rợn đến từ sự mất tự nhiên, sự cưỡng ép. Y cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang chống đối lại thứ tà khí này, và những linh hồn bị giam cầm dưới bùn lầy, y có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng vô hạn của chúng.
Tô Lam, thanh kiếm cổ luôn được siết chặt trong tay, đôi mắt phượng nàng quét qua màn sương mù dày đặc. Nàng là người duy nhất trong nhóm không dựa vào cảm nhận tà khí hay ý chí tồn tại, mà dựa vào trực giác sắc bén của một kiếm khách, vào kinh nghiệm chiến đấu của mình. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của vô số sinh vật, nhưng chúng không có vẻ gì là tà vật vô tri, hung hãn như nàng thường gặp. “Ta cảm nhận được sự hiện diện, nhưng không phải là những tà vật vô tri.” Nàng nói, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. “Có một sự tĩnh lặng bất thường, một sự chờ đợi, như thể chúng đang ẩn mình theo một mệnh lệnh nào đó.” Sự bất thường này khiến nàng cảnh giác hơn bao giờ hết. Trong quá khứ, những nơi bị tà khí xâm chiếm thường tràn ngập s��� hỗn loạn và bạo lực mù quáng. Nhưng ở đây, nàng cảm thấy một sự kỷ luật đáng sợ, một trật tự chết chóc.
Tần Mặc gật đầu, hắn đã cảm nhận được điều đó. “Mùi này... có gì đó khác lạ, không chỉ là tà khí thông thường.” Hắn thầm nhủ trong ý niệm, cố gắng giải mã những tín hiệu hỗn độn mà “ý chí tồn tại” của hắn đang thu nhận. Không chỉ là sự đau đớn, mà còn là sự *tù túng*, sự *giam cầm*. Như thể vạn vật ở đây đã bị tước đoạt quyền được là chính nó, bị biến thành những công cụ vô tri, nhưng lại đang hoạt động theo một quy tắc nào đó. Liên minh tiếp tục tiến sâu hơn, tránh né một vài khối thịt bầy nhầy hay những bộ xương sọ đang trôi nổi trong nước, những tà vật đơn lẻ đã bị tha hóa đến mức hoàn toàn mất đi ý thức. Tần Mặc đã thấy nhiều cảnh tượng kinh hoàng, nhưng sự tĩnh lặng có chủ đích này, sự im lặng trước cơn bão, lại càng khiến hắn cảm thấy bất an hơn. Hắn biết, Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần khai thác tà khí, chúng đang làm điều gì đó kinh khủng hơn nhiều. Chúng đang bẻ cong ý chí, định hình lại bản chất, và biến vạn vật thành những con rối phục vụ mục đích đen tối của chúng.
***
Khi họ tiếp cận một cụm công trình tạm bợ của Huyết Ma Giáo, được dựng lên một cách thô sơ từ xương cốt khổng lồ và những thân cây mục ruỗng, bao quanh bởi một kết giới tà khí mờ ảo, một nhóm tà vật bất ngờ xuất hiện. Chúng không lao vào tấn công hỗn loạn như thường lệ, mà di chuyển theo đội hình, phối hợp ăn ý một cách đáng kinh ngạc để vây hãm liên minh. Đây là một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ cuộc chạm trán nào mà Tần Mặc và đồng đội từng trải qua. Những tà vật này, có hình thù méo mó, dị biến đến mức khó nhận ra nguyên bản, nhưng lại sở hữu một sự kỷ luật đến kinh ngạc. Một con tà vật hình rắn khổng lồ, với lớp vảy đen sẫm và đôi mắt đỏ ngầu, không phun nọc độc mù quáng mà lượn vòng, chặn đường rút lui. Những con tà vật hình nhện, với tám chân cứng cáp như gọng kìm, không nhảy vồ mà di chuyển theo một đường thẳng, bao vây từ hai bên. Và ở phía trước, những tà vật hình người, với thân hình gầy guộc, làn da xanh xám và móng vuốt sắc nhọn, lại giữ khoảng cách, chờ đợi hiệu lệnh.
Tần Mặc, kinh ngạc đến tột độ, cảm nhận được “ý chí tồn tại” của chúng. Chúng vẫn là những linh hồn bị tra tấn, bị bóp méo, nhưng ý chí cá nhân của chúng đã bị nghiền nát, thay thế bằng một mệnh lệnh chung, một sự phục tùng tuyệt đối. “Chúng... không phải là những tà vật thông thường. Chúng tuân theo mệnh lệnh!” Hắn thì thầm, không phải bằng giọng nói mà bằng ý niệm truyền thẳng vào tâm trí của Tô Lam và Lục Vô Trần. Đây là một sự biến đổi đáng sợ. Tà vật thường chỉ là những sinh vật bị tha hóa bởi tà khí, mất đi lý trí và tấn công theo bản năng hung hãn. Nhưng những thứ trước mắt hắn lại có tổ chức, có chiến thuật, như những binh sĩ được huấn luyện. Ánh mắt chúng vô hồn, nhưng hành động lại đầy tính toán, không chút chần chừ hay sợ hãi. Chúng không có khao khát riêng, chỉ có sự phục tùng tuyệt đối.
Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt nàng ánh lên vẻ l��nh lùng nhưng cũng đầy kinh ngạc. Nàng vung kiếm tạo ra một đường vòng cung sáng chói, chặn đứng một đòn tấn công phối hợp của hai con tà vật hình nhện. “Sự phối hợp này... không thể tin được! Huyết Ma Giáo đã làm gì chúng?” Giọng nàng đầy phẫn nộ. Trước đây, nàng từng đối mặt với vô số tà vật, nhưng chưa bao giờ thấy chúng có thể chiến đấu một cách có tổ chức đến vậy. Chúng không chỉ đơn thuần là quái vật hung hãn, chúng là một đội quân. Điều này phá vỡ mọi nhận thức của nàng về tà vật, về sự tha hóa.
Lục Vô Trần lùi lại một bước, tránh một chiếc móng vuốt sắc nhọn của tà vật hình người. Khuôn mặt y càng khắc khổ hơn, đôi mắt trũng sâu ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. “Đây là ‘binh đoàn tha hóa’, một cấm thuật cổ xưa từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị... chúng đã bị tước đoạt ý chí, chỉ còn là công cụ chiến tranh.” Y nói, giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi và chán nản sâu sắc. Y đã nghe về những cấm thuật này trong các điển tịch cổ xưa, những ghi chép về việc các tu sĩ cực đoan đã bẻ cong ��vật tính” của sinh linh để tạo ra những chiến binh không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, phục vụ cho những cuộc chiến tranh Thăng Tiên vô độ. Nhưng y chưa từng nghĩ sẽ có ngày chứng kiến chúng được tái hiện một cách sống động đến vậy. Điều này cho thấy Huyết Ma Giáo không chỉ là một tà giáo đơn thuần, mà chúng đang lợi dụng những tri thức cổ xưa, những cấm kỵ đã bị lãng quên, để đạt được mục đích của mình.
Cuộc giao tranh nổ ra. Tần Mặc không chỉ chiến đấu bằng Vô Danh Kiếm, mà còn bằng cả “ý chí tồn tại” của mình. Hắn cảm nhận từng đòn đánh của tà vật, không chỉ là lực lượng vật lý mà còn là luồng tà khí điều khiển chúng, cố gắng nắm bắt quy luật của chúng. Vô Danh Kiếm trong tay hắn không chỉ chém ra những đường kiếm sắc bén, mà còn là một cầu nối, giúp hắn thâm nhập sâu hơn vào “ý chí tồn tại” bị bóp méo của chúng. Hắn nhận ra, mỗi chuyển động, mỗi đòn tấn công của chúng đều có một sự đồng bộ đáng sợ, như những bánh răng trong một cỗ máy khổng lồ, bị điều khiển bởi một trung tâm duy nhất. Nỗi căm phẫn trong lòng hắn càng bùng lên. Không chỉ là sự đau đớn, mà là sự *tước đoạt*, sự *xóa bỏ* bản chất, khiến vạn vật trở thành những bản thể trống rỗng, những hình bóng của chính chúng.
Tô Lam, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đã nhanh chóng thích nghi với lối đánh của đối thủ. Nàng vung Vô Danh Kiếm, tạo ra những đường kiếm sắc bén, đầy uy lực, không chỉ chặn đứng các đợt tấn công phối hợp mà còn tìm cách phản công. Kiếm khí của nàng thanh thoát nhưng mạnh mẽ, xuyên thủng lớp phòng ngự của tà vật. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, tránh né những cú vồ, những chiếc móng vuốt, những luồng tà khí đen ngòm. Mặc dù số lượng tà vật đông đảo và được tổ chức chặt chẽ, nhưng chúng vẫn có một điểm yếu: sự cứng nhắc. Chúng tuân theo mệnh lệnh một cách máy móc, và khi Tô Lam tìm ra kẽ hở trong đội hình, nàng có thể gây ra sát thương đáng kể. Tuy nhiên, sự bền bỉ và số lượng của chúng là một thách thức không nhỏ.
Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn sương. Nó không chiến đấu theo kiểu tu sĩ, mà bằng bản năng của một linh thú dũng mãnh. Nó dùng sức mạnh vật lý, lao vào giữa đội hình tà vật, dùng hàm răng sắc nhọn cắn xé, dùng móng vuốt bén nhọn cào cấu. Tiếng gầm của nó vang vọng khắp đầm lầy, mang theo một sự hung hãn nguyên thủy, cố gắng phá vỡ sự kỷ luật của “binh đoàn tha hóa”. Nó quật đuôi, hất văng những con tà vật hình người, nhưng chúng nhanh chóng tập hợp lại, không hề sợ hãi hay nao núng. Ngay cả Hắc Phong cũng cảm nhận được sự bất thường này, sự thiếu vắng của nỗi sợ hãi, của bản năng sinh tồn trong những kẻ thù mà nó đang đối mặt.
Lục Vô Trần vừa chiến đấu vừa quan sát. Y không có sức mạnh bùng nổ như Tô Lam hay sự nhạy bén của Tần Mặc, nhưng y có kiến thức. Y cố gắng tìm ra điểm yếu trong sự tổ chức của chúng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của pháp thuật điều khiển, hay một tín hiệu chỉ huy. Y nhận ra, những tà vật này không hề có sự sáng tạo, chúng chỉ lặp lại những động tác đã được lập trình. “Chúng bị điều khiển bởi một ý chí bên ngoài... một kẻ đi��u khiển tinh vi đến mức có thể biến chúng thành những con rối chiến tranh hoàn hảo.” Y thầm nghĩ, lòng tràn đầy sự mệt mỏi và nỗi lo lắng. Nếu Huyết Ma Giáo có thể tạo ra cả một đội quân như thế này, thì mối đe dọa của chúng đã vượt xa những gì y từng hình dung. Cuộc chiến không chỉ là giao tranh thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của bản chất.
***
Sau một hồi giao tranh ác liệt, liên minh nhận ra số lượng tà vật có tổ chức quá lớn và sự chỉ huy của chúng quá chặt chẽ. Dù Tô Lam và Hắc Phong đã gây ra không ít tổn thất, nhưng mỗi khi một con tà vật ngã xuống, một con khác lại nhanh chóng lấp vào vị trí, duy trì đội hình không chút xao nhãng. Đây không phải là một trận chiến mà họ có thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần. Mục tiêu của họ là thâm nhập, không phải là một cuộc huyết chiến toàn diện.
Tần Mặc vung Vô Danh Kiếm, tạo ra một luồng khí xoáy đẩy lùi vài con tà vật đang bao vây. Hắn quét mắt qua cứ điểm Huyết Ma Giáo ở phía xa, nơi những tín đồ áo đen đang đứng, vẻ mặt ẩn khuất trong bóng tối, nhưng hắn cảm nhận được những luồng pháp thuật mờ ảo đang phát ra từ phía chúng, như những sợi dây vô hình kết nối với “binh đoàn tha hóa”. Hắn cảm nhận được sự căm phẫn và đau đớn tột cùng từ những “vật” bị biến thành công cụ vô tri này, một nỗi bi thương sâu sắc hơn cả cái chết. Đó là sự hủy diệt bản chất, sự tước đoạt quyền được là chính mình. “Chúng không chỉ tha hóa, chúng còn nô dịch hóa ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Đây là sự báng bổ lớn nhất.” Giọng Tần Mặc trầm đục, vang lên trong màn sương, chất chứa một nỗi phẫn nộ khó kìm nén. Hắn đã thấy vô số bi kịch, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến sự tha hóa có tổ chức, có kỷ luật đến mức này, biến vạn vật thành những cái bóng vô hồn phục vụ cho mục đích đen tối.
Tô Lam, nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt phượng nàng ánh lên sự ghê tởm và phẫn nộ. Nàng nhìn những con tà vật đang bao vây, chúng không có vẻ gì là sợ hãi hay đau đớn, chỉ có sự phục tùng chết chóc. “Thiên hạ tu sĩ vẫn tin vào con đường thăng tiên, nhưng Huyết Ma Giáo lại đang tạo ra thứ quỷ dị này. Sự thăng tiến nào đáng giá khi phải hủy hoại như vậy?” Nàng nghiến răng, câu hỏi của nàng không chỉ dành cho Lục Vô Trần, mà còn là một sự hoài nghi sâu sắc về chính con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay. Nàng đã từng tin rằng tu luyện là để nâng cao bản thân, để đạt được cảnh giới cao hơn, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, nàng bắt đầu tự hỏi, liệu có phải sự truy cầu vô độ đó đã dẫn đến những bi kịch như Huyết Ma Giáo đang gây ra? Liệu mục tiêu cuối cùng của thăng tiên có phải là sự hủy diệt bản chất của vạn vật để phục vụ cho tham vọng cá nhân?
Lục Vô Trần khẽ thở dài, tiếng thở dài của y như hòa vào màn sương lạnh lẽo. “Ta đã từng nghe về những cấm thuật tương tự trong các điển tịch cổ, từ ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’... nhưng không ngờ chúng lại được tái hiện một cách hoàn hảo đến vậy.” Đôi mắt y nhìn xa xăm, như đang xuyên qua màn sương mù, trở về với những trang sách cổ xưa nhuốm màu thời gian. “Phải có một kẻ đứng đ���ng sau, một kẻ am hiểu sâu sắc về ‘vật tính’ và cách bóp méo nó. Một kẻ có thể không chỉ hiểu rõ ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, mà còn có thể cưỡng ép nó, kiểm soát nó đến mức này. Đây không phải là sức mạnh đơn thuần của tà khí, mà là sự thao túng tri thức, sự bẻ cong Đạo lý.” Y lắc đầu, nỗi mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt khắc khổ. Điều này gợi cho y nhớ về những câu chuyện khủng khiếp về các tu sĩ thời cổ đại, những người đã vì tham vọng thăng tiên mà sẵn sàng biến vạn vật thành công cụ, kể cả đồng loại của mình.
Tần Mặc biết, cuộc chiến này không thể tiếp tục ở đây. Hắn đưa ra quyết định nhanh chóng. “Rút lui.” Hắn ra lệnh, giọng nói dứt khoát. “Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để đánh giá lại tình hình. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về cách chúng điều khiển những tà vật này.” Hắc Phong hiểu ý, nó gầm gừ một tiếng trầm đục, xoay người, tạo ra một khoảng trống trong vòng vây. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng tận dụng cơ hội, lùi về phía sau, ẩn mình vào những lùm cây mục ruỗng v�� màn sương độc hại. Những con tà vật vẫn tiếp tục truy đuổi một đoạn, nhưng chúng không đuổi cùng diệt tận, mà chỉ duy trì một khoảng cách nhất định, như những con chó săn được huấn luyện.
Liên minh rút lui an toàn, ẩn mình trong một khu vực sâu hơn của đầm lầy, nơi tà khí tuy nồng nặc nhưng không có sự hiện diện của Huyết Ma Giáo tín đồ hay những binh đoàn tha hóa. Tần Mặc ngồi xuống cạnh một thân cây mục, đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn đang cố gắng giải mã những gì mình vừa cảm nhận được, sự khác biệt giữa tà vật vô tri và “binh đoàn tha hóa” có tổ chức. Điều này không chỉ là một hiểm họa, mà là một sự báng bổ lớn lao đối với bản chất của vạn vật.
“Huyết Ma Giáo đang làm điều kinh khủng hơn ta tưởng,” Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn còn vương vấn sự phẫn nộ. “Chúng không chỉ phá hủy, chúng còn tái tạo, hay nói đúng hơn là bẻ cong, để phục vụ cho mục đích của chúng. Đây là sự bóp méo ‘vật tính’ đến tận cùng.”
Lục Vô Trần gật đầu, y thở dài lần nữa. “Đúng vậy. Đây không phải là sự tha hóa ngẫu nhiên. Đây là sự kiểm soát hoàn toàn. ‘Binh đoàn tha hóa’ này chỉ là một phần của bức tranh lớn hơn. Chúng ta cần phải tìm hiểu làm thế nào Huyết Ma Giáo có thể đạt được sự kiểm soát tinh vi đến vậy, và ai là kẻ đứng đằng sau cấm thuật này.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng một tia hy vọng mỏng manh. “Chỉ có ngươi, với năng lực ‘ý chí tồn tại’, mới có thể thấu hiểu được bản chất của sự bóp méo này và tìm ra cách để đối phó.”
Tô Lam im lặng lắng nghe, nàng siết chặt thanh kiếm, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi và phẫn nộ. “Nếu ‘binh đoàn tha hóa’ này là sản phẩm của những cấm thuật từ ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’, thì có phải chính sự truy cầu thăng tiên vô độ đã dẫn đến những bi kịch này? Có phải Huyết Ma Giáo chỉ là một mặt khác của cùng một đồng tiền, một sự cực đoan khác của chính con đường mà chúng ta vẫn đang theo đuổi?” Câu hỏi của nàng nặng trĩu, không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà là một sự chất vấn sâu sắc về ý nghĩa của toàn bộ thế giới tu luyện. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn vào đôi mắt trầm tư của hắn, nơi nàng thấy được một con đường khác, một con đường của sự cân bằng, không phải của sự cưỡng ép.
Màn sương vẫn bao phủ đầm lầy, nhưng trong lòng Tần Mặc, một quyết tâm mới đã nhen nhóm. Huyết Ma Giáo không chỉ là một kẻ thù bạo lực, chúng còn là những kẻ thao túng bản chất, những kẻ bóp méo sự thật. Để đối phó với chúng, không thể chỉ dùng sức mạnh. Hắn cần phải tìm hiểu, phải thấu hiểu sâu hơn về cơ chế chỉ huy của chúng, về kẻ đứng đằng sau màn che này, kẻ đã dám bẻ cong “ý chí tồn tại” của vạn vật đến mức này. Một trận chiến mới, một cuộc đối đầu với một hình thái tà ác tinh vi hơn nhiều, đang chờ đợi phía trước, và Tần Mặc biết, hắn không thể lùi bước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.