Vạn vật không lên tiên - Chương 668: Nghi Thức Vực Sâu: Khúc Khải Hoàn Của Tà Ác
Áp lực vô hình từ Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo như một tảng đá khổng lồ đè nén không gian, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ánh mắt sắc lạnh của hắn, như hai tia chớp đỏ rực xuyên qua màn sương mù và tà khí dày đặc, quét qua từng ngóc ngách của Vực Sâu, chạm đến tận sâu thẳm nơi liên minh đang ẩn mình. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự dò xét đầy sát ý ấy, một ý chí cuồng bạo, ngạo mạn, dường như đang cố gắng xé toạc lớp màn che giấu họ. Hắn biết, chỉ một chút sơ sẩy, một tiếng động nhỏ, hay thậm chí một hơi thở sai nhịp cũng có thể khiến cả nhóm rơi vào cạm bẫy chết người. Trái tim hắn đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ âm ỉ đang bùng cháy dữ dội. Hắn đã kiệt sức, nhưng ý chí không hề suy suyển.
"Hắn... hắn mạnh quá! Chúng ta bị phát hiện rồi!" Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy, ánh mắt phượng sáng ngời căng thẳng nhìn về phía công trình. Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay, một sự lạnh lẽo không thể xua tan đi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Tà khí từ Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo dường như xuyên thấu qua mọi chướng ngại, len lỏi vào từng tế bào, khiến nàng có cảm giác như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình đâm vào.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, khắc khổ, vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay y vẫn run rẩy không ngừng. "Mau! Đừng gây tiếng động! Hắc Phong, tìm nơi ẩn nấp kín đáo nhất!" Giọng y trầm thấp, gần như là một tiếng thì thầm, nhưng vẫn đủ sức truyền đạt sự cấp bách. Y hiểu rõ sức mạnh của một tu sĩ đạt đến cảnh giới như Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo, nhất là khi hắn đang đứng tại trung tâm của một cấm thuật vĩ đại.
Hắc Phong không cần mệnh lệnh thứ hai. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ hung dữ và cảnh giác cao độ. Nó cúi thấp người, bộ lông dựng đứng, sẵn sàng lao đi bất cứ lúc nào. Khi ánh mắt của Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo dừng lại một thoáng ở vị trí của họ, Hắc Phong gầm gừ khe khẽ, một tiếng gầm bị kìm nén trong cổ họng, nhưng vẫn đủ để thể hiện sự thách thức. Sau đó, nó như một mũi tên xé gió, lao đi trong bóng tối, xuyên qua các vách đá lởm chởm, tối tăm của Hẻm Núi Tử Vong. Tiếng gió rít thê lương hòa cùng tiếng đá rơi lạo xạo dưới chân, nhưng Hắc Phong đã khéo léo né tránh, không tạo ra bất kỳ âm thanh dư thừa nào.
Tần Mặc nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực `ý chí tồn tại`. Hắn cảm nhận được sự dò xét của Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo đang lan rộng, không bỏ sót bất kỳ khe hở nào. Hắn biết, đối đầu trực diện lúc này là tự sát. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực, nhưng ý chí trong lòng không cho phép hắn chùn bước. Hắn truyền tải một luồng `ý chí tồn tại` thuần khiết, không phải để tấn công, mà để làm nhiễu loạn. Hắn không ngừng tác động vào `vật tính` của những tảng đá xù xì, những bụi cây khô héo ven đường, thậm chí là những con côn trùng nhỏ bé đang bò trên mặt đất. Hắn thì thầm trong lòng: "Phân tán... Hỗn loạn... Lạc hướng..."
Những tảng đá bỗng nhiên rung chuyển nhẹ, những bụi cây khô héo bỗng phát ra tiếng xào xạc bất thường, và những con côn trùng dường như bỗng trở nên kích động, bay tán loạn. Đó không phải là một sự thay đổi lớn, nhưng nó đủ để tạo ra những dao động nhỏ trong trường năng lượng mà Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo đang dò xét. Sự tinh tế trong việc sử dụng `ý chí tồn tại` của Tần Mặc đã tạo ra một ảo ảnh, một màn sương che mắt, khiến Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng lại không thể xác định chính xác nguồn gốc. Ánh mắt đỏ rực của hắn dừng lại lâu hơn ở một vài điểm mà Tần Mặc đã cố tình tạo ra sự nhiễu loạn, như thể đang phân vân.
Trong khoảnh khắc quý giá đó, Hắc Phong đã dẫn cả nhóm lướt qua một kẽ hở hẹp giữa hai vách đá khổng lồ, nơi khí độc và sương mù dày đặc bao phủ. Mùi khí độc, đất chết, và lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến Tô Lam và Lục Vô Trần phải nín thở. Không khí lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt, và cảm giác áp lực từ tà khí vẫn đeo bám, nhưng ít nhất họ đã thoát khỏi tầm mắt trực tiếp của Thủ Lĩnh. Hắc Phong dừng lại ở một khe nứt sâu thẳm, gần như vô hình trong màn đêm u ám, nơi chỉ đủ chỗ cho ba người và nó lọt vào. Tần Mặc, Tô Lam, và Lục Vô Trần nhanh chóng chui vào, nín thở, lắng nghe. Tiếng ù ù của cỗ máy khổng lồ vẫn vang vọng từ xa, xen lẫn tiếng sủi bọt ghê rợn và đôi khi là tiếng cầu kinh tà giáo âm u, rời rạc từ phía Huyết Ma Giáo. Cảm giác nguy hiểm vẫn còn đ��, nhưng ít nhất họ đã có một khoảnh khắc để thở.
***
Trong khe nứt hẹp và tối tăm, hơi thở của cả nhóm đều nặng nhọc, mỗi nhịp đập của trái tim như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Mùi ẩm mốc của đá hòa lẫn với mùi đất chết và khí độc, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó chịu. Từ vị trí ẩn nấp này, qua một khe hở nhỏ, họ vẫn có thể nhìn thấy một phần của 'Cơ Chế Hút Hồn' khổng lồ. Ánh sáng đỏ sẫm như máu từ nghi lễ vẫn bùng lên mạnh mẽ, hắt lên những vách đá xung quanh, tạo nên một khung cảnh ma mị và kinh hoàng. Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo vẫn đứng sừng sững trên đỉnh công trình, thân ảnh hắn uy nghiêm và đầy tà khí, như một vị thần của sự hủy diệt. Hắn không còn dò xét nữa, mà dường như đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc giám sát nghi lễ, đôi khi đưa tay ra hiệu, và những tín đồ bên dưới lại cúi rạp, vâng lời.
Tần Mặc nhắm mắt lại, một lần nữa cố gắng cảm nhận dòng chảy của `ý chí tồn tại`. Lần này, hắn không còn bị áp lực của sự truy đuổi làm phân tâm. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi đau đớn tột cùng và ý chí bị cưỡng ép của hàng vạn sinh linh, vật thể đang bị hút vào cỗ máy. Đó không chỉ là tà vật, mà là sinh khí của cả một vùng đất, là linh hồn của những vật thể vô tri, tất cả đều bị tước đoạt `vật tính` nguyên thủy, bị nghiền nát và đồng hóa. Hắn cảm thấy như hàng ngàn tiếng thét câm lặng đang vang vọng trong tâm trí, mỗi tiếng thét là một mảnh `ý chí tồn tại` bị bẻ cong, bị biến dạng, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của chính mình. Sự phẫn nộ trong lòng hắn càng lúc càng dâng cao, hóa thành một ngọn lửa lạnh lẽo.
"Đây... đây không chỉ là thu thập tà khí," Lục Vô Trần cất tiếng, giọng y run rẩy, chỉ tay về phía công trình qua khe hở. Y đưa tay vẽ những ký hiệu cổ xưa trên không khí, những ký hiệu phát ra ánh sáng mờ nhạt rồi nhanh chóng tan biến. "Đây là 'Huyết Hải Nguyên Thai' trong truyền thuyết! Một cấm thuật đã thất truyền từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', mục đích là... tạo ra một thực thể... từ vô số ý chí bị tha hóa!"
Lục Vô Trần dừng lại, khuôn mặt y trắng bệch, ánh mắt sâu trũng đầy vẻ kinh hoàng và mệt mỏi. "Người ta nói, cấm thuật này đã bị phong ấn từ thời thượng cổ, vì nó quá tàn độc, quá nguy hiểm. Nó không chỉ hấp thụ linh hồn hay sinh khí, mà nó còn cưỡng đoạt `vật tính` cốt lõi của vạn vật. Một hòn đá sẽ không còn là hòn đá, một dòng nước sẽ không còn là dòng nước. Tất cả sẽ bị biến thành nhiên liệu cho sự ra đời của 'Huyết Hải Nguyên Thai'." Y thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Nó là một sự phản nghịch lại quy luật tự nhiên, một sự bóp méo đến tận cùng của bản chất tồn tại."
Tô Lam nghe những lời đó, mặt nàng tái mét. Nàng luôn tin vào con đường tu luyện để thăng hoa, để vươn tới cảnh giới cao hơn. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến, và những gì Lục Vô Trần đang nói, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. "Huyết Hải Nguyên Thai? Vậy... vậy thứ mà hắn muốn tạo ra là gì? Một con quái vật? Một bảo vật tà ác?" Nàng hỏi, giọng nàng không giấu được sự kinh hãi.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía công trình, nơi ánh sáng đỏ máu vẫn đang nhảy múa điên cuồng. "Không phải tạo ra, Tô Lam. Là ép buộc... cưỡng ép một sự sống mới từ sự hủy diệt của vạn vật. Một ý chí điên loạn, hoàn toàn bị bóp méo, chỉ còn lại sự khát máu và hủy diệt." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian chật hẹp, mỗi lời nói đều chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của `vật tính` bị bóp méo. "Cái mà Huyết Ma Giáo đang làm, là cố gắng 'thăng tiên' cho một thực thể, nhưng không phải là sự thăng hoa tự nhiên, mà là sự cưỡng bức, sự đồng hóa mọi thứ vào trong nó. Nó sẽ là một bản thể của sự tham lam và hủy diệt, một sự tồn tại không có `vật tính` nguyên thủy, mà chỉ có `vật tính` của sự hấp thụ và bành trướng."
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y đầy vẻ bi thương. "Đúng vậy, Tần Mặc. 'Huyết Hải Nguyên Thai' không phải là một sinh linh theo nghĩa thông thường. Nó là một sự cô đọng của `ý chí tồn tại` bị tha hóa, một dạng vật chất nguyên thủy, một khởi nguồn mới của sự sống... hoặc đúng hơn là sự hủy diệt. Một khi nó được hình thành hoàn chỉnh, nó sẽ hấp thụ toàn bộ `vật tính` của Huyền Vực, bẻ cong ý chí của vạn vật, biến chúng thành một phần của nó, hoặc biến chúng thành những con rối vô tri! Nó có thể... tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi chỉ có Huyết Ma Giáo mới có quyền năng định đoạt mọi thứ, nơi 'thăng tiên' không còn là một lựa chọn mà là một sự cưỡng bức, một sự đồng hóa hoàn toàn!"
Y ho khan, cảm thấy cổ họng khô rát vì sợ hãi. "Cấm thuật này được cho là do một số tu sĩ cực đoan từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' nghiên cứu, những kẻ đã đi đến tận cùng của sự truy cầu sức mạnh, đến mức họ không ngần ngại hủy diệt bản chất tự nhiên của vạn vật để đạt được mục tiêu của mình. Họ tin rằng, chỉ khi kiểm soát được `vật tính` nguyên thủy, họ mới có thể tạo ra một thế giới hoàn hảo theo ý muốn của mình. Đây chính là đỉnh cao của sự điên rồ, là lời cảnh báo về việc 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."
Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai mình. Hắn đã từng cảm thấy kiệt sức, đã từng tuyệt vọng, nhưng giờ đây, trước viễn cảnh về một 'Huyết Hải Nguyên Thai' có khả năng hủy diệt cả thế giới, hắn cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn nhìn vào điểm trung tâm rực đỏ bên trong cỗ máy, nơi mà tất cả năng lượng tà ác đang tập trung, cảm nhận được một ý chí cường đại, lạnh lẽo đang dần thành hình. Đó là một sự trống rỗng, một sự khao khát vô độ, một bản chất được tạo ra từ sự hủy diệt của hàng triệu `ý chí tồn tại` khác. Sự ghê tởm, sự phẫn nộ và nỗi bi thương đan xen trong lòng hắn, biến thành một ý chí kiên định: Hắn phải ngăn chặn điều này.
***
Im lặng bao trùm khe nứt, chỉ còn tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài và tiếng ù ù đều đặn của cỗ máy khổng lồ vọng lại, như nhịp đập của một trái tim quỷ dữ. Ánh sáng đỏ máu từ nghi lễ vẫn bập bùng, hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, Tô Lam, và Lục Vô Trần, tô điểm thêm vẻ trầm trọng và lo âu. Mối đe dọa không chỉ còn là Huyết Ma Giáo hay những tà vật bị tha hóa, mà là một thực thể tà ác có thể phá hủy cả Huyền Vực, bẻ cong `vật tính` của mọi thứ, biến chúng thành một phần của nó, hoặc thành những con rối vô tri.
Tần Mặc, với vẻ mặt trầm tư, nhìn về phía công trình. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự suy tư tột độ. "Chúng ta không thể để nó thành hình. Nhưng cũng không thể xông vào một cách mù quáng." Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. Hắn biết rõ sức mạnh của Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo và quy mô của cấm thuật này. Xông vào lúc này chẳng khác nào châu chấu đá xe, chỉ thêm phần tạo thành năng lượng cho 'Huyết Hải Nguyên Thai' mà thôi.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. "Đúng vậy. Cấm thuật này cực kỳ phức tạp, có lẽ nó đã bị biến đổi qua hàng ngàn năm. Những gì chúng ta biết về 'Huyết Hải Nguyên Thai' chỉ là những mảnh vụn từ ký ức của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', những lời cảnh báo rùng rợn được truyền lại. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về cách nó hoạt động, cách nó hút và chuyển hóa `ý chí tồn tại`. Hoặc tìm cách phá vỡ nguồn cung cấp năng lượng của nó." Y đưa tay xoa thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. "Mỗi đường ống, mỗi ký hiệu khắc trên cỗ máy kia đều có thể là một mắt xích quan trọng. Mỗi tín đồ Huyết Ma Giáo đang tụ tập ở đó, mỗi tà vật đang bị hấp thụ, đều là một phần của tổng thể khổng lồ này."
Tô Lam siết chặt tay, ánh mắt kiên quyết. Nàng đã từng hoài nghi về con đường của Tần Mặc, đã từng tin rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã phá vỡ mọi định kiến. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Lục Vô Trần, giọng nàng chứa đầy sự sốt ruột. "Vậy chúng ta phải làm gì? Đánh lạc hướng? Tìm kiếm thông tin? Chẳng lẽ cứ đứng nhìn bọn chúng hoàn thành nghi lễ sao?"
Lục Vô Trần lắc đầu, đôi mắt sâu trũng nhìn xa xăm, như thể đang tìm kiếm một lối thoát trong bóng đêm. "Chúng ta không thể đánh lạc hướng một khi chúng đã tập trung đến mức này. Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo sẽ không dễ dàng bị lừa. Hơn nữa, cấm thuật này có thể đã được bảo vệ bằng vô số bẫy rập và kết giới mà chúng ta chưa hề hay biết. Xông vào là tự sát. Và việc phá hủy cỗ máy từ bên ngoài cũng không khả thi, nó quá lớn, quá kiên cố." Y dừng lại, suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp, giọng nói trở nên kiên quyết hơn một chút. "Tôi nghĩ, chúng ta cần nhắm vào các cứ điểm nhỏ hơn, những trạm trung chuyển năng lượng hoặc các kho tàng cấm thuật của chúng. Cỗ máy này không thể tự vận hành mà không có sự cung cấp liên tục. Chắc chắn sẽ có những điểm nút, những nơi chúng cất giữ tài liệu, vật phẩm, hoặc thậm chí là những 'nguồn' năng lượng phụ trợ. Có thể ở đó sẽ có những ghi chép, hoặc những vật phẩm liên quan đến nghi lễ chính, những 'công thức' hoặc 'khóa giải' mà chúng ta cần."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn hiểu ý Lục Vô Trần. Đây là một ván cờ lớn, và họ không thể đơn thuần dựa vào sức mạnh vũ phu. Họ cần trí tuệ, cần sự thấu hiểu, cần tìm ra điểm yếu cốt lõi của cấm thuật. "Vậy thì, chúng ta sẽ chia ra?" hắn hỏi, nhìn về phía Tô Lam.
Tô Lam lắc đầu. "Không. Chúng ta không thể. Mỗi người trong chúng ta đều có vai trò quan trọng. Nếu chia ra, sức mạnh của chúng ta sẽ bị phân tán, và nguy hiểm sẽ tăng gấp bội. Chúng ta phải hành động cùng nhau, như một thể thống nhất." Nàng nhìn sang Hắc Phong, con sói trung thành đang nằm phục, tai vểnh lên lắng nghe. "Hắc Phong có thể giúp chúng ta di chuyển nhanh chóng và âm thầm. Tần Mặc có thể cảm nhận `ý chí tồn tại` và `vật tính` của mọi thứ, giúp chúng ta tránh bẫy rập và phát hiện những điểm yếu ẩn giấu. Lục Vô Trần có kiến thức sâu rộng về cấm thuật. Và ta..." Nàng siết chặt thanh kiếm. "...ta sẽ là mũi nhọn, bảo vệ mọi người."
Lục Vô Trần nhìn từng người một, rồi khẽ gật đầu. "Được. Quyết định vậy. Chúng ta sẽ tìm kiếm các cứ điểm phụ cận của Huyết Ma Giáo, nơi có thể ẩn chứa bí mật về 'Huyết Hải Nguyên Thai'. Đó là cách duy nhất để hiểu rõ hơn về 'công thức' của nó, và tìm ra con đường để ngăn chặn tai họa này."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như thể đồng tình. Tần Mặc nhìn về phía công trình khổng lồ, nơi ánh sáng đỏ máu vẫn bùng lên dữ dội. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn cảm nhận được lời hứa của mình với vạn vật, với những `ý chí tồn tại` đang bị giày xéo. Hắn sẽ không để 'Huyết Hải Nguyên Thai' thành hình. Hắn sẽ tìm ra con đường để bảo vệ Huyền Vực, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.