Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 672: Tiếng Khóc Từ Bóng Tối: Cảm Nhận Phục Kích Trong Hầm Ngục

Cửa hầm ngục mở ra như một cái miệng khổng lồ của quỷ dữ, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng từ thế giới bên ngoài, để lại phía sau một màn đêm đặc quánh, nặng nề. Tần Mặc nhìn vào đường hầm tối tăm, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa lo lắng, vừa kiên định. Hắn biết, bên trong đó ẩn chứa những bí mật kinh hoàng của Cổ Phù Linh và những âm mưu thâm độc của Huyết Ma Giáo. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ đang tiến gần hơn bao giờ hết đến trung tâm của tai họa. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt kiên nghị. Dù con đường phía trước có bao nhiêu hiểm nguy, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn phải ngăn chặn sự tha hóa này, bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật, và giữ cho thế giới không bị hủy diệt bởi khát vọng thăng tiên mù quáng.

Từng bước chân của liên minh vang vọng trong không gian ẩm ướt, tối tăm. Âm thanh của nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá phía trên trần hang, điểm xuyết thêm tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ vọng đến từ những ngóc ngách sâu thẳm, bị bóp nghẹt bởi sự dày đặc của tà khí. Tà khí cuộn trào, quấn lấy từng hơi thở, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó chịu, như một bàn tay vô hình siết chặt lồng ngực. Mùi máu tanh nồng, hòa quyện với mùi ẩm mốc, xác thối và một chút lưu huỳnh đặc trưng của những nghi lễ tà giáo, xộc thẳng vào khứu giác, gây c��m giác buồn nôn. Bầu không khí nơi đây không chỉ lạnh lẽo mà còn mang một sự u ám, tuyệt vọng đến cùng cực, như thể mọi tia hy vọng đều đã bị rút cạn từ lâu.

Những bức tường đá đen thô kệch, sần sùi dưới lớp rêu phong ẩm ướt, hiện ra mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ vài viên tinh thạch mà Lục Vô Trần đã kịp đặt trên đường. Chúng chỉ đủ để chiếu sáng vài bước chân phía trước, còn lại đều chìm trong màn đêm thăm thẳm, nơi mà những bóng hình kỳ dị dường như đang ẩn nấp. Thỉnh thoảng, những xiềng xích bằng sắt gỉ sét lại hiện ra, vắt vẻo trên tường hoặc buông thõng từ trần hang, gợi lên hình ảnh của những sinh linh từng bị giam cầm, tra tấn tại nơi đây. Cửa sắt nặng nề, nằm rải rác dọc theo hành lang, như những cánh cổng dẫn đến địa ngục nhỏ, mỗi cánh cửa đều mang một vẻ u tối, lạnh lẽo, ẩn chứa vô vàn bi kịch.

Tần Mặc đi đầu, đôi mắt đen láy của hắn quét qua bóng tối. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ ý thức, lắng nghe những "tiếng thì thầm" vô hình của vạn vật xung quanh. Ngay từ khi bước vào, hắn đã cảm thấy một sự hỗn loạn khủng khiếp. Tà khí ở đây không phải là tà khí thuần túy, mà là sự tổng hợp của vô số ý chí bị vặn vẹo, méo mó, bị cưỡng ép và tha hóa. Những hòn đá, những giọt nước, thậm chí là không khí ở đây, tất cả đều mang trong mình một ý chí tồn tại bị bóp méo, một "vật tính" đã không còn là của chính nó. Chúng rên rỉ, chúng than khóc, chúng oán hận, nhưng không một ai lắng nghe, cho đến khi Tần Mặc đặt chân vào.

"Cẩn thận, nơi này tà khí nặng hơn bất cứ đâu chúng ta từng đến. Các cấm thuật ở đây có lẽ được kế thừa từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', cực kỳ hiểm độc," Lục Vô Trần thì thầm, giọng y trầm đục, ẩn chứa sự mệt mỏi và lo âu sâu sắc. Y đi sát phía sau Tần Mặc, đôi mắt trũng sâu không ngừng đảo qua lại, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Y đã chứng kiến nhiều sự tàn phá, nhiều cấm thuật ghê rợn, nhưng nơi đây vẫn khiến y cảm thấy rùng mình. "Sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo không chỉ dừng lại ở việc giết chóc, mà còn là sự vặn vẹo bản chất, biến mọi thứ thành công cụ của sự hủy diệt. Ngay cả những cấm chế nơi đây cũng mang một ý chí áp đặt, không phải là sự tự nhiên."

Tô Lam, với thanh kiếm cổ bên hông, bước chân nàng vẫn vững vàng, nhưng khuôn mặt thanh tú của nàng đã trở nên căng thẳng. Nàng có thể cảm nhận được sự áp lực vô hình đang đè nặng lên linh lực của mình. "Khí độc này... ngay cả linh lực cũng bị bào mòn," nàng nói, giọng tuy nhỏ nhưng vẫn rõ ràng. Nàng siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng cảnh giác, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập đến từ bóng tối. Nàng đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy một sự ngột ngạt đến vậy, như thể nàng đang bị nhấn chìm trong một biển chất lỏng dơ bẩn, ăn mòn từng chút sinh khí.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực là sáng lên như hai đốm lửa ma quái, gầm gừ khẽ. Tiếng gầm gừ của nó không phải là tiếng đe dọa, mà là một âm thanh cảnh giác, một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm rình rập. Nó đi sát bên cạnh Tần Mặc, thân hình cư��ng tráng của nó như một bức tường thành vững chắc, sẵn sàng che chắn cho chủ nhân bất cứ lúc nào. Nó cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của ý chí, sự vặn vẹo của vật tính, nhưng bằng bản năng, nó chỉ thấy sự thù địch và mối đe dọa.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh, nặng mùi. Hắn cố gắng sắp xếp những dòng ý chí hỗn loạn mà hắn đang cảm nhận. Đó là những tiếng kêu thảm thiết từ những tảng đá đã bị hóa thành đá sống để giữ vững hầm ngục, những tiếng rên rỉ của xiềng xích đã bị yểm bùa để giam cầm không chỉ thể xác mà cả linh hồn, tiếng than khóc của những giọt nước đọng lại, mang theo ký ức của vô số sinh linh đã tan biến tại nơi đây. Hắn cảm thấy một nỗi đau vô hạn, một sự ép buộc tàn nhẫn đã biến mọi thứ từ bản chất tự nhiên của chúng thành những thứ phục vụ cho một mục đích tà ác. Sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo không chỉ dừng lại ở việc giết chóc, mà còn là sự vặn vẹo bản chất, biến mọi thứ thành công cụ của sự hủy diệt. Hắn chợt nhớ đến Vô Tính Thành, nơi mọi thứ sống một cuộc đời bình dị, dù ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn với bản chất của mình. So với nơi đây, Vô Tính Thành giống như thiên đường vậy.

Khi Tần Mặc mở mắt ra, ánh nhìn của hắn đã trở nên tập trung hơn, trầm ổn hơn. Hắn không chỉ cảm nhận những tiếng than khóc chung chung, mà bắt đầu phân biệt được những luồng ý chí cụ thể hơn, sắc nét hơn. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí, một sự im lặng bất thường xen lẫn trong tiếng rên rỉ, như thể có một thứ gì đó đang nín thở, chờ đợi.

Trong bóng tối mịt mùng của Hầm Ngục Huyết Giáo, Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này không phải để chìm đắm vào nỗi đau chung. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xung quanh, không còn là một tấm lưới vô hình thu nhận mọi thứ, mà là một sợi tơ tinh tế, dò xét từng ngóc ngách, từng kẽ đá, từng luồng tà khí đang cuộn xoáy. Hắn cảm nhận được hàng trăm "ý chí" đang kêu gào trong đau đớn, bị xiềng xích và vặn vẹo. Đó là những mảnh vỡ của linh hồn, của thực thể bị biến thành công cụ giết chóc – những linh hồn binh khí bị biến chất thành Huyết Đao Ảnh, những viên đá sống bị nguyền rủa, những sợi dây leo khô héo bị ép buộc thành bẫy rập. Chúng không còn là chính mình, mà chỉ là những phản chiếu méo mó của sự sống, bị Huyết Ma Giáo lợi dụng và kiểm soát.

Giữa những tiếng kêu than hỗn loạn đó, Tần Mặc đột nhiên cảm thấy một luồng "ý chí" mạnh mẽ hơn, đầy hung hãn nhưng cũng tràn ngập sự cưỡng ép, đang ẩn mình trong các khe đá, các hốc tường, sẵn sàng lao ra. Luồng ý chí này không phải là sự đau khổ bị động, mà là một sự thù địch chủ động, có mục đích. Hắn cảm nhận được sự chờ đợi, sự căng thẳng của một cuộc săn mồi. Đó là một cuộc phục kích, không nghi ngờ gì nữa, nhưng không phải do ý muốn của chính những tà vật đó. Hắn cảm nhận được sâu thẳm bên trong chúng là sự oán hận, sự mệt mỏi, và một nỗi khao khát được yên nghỉ, được giải thoát khỏi gông cùm của Huyết Ma Giáo.

Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn sắc bén nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, giọng hắn trầm khàn, dứt khoát: "C�� phục kích... rất nhiều, và chúng đang đau đớn."

Tô Lam giật mình. Nàng đã cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng nàng không thể biết rõ ràng đến vậy. "Đau đớn? Ngươi có thể cảm nhận được cả điều đó?" Nàng hỏi, giọng pha chút ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc. Đối với nàng, tà vật chỉ là những kẻ thù cần phải tiêu diệt, những sinh vật đáng ghê tởm bị tha hóa. Khái niệm về "đau đớn" trong những thực thể vô tri hoặc bị biến chất ấy dường như nằm ngoài tầm hiểu biết của nàng.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua những bóng tối đang ẩn mình. "Chúng bị ép buộc... ý chí của chúng bị vặn vẹo để trở thành vũ khí. Có một luồng 'chủ ý' tà ác đang điều khiển chúng. Giống như những Mộc Linh bị biến dị trong Hành Lang Tử Khí, chúng không muốn tấn công, nhưng không thể không làm. Chúng là những công cụ, những nô lệ bị trói buộc bởi cấm thuật và tà khí." Hắn cảm nhận được rõ ràng hơn, những sinh vật kia không hề có ý chí tự thân muốn tấn công, mà là một mệnh lệnh cưỡng chế, một sợi dây vô hình kéo chúng ra khỏi nỗi đau của chính mình để gây đau đớn cho kẻ khác. "Chúng là những tàn tích của sự sống, bị biến thành những Huyết Đao Ảnh, những Thiết Kỵ, những linh hồn binh khí bị vặn vẹo. Ý chí tồn tại của chúng đã bị bóp méo, bị biến thành một thứ gì đó hoàn toàn khác, không còn là bản chất ban đầu."

Lục Vô Trần nheo mắt lại, khuôn mặt khắc khổ của y hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. "Một chủ ý tà ác... Chắc chắn là những tu sĩ cao cấp của Huyết Ma Giáo đang điều khiển. Các cấm thuật của chúng không chỉ làm tha hóa vật chất mà còn tha hóa ý chí. Đây là một trình độ cấm thuật mà ta chỉ từng đọc qua trong những cổ thư cấm kỵ, từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'. Có lẽ chúng đang dùng 'Huyết Hồn Khống Chế Thuật' hoặc một biến thể của nó, để biến những linh hồn bất hạnh thành những con rối chiến đấu." Y nhìn Tần Mặc với một sự tôn kính mới. "Khả năng của ngươi, Tần Mặc, không chỉ là nghe thấy, mà là thấu hiểu. Đây là một lợi thế không ai có được."

"Hắc Phong, cẩn thận," Tần Mặc thì thầm với con linh thú. Hắc Phong gầm gừ đáp lại, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, nó đã hiểu được tình hình. Nó không chỉ nghe tiếng Tần Mặc mà còn cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của chủ nhân, sự tập trung và kiên định.

"Chúng ta không thể đối đầu trực diện nếu chúng có số lượng áp đảo và ý chí bị điều khiển hoàn toàn," Tô Lam nói, nàng đã tin tưởng hoàn toàn vào lời Tần Mặc. "Vậy chúng ta phải làm gì?"

Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này chỉ trong vài tích tắc. Hắn không chỉ cảm nhận những ý chí thù địch, mà còn cảm nhận những lỗ hổng trong sự điều khiển đó, những khoảnh khắc yếu đuối, những khe hở trong sự cưỡng ép. Hắn thấy được những điểm mà ý chí của tà vật không hoàn toàn tuân phục, nơi nỗi đau của chúng vượt lên trên mệnh lệnh. Hắn cảm nhận được những con đường mờ ảo mà ở đó, các tà vật đang bị giam cầm, bị xiềng xích, ý chí của chúng không thể hoàn toàn tập trung vào việc phục kích. Hắn có thể dẫn dắt liên minh đi qua những điểm yếu đó, những nơi mà ý chí của chúng bị phân tán, bị giằng xé.

"Chúng ta sẽ không lao vào trận địa của chúng," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ổn, nhưng đầy uy lực. "Chúng ta sẽ đi qua những khe hở mà chúng không thể chặn được. Ý chí của chúng đang bị giằng xé. Chúng ta sẽ lợi dụng điều đó." Hắn chỉ tay về phía một vách đá dường như không có gì đặc biệt. "Có một lối đi nhỏ ẩn sau những Huyết Đao Ảnh đó. Ý chí của những sinh vật canh gác nơi đó bị suy yếu nhất, như thể chúng đang than khóc cho một thứ gì đó bị giam cầm sâu bên trong."

Lục Vô Trần nhìn theo hướng Tần Mặc chỉ, đôi mắt y hiện lên vẻ kinh ngạc. Bằng linh nhãn của mình, y chỉ thấy một vách đá bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu nào của lối đi, và những luồng tà khí dày đặc. Nhưng y tin tưởng vào Tần Mặc. "Tần Mặc, ngươi có thể chỉ dẫn chúng ta chính xác không? Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến chúng ta rơi vào vòng vây."

"Ta có thể," Tần Mặc khẳng định, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ chỉ dẫn từng bước. Chúng ta sẽ lướt qua chúng như những bóng ma, không để chúng kịp phản ứng." Hắn biết, đây là một canh bạc, nhưng hắn tin vào năng lực của mình, và hơn hết, hắn tin vào nỗi đau của những sinh linh bị tha hóa.

Dưới sự chỉ dẫn chính xác đến từng li từng tí của Tần Mặc, liên minh không lao vào trận địa phục kích đã giăng sẵn mà Huyết Ma Giáo đã cất công bố trí. Tần Mặc đi trước, mỗi bước chân của hắn đều như được tính toán kỹ lưỡng, không phải bằng thị giác hay thính giác thông thường, mà bằng một bản đồ vô hình được vẽ nên từ hàng ngàn luồng "ý chí tồn tại" đang chồng chéo, giao thoa và giằng xé trong không gian hầm ngục. Hắn không chỉ né tránh những điểm có tà khí mạnh mẽ, mà còn tìm ra những khe hở, những "điểm mù" trong sự kiểm soát của Huyết Ma Giáo, nơi mà "ý chí tồn tại" của những tà vật bị tha hóa đang yếu ớt nhất, bị nỗi đau và sự cưỡng ép lấn át, không thể hoàn toàn tập trung vào mệnh lệnh tấn công.

"Bên trái, khe hẹp đó! Tô Lam, yểm trợ Hắc Phong!" Lục Vô Trần chỉ dẫn nhanh, giọng y trầm khàn nhưng đầy quyết đoán, phối hợp ăn ý với Tần Mặc. Y không nhìn thấy những "ý chí" đó, nhưng y tin vào Tần Mặc, và y có thể cảm nhận được những luồng khí tức thay đổi, những luồng gió nhẹ luồn qua những khoảng trống mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Y vung tay, một lá bùa cổ xưa lập tức phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, tạo thành một lá chắn mỏng manh che chắn cho Tô Lam và Hắc Phong.

Một vài "Huyết Đao Ảnh" và những sinh vật bị tha hóa, với hình thù dị dạng và đôi mắt đỏ ngầu, bất ngờ lao ra từ những hốc tường, những khe đá tối tăm. Chúng như những cái bóng mờ ảo, mang theo sát khí nồng nặc và tiếng gào thét vô thanh của sự đau khổ. Chúng hung hãn, tàn bạo, chỉ biết tấn công theo bản năng đã bị cưỡng chế. Nhưng Tần Mặc đã dự đoán trước. "Giảm tốc độ, khom người xuống!" hắn ra hiệu, giọng trầm ổn.

Tô Lam hành động nhanh như chớp. Nàng không dùng kiếm để chém giết, bởi nàng biết những tà vật này không đáng chết, chúng chỉ là nạn nhân. Kiếm khí của nàng xẹt qua, không phải để tiêu diệt, mà để tạo ra một luồng áp lực vô hình, một bức tường khí vững chắc làm chệch hướng những đòn tấn công của Huyết Đao Ảnh. Những cái bóng đen gào thét trong vô vọng, lướt qua họ trong gang tấc, hung hãn nhưng không thể chạm tới. "Nhanh lên!" nàng thúc giục, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối, đảm bảo không có kẻ địch nào lọt qua. Nàng hiểu rằng mục tiêu của họ không phải là giao chiến, mà là tránh né.

Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của linh thú, di chuyển nhanh nhẹn và khéo léo. Bộ lông đen tuyền của nó giúp nó gần như vô hình trong bóng tối. Nó gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực quét khắp, sẵn sàng dùng thân thể cường tráng của mình để cản phá bất cứ mối nguy nào. Nó không tấn công trực diện, mà chỉ dùng móng vuốt sắc bén lướt qua, tạo ra những vết xước trên vách đá, khiến những tà vật theo sau phải chùn bước.

Tần Mặc cảm thấy mỗi Huyết Đao Ảnh lao ra đều mang theo một ý chí hỗn loạn, một sự giằng xé giữa mệnh lệnh tàn bạo và nỗi đau sâu thẳm. Hắn thấy chúng không hoàn toàn muốn giết chóc, mà chỉ đơn thuần là những con rối bị điều khiển, những tiếng thét của chúng là tiếng kêu của sự tuyệt vọng, không phải sự hung tợn. Điều đó càng củng cố quyết tâm của hắn, rằng việc giải thoát chúng khỏi sự kiểm soát của Huyết Ma Giáo là điều cần thiết.

Khi liên minh khéo léo vượt qua khu vực phục kích đầu tiên, tiến sâu hơn vào hầm ngục, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo hơn. Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy "ý chí tồn tại" xung quanh. Những tiếng than khóc chung chung dường như lắng xuống, nhường chỗ cho một luồng "ý chí" đơn độc, yếu ớt nhưng lại vô cùng rõ nét.

"Nó đang ở gần... rất gần... và nó đang khóc," Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn hướng về một góc tối, nơi một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt, mơ hồ đang nhấp nháy, như một đốm lửa sắp tàn giữa biển đêm. Hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự mệt mỏi đã kéo dài qua vô số năm tháng. Đó không phải là nỗi đau của những tà vật bị tha hóa, mà là nỗi đau của một thực thể đã từng sống động, đã từng có ý chí thuần khiết, nhưng giờ đây lại bị giam cầm, bị vặn vẹo, bị lợi dụng.

Hắn cảm nhận được ý chí của Cổ Phù Linh – một sự kêu gọi yếu ớt, tràn đầy bi thương. Trong dòng ý chí hỗn loạn đó, Tần Mặc nhận ra những mảnh ký ức rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại xa xưa, khi Huyền Vực chìm đắm trong khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn thấy những tu sĩ hùng mạnh, không ngừng khai thác "vật tính" của vạn vật, ép buộc chúng tu luyện, biến chúng thành công cụ để đạt được mục đích cuối cùng của mình. Hắn thấy những binh khí từng là bạn đồng hành trở thành nô lệ chiến đấu, những linh dược quý hiếm bị ép buộc phát triển đến mức biến dạng, những ngọn núi, dòng sông bị rút cạn linh khí để phục vụ cho sự thăng tiến cá nhân.

Cổ Phù Linh không chỉ là một lá bùa, mà là một thực thể đã chứng kiến tất cả. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," tiếng thì thầm vô thanh ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là lời nói, mà là một cảm giác, một sự rung động của ý chí. Cổ Phù Linh dường như đang than khóc cho một thời đại đã mất, cho sự sai lầm của những kẻ đã đẩy thế giới đến bờ vực thẳm. Ý chí của nó chứa đựng một lời cảnh báo kinh hoàng: sự truy cầu thăng tiên vô độ đã biến mọi thứ thành công cụ, đánh mất bản chất vốn có, và cuối cùng sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Nó là minh chứng sống cho những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", một lời cảnh báo về mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo với những tàn dư của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", và có thể là cả Thiên Diệu Tôn Giả – kẻ đã từng đại diện cho khát vọng thăng tiên cực đoan nhất.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Cổ Phù Linh đang bị giam cầm, bị xiềng xích bởi một cấm thuật cổ xưa, nhưng ý chí của nó vẫn tồn tại, vẫn cố gắng truyền đi thông điệp cuối cùng. Nỗi đau đớn mà hắn cảm nhận được từ Cổ Phù Linh không chỉ là nỗi đau của sự giam cầm, mà còn là nỗi đau của sự bất lực khi chứng kiến một lần nữa, lịch sử đang lặp lại, khi Huyết Ma Giáo đang cố gắng tái tạo lại những sai lầm của quá khứ.

Hắn biết, họ đã đến rất gần. Mục tiêu của Huyết Ma Giáo không chỉ là tạo ra tà vật, mà là khai thác những bí mật cổ xưa, những bi kịch đã bị lãng quên, để phục vụ cho âm mưu đen tối của chúng. Cổ Phù Linh chính là chìa khóa, là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh tàn khốc này. Mối đe dọa của sự sụp đổ thế giới trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết khi liên minh chứng kiến tận mắt những gì Huyết Ma Giáo đang làm sâu trong U Minh Cốc. Tần Mặc siết chặt tay, quyết tâm của hắn càng thêm vững vàng. Hắn phải giải thoát Cổ Phù Linh, và qua đó, có thể giải thoát cả Huyền Vực khỏi lời nguyền thăng tiên mù quáng.

Liên minh tiếp tục tiến sâu vào bóng tối, Tần Mặc vẫn dẫn đầu, đôi mắt hắn không ngừng tìm kiếm, không chỉ tìm kiếm Cổ Phù Linh, mà còn tìm kiếm câu trả lời cho những bi kịch mà vạn vật đang phải gánh chịu. Phía trước, ánh sáng xanh lam yếu ớt của Cổ Phù Linh dường như đang vẫy gọi, và cùng với nó là một vực sâu của bí mật và nguy hiểm.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free