Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 674: Căn Cứ Của Quá Khứ: Giải Cứu Trong Luân Hồi Ký Ức

Tần Mặc cất Cổ Phù Linh vào trong người, cảm nhận hơi ấm yếu ớt của nó như một lời nhắc nhở thường trực. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật tàn khốc khác đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, quyết tâm của hắn đã kiên cố như thép. Hắn không thể để lịch sử lặp lại, không thể để vạn vật tiếp tục bị biến thành công cụ, bị hủy hoại bản chất. Hắn phải tìm ra cách để cân bằng, để vạn vật có thể tu luyện mà vẫn giữ được linh hồn, vẫn được là chính nó.

Hắn quay người, tiếp tục bước đi trong hầm ngục tăm tối. Đằng sau hắn, Tô Lam và Lục Vô Trần, dù còn chấn động, cũng đã lấy lại được chút tinh thần, bước theo sau. Hắc Phong lẳng lặng đi cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác, như một vệ thần trung thành. Mối đe dọa của sự sụp đổ thế giới không còn là một lời cảnh báo xa vời, mà là một sự thật hiện hữu, một nỗi ám ảnh kinh hoàng mà họ vừa tận mắt chứng kiến. Và họ biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Họ tiếp tục tiến sâu vào lòng đất, nơi không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt và nặng mùi lưu huỳnh. Những bức tường đá đen thô kệch, trần trụi, đôi khi còn rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ sậm như máu, khiến tâm trí người ta không khỏi liên tưởng đến những nghi thức tà ác đã diễn ra nơi đây. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những khe nứt trên vách đá vọng lại trong không gian tĩnh mịch, nhưng không đủ để xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng, đáng sợ đang bao trùm. Những xiềng xích bằng sắt gỉ sét, to lớn như vòng tay của quỷ, treo lơ lửng từ trần động, hoặc gắn chặt vào những trụ đá khổng lồ, khiến người ta dễ dàng hình dung ra những sinh linh vô tội đã từng bị giam cầm và tra tấn nơi đây. Mùi máu tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, xác thối và mùi lưu huỳnh khó chịu, len lỏi vào từng hơi thở, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo.

Đột nhiên, Cổ Phù Linh trong ngực Tần Mặc bỗng phát ra một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt, rồi nhanh chóng bùng lên mãnh liệt. Ánh sáng ấy không chỉ chiếu rọi hầm ngục tăm tối, mà còn như xoáy sâu vào tâm trí họ, kéo theo một cảm giác choáng váng kinh khủng. Cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như một tấm gương bị bóp méo bởi một bàn tay vô hình. Những bức tường đá đen kịt bỗng trở nên sắc nét hơn, những vết nứt, những dấu vết tàn phá trên đó hiện rõ mồn một. Không khí nóng bức, tro bụi, và mùi lưu huỳnh càng trở nên đậm đặc, chân thực đến rợn người.

Một tiếng gầm gừ vang vọng, không phải từ Hắc Phong, mà từ sâu trong lòng đất, xen lẫn với tiếng rên rỉ yếu ớt của vô số sinh linh. Tần Mặc cảm thấy một dòng năng lượng hung bạo, đầy sát khí ập đến. Hắn nhìn quanh, đôi mắt sâu thẳm mở to vì kinh ngạc. Những bức tường giờ đây không còn là ảo ảnh mờ nhạt nữa, mà là những khối đá rắn chắc, lạnh lẽo. Những cửa sắt nặng nề, to lớn, được đúc từ thứ kim loại đen tuyền, in hằn những phù văn tà ác, sừng sững chắn ngang lối đi. Hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của những kẻ cai ngục đang tuần tra.

“Đây không phải ký ức... chúng ta đang ở đây thật!” Tần Mặc thốt lên, giọng nói trầm ấm của hắn giờ đây pha lẫn sự sửng sốt và một chút hoài nghi. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh – chúng không còn là những vọng ảnh mơ hồ, mà là những vật thể hữu hình, mang trong mình năng lượng và mục đích rõ ràng. Những luồng tà khí cuộn trào không còn là những làn sương khói mờ ảo, mà là những dòng năng lượng tà ác thật sự, đủ sức ăn mòn tâm trí và thể xác.

Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng sáng ngời quét nhanh khắp nơi. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của những sinh linh tà ác đang ẩn nấp trong bóng tối, và sự dao động linh lực mạnh mẽ từ những đệ tử Huyết Ma Giáo đang tiến đến. Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ, như một lời cảnh báo. “Thật không thể tin được... nhưng những kẻ này là thật!” Giọng nàng không còn run rẩy, mà trở nên kiên định, pha chút kinh tởm và phẫn nộ. Nàng đã sẵn sàng chiến đấu.

Lục Vô Trần cau mày sâu sắc, đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh lẽo. Ông có thể cảm nhận được kết cấu thô ráp, chân thực của nó. Mùi máu và lưu huỳnh giờ đây không chỉ là mùi hương, mà còn là một cảm giác nóng r��t nơi cổ họng. "Đây là... một loại thần thông nghịch chuyển thời gian, hoặc một ảo ảnh cực kỳ chân thực, được kiến tạo từ ý chí bị tha hóa của Cổ Phù Linh," ông trầm giọng phân tích, ánh mắt không ngừng tìm kiếm những manh mối về bản chất của hiện tượng này. "Huyết Ma Giáo thời bấy giờ chắc chắn có những kẻ tinh thông cấm thuật không gian và thời gian. Điều này vượt xa những gì ta từng biết về Khai Linh Cổ Thuật."

Hắc Phong, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không gian và sự hiện diện của những kẻ thù thực sự, đôi mắt đỏ rực của nó bỗng bùng lên dữ dội. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, nhe hàm răng sắc nhọn. Con sói khổng lồ dẫm chân xuống mặt đất, tạo nên một tiếng vang trầm đục, rồi lao lên phía trước, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào dám cản đường Tần Mặc. Nó không quan tâm đây là ký ức hay hiện thực, chỉ biết rằng chủ nhân của nó đang gặp nguy hiểm.

Ngay lập tức, những cái bóng đen từ các ngóc ngách hầm ngục lao ra. Chúng là những đệ tử Huyết Ma Giáo mặc áo choàng đen, với đôi mắt ánh lên vẻ tà ác, tay cầm những binh khí được rèn từ xương cốt và máu thịt. Bên cạnh chúng là những cỗ máy bằng sắt thép gỉ sét, nhưng lại được điều khiển bởi những linh hồn bị tha hóa, thân thể chúng được ghép nối từ những phần của linh thú, trông ghê tởm và hung tợn hơn nhiều so với những tà vật họ từng đối mặt.

"Kẻ xâm nhập! Tiêu diệt chúng!" Một đệ tử Huyết Ma Giáo gào lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cuồng tín.

Tô Lam không chần chừ, nàng vung Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm phát ra một luồng ánh sáng bạc chói lòa, vẽ nên những đường kiếm hoa mỹ nhưng vô cùng sắc bén trong không khí. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh bão táp, xé toạc không khí và đánh bật những kẻ địch dám đến gần. Nàng di chuyển nhanh nhẹn như một con chim yến, kiếm chiêu biến ảo khôn lường, vừa phòng thủ cho Tần Mặc, vừa tấn công những kẻ thù đang lao đến.

Hắc Phong lao vào giữa đám đông địch, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thép. Tiếng gầm của nó chấn động hầm ngục, đôi mắt đỏ rực phun ra lửa hận. Nó dùng móng vuốt sắc bén xé toạc lớp áo choàng của đệ tử Huyết Ma Giáo, dùng hàm răng nhọn hoắt nghiền nát những cỗ máy tà ác. Mỗi cú vồ, mỗi cú táp của nó đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, khiến những kẻ địch bị đánh bay như những con rối đứt dây.

Tần Mặc không trực tiếp tham gia chiến đấu, hắn tập trung vào việc cảm nhận 'ý chí tồn tại' của những kẻ địch. Hắn thấy sự cuồng tín mù quáng trong tâm trí của các đệ tử Huyết Ma Giáo, một sự tôn thờ đến bệnh hoạn đối với con đường thăng tiên cực đoan. Nhưng sâu xa hơn, trong những cỗ máy quái dị và những linh thú bị biến dị kia, hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và ý chí bị vặn vẹo. Chúng không muốn chiến đấu, nhưng bị ép buộc bởi một thứ xiềng xích vô hình, bởi cấm thuật tà ác đã ăn sâu vào bản chất của chúng.

Hắn cố gắng điều chỉnh luồng ý chí của mình, gửi một làn sóng trấn an vào tâm trí những sinh linh bị tha hóa, hy vọng có thể làm chúng chậm lại, hoặc ít nhất là giảm bớt sự hung hãn. Một số linh vật trong cỗ máy đột nhiên khựng lại, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên m��t tia bối rối, nhưng ngay lập tức bị năng lượng tà ác mạnh mẽ hơn ép buộc tiếp tục tấn công. Tần Mặc biết, đây không phải là lúc để giải thoát chúng hoàn toàn, mà là lúc để mở đường. Hắn phải tiến sâu hơn, tìm hiểu nguồn gốc của sự tha hóa này.

“Chúng ta phải tiến sâu hơn!” Tần Mặc nói lớn, giọng hắn vang vọng giữa tiếng binh khí va chạm và tiếng gầm gừ. Hắn chỉ về phía một cánh cửa sắt khổng lồ ở cuối hành lang, nơi luồng tà khí cuồn cuộn phát ra mạnh mẽ nhất. Hắn cảm nhận được những rung động yếu ớt của Cổ Phù Linh đang dẫn lối, như một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua mê cung của sự tàn ác.

Lục Vô Trần gật đầu, ông vẫn đang không ngừng quan sát và phân tích những cấm thuật được khắc trên tường, trên binh khí của kẻ địch. “Đây là những biểu tượng cổ xưa của Huyết Ma Giáo, chúng không chỉ là vật trang trí mà còn là một phần của hệ thống phong ấn và dẫn dắt năng lượng tà ác. Nếu phá vỡ chúng, có thể sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, nhưng cũng có thể mở ra một con đường khác.” Ông đưa tay chỉ vào một biểu tượng phức tạp trên cánh cửa sắt.

Tô Lam hiểu ý, nàng dồn toàn bộ linh lực vào Vô Danh Kiếm, ánh sáng bạc bùng lên rực rỡ, chiếu rọi cả hầm ngục. Nàng tạo ra một cơn lốc kiếm khí, đẩy lùi một đám đệ tử Huyết Ma Giáo đang lao đến, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi. Hắc Phong cũng không ngừng gầm gừ, dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc và Lục Vô Trần, tạo điều kiện cho họ tiến lên. Liên minh lao về phía cánh cửa sắt, mỗi người đều mang trong mình một quyết tâm sắt đá, vượt qua lớp lớp kẻ thù đang vây hãm.

Họ phá vỡ hàng rào phòng thủ, lao qua cánh cửa sắt nặng nề mà Lục Vô Trần đã chỉ điểm. Tiếng cửa sắt đóng sập lại phía sau họ, cắt đứt tiếng ồn ào của trận chiến, nhưng không cắt đứt được sự căng thẳng và mùi vị của cái chết vẫn còn vương vấn trong không khí. Căn phòng họ vừa bước vào lớn hơn nhiều so với hành lang, và nó khiến những gì họ đã chứng kiến trước đó trở nên lu mờ. Đây là một phòng thí nghiệm khổng lồ và ghê rợn.

Trong căn phòng này, không khí đặc quánh mùi hóa chất độc hại, mùi tanh tưởi của máu tươi, xác thối, và lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn làm nôn mửa. Ánh sáng le lói từ những ngọn đèn đá treo trên vách tường, hoặc những thiết bị phát sáng kỳ dị, chỉ đủ để phơi bày khung cảnh kinh hoàng. Tường đá đen kịt, sàn nhà loang lổ những vết máu khô và dịch thể không rõ nguồn gốc. Tiếng rên rỉ yếu ớt, thảm thiết của vô số sinh linh vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng thiết bị thí nghiệm kêu lách cách đều đều, tiếng chất lỏng sôi sục trong những bình thủy tinh khổng lồ.

Hàng chục, có lẽ hàng trăm linh vật, từ những loài cây cỏ xanh tốt đến những con thú hoang dã hùng mạnh, nay chỉ còn là những hình hài biến dạng, bị giam cầm trong những lồng sắt gỉ sét. Chúng bị cắm những ống dẫn tà khí vào sâu trong cơ thể, những ống dẫn này không ngừng hút cạn sinh lực và vật tính nguyên thủy của chúng, thay vào đó là dòng năng lượng tà ác cuồn cuộn. Cơ thể chúng trương phình, teo tóp, hoặc bị biến đổi thành những hình thù quái dị, đôi khi còn mọc thêm những chi thể kinh tởm không hề có trong tự nhiên. Có con mãnh thú giờ chỉ còn là một khối thịt bùng nhùng, với đôi mắt trợn ngược đầy tuyệt vọng. Có cây đại thụ ngàn năm tuổi giờ chỉ còn là một thân gỗ khô héo, với những cành cây biến thành những xúc tu gớm ghiếc.

Ở giữa căn phòng, trên một bệ đá cổ xưa, Cổ Phù Linh nằm đó. Nó không còn là một lá bùa giấy ố vàng như Tần Mặc vẫn mang theo, mà là một cô gái nhỏ bé, thân hình gầy gò, mặc trang phục cổ xưa đã mục nát, ánh mắt mơ hồ, vô định. Từ cơ thể nàng, những sợi tơ mỏng manh bằng ánh sáng xanh lam yếu ớt tỏa ra, kết nối với những thiết bị thí nghiệm xung quanh, như thể nàng chính là trung tâm, là nguồn cội của mọi cấm thuật đang diễn ra. Mỗi nhịp đập yếu ớt của trái tim nàng dường như đều phát ra những rung động đau đớn, truyền khắp cả căn phòng, như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau thấu trời từ Cổ Phù Linh, và từ tất cả những linh vật bị giam cầm. Ý chí tồn tại của chúng bị vặn vẹo đến cực độ, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của chính mình để biến thành những thứ quái dị, phục vụ cho mục đích tà ác của Huyết Ma Giáo. Sự kinh hoàng dâng lên trong lòng hắn, nhưng nó không làm hắn chùn bước, mà càng củng cố thêm lòng trắc ẩn và quy��t tâm.

“Đừng sợ... ta ở đây để giải thoát các ngươi,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn nhẹ nhàng như một lời thì thầm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hắn tiến đến gần những chiếc lồng sắt, đặt tay lên lớp kim loại lạnh lẽo, gỉ sét. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, truyền 'ý chí cân bằng' của hắn vào bên trong. Hắn không cố gắng ép buộc chúng thay đổi, mà chỉ gửi đi một thông điệp về sự bình yên, về quyền được là chính mình, về sự chấp nhận bản chất.

Kỳ lạ thay, những linh vật đang giãy giụa, rên rỉ trong lồng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Ánh mắt đỏ ngầu, điên loạn của chúng bớt đi phần nào sự hung hãn, thay vào đó là một tia bối rối, rồi dần dần là sự bình yên yếu ớt. Một số linh vật, dù thân hình vẫn còn biến dạng khủng khiếp, nhưng đã ngừng giãy giụa, thậm chí có con còn khẽ dụi đầu vào song sắt, như tìm kiếm sự an ủi. Tần Mặc biết, hắn không thể ngay lập tức phục hồi bản chất cho chúng, nhưng ít nhất, hắn đã xoa dịu được nỗi đau và sự điên loạn trong tâm trí chúng. Năng lực của hắn, ngay cả trong ký ức hay ảo ảnh này, vẫn có thể tác động đến 'vật tính' ở cấp độ sâu thẳm nhất.

“Đây chính là những cấm thuật mà ta đã nghiên cứu... chúng tàn bạo hơn ta tưởng!” Lục Vô Trần thốt lên, giọng ông run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự đau đớn và hối hận. Ông không nói suông. Kiến thức uyên bác về cấm thuật của ông giúp ông nhanh chóng nhận ra cấu trúc của những thiết bị tra tấn này. Ông thấy những biểu tượng tà ác, những vòng tròn phong ấn được khắc sâu vào kim loại, vào đá, không ngừng hút sinh khí và biến đổi vật tính. Ông lập tức bắt tay vào hành động.

Lục Vô Trần bước đến một thiết bị thí nghiệm phức tạp nhất, nơi những luồng tà khí cuồn cuộn đổ vào một con linh thú có hình dạng giống một con hươu nhưng mọc thêm những chiếc sừng gớm ghiếc. Ông không dùng vũ lực, mà dùng những ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào những phù văn cổ xưa được khắc trên thiết bị. Với kiến thức sâu sắc của mình, ông bắt đầu thay đổi dòng chảy linh lực, vô hiệu hóa từng tầng phong ấn một cách tinh vi. Tiếng kêu lách cách của thiết bị ngừng lại, luồng tà khí yếu đi. Con hươu biến dị khẽ rên lên một tiếng, đôi mắt nó, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đã không còn vẻ điên loạn nữa.

Tô Lam và Hắc Phong đứng phía sau, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh. Dù không có kẻ địch trực tiếp tấn công, nhưng bầu không khí trong căn phòng này còn đáng sợ hơn cả một trận chiến. Sự tàn bạo, sự méo mó của vạn vật nơi đây khiến họ cảm thấy ghê tởm tận đáy lòng. Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng chứa đựng sự khâm phục sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến hắn đối mặt với những linh vật bị tha hóa, nhưng chưa bao giờ chứng kiến hắn có thể xoa dịu chúng một cách trực tiếp và mạnh mẽ đến vậy. Nàng nhận ra, con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường của 'cân bằng bản chất', chính là ánh sáng duy nhất có thể soi rọi vào bóng tối tột cùng này.

Khi Tần Mặc đang tiếp tục xoa dịu các linh vật, và Lục Vô Trần đang vô hiệu hóa những thiết bị thí nghiệm, ông bỗng dừng lại trước một bức tường đá. Ông đưa tay chạm vào nó, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng năng lượng bí ẩn ẩn chứa bên trong. “Có một lối đi bí mật ở đây,” ông trầm giọng nói, “những kẻ lập ra căn cứ này rất giỏi che giấu sự thật. Chắc chắn có thứ gì đó quan trọng hơn bên trong.”

Tần Mặc gật đầu, hắn cũng cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt, không phải của sự đau khổ, mà là của sự tích lũy, của tri thức bị phong ấn, ẩn sâu sau bức tường. Đó là một ý chí đã tồn tại từ rất lâu, mang theo hơi thở của những bí mật cổ xưa. Hắc Phong dùng móng vuốt sắc nhọn, cào nhẹ lên bức tường theo chỉ dẫn của Lục Vô Trần. Những phù văn phong ấn hiện lên, rồi dần dần tan biến. Bức tường đá khẽ rung chuyển, rồi từ từ mở ra, hé lộ một lối đi nhỏ, tối tăm.

Bên trong lối đi là một thư phòng nhỏ, nhưng lại mang một bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn và tàn bạo bên ngoài. Mùi ẩm mốc, giấy cũ và mực nồng nặc bao trùm, gợi lên cảm giác về một không gian đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm. Những giá sách bằng gỗ mun cổ kính, nặng nề, chứa đầy những cuộn da, sách cổ, và những phiến đá được khắc chữ. Trên một cái bàn đá ở giữa phòng, lấp lánh những pháp khí kỳ lạ, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt và một mùi hương liệu lạ lùng, không rõ nguồn gốc. Tiếng giấy xào xạc yếu ớt, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị phong ấn trong các vật phẩm, khiến không gian trở nên tĩnh mịch, bí ẩn và căng thẳng.

Lục Vô Trần bước vào trước, ánh mắt ông sáng rực lên. Đây là nơi mà kiến thức của ông được phát huy tối đa. Ông không lãng phí một giây phút nào, lập tức lao đến những giá sách, đôi tay gầy gò thoăn thoắt lật giở từng trang sách cổ, từng cuộn da cũ kỹ. Ông không chỉ đọc, mà còn cảm nhận năng lượng và ý chí tồn tại của từng vật phẩm. “Đây rồi! Những ghi chép về 'Dung Hợp Thể' và 'Kế Hoạch Đại Tha Hóa'!” ông thốt lên, giọng nói trầm ấm giờ đây pha lẫn sự kinh ngạc và một chút ghê tởm. Ông rút ra một cuộn da lớn, đã ố vàng theo thời gian, được niêm phong bằng một phù văn phức tạp.

Tần Mặc tiến đến gần, đặt tay lên cuộn da mà Lục Vô Trần đang cầm. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc hỗn loạn ập vào tâm trí hắn. Hắn không chỉ đọc được những dòng chữ trên cuộn da, mà còn cảm nhận được ý chí của người đã viết ra nó, và mục đích ghê tởm đằng sau những dòng chữ ấy. Hắn thấy những bản vẽ chi tiết về các sinh vật lai tạp, những kế hoạch thử nghiệm trên quy mô lớn, những biểu đồ phức tạp về sự biến đổi vật tính.

“Chúng muốn tạo ra thứ gì... một thế giới của quái vật?” Tần Mặc nghiến răng, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng. Hắn cảm nhận được ý đồ đen tối của Huyết Ma Giáo cổ xưa: không chỉ là ép buộc linh vật thăng tiên, mà là tạo ra một chủng tộc sinh vật mới, một "Dung Hợp Thể" hoàn hảo, có thể dung hợp ý chí và vật tính của nhiều loài, trở thành những công cụ chiến tranh vô địch, hoặc thậm chí là những vật chứa cho những linh hồn tà ác khác.

Tô Lam, dù không có năng lực cảm nhận ý chí tồn tại như Tần Mặc, nhưng nàng cũng có thể đọc được những dòng chữ cổ trên cuộn da mà Lục Vô Trần đang lật mở. Nàng nhìn thấy những biểu đồ phức tạp, những ký hiệu ma quái, và những lời chú giải lạnh lùng về vi���c "tối ưu hóa" quá trình tha hóa. “Đây là một âm mưu quy mô lớn,” nàng nói, giọng nàng đầy vẻ kinh hãi. “Chúng không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân, mà còn muốn định hình lại cả Huyền Vực, biến nó thành một nơi mà vạn vật đều phải phục tùng ý chí của chúng, hoặc trở thành công cụ cho khát vọng điên rồ của chúng.”

Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, đôi tay không ngừng thu thập những tài liệu quan trọng khác. “'Kế Hoạch Đại Tha Hóa'... nó không chỉ dừng lại ở việc tạo ra những quái vật riêng lẻ. Chúng muốn tạo ra một mạng lưới năng lượng tà ác bao trùm toàn bộ thế giới, biến đổi vật tính của cả một vùng đất, của cả một chủng tộc. Và mục tiêu cuối cùng... là tạo ra một 'Vật Chủ' tối thượng, một 'Dung Hợp Thể' có thể dung nạp toàn bộ ý chí tha hóa, trở thành một vị thần mới, hoặc một thực thể có thể kiểm soát toàn bộ Huyền Vực.”

Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí lãnh đạo cực kỳ mạnh mẽ, một tư tưởng tà ác đã ăn sâu vào cốt lõi của kế hoạch này. Nó không chỉ là ý chí của những đệ tử Huyết Ma Giáo, mà là một ý chí cổ xưa, cao siêu hơn, đầy tham vọng và quyền lực. Nó có một sự tương đồng kỳ lạ với những gì hắn từng nghe về Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc một phe phái nào đó của hắn, đã từng khuynh đảo Huyền Vực trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị. Có lẽ, Huyết Ma Giáo chỉ là những con tốt, hoặc những kẻ kế thừa một di sản tà ác đã có từ rất lâu.

“Di sản tà ác này... vẫn còn tồn tại đến ngày nay,” Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua những lớp ký ức và ảo ảnh, hướng về hiện thực. “Những quái vật chúng ta đang đối mặt ở U Minh Cốc, những Huyết Đao Ảnh, những Mộc Linh bị tha hóa... tất cả đều là sản phẩm của 'Kế Hoạch Đại Tha Hóa' này, hoặc là những mảnh ghép của 'Dung Hợp Thể' chưa hoàn thiện.”

Lục Vô Trần gật đầu xác nhận. “Đúng vậy. Các cấm thuật trong tài liệu này có nhiều điểm tương đồng với những gì chúng ta đã thấy ở U Minh Cốc. Huyết Ma Giáo hiện tại không phải là kẻ sáng tạo, mà là kẻ kế thừa và tiếp tục. Chúng đang tái hiện lại một bi kịch đã từng diễn ra trong quá khứ.” Ông nhanh chóng thu thập những cuộn da quan trọng nhất, lưu trữ chúng vào không gian trữ vật của mình. Những tài liệu này không chỉ là bằng chứng, mà còn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về kẻ thù mà họ đang đối mặt.

Khi Lục Vô Trần thu thập xong tài liệu, cánh cửa thư phòng bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên tường, trên giá sách. Không gian xung quanh bắt đầu mờ ảo, như một bức tranh bị nước làm nhòe. Tiếng rên rỉ từ phòng thí nghiệm trở nên xa xăm hơn, tiếng kêu lách cách của thiết bị cũng yếu dần. Ánh sáng xanh lam từ Cổ Phù Linh cũng bắt đầu mờ đi, yếu ớt.

“Ảo ảnh đang sụp đổ,” Lục Vô Trần nói, giọng ông gấp gáp. “Chúng ta phải rời khỏi đây!”

Tần Mặc nhìn lại căn phòng thí nghiệm, nơi những linh vật vẫn còn nằm trong lồng, ánh mắt chúng đã bớt đi sự điên loạn, nhưng vẫn còn đó nỗi sợ hãi và sự biến dạng. Hắn biết, hắn không thể cứu tất cả chúng, không thể thay đổi hoàn toàn quá khứ này. Nhưng ít nhất, hắn đã xoa dịu được một phần nỗi đau, và quan trọng hơn, hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của cuộc chiến mà hắn đang tham gia.

Hắn quay người, cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong lao ra khỏi thư phòng, xuyên qua phòng thí nghiệm đang dần tan biến. Cảnh vật xung quanh họ vặn vẹo mạnh mẽ, như thể họ đang bị kéo qua một đường hầm thời gian. Tiếng gió gào thét bên tai, ánh sáng chói lòa bao trùm lấy họ. Khi mọi thứ ổn định trở lại, họ đã đứng giữa hành lang Hầm Ngục Huyết Giáo ở hiện tại. Không khí vẫn ngột ngạt, nhưng không còn mùi máu tươi hay hóa chất nữa. Những bức tường đá đen vẫn sừng sững, nhưng không còn hình bóng của đệ tử Huyết Ma Giáo hay những cỗ máy tà ác của quá khứ.

Họ vẫn ở Hầm Ngục Huyết Giáo, nhưng giờ đây, cái nhìn của họ về nơi này đã hoàn toàn khác. Mối đe dọa không chỉ là những gì đang hiện hữu, mà còn là một bóng ma từ quá khứ, một di sản tà ác đã kéo dài hàng ngàn năm. Tần Mặc siết chặt Cổ Phù Linh trong tay, cảm nhận hơi ấm yếu ớt của nó. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm những mảnh ghép quan trọng để vén màn bí mật, để đối mặt với kẻ thù không chỉ trong hiện tại, mà còn là kẻ thù đã gieo rắc tai họa từ xa xưa. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu với một ý nghĩa sâu sắc và bi tráng hơn rất nhiều.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free