Vạn vật không lên tiên - Chương 695: Bi Kịch Vô Ngôn: Khi Vạn Vật Hóa Thành Ác Mộng
Tiếng gầm gừ uy hiếp của Tà Vật Cổ Đại đã không còn là lời cảnh báo xa xăm, mà đã biến thành âm vang điên cuồng ngay trước mắt, chấn động cả vách đá sừng sững của Hẻm Núi Tử Vong. Tà khí đỏ thẫm cuồn cuộn như sóng dữ, nhuộm đỏ không gian tăm tối, khiến nơi trú ẩn tạm thời này bỗng chốc hóa thành một cái bẫy chết người. Ánh sáng yếu ớt từ Cổ Phù Linh trên tay Tần Mặc cùng vài pháp khí le lói của Tô Lam chỉ đủ để soi rõ hình thù quái dị của Tà Vật Cổ Đại – một khối thịt và xương bị vặn vẹo, cuộn tròn trong vô số xúc tu, mỗi xúc tu đều mang theo mùi tanh tưởi và hơi thở hủy diệt. Đôi mắt đỏ ngầu như hai hố lửa âm u, khóa chặt lấy Tần Mặc và đồng đội. Phía sau nó, Huyết Đao Ảnh lướt đi như một bóng ma, thân hình mờ ảo nhưng sát khí ngưng đọng, mỗi bước chân đều như giẫm lên linh hồn.
“Tần Mặc, Lục Vô Trần không chịu nổi nữa!” Tô Lam hét lớn, giọng nàng lạc đi trong tiếng gầm thét của quái vật và tiếng gió rít như vô vàn oan hồn than khóc. Nàng vung kiếm, hàn quang lấp lánh xé toang vài xúc tu tà khí đang vươn tới, nhưng chúng lại nhanh chóng tái sinh, vặn vẹo hơn, dữ tợn hơn. Lục Vô Trần nằm bất động trên nền đá ẩm ướt, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, toàn thân bị một lớp tà khí đỏ thẫm bao phủ, khiến hắn trông như một bức tượng điêu khắc từ máu. Tần Mặc nhìn hắn, nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, nhưng ánh mắt hắn không hề dao động. Hắn biết, lúc này, bất kỳ sự do dự nào cũng sẽ đổi lấy cái giá bằng tính mạng của cả đội.
“Không thể bỏ cuộc!” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm tĩnh đến lạ thường giữa loạn chiến. Hắn siết chặt Cổ Phù Linh, một luồng ánh sáng xanh biếc cổ xưa trỗi dậy từ vật phẩm ấy, tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi những đợt tà khí tấn công dồn dập. “Hắc Phong, chặn chúng lại!”
Hắc Phong không cần mệnh lệnh thứ hai. Con sói khổng lồ gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình đen tuyền lao ra như mũi tên khỏi cung, va chạm trực diện với Tà Vật Cổ Đại. Tiếng xương cốt va đập, tiếng nanh vuốt xé rách không khí vang vọng khắp khe núi. Dù Tà Vật Cổ Đại khổng lồ và mang theo sức mạnh hủy diệt, Hắc Phong vẫn chiến đấu dũng mãnh, đôi mắt đỏ rực phản chiếu sự hung tàn của kẻ thù. Mỗi cú vồ, mỗi vết cắn của nó đều chứa đựng linh lực hùng hậu và ý chí bảo vệ chủ nhân không gì lay chuyển được. Tần Mặc cảm nhận được ý chí kiên định của Hắc Phong, một ý chí thuần túy và bản năng, không bị vẩn đục bởi những khát vọng hư ảo.
Trong khi Hắc Phong cầm chân Tà Vật Cổ Đại, Huyết Đao Ảnh đã lướt qua, nhắm thẳng vào Tần Mặc và Lục Vô Trần. Những lưỡi đao vô hình xé gió, tạo thành những vết rạch sắc lẹm trên không khí, mang theo cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Tô Lam nhanh nhẹn đón đỡ, thanh kiếm cổ của nàng phát ra tiếng ngân trong trẻo, chặn đứng từng đợt tấn công của Huyết Đao Ảnh. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển như rồng lượn, nhưng mỗi nhát kiếm đều ẩn chứa sức mạnh bất phàm, không cho phép Huyết Đao Ảnh tiếp cận thêm một tấc. Nàng hiểu rõ, Tần Mặc đang dốc toàn lực để ngăn chặn sự tha hóa trong Lục Vô Trần, và nàng phải tạo đủ không gian và thời gian cho hắn.
Tần Mặc vận dụng năng lực của mình, không chỉ để chiến đấu mà còn để cảm nhận, để tìm kiếm. Hắn muốn hiểu rõ ý chí của Tà Vật Cổ Đại, của Huyết Đao Ảnh, để tìm ra điểm yếu, hoặc một tia hy vọng nào đó. Nhưng hắn chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng đáng sợ, một khát vọng hủy diệt thuần túy, không có lý trí, không có bản chất. Chúng không phải là sinh linh muốn thăng hoa hay biến chất, chúng chỉ là những công cụ của tà khí, những hiện thân của sự điên loạn từ ngàn năm trước. Sự kinh hoàng từ nhật ký cổ lại một lần nữa ùa về, cảnh báo hắn về sự tàn phá khủng khiếp mà những cấm thuật "khai linh" cưỡng bức đã gây ra. Hắn thấy rõ sự liên kết giữa chúng và những gì đã được ghi chép: sự điên loạn, sự mất mát bản chất, sự biến đổi thành những quái vật chỉ biết hủy diệt. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tần Mặc, bởi hắn nhận ra rằng, đây có lẽ chỉ là khởi đầu của một bi kịch lớn hơn.
Cuộc chiến trong khe núi chật hẹp diễn ra vô cùng khốc liệt. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng gió rít và mùi máu tanh, mùi tà khí nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn của sự sống và cái chết. Tần Mặc biết mình đang chơi một canh bạc nguy hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải bảo vệ Lục Vô Trần, bởi Lục Vô Trần không chỉ là một đồng đội, mà còn là một minh chứng sống cho bi kịch của "thăng tiên" cưỡng bức, một lời nhắc nhở rằng con đường của hắn còn rất dài và đầy chông gai. Mỗi giây trôi qua, Tần Mặc lại cảm thấy năng lượng trong cơ thể vơi đi, nhưng ý chí của hắn, ngược lại, càng thêm sắt đá. Hắn không thể lùi bước, không thể gục ngã.
***
Trong lúc liên minh đang bị dồn vào chân tường, một hiện tượng quái dị khác bắt đầu xảy ra, khiến không khí vốn đã căng thẳng nay càng thêm kinh hoàng. Hẻm Núi Tử Vong, nơi vốn đã chết chóc và u ám, giờ đây lại như sống dậy với một sự tà ác mới. Những vách đá lởm chởm, bị bào mòn bởi khí độc qua hàng ngàn năm, bỗng chốc rung chuyển, nứt toác. Những khối đá vô tri, vốn là một phần của cảnh quan chết chóc, bắt đầu vặn vẹo, biến dạng một cách ghê rợn. Gai góc tua tủa mọc ra từ bề mặt đá, ánh mắt đỏ ngầu vô hồn bật mở, và tiếng gầm gừ khô khốc phát ra từ những "sinh vật" đá vừa mới hình thành. Chúng là Thạch Linh Quái, những di sản bi thảm của "khai linh" cưỡng bức từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị, giờ đây được tà khí cổ đại kích hoạt, sống dậy với một bản năng hủy diệt thuần túy.
Không chỉ có đá, những cây cối khô héo, mục nát bám vào vách núi cũng bắt đầu quằn quại. Thân cây nứt nẻ chảy ra dịch nhầy đen đặc, cành cây như những cánh tay xương xẩu vươn ra, lá cây khô cháy biến thành những móng vuốt sắc nhọn. Chúng là Mộc Tinh Khát Máu, những thực thể thực vật bị tha hóa, giờ đây cũng gia nhập vào đội quân tà ác, tấn công không phân biệt. Mùi khí độc, đất chết, máu tanh và một thứ mùi hôi thối khó tả từ những thực thể biến dị này nồng nặc trong không khí, khiến Tô Lam phải nín thở, đôi mắt nàng mở to vì kinh hãi.
Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi này còn rõ ràng hơn ai hết. Hắn cố gắng "nghe" ý chí của những Thạch Linh Quái, của những Mộc Tinh Khát Máu vừa xuất hiện. Hắn vươn tay ra, một bản năng thúc đẩy hắn muốn trấn an, muốn giao tiếp, muốn tìm kiếm một chút bản chất còn sót lại trong chúng. Nhưng thứ hắn nhận được chỉ là một sự trống rỗng đến lạnh người, một cơn khát máu điên loạn, không có ý thức, không có cảm xúc, không có bất kỳ ký ức hay khát vọng nào ngoài sự hủy diệt. Chúng không còn là đá, không còn là cây, chúng đã hoàn toàn mất đi "vật tính" nguyên thủy của mình, biến thành những cỗ máy giết chóc vô tri.
“Không thể… không còn gì cả… chỉ là sự hủy diệt…” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, đau đớn. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ sự bất lực khi không thể giao tiếp, mà còn từ sự thấu hiểu sâu sắc bi kịch của chúng. Chúng không hề muốn trở thành như vậy, chúng chỉ là nạn nhân của một khát vọng "thăng tiên" ích kỷ và tàn bạo, bị ép buộc "khai linh" đến mức biến chất hoàn toàn. Đây là cấp độ tha hóa kinh hoàng nhất mà hắn từng chứng kiến, vượt xa mọi dự đoán của hắn. Cái chân lý "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một lời cảnh báo, mà là một sự thật trần trụi, bi thảm đã thành hiện thực.
Tô Lam quay lại nhìn hắn, khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng tràn ngập sự kinh hoàng. “Chúng là gì vậy? Hoàn toàn mất trí rồi!” Nàng vung kiếm chém bay một cành cây xương xẩu đang lao tới, nhưng lưỡi kiếm của nàng cũng không thể hoàn toàn cắt đứt sự liên kết giữa nó và tà khí cổ đại. Những Thạch Linh Quái, với thân hình cồng kềnh nhưng đầy sức mạnh phá hoại, bắt đầu lao vào tấn công liên minh. Chúng chậm chạp, nhưng số lượng đông đảo, và khả năng chịu đòn kinh người khiến chúng trở thành mối đe dọa đáng sợ.
Hắc Phong, vốn đang vật lộn với Tà Vật Cổ Đại, giờ đây phải đối mặt với áp lực từ mọi ph��a. Những Thạch Linh Quái và Mộc Tinh Khát Máu liên tục cào cấu, cắn xé, cố gắng xé xác nó ra. Con sói khổng lồ gầm lên từng tiếng giận dữ, mỗi cú vung vuốt đều xé nát một Thạch Linh Quái thành những mảnh vụn, nhưng những con khác lại ngay lập tức lấp vào khoảng trống, không hề biết sợ hãi hay đau đớn.
Tần Mặc cố gắng trấn an một Thạch Linh Quái đang lao tới, giơ tay ra như muốn chạm vào nó, nhưng phản ứng của nó chỉ là một cú đấm bằng khối đá thô bạo, đầy sát khí. Hắn buộc phải né tránh, và trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra sự vô vọng. Chúng không thể được cứu vãn. Chúng đã vượt quá giới hạn của sự tha hóa, trở thành những thực thể không thể quay đầu. Lòng hắn đau như cắt, nhưng lý trí mách bảo rằng, không phải mọi thứ đều có thể được "cân bằng bản chất". Có những thứ, vì sự tồn tại của những thứ khác, buộc phải bị hủy diệt.
Liên minh giờ đây phải chiến đấu trên hai mặt trận: một bên là Huyết Đao Ảnh và Tà Vật Cổ Đại với sức mạnh kinh hoàng, một bên là vô số Thạch Linh Quái và Mộc Tinh Khát Máu không ngừng nghỉ. Không gian chật hẹp của Hẻm Núi Tử Vong trở thành một đấu trường sinh tử, nơi mỗi nhịp thở đều có thể là nhịp thở cuối cùng. Tần Mặc cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, nhưng cái nhìn về Lục Vô Trần, đang vật vã trong vòng xoáy tà khí, cùng với những ký ức kinh hoàng từ nhật ký cổ, đã nhóm lên trong hắn một ngọn lửa kiên cường mới. Hắn không thể để bi kịch này lặp lại, không thể để sự điên loạn này lan tràn.
***
Cuộc chiến hỗn loạn kéo dài cho đến khi những tia sáng yếu ớt của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xé toang màn đêm u ám của Hẻm Núi Tử Vong. Dù chỉ là ánh sáng mờ nhạt, nó cũng đủ để xua đi phần nào sự điên loạn của tà khí, khiến Tà Vật Cổ Đại và Huyết Đao Ảnh phải tạm thời chùn bước, lùi lại vào sâu trong bóng tối hơn. Nhưng những Thạch Linh Quái và Mộc Tinh Khát Máu vẫn điên cuồng tấn công, không hề bị ảnh hưởng bởi ánh sáng ban mai. Chúng như những khối u ác tính của thế giới, không thể bị xua tan bởi mặt trời, chỉ có thể bị hủy diệt.
Tần Mặc nhìn xung quanh, một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát hiện ra trước mắt. Nền đất đá bị cày xới, vách núi hằn vết kiếm chém, tà khí vẫn còn lảng vảng trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh và đất chết. Hắc Phong nằm gục xuống, toàn thân đầy vết thương, nhưng đôi mắt nó vẫn kiên định nhìn về phía Tần Mặc. Tô Lam, tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, thở dốc, kiếm ý của nàng đã gần cạn kiệt. Nàng nhìn những Thạch Linh Quái vẫn đang gầm gừ lao tới, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và tuyệt vọng.
“Chúng đã… mất tất cả rồi. Không còn cách nào khác.” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự đau đớn tột cùng. Hắn đã cố gắng lắng nghe, cố gắng giao tiếp, nhưng chỉ có sự trống rỗng và điên loạn đáp lại. Với Tần Mặc, người có thể cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật, việc phải ra lệnh hủy diệt một "vật" đã từng có bản chất, dù là bị tha hóa, cũng giống như tự cắt đứt một phần cơ thể mình. Nó là một sự phản bội lại chính tín niệm của hắn về sự cân bằng bản chất.
Tô Lam nhìn hắn, nước mắt chực trào. “Tần Mặc, Lục Vô Trần… chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nghẹn ngào, chỉ về phía Lục Vô Trần đang nằm đó, tà khí đã bao trùm gần như toàn bộ cơ thể hắn, chỉ còn một chút ánh sáng yếu ớt của linh hồn đang vật vã chống cự. Tình trạng của hắn đã trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết, không còn hy vọng nào cho việc thanh tẩy nữa. Hắn đang dần biến thành một trong số những Thạch Linh Quái kia, một quái vật vô tri không còn nhận ra chính mình.
Tần Mặc quỳ xuống bên cạnh Lục Vô Trần. Hắn đặt tay lên trán người đồng đội, cảm nhận sự lạnh lẽo đáng sợ, sự mục rữa từ bên trong. Hắn nhắm mắt lại, một dòng nước mắt lăn dài trên gò má. Lục Vô Trần, người đã từng là một tu sĩ kiên định, một lão giả chất chứa nhiều hoài nghi về con đường thăng tiên, giờ đây lại là minh chứng bi thảm nhất cho thảm họa của sự mất cân bằng bản chất. Hắn là hình ảnh sống động của những gì đã được ghi lại trong nhật ký cổ, một lời cảnh báo tàn khốc rằng ngay cả sinh linh cũng không thể thoát khỏi sự tha hóa.
Một lát sau, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không còn vẻ đau đớn hay bất lực, mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, lạnh lẽo đến đáng sợ. Đây là một sự kiên cường được tôi luyện từ bi kịch, từ sự mất mát. Hắn đã chấp nhận thực tế phũ phàng rằng không phải mọi thứ đều có thể cứu vãn, rằng đôi khi, sự hủy diệt là cần thiết để bảo vệ những gì còn lại.
“Tiêu diệt chúng.” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm đục, vang vọng khắp khe núi. Đó là một mệnh lệnh lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể lay chuyển. “Những thứ đã hoàn toàn mất đi bản chất… chúng không còn là vật nữa. Giải thoát cho chúng là cách duy nhất.”
Hắc Phong gầm lên một tiếng, như để hưởng ứng mệnh lệnh của chủ nhân. Tô Lam, dù lòng đau như cắt, cũng hiểu rằng Tần Mặc đã đưa ra một quyết định không thể tránh khỏi. Nàng siết chặt kiếm, ánh mắt phượng lóe lên sự quyết đoán. Liên minh dốc sức tấn công những Thạch Linh Quái và Mộc Tinh Khát Máu. Tiếng đá vỡ vụn, tiếng gỗ mục nát nổ tung vang lên liên hồi. Tần Mặc, với Cổ Phù Linh trong tay, không còn tìm cách giao tiếp. Hắn dùng linh lực của mình để phá hủy, để giải thoát những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy điên loạn.
Khi những Thạch Linh Quái cuối cùng tan biến thành bụi đá, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc cho Hẻm Núi Tử Vong, Tần Mặc ôm chặt Lục Vô Trần vào lòng. Hắn cảm nhận hơi ấm cuối cùng đang dần rời bỏ cơ thể lão giả, cùng với ánh sáng yếu ớt của linh hồn. Lục Vô Trần đã hoàn toàn chìm vào hôn mê, tà khí cuồn cuộn bao phủ hắn, biến hắn thành một con rối của sự tha hóa.
“Chúng ta phải… tìm ra nguồn gốc. Và tiêu diệt nó, tận gốc rễ.” Tần Mặc thì thầm, không phải với Tô Lam hay Hắc Phong, mà là với chính mình, với Lục Vô Trần đang hấp hối trong vòng tay hắn, và với cả Huyền Vực đang đứng trước bờ vực diệt vong. Cái chết và sự biến chất của Lục Vô Trần, cùng với những bi kịch từ nhật ký cổ và sự xuất hiện của những quái vật vô tri, đã củng cố quyết tâm của Tần Mặc. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn Huyết Ma Giáo, hắn muốn truy tìm đến tận cùng của sự tha hóa này, đến tận cùng của cái gọi là "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", đến tận cùng của Vực Sâu Vô Định. Hắn phải tìm ra nguồn gốc của mọi bi kịch này, và hủy diệt nó, để không còn bất kỳ "vật" nào phải chịu cảnh mất đi bản chất của mình. Ánh mắt Tần Mặc nhìn về phía sâu thẳm của Hẻm Núi Tử Vong, nơi tà khí vẫn còn nồng nặc, chứa đựng một sự kiên cường đến tàn khốc. Con đường phía trước sẽ đầy máu và nước mắt, nhưng hắn, Tần Mặc, sẽ không lùi bước. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành giật bản chất của Huyền Vực, mới chỉ bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.