Vạn vật không lên tiên - Chương 707: Nguồn Năng Lượng Vĩnh Cửu: Lời Nguyền Từ Quá Khứ
Sau khi Kết Giới Huyết Sắc vỡ tan, để lại những dư âm bi tráng của vạn vật được giải thoát, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình vào sâu hơn trong Vực Sâu Vô Định. Con đường phía trước không còn bị che chắn bởi bức màn huyết sắc, nhưng lại càng u tối và hiểm trở hơn gấp bội. Mùi khí độc nồng nặc, tanh tưởi, hòa lẫn với hương lưu huỳnh gay gắt, bám riết lấy khứu giác, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc và khê nồng. Không khí quánh đặc, như một tấm chăn ẩm ướt và lạnh lẽo, bủa vây lấy toàn thân, mang theo cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Tần Mặc, với khuôn mặt vẫn còn tái nhợt sau những gì vừa trải qua, bước đi chậm rãi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, dò xét từng ngóc ngách của không gian. Hắn cảm nhận được những "ý chí tồn tại" yếu ớt, đau khổ, như những lời thì thầm bi thương vọng lại từ mọi ngóc ngách của vực sâu. Đó l�� những lời than thở của vạn vật đã bị tha hóa từ xa xưa, bị kẹt lại trong vòng xoáy của bi kịch, không thể siêu thoát. Những âm thanh đó như những sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim hắn, khiến mỗi bước chân đều thêm phần nặng trĩu. Hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe đá, không còn đơn thuần là tiếng gió, mà như tiếng gào thét của vô vàn linh hồn bị giam cầm, tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, tiếng rơi của đá không ngừng từ những vách núi cao vút bị bào mòn bởi thời gian và khí độc. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc, một lời cảnh báo cho những kẻ dám đặt chân vào chốn này.
Vách đá hai bên dựng đứng, lởm chởm, bị ăn mòn đến mức biến dạng, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những quái vật đang há miệng chờ chực nuốt chửng mọi thứ. Trên những vách đá đó, đôi khi xuất hiện những đường mòn cổ xưa đã đổ nát, những chiếc cầu đá đã mục rữa, minh chứng cho việc từng có những sinh linh dám khám phá nơi đây, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là tàn tích của một quá khứ đã bị lãng quên. Ánh sáng hầu như không thể xuyên qua lớp sương mù độc hại và những tầng đá dày đặc. Chỉ có những đốm sáng kỳ dị, mờ ảo, phát ra từ sâu trong vực thẳm, như những con mắt quỷ dữ đang mở to trong bóng tối, dẫn lối cho kẻ lữ hành bước vào mê cung của sự hủy diệt. Cảm giác áp lực nặng nề đè nén lên tâm trí, khiến người ta có cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên vai. Sự tĩnh lặng đáng sợ của nơi đây thường xuyên bị phá vỡ bởi những âm thanh rợn người, những tiếng động không thể gọi tên, gợi lên hình ảnh những sinh vật không rõ hình dạng đang di chuyển trong bóng tối.
Tô Lam phải vận dụng toàn bộ linh lực để tạo ra một lớp bảo hộ quanh mình, chống lại sự xâm thực của tà khí. Nàng nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén quét nhìn xung quanh, sự cảnh giác hiện rõ trong từng cử chỉ. "Tà khí ở đây còn nặng hơn cả khu vực kết giới lúc trước. Thật không thể tin được Huyết Ma Giáo cổ xưa lại có thể gây ra sự tàn phá đến mức này," nàng thốt lên, giọng nói trầm lắng, pha lẫn sự kinh ngạc và ghê tởm. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc đối với những gì Huyết Ma Giáo đã làm, biến vạn vật thành công cụ, biến sự sống thành cái chết, chỉ để phục vụ cho dục vọng thăng tiên cực đoan của chúng. Lớp linh khí bảo vệ quanh nàng không ngừng bị ăn mòn, buộc nàng phải liên tục bổ sung, khiến tiêu hao sức lực càng lúc càng lớn.
Lục Vô Trần đi bên cạnh, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm nhăn nhó. Ông cũng phải vận dụng một cấm thuật để duy trì sự thanh lọc không khí xung quanh, nhưng ngay cả như vậy, sự mệt mỏi cũng nhanh chóng hiện rõ trên nét mặt. Ông nhìn vào bản đồ cổ xưa trên tay Tần Mặc, rồi lại nhìn vào xung quanh, trầm ngâm nói: "Bản đồ chỉ đến đây là vùng lõi của 'điểm nút' âm khí. Cẩn thận, thứ gì có thể thu hút âm khí đến mức này chắc chắn không đơn giản." Giọng ông yếu ớt, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm trọng, chứa đựng sự lo lắng về những gì họ sắp phải đối mặt. Ông đã nghiên cứu rất nhiều về các tà thuật cổ xưa, và ông hiểu rằng, những 'điểm nút' âm khí như thế này thường là nơi tập trung những sức mạnh khủng khiếp nhất, được tạo ra từ những nghi lễ tàn bạo nhất.
Hắc Phong đi trước, bộ lông đen tuyền của y dường như hấp thụ hết mọi ánh sáng yếu ớt, khiến y càng trở nên huyền bí và uy dũng. Đôi mắt đỏ rực của y không ngừng đảo quanh, đôi tai vểnh lên, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Y gầm gừ nhẹ, tiếng gầm trầm đục như một lời cảnh báo, rồi đột ngột dừng lại trước một vách đá có vẻ bình thường. Y dùng mõm đánh nhẹ vào một khe nứt ẩn, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, bị che phủ bởi một lớp rêu độc và những tảng đá lởm chởm.
Tần Mặc bước tới, đôi mắt hắn tập trung vào khe nứt. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, một luồng ý chí yếu ớt nhưng đầy sợ hãi và một sự "khao khát được ẩn mình" truyền đến tâm trí hắn từ chính khe nứt đó, từ những tảng đá xung quanh. Những tảng đá này, vì sợ hãi, đã tự biến đổi, tự che giấu lối vào này suốt hàng ngàn năm, không muốn bất kỳ ai khác phát hiện ra bí mật kinh hoàng bên trong. Hắn hiểu rằng, đây chính là lối vào mà Hắc Phong đã tìm thấy, một lối vào bị phong ấn không phải bởi pháp thuật, mà bởi chính ý chí tồn tại của vạn vật muốn chối bỏ sự thật khủng khiếp đã diễn ra ở đây.
Cả nhóm bước qua khe nứt hẹp, nơi chỉ đủ cho một người lách qua. Khi họ lọt vào bên trong, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt.
***
Sau khi lách qua khe nứt hẹp, Tần Mặc cùng đồng đội như bước vào một không gian khác, một thế giới bị lãng quên dưới lòng đất sâu thẳm của Vực Sâu Vô Định. Mùi hương đất chết, lưu huỳnh nồng nặc và khí độc khó chịu vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng hòa lẫn với một mùi tanh hôi khó tả, như mùi sắt gỉ lâu năm và mùi ẩm mốc của đá cổ. Không khí bên trong càng thêm nặng nề, áp lực đè nén lên lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc hơn bao giờ hết.
Ánh sáng yếu ớt, mờ ảo, chỉ đủ để nhìn thấy những đường nét cơ bản của một công trình kiến trúc khổng lồ. Đó không phải là hang động tự nhiên. Nh���ng vách đá được đẽo gọt một cách thô ráp nhưng có chủ đích, tạo thành những hành lang rộng lớn và những căn phòng vĩ đại, minh chứng cho bàn tay con người đã can thiệp vào nơi đây. Trên các bức tường đá, phủ đầy những ký hiệu cổ quái, những đường nét ngoằn ngoèo mà Lục Vô Trần ngay lập tức nhận ra là những cổ phù thuật đã thất truyền, dùng để dẫn dắt và cô đọng âm khí. Các đường dẫn âm khí phức tạp này chạy dọc theo vách đá, như những mạch máu đen ngòm của một sinh vật khổng lồ, hội tụ về một trung tâm khổng lồ ở phía sâu bên trong.
Tiếng vọng rỗng tuếch của bước chân họ vang lên trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá treo lơ lửng, tạo nên một bản nhạc đơn điệu và rợn người. Đôi khi, một tiếng rên rỉ yếu ớt, không rõ nguồn gốc, lại vang vọng qua các hành lang, khiến Tô Lam giật mình, đôi mắt phượng sắc bén quét nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác cao độ. Nàng chưa từng thấy một công trình nào kỳ dị và ghê rợm đến vậy.
"Cái gì thế này? Đây không gi��ng một hang động tự nhiên... Đây là một công trình!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc và không giấu được sự ghê tởm. Nàng đã từng thấy nhiều di tích cổ, nhưng chưa bao giờ có một nơi nào mang lại cảm giác chết chóc và tà ác đến mức này. Công trình này không chỉ lớn về quy mô mà còn toát lên một sự tinh vi, phức tạp trong thiết kế, cho thấy trí tuệ tà ác đã tạo ra nó. Những đường dẫn âm khí trên vách đá không chỉ là những nét vẽ, mà chúng dường như đang "sống", âm thầm hút lấy năng lượng từ môi trường xung quanh, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn.
Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của một linh thú, gầm gừ nhẹ, bước đi cẩn trọng hơn. Đôi mắt đỏ rực của y không ngừng quan sát, thỉnh thoảng lại nhe nanh, như cảnh báo một mối nguy hiểm vô hình nào đó. Y cảm nhận được sự hiện diện của vô số "ý chí" bị bóp méo, bị giam cầm, đang rên rỉ trong những bức tường đá, trong không khí xung quanh.
Lục Vô Trần tiến lại gần một bức tường, đôi mắt sâu trũng của ông dán chặt vào những ký hiệu cổ quái. Ông đưa tay chạm nhẹ vào chúng, rồi khẽ lẩm bẩm: "Đây là... những phù văn của Huyết Ma Giáo cổ đại. Chúng dùng để 'chuyển hóa' và 'lọc' linh khí thành âm khí thuần túy nhất... và cả 'nuôi dưỡng' nữa." Khuôn mặt ông trắng bệch, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn. "Đây không phải là một nơi khai thác thông thường. Đây là một cơ sở, một phòng thí nghiệm khổng lồ, nơi chúng đã thực hiện những nghi thức tà ác nhất của mình." Ông nhận ra rằng, Huyết Ma Giáo cổ xưa không chỉ đơn thuần là những kẻ tu hành tà đạo, mà chúng còn là những kẻ điên rồ, dám thách thức cả quy luật tự nhiên, biến sự sống thành cái chết, chỉ để phục vụ cho mục đích của mình.
Tần Mặc không nói gì, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên vẻ trầm tư. Hắn nhắm hờ mắt, lắng nghe "ý chí tồn tại" của những bức tường, của những ký hiệu cổ. Hắn cảm nhận được một sự đau khổ sâu sắc, một sự ép buộc tột cùng từ chính những vật chất vô tri này. Chúng không muốn bị sử dụng, không muốn trở thành công cụ của sự hủy diệt, nhưng chúng không có lựa chọn. Hắn cảm nhận được rằng, nơi đây đã từng là một phần của Vực Sâu Vô Định, nhưng đã bị bóp méo, bị biến chất bởi một ý chí tà ác mạnh mẽ và phức tạp, một "ý chí" đang âm thầm hoạt động, ngay cả khi nó đã bị lãng quên hàng ngàn năm. Nó như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt của Huyền Vực, một vết sẹo không bao giờ lành.
Khi nhóm tiến sâu hơn vào bên trong, cấu trúc của cơ sở ngầm càng trở nên rõ ràng. Những hành lang giao nhau như mê cung, dẫn đến vô số căn phòng lớn nhỏ. Một số căn phòng có dấu vết của những nghi lễ cổ xưa, với những bàn thờ đá đổ nát, những vật tế lễ đã hóa thành tro bụi từ lâu, và những vệt máu khô quánh bám trên sàn. Những mạch tà khí trên tường, ban đầu chỉ là những đường nét đơn giản, giờ đây càng lúc càng trở nên dày đặc và phức tạp, tỏa ra một ánh sáng đỏ s���m mờ ảo, khiến không gian trở nên ma quái và đáng sợ. Ánh sáng này không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là ánh sáng của sự mục nát, của sự tha hóa, một ánh sáng ma quái khiến người ta rùng mình.
Họ cuối cùng cũng đến được trung tâm của cơ sở. Nơi đó là một không gian khổng lồ, cao vút, với trần hang động bị đẽo gọt thành hình vòm, trên đó chi chít những tinh thạch phát quang yếu ớt, như những vì sao chết. Nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý lại là một cấu trúc khổng lồ ở chính giữa. Nó không phải là một bức tượng, không phải là một công trình kiến trúc thông thường. Đó là một khối vật chất sống động, nửa là đá, nửa là huyết nhục dị biến, liên tục co bóp một cách nhịp nhàng, như một trái tim tà ác đang đập. Những mạch tà khí từ khắp nơi trong cơ sở ngầm đều đổ về đây, hòa vào khối vật chất đó, khiến nó phát ra một thứ ánh sáng đỏ sẫm, lay động, như một ngọn lửa địa ngục đang cháy âm ỉ.
Tần Mặc cảm nhận được một "ý chí" mạnh mẽ và phức tạp phát ra từ trung tâm. Một ý chí không còn là của một sinh linh đơn thuần, mà là của một thực thể được tạo thành từ vô số "ý chí" bị bóp méo, bị giam cầm, bị ép buộc. Hắn cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng, một sự kinh hoàng lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Hắn biết, họ đã tìm thấy "điểm nút" âm khí mà bản đồ đã chỉ dẫn, nhưng nó không phải là một điểm nút đơn thuần, mà là một thực thể kinh hoàng, một sản phẩm của sự tà ác tột cùng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa lại vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây, nó càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Lục Vô Trần nhìn thấy khối vật chất co bóp, sắc mặt ông trắng bệch như tờ giấy. "Đây là... Linh Thể Huyết Nguồn," ông thì thầm, giọng nói run rẩy. "Đây là truyền thuyết... là thứ mà Huyết Ma Giáo cổ đại đã cố gắng tạo ra để biến Huyền Vực thành một vùng đất chết... một 'thiên đường' của riêng chúng." Ông nuốt khan, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi và ghê tởm. Tô Lam cũng nhìn chằm chằm vào khối vật chất đó, đôi mắt nàng đầy vẻ ngờ vực và sợ hãi. Nàng cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng, một nỗi kinh hoàng mà nàng chưa từng trải qua. Nàng biết, những gì họ đang đối mặt không phải là một thế lực tà ác thông thường, mà là một sự báng bổ, một sự thách thức đến tận cùng bản chất của sự sống và cái chết.
***
Tần Mặc bước đến gần hơn, bỏ qua sự cảnh báo từ trực giác và sự run sợ của Tô Lam cùng Lục Vô Trần. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, muốn ngăn cản chủ nhân, nhưng ánh mắt kiên định của Tần Mặc khiến y phải lùi lại, đứng canh chừng phía sau. Hắn đặt bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo và ghê tởm của khối vật chất khổng lồ đang co bóp nhịp nhàng, Linh Thể Huyết Nguồn. Cảm giác đầu tiên là một sự ghê tởm khó tả, như chạm vào một khối thịt thối rữa nhưng lại mang theo sự sống tà ác. Bề mặt sần sùi, ẩm ướt, và có những mạch máu đen ngòm đang đập nhẹ dưới lớp da thịt dị biến. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh gay gắt, mùi xác thối và khí độc, tất cả hòa quyện thành một mùi hương ghê tởm đến mức khiến người ta buồn nôn.
Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, một luồng xung động kinh hoàng ập thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Hắn không chỉ "nghe" mà còn "nhìn" thấy, "cảm nhận" được toàn bộ sự thật về Linh Thể Huyết Nguồn. Đó là một bản giao hưởng của nỗi đau, của sự tuyệt vọng, của khao khát thoát ly bản chất bị bóp méo từ vô số linh hồn, vật chất và ý chí tồn tại đã bị tha hóa. Hắn cảm thấy hàng ngàn, hàng vạn "tiếng nói" cùng lúc gào thét trong đầu, tiếng rên rỉ yếu ớt của linh hồn bị giam cầm, tiếng mạch tà khí chảy róc rách như máu trong chính cơ thể hắn, tiếng gào thét của những sinh linh bị biến chất, tiếng van xin của những vật thể bị ép buộc. Tất cả tạo nên một cơn bão cảm xúc và thông tin, khiến Tần Mặc choáng váng, đầu óc quay cuồng.
Ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo từ Linh Thể Huyết Nguồn chập chờn, như ánh sáng của địa ngục, phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Tần Mặc. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng đồng thời lại có một cảm giác nóng bỏng, như lửa đốt từ tà khí đang xâm nhập vào cơ thể hắn. Những hình ảnh vụt qua tâm trí Tần Mặc: những linh hồn bị xé nát, những vật chất bị ép buộc biến dạng, những ý chí bị xiềng xích, tất cả đều bị nghiền nát, hòa trộn vào nhau, tạo thành khối Linh Thể Huyết Nguồn này. Hắn nhận ra rằng đây không phải là một "nguồn" năng lượng thông thường, mà là một cỗ máy không ngừng nghỉ, một hệ thống sống động, biến sự tha hóa và hủy diệt thành năng lượng tà ác. Nó là một "nguồn năng lượng vĩnh cửu" được nuôi dưỡng bằng sự đau khổ của vạn vật.
"Không phải là khai thác... mà là nuôi dưỡng. Nuôi dưỡng sự hủy diệt... để tạo ra năng lượng... vĩnh cửu," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn run rẩy, đôi mắt mở to, ánh lên sự kinh hoàng và ghê tởm tột độ. Hắn đã từng nghĩ rằng Huyết Ma Giáo chỉ đơn thuần là khai thác âm khí, nhưng những gì hắn vừa chứng kiến còn kinh hoàng hơn nhiều. Chúng không chỉ hút lấy âm khí, chúng biến mọi sự sống, mọi ý chí thành một vòng lặp vĩnh viễn của sự tha hóa, một cỗ máy sinh ra năng lượng từ chính cái chết và sự mục nát.
Lục Vô Trần, dù không thể "nghe" được như Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được sự tà ác khủng khiếp toát ra từ Linh Thể Huyết Nguồn. Sắc mặt ông trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi khi ông nhìn thấy phản ứng của Tần Mặc. Ông bắt đầu kết nối những mảnh ký ức, những tri thức cổ xưa mà ông đã dày công nghiên cứu. "Đây là một nghi thức cổ xưa... để 'thăng cấp' thế giới bằng cách ép buộc mọi thứ vĩnh viễn tồn tại trong sự tha hóa... Một sự tiến hóa quái dị!" Ông nói, giọng run rẩy, như thể đang nói về một cơn ác mộng có thật. "Trong truyền thuyết, có kẻ điên rồ từng muốn biến Huyền Vực thành một 'Thiên Đình Địa Ngục', nơi mọi sinh linh đều phải chịu đựng sự tha hóa vĩnh cửu để cung cấp năng lượng cho một 'Thiên Diệu Tôn Giả' bất tử... Đây chính là trái tim của sự điên rồ đó."
Tô Lam lùi lại một bước, tay nắm chặt lấy chuôi Vô Danh Kiếm, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm và tức giận. Nàng cảm thấy một sự kinh hoàng lạnh lẽo bò dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì sự báng bổ tột cùng của thứ này. Ý chí thăng tiên, cái kh��t vọng bấy lâu nay nàng vẫn tin tưởng, giờ đây lại bị méo mó đến mức này, trở thành một lời nguyền kinh hoàng. "Đây là cái giá của sự truy cầu cực đoan sao?" Nàng lại tự hỏi, nhưng lần này, câu hỏi không còn là sự hoài nghi đơn thuần, mà là sự căm phẫn tột độ.
Tần Mặc buông tay khỏi Linh Thể Huyết Nguồn, thân thể hắn lảo đảo. Những thông tin, những cảm xúc đau khổ mà hắn vừa hấp thụ khiến hắn cảm thấy kiệt quệ. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Huyền Vực Tâm Châu chợt lóe lên, và hắn cảm thấy nó phản ứng nhẹ, như một lời cảnh báo, một sự đau đớn âm ỉ từ chính bản nguyên của thế giới. Hắn cũng chợt nhớ đến những lời khắc trên Chân Lý Thạch Bi mà hắn đã từng thấy: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh hoàng đằng sau câu nói đó. Linh Thể Huyết Nguồn này chính là đỉnh điểm của sự tha hóa, là minh chứng rõ ràng nhất cho lời cảnh báo ấy. Nó là một lời nguyền, một nỗ lực để ép buộc vạn vật phải tồn tại trong một trạng thái bị bóp méo vĩnh viễn, không phải để thăng hoa, mà để cung cấp năng lượng cho một mục đích tà ác nào đó. Một mục đích mà có lẽ, ngay cả những kẻ tạo ra nó cũng không thể ngờ được sự kinh hoàng mà nó mang lại.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, tiếng gầm gừ của y giờ đây mang theo sự lo lắng. Y cảm nhận được nỗi đau và sự mệt mỏi của chủ nhân. Tần Mặc vỗ nhẹ lên đầu Hắc Phong, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn biết, những gì họ đã khám phá ra vượt xa mọi tưởng tượng, và nó sẽ thay đổi hoàn toàn cách hắn nhìn nhận về cuộc chiến này.
***
Rời khỏi trung tâm của Linh Thể Huyết Nguồn, nhóm Tần Mặc men theo những hành lang tối tăm để trở ra. Mùi máu tanh, lưu huỳnh và khí độc vẫn còn đó, nhưng bớt nồng nặc hơn, hoặc có lẽ, khứu giác của họ đã dần quen với sự ghê tởm đó. Không khí vẫn u ám, lạnh lẽo, nhưng giờ đây, trong ánh mắt của mỗi người đều ánh lên một sự quyết tâm mới, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thạch trên vách đá đủ để họ nhìn rõ nét mặt căng thẳng nhưng đầy kiên cường của nhau.
Tần Mặc đứng tựa vào một vách đá, hơi thở vẫn còn nặng nề, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sáng rõ và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn bắt đầu chia sẻ những gì hắn "nghe" được từ Linh Thể Huyết Nguồn, những bản giao hưởng của nỗi đau và sự tuyệt vọng, của khao khát thoát ly bản chất bị bóp méo. Hắn nói về việc nó không chỉ đơn thuần là khai thác âm khí, mà là một cỗ máy sống động, biến sự tha hóa và hủy diệt thành một nguồn năng lượng tà ác vĩnh cửu. "Chúng không chỉ muốn khai thác. Chúng muốn tạo ra một vòng lặp vĩnh viễn của sự tha hóa, biến đau khổ thành sức mạnh... một nguồn năng lượng không bao giờ cạn kiệt," hắn nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, khiến mỗi lời thốt ra đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng muốn biến cả Huyền Vực thành một Linh Thể Huyết Nguồn khổng lồ, nơi mọi vật tính đều bị bóp méo, mọi ý chí đều bị giam cầm, chỉ để phục vụ cho một mục đích điên rồ nào đó."
Lục Vô Trần lắng nghe từng lời của Tần Mặc, khuôn mặt ông dần trở nên nghiêm trọng đến tột độ. Ông kết nối những thông tin đó với những ký hiệu cổ đại trên tường và những tri thức cổ xưa mà ông đã dày công nghiên cứu. "Những gì ngươi nói... hoàn toàn trùng khớp với truyền thuyết về 'Dị Giới Thăng Hoa'. Huyết Ma Giáo cổ xưa đã tin rằng, bằng cách ép buộc vạn vật tồn tại trong trạng thái tha hóa cực đoan, chúng có thể tạo ra một 'Huyền Vực mới', một thế giới 'thăng hoa' theo cách tà ác nhất. Mục tiêu không phải là để chúng tự thăng tiên, mà là để tạo ra một nguồn năng lượng vô tận, một nền tảng sức mạnh cho một thực thể tối cao nào đó... có lẽ là Thiên Diệu Tôn Giả." Ông ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể không khí xung quanh đang trở nên loãng dần. "Chúng đã thất bại trong quá khứ, bị các thế lực chính đạo liên thủ đánh bại và phong ấn. Nhưng giờ đây, xem ra... Huyết Ma Giáo hiện tại đang tìm cách tái lập lại."
Tô Lam, nghe đến đây, không khỏi rùng mình. Nàng kinh hãi nhận ra sự trùng khớp với những tin tức về c��c hiện tượng dị biến gần đây mà Huyết Ma Giáo hiện tại đã gây ra. Những làng mạc bị biến thành quái vật, những sinh linh bị tha hóa không rõ nguyên nhân, những binh khí trở nên hung bạo khát máu... tất cả đều là những dấu hiệu của việc Huyết Ma Giáo hiện tại đang cố gắng tái tạo hoặc khai thác "nguồn năng lượng" tương tự. "Vậy ra... đó là lý do chúng ta thấy những 'vật' bị tha hóa ở khắp nơi. Huyết Ma Giáo hiện tại đang học theo thứ này! Chúng đang muốn biến Huyền Vực thành một bản sao của cái Linh Thể Huyết Nguồn ghê tởm kia sao?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự căm phẫn và ghê tởm. Mối đe dọa này không còn là một cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo thông thường, mà là một mối đe dọa đến tận cùng bản chất của sự tồn tại, đến chính sự cân bằng của Huyền Vực.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía lối ra. Y cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, một mối nguy hiểm lớn hơn bất kỳ kẻ thù nào mà y từng đối mặt. Linh thú có bản năng nhạy bén hơn con người, và y biết rằng, nếu thứ này được tái lập, thì không chỉ con người, mà cả vạn vật trên Huyền Vực đều sẽ phải chịu chung số phận bi thảm.
Tần Mặc nắm chặt tay, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. Nỗi kinh hoàng và ghê tởm đã dần được thay thế bằng một ý chí sắt đá. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự bi kịch của vạn vật bị ép buộc, bị bóp méo vật tính để phục vụ cho dục vọng thăng tiên cực đoan. Hắn đã cảm nhận được nỗi đau không ngừng của chúng. Và giờ đây, hắn hiểu rằng, mục tiêu của Huyết Ma Giáo không chỉ là thăng tiên cho riêng chúng, mà là tạo ra một thế giới tha hóa, một lời nguyền vĩnh cửu.
Lục Vô Trần và Tô Lam trao đổi ánh nhìn. Trong đôi mắt của họ, sự lo lắng vẫn hiện hữu, nhưng cũng có cả sự quyết tâm cháy bỏng. Họ biết, cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ bản chất của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực. Huyền Vực Tâm Châu trong túi áo Tần Mặc khẽ rung lên một nhịp nhẹ, như một lời khẳng định, một lời cổ vũ cho quy���t tâm của hắn.
"Chúng ta phải ngăn chặn chúng," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong không gian u tối, mang theo sức mạnh của một ý chí không thể lay chuyển. "Không chỉ để cứu Huyền Vực, mà còn để giải thoát vạn vật khỏi lời nguyền này. Để vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' theo một cách méo mó." Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì hắn là Tần Mặc, người đến từ Vô Tính Thành, nơi vạn vật được quyền sống một cách bình yên, và hắn sẽ chiến đấu để bảo vệ quyền ấy cho tất cả.
Họ bước ra khỏi cơ sở ngầm cổ đại, quay trở lại con đường hẻm núi đầy khí độc. Nhưng giờ đây, mỗi bước chân của họ đều mang một trọng lượng khác, một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Mối đe dọa của sự sụp đổ thế giới đã trở nên hiện hữu, không còn là lời cảnh báo xa vời. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Huyết Ma Giáo và những âm mưu tà ác của chúng đang chờ đợi ở phía trước, và Tần Mặc biết, hắn chính là hy vọng cuối cùng để gìn giữ sự cân bằng bản chất của vạn vật trên Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.